Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Làm Ruộng Đổi Mới Dòng Thuộc Tính (Dịch) - Chương 6: Chapter 6: Thu hoạch (3)
Bận rộn suốt hơn nửa tháng.
Năm mẫu Linh Điền đều đã được hắn xử lý xong xuôi.
Bây giờ chỉ cần đợi vụ thu hoạch tiếp theo, còn lại là công việc chăm sóc hằng ngày.
Cuối cùng, Tần Minh cũng có thời gian rảnh.
Nhân dịp này, hắn dự định bán bớt một phần Linh Mễ trong tay để mua một số vật phẩm tu luyện.
Hiện tại, có hai thứ hắn nhất định phải mua.
Trước tiên là túi trữ vật vì mỗi lần ra ngoài phải vác theo bao lớn bao nhỏ, thật sự quá bất tiện.
Thứ hai là trận pháp cách âm…
Tần Minh thay một bộ y phục sạch sẽ, vác theo Linh Mễ rời khỏi nhà.
“Ồ! Tần đạo hữu định đi phường thị bán Linh Mễ à? Xem ra vụ mùa này khá tốt đấy nhỉ!”
“Hiếm thấy ghê nha, Tần đạo hữu.”
Vừa bước ra khỏi cửa, hàng xóm xung quanh đã lên tiếng chào hỏi.
Băng qua những con hẻm chằng chịt, hắn đến được con đường chính.
Lúc này, hai tu sĩ—một nam một nữ—đang đi về phía hắn.
“Lũng đạo hữu.”
“Tần đạo hữu.”
Tần Minh lập tức đặt bao tải xuống, chắp tay cung kính chào hỏi.
Vị tu sĩ họ Lũng trước mặt là vị đại tu sĩ duy nhất ở khu nhà tranh đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng tám từ vài năm trước.
Còn nữ tu sĩ đi bên cạnh chính là hàng xóm của Tần Minh—Lý Nghiên Lệ. Nhìn dáng vẻ thân mật giữa hai người, có vẻ nàng ta đã bám chắc vào đối phương rồi.
An ninh khu vực quanh khu nhà tranh vốn không tốt, những năm qua cũng nhờ có Lũng đạo hữu trấn áp, bọn trộm cướp xung quanh mới không dám hoành hành.
Việc đại khai hoang của Linh Vũ Môn đã thu hút một lượng lớn tu sĩ cấp thấp đổ về nơi này đồng thời cũng kéo theo không ít tu sĩ đạo tặc nhằm vào những người đó.
Mặc dù bên ngoài có đội chấp pháp của Linh Vũ Môn tuần tra nhưng những vụ giết người cướp của vẫn thỉnh thoảng xảy ra.
Lũng đạo hữu chỉ khẽ ừ một tiếng sau đó dẫn theo Lý Nghiên Lệ rời đi.
Trong mắt hai người bọn họ, Tần Minh chẳng qua chỉ là một Linh Nông cấp thấp, căn bản không đáng để bận tâm.
Chào hỏi lại một câu cũng chỉ vì nể tình hàng xóm mà thôi.
Tần Minh cũng chẳng mấy bận lòng.
Người ta là đại tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, có chút kiêu ngạo cũng là chuyện thường.
Nhìn theo bóng lưng hai người, Tần Minh âm thầm thở dài: Xem ra tối nay lại không thể yên giấc rồi…
Nghĩ vậy, hắn lập tức đổi thứ tự ưu tiên—mua trận pháp cách âm lên hàng đầu!
Không bao lâu sau, cổng vào Thanh Dương phường thị hiện ra trước mắt.
Bên trong phường thị, dòng người tấp nập, tiếng rao bán vang lên không dứt.
Men theo đường chính, Tần Minh đi thẳng đến khu trung tâm, rồi rẽ vào cửa sau của một cửa hàng.
Gõ vài cái lên cửa, không lâu sau có người ra mở.
Thấy là Tần Minh, người kia liền mời hắn đợi một lát rồi chạy vào trong gọi chưởng quầy.
Một lát sau, một trung niên mặc áo gấm đỏ viền kim tuyến bước ra.
Dù chưởng quầy có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng sáu nhưng khi thấy một tu sĩ cấp thấp như Tần Minh, ông ta cũng không tỏ ra xem thường mà vẫn giữ thái độ niềm nở với phong cách chuyên nghiệp.
“Đạo hữu đến bán Linh Mễ đúng không? Mời vào trong.”
Vào đến hậu viện, Tần Minh đặt Linh Mễ xuống, chắp tay nói: “Chính là số này, khoảng hơn một trăm cân.”
Chưởng quầy gật đầu, ra lệnh cho người dưới kiểm tra và cân đo Linh Mễ.
“Kim Linh Mễ, tổng cộng một trăm linh tám cân.”
“Ta có thể thu mua theo giá thị trường: năm cân đổi một viên Linh Thạch hạ phẩm, đạo hữu thấy sao?”
“Thành giao.”
Tần Minh gật đầu dứt khoát. Trước đây, hắn cũng từng bán Linh Mễ ở đây.
Con đường thu mua này là do Thái Lão Cửu lén giới thiệu cho hắn.
Tất nhiên, hắn cũng có thể tự bày quầy trong phường thị và có thể bán với giá cao hơn một chút. Nhưng làm vậy lại phải trả phí thuê quầy, chưa kể các khoản rườm rà khác, rất phiền phức.
Thà bán ở đây vừa an toàn vừa ổn định.
“Nếu sau này đạo hữu còn Linh Mễ, cứ mang đến đây bán, bao nhiêu cũng thu mua.”
Chưởng quầy lấy ra hai mươi mốt viên Linh Thạch cùng vài mảnh Linh Tinh vụn trả cho Tần Minh.
“À phải rồi, quý các có bán trận pháp cách âm không?” Tần Minh chưa vội rời đi mà hỏi.
“Đương nhiên là có.” Chưởng quầy mỉm cười, vỗ lên túi trữ vật, lấy ra một bộ trận pháp đơn giản.
“Trận pháp cách âm cấp thấp, giá mười viên Linh Thạch hạ phẩm.”
Tần Minh siết chặt số Linh Thạch còn chưa kịp ấm tay, cắn răng nói: “Có thể bớt chút không? Ta còn muốn mua một túi trữ vật nữa.”
“Được thôi, trận pháp cách âm mười viên, túi trữ vật mười hai viên, tổng cộng hai mươi mốt viên Linh Thạch, giảm một viên cho đạo hữu.”
Sau khi hoàn tất giao dịch, rời khỏi cửa hàng, Tần Minh không khỏi cảm thán: “Thật là kiếm đâu tiêu đó, một đồng cũng chẳng giữ lại được.”
Sau đó, hắn ghé qua một vài cửa hàng gần đó, mua thêm một số sách về Linh Thực và vật dụng hằng ngày rồi nhanh chóng trở về nhà.
Chuyến đi này tiêu tốn không ít nhưng Tần Minh tin rằng chẳng mấy chốc hắn sẽ kiếm lại được nhiều Linh Thạch hơn nữa!