Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 4: Chapter 4: Thu hoạch (1)
Ánh mắt của Tần Minh chằm chằm dán vào ba dòng thuộc tính trước mặt. Những hàng chữ vàng óng ánh, lúc ẩn lúc hiện.
Sau khi xác nhận lại nhiều lần, hắn không thể kìm nén nổi sự phấn khích!
Bàn tay vàng! Đây chắc chắn chính là bàn tay vàng của hắn!
Tần Minh vốn đã chấp nhận số mệnh, cho rằng con đường tu tiên của mình sẽ dừng lại tại đây, chẳng ngờ lại có cơ hội nhìn thấy ánh sáng!
Hắn cố gắng kiềm chế cảm xúc, chẳng buồn rửa mặt, cẩn thận bước đến bên ba cây Linh Mễ rồi đảo mắt nhìn quanh tất cả thực vật trong viện.
Phát hiện chỉ có ba cây này là hiển thị thuộc tính.
“Chỉ cần thu hoạch là được sao?”
Tần Minh đưa tay bẻ gãy ba cây Linh Đạo từ gốc.
Khi hắn thu Linh Mễ vào tay, chỉ thấy một luồng ánh sáng màu xanh cùng hai luồng ánh sáng màu trắng lóe lên từ trong hạt Linh Mễ, sau đó hóa thành ba chiếc lá lặng lẽ xuất hiện trong thức hải.
Chiếc lá màu xanh mang thuộc tính [Thúc chín]. Hai chiếc lá màu trắng lần lượt mang thuộc tính [Pháp lực yếu ớt] và [Trung Cấp Linh Vũ Quyết x5].
Chỉ cần hắn khẽ động ý niệm là có thể lập tức sử dụng chúng.
Tần Minh lập tức quay vào nhà, đóng chặt cửa.
Hắn khoanh chân ngồi trên giường, tập trung ý niệm vào một chiếc lá trắng.
Thuộc tính [Pháp lực yếu ớt] lập tức biến mất.
Chỉ trong nháy mắt, đan điền hắn đột nhiên dâng lên một luồng pháp lực mạnh mẽ, khiến hắn hoảng sợ vội vàng vận chuyển pháp lực theo lộ tuyến của "Trường Xuân Công " gia truyền, chuyển hóa nó thành Trường Xuân Pháp Lực.
“Rõ ràng chỉ là [Pháp lực yếu ớt] vậy mà pháp lực ẩn chứa lại phong phú như thế này!”
Một lúc sau, cảm nhận sự thay đổi trong đan điền, khuôn mặt hắn tràn đầy vui sướng.
“Pháp lực trong đan điền đã tăng lên đáng kể, tương đương với ba tháng khổ tu của ta.”
Hắn vốn đã mắc kẹt tại Luyện Khí tầng hai suốt một thời gian dài mà chẳng có chút tiến triển nào. Vậy mà giờ đây cảnh giới ấy dường như đã bắt đầu lung lay!
Nếu có thể thu thập thêm vài thuộc tính như thế này thì đạt đến Luyện Khí tầng ba cũng chẳng phải chuyện xa vời!
Điều bất ngờ hơn cả chính là những thuộc tính này có thể trực tiếp lưu trữ trong thức hải, tùy thời sử dụng, vô cùng tiện lợi.
“Những thuộc tính như [Pháp lực yếu ớt] này, sau này phải tìm cách tích trữ nhiều hơn. Biết đâu vào lúc quan trọng có thể cứu mạng!”
Tần Minh âm thầm hạ quyết tâm.
Hắn vừa nếm thử mùi vị ngọt ngào nên trong lòng đầy hưng phấn, hận không thể lập tức thử nghiệm hiệu quả của hai thuộc tính còn lại.
Nhưng hắn nhanh chóng kìm nén.
“Không thể nóng vội! Phải giữ bình tĩnh!”
“Vẫn phải duy trì sinh hoạt như thường ngày. Thực lực hiện tại còn quá yếu, tuyệt đối không thể để người khác nhìn ra điều bất thường. Cứ phát triển âm thầm là tốt nhất.”
Nghĩ vậy, hắn đứng dậy vào bếp nhóm lửa nấu cơm, cơm hôm nay hắn nấu chính là từ số Linh Mễ thu hoạch ngày hôm qua. Ngoài ra, hắn còn xào thêm vài món ăn đơn giản.
Trước kia, mỗi khi nộp thuế xong, hắn đều mang số Linh Mễ còn lại ra phường thị bán, dè sẻn từng chút, đổi lấy tài nguyên tu luyện. Cả tháng cũng chẳng nỡ ăn Linh Mễ vài lần.
Loại gạo này chứa đựng Linh Khí, tuy không thể so sánh với thuộc tính nhưng trong mắt những tu sĩ bình thường thì nó vẫn là loại lương thực quý giá.
Sau khi ăn xong, Tần Minh mang theo Linh Cuốc, theo đúng thời gian như thường lệ đi đến Linh Điền của mình.
Hắn đi quanh một vòng quan sát rồi phát hiện ra một điều đó là dù hắn có kiểm tra bao nhiêu Linh Điền và thực vật xung quanh đi nữa…
Ngoại trừ nửa mẫu Linh Điền chưa trưởng thành của hắn ra thì thì chỉ có duy nhất một cây Linh Mễ trong đó xuất hiện thuộc tính [Pháp lực yếu ớt]. Còn lại, tất cả đều không có thuộc tính nào!
Nói cách khác, chỉ những Linh Thực do chính tay hắn trồng mới có thể xuất hiện thuộc tính. Hơn nữa, thuộc tính này còn có xác suất nhất định, tỉ lệ lại cực kỳ thấp.
Xét theo nửa mẫu Linh Điền kia, số Linh Mễ trồng được ít nhất cũng lên tới hàng nghìn, hàng vạn cây, vậy mà chỉ có một cây xuất hiện thuộc tính.
Xác suất này thực sự quá thấp!
Trong bồn hoa của Tần Minh, một lúc xuất hiện đến ba cây Linh Mễ mang thuộc tính, có thể nói đúng là tổ tiên phù hộ, vận may từ trên trời rơi xuống. Nhưng cũng may, hắn tin rằng chỉ cần tiếp tục gieo trồng thì nhất định sẽ có thêm thuộc tính xuất hiện.
Linh Điền của Tần Minh nằm ở vị trí khá xa phía sau sườn núi, ngoài hắn ra thì hiếm khi có ai lui tới, lại có một rừng trúc rậm rạp che chắn.
Ngày thường, tên giám sát Linh Điền - Đỗ Hải Phú ngoài lúc thu thuế ra, chỉ cần không có chuyện lớn thì rất ít khi đến đây tuần tra.
Hôm qua, các Linh Nông khác đều đã thu hoạch xong Linh Mễ, hiện giờ cũng chẳng ai lui tới ruộng.
Tần Minh dán chặt mắt vào cây Linh Mễ duy nhất mang thuộc tính trong ruộng, quan sát tỉ mỉ suốt nửa ngày trời nhưng hắn vẫn không thể nhìn ra được rốt cuộc nó khác gì so với những cây Linh Mễ xung quanh.
Thật khiến người ta khó hiểu…