Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 11: Thút Thít

Khương Hàn Tô vứt cuốn sách ôn tập còn trắng hơn cả mặt Tô Bạch xuống bàn, sau đó ôm sách vở nhìn hắn.

Cô muốn đổi, cô sẽ không báo cáo nếu Tô Bạch không trêu chọc cô nữa.

Tô Bạch hiểu ý cô, nhưng cố tình vờ vịt, ngạc nhiên hỏi:

- Ồ, nhìn tôi làm gì? Cậu không ghi đi à? Nhớ báo cho giáo viên đó nhé?

Khương Hàn Tô lạnh lùng nói:

- 76 đề toán, nếu tôi báo cáo, cậu sẽ mất 150 khối tiền.

- Không.

Tô Bạch lắc đầu, nói:

- Lớp trưởng đại nhân, phải tính toán cho thật kỹ, chính xác là 152 khối.

- Cậu...

Khương Hàn Tô tức điên, hỏi:

- Cậu thật sự không sợ tôi báo cáo lên sao?

- Nói nhảm gì đó? Muốn làm thì làm, ở đây cũng không ai ngăn cậu. Không làm được thì đàng hoàng cút về chỗ ngồi. - Tô Bạch đột nhiên lạnh giọng nói.

Khương Hàn Tô nghe vậy, tức giận đến mức nước mắt cũng sắp trào ra. Tuy rằng cô có một trái tim kiên cường, từ rất sớm đã học được đạo lý đối nhân xử thế, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một cô gái mười lăm, mười sáu tuổi. Mặc dù trong nhà nghèo khó, nhưng bởi vì biết nghe lời, người thân ai cũng đều hết mực thương yêu cô, đến trường thì các giáo viên bộ môn luôn ưu ái và bảo bọc, cho nên nào có bị mắng như vậy bao giờ?

- Làm sao? Sợ rồi à? Không dám nộp lên? Không dám giao cho giáo viên thì bé ngoan về chỗ đi, sau này đừng có kiểm tra bài tập của tôi nữa. - Tô Bạch lại lần nữa cười lạnh nói.

Mấy người bên cạnh nhìn thấy Tô Bạch và Khương Hàn Tô đối đầu đều im như thóc, không dám hé răng, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên vẻ hóng chuyện.

Muốn nói tới hai người mà học sinh trong lớp bọn họ không dám đắc tội nhất, đó chính là Tô Bạch và Khương Hàn Tô. Nỗi sợ với người trước là vì chính bản thân Tô Bạch, còn nỗi sợ với người sau là vì các giáo viên bộ môn luôn ưu ái và bảo bọc cô. Trước đây, rất nhiều học sinh trong lớp đều nghĩ, nếu như hai người Khương Hàn Tô và Tô Bạch trực tiếp va chạm sẽ như thế nào? Nhưng bởi vì trước đây Tô Bạch và Khương Hàn Tô đều tránh được những chuyện như này xảy ra. Nhưng bọn họ không nghĩ tới, ở học kỳ 2 lớp 9, trong nửa năm cuối cùng của cấp 2 lại nhìn thấy cảnh này.

Ngày hôm nay, Tô Bạch mắng khóc Khương Hàn Tô.

Đây là lần đầu tiên học sinh ban 12 nhìn thấy Khương Hàn Tô khóc.

Hình ảnh này sẽ đọng lại trong lòng bọn họ rất nhiều năm.

Nguyên lai Khương Hàn Tô cao cao tại thượng, lành lạnh như tiên cũng sẽ khóc.

- Bạch... Bạch ca, quên đi, quên đi thôi. - Lúc này Hứa Lâm nhìn thấy Khương Hàn Tô không ngừng chảy nước mắt, nhịn không được nhỏ giọng khuyên giải.

- Hứa Lâm, cậu phải nhớ, vì sao hai năm qua không ai bắt nạt cậu. Nếu cậu còn tiếp tục nghĩ cho người ngoài, vậy thì từ nay về sau, Tô Bạch này sẽ không coi cậu là bạn nữa. - Tô Bạch nhìn Hứa Lâm, lạnh lùng nói.

Hứa Lâm nghe vậy, nào còn dám nói thêm nửa câu, chỉ có thể cúi đầu không nói một lời.

Tô Bạch lại đưa ánh mắt hướng phía Khương Hàn Tô, phớt lờ dòng nước mắt đang chảy dài trên gương mặt thanh tú của cô, nhíu mày nói:

- Cậu bỏ qua nhiều người như vậy, đến cuối cùng lại kiểm tra bài tập của tôi, bây giờ kiểm tra xong lại không dám đưa cho giáo viên xem, vô cớ đứng đây khóc lóc, người ngoài nhìn vào còn tưởng tôi bắt nạt cậu.

- Khương Hàn Tô, rốt cuộc cậu muốn làm gì? - Tô Bạch lạnh giọng hỏi.

Khương Hàn Tô nghe vậy, nhịn không được nữa, cô dùng tay lau khô nước mắt trên mặt, sau đó dùng bút ghi tên Tô Bạch vào danh sách của mình, bước nhanh ra ngoài cửa, đi thẳng tới văn phòng. Sở dĩ cô muốn kiểm tra bài tập của Tô Bạch, chính là muốn làm một cuộc giao dịch với hắn, để hắn biết khó mà rút lui.

Cái danh sách này hẳn là phải nộp lên từ sớm mới đúng, chỉ là bảy trang, một đề Tô Bạch cũng không làm. Nếu lần này nộp lên cho giáo viên, phí sinh hoạt cả tuần của Tô Bạch sẽ mất hết. Bởi vì như thế, Khương Hàn Tô vốn là muốn không ghi, bỏ qua cho Tô Bạch lần này, chờ lần sau hắn có ít bài tập không làm hơn rồi mới giao cho giáo viên.

Nhưng mà cô không nghĩ tới, cô còn chưa nói thì Tô Bạch đã bắt đầu mắng mình.

Trận trách mắng này khiến cho Khương Hàn Tô bối rối, chờ sau khi cô phản ứng lại, nào còn nhịn được nữa, cho nên trực tiếp chạy về phía văn phòng.

Tô Bạch nhìn thấy bóng lưng Khương Hàn Tô biến mất, thở phào nhẹ nhõm.

May là cô nàng này đi báo cáo, nếu không thì Tô Bạch thật sự là không đành lòng mắng tiếp.

Nhưng mà khi nghĩ lại, bởi vì cô nàng này mà kiếp trước mình vừa mới hẹn hò được với một người lại gần như lập tức chia tay, lại khiến mình trằn trọc bao đêm không ngủ, Tô Bạch liền cảm thấy hành động của mình vẫn còn quá nhẹ nhàng. So với những gì kiếp trước cô ảnh hưởng đến mình, cái này tính là gì.

Mẹ nó, lẽ nào mình phải nhịn cả đời không bắt nạt ai sao!

Đương nhiên, vừa rồi Tô Bạch cũng không phải cố ý muốn mắng cô, mà là muốn mượn tay của cô để dừng lại hành vi vơ vét tiền bạc của lão Hàn Thành này.

Cái lão già vô sỉ này mượn danh phạt học sinh để nhổ lông dê trên mấy người học sinh nghèo bọn họ, Tô Bạch bất luận thế nào hắn cũng muốn dừng lại tại đây.

Kỳ thực, kiếp trước có không ít học sinh bị phạt nhiều trong lớp đi tìm Tô Bạch, muốn để Tô Bạch tổ chức một "cuộc biểu tình", phản kháng hành vi nhổ lông dê này của Hàn Thành.

Chỉ là kiếp trước Tô Bạch giống với Khương Hàn Tô, không quản chuyện không liên quan đến mình. Hàn Thành không cắt được "lông dê" trên đầu Tô Bạch, cho nên Tô Bạch cũng chẳng muốn đi đắc tội Hàn Thành. Nhưng đời này lại không giống, chỉ vì vấn đề kiếp trước Khương Hàn Tô đã vì lão già này mà phải nhảy lầu, Tô Bạch không thể nhịn được nữa, phải buộc lão dừng lại.

Việc Khương Hàn Tô tự ý kiểm tra sách ôn tập của mình đã khiến Tô Bạch nhìn thấy một cơ hội.

Chỉ là nha đầu này lại quá thiện tâm, sau khi kiểm tra xong thấy số lượng bài tập chưa làm quá nhiều, vậy mà lại không dám ghi tên báo cáo giáo viên.

Như vậy không thể được, cho nên Tô Bạch mới mắng cô một trận "sát thương bạo kích" như vậy.

Ừm, hiệu quả rất tốt, Khương Hàn Tô chịu "sát thương bạo kích", sau khi kịp phản ứng, trực tiếp nổi giận đùng đùng chạy vào văn phòng.

Khương Hàn Tô đi nhanh, trở về cũng nhanh.

Lúc chạy đến cửa phòng học, trên mặt của cô vẫn không có nước mắt, thế nhưng mới vừa ngồi trở lại chỗ ngồi của mình liền bắt đầu không nhịn được, nằm nhoài trên bàn mà khóc.

Tô Bạch không nói chuyện, để cho cô nàng này khóc một chút, có thể giảm nhẹ một chút áp lực.

Tô Bạch có thể nhìn ra, gần đây cô gái này chịu không ít áp lực.

Đương nhiên, nếu như cô phải chịu mười phần áp lực, e rằng có tới tám phần áp lực trong đó là do Tô Bạch.

Cây bút bi đen liên tục xoay trên các đầu ngón tay của Tô Bạch, hắn đang suy tư chuyện kế tiếp.

Bởi vì tiếp đó hắn sẽ va chạm trực tiếp với Hàn Thành.

Lấy học sinh đối đầu lão sư!

Rất nhanh, chuông vào học vang lên, một người đàn ông đầu trọc, tuổi chừng bốn mươi cầm sách đi vào lớp.

- Vào học. - Khương Hàn Tô vốn đang nằm nhoài trên bàn thút thít, nghe được tiếng chuông reo lên lập tức lau khô nước mắt, cô lại trở lại với hình thái lạnh lùng lúc trước.

Sau khi Hàn Thành bước vào, cô đứng dậy hô "Vào học". Cả lớp liền đứng lên, cúi chào thầy Hàn Thành và đồng thanh nói:

- Chào thầy.

Hàn Thành xua tay, mọi người đều ngồi xuống.

Cao Viễn đưa danh sách bài tập cho Hàn Thành. Thầy Hàn Thành cầm hai tấm danh sách trên tay, đảo mắt tìm kiếm những cái tên được ghi trên đó trong số học sinh dưới bục giảng.

Bản quyền nội dung truyện này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free