Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 127: Lo được lo mất

Tô Bạch không biết Khương Hàn Tô đang tự độc thoại một mình.

Hắn thấy cô bé dừng lại động tác đang làm, hai mắt ngây người nhìn ra ngoài cửa, không khỏi hỏi: "Sao vậy?"

Cô hoàn hồn, tức giận lườm hắn một cái, sau đó mím môi nói: "Không sao."

"Không sao thì cậu làm nhanh đi, tớ đói rồi." Tô Bạch nói.

Sáng sớm không ăn nhiều, còn ở võ quán luyện quy���n mấy tiếng, không đói mới là lạ.

"Cậu làm đi, tớ ra ngoài mua mấy cái bánh bao." Tô Bạch nói.

"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu.

Tô Bạch tìm đến một tiệm bánh màn thầu, mua bánh hết hai đồng.

Bánh màn thầu trong tiệm vừa trắng vừa to, một đồng có thể mua bốn cái.

Ở kiếp trước, khi Tô Bạch mua bánh màn thầu ở thành phố lớn, bóp nhẹ một cái đã xẹp lép, đã vậy còn có giá một đồng rưỡi một cái.

Bánh bao nhân thịt thì có giá hai, ba đồng một cái, giá cả hơi cao.

Sau khi Tô Bạch quay về, Khương Hàn Tô đã xử lý cá xong, bắt đầu chuẩn bị nấu canh cá.

Nhưng, tối hôm qua cô thấy Tô Bạch mua bếp ga và gọi bình ga, nhăn mũi hỏi: "Cái này dùng như thế nào?"

Trong thôn không ai dùng khí ga, hầu hết đều dùng rơm rạ và cành đậu, chỉ đến mùa đông, họ mới không tiếc đốt củi khô.

Đương nhiên, trong thôn cũng có vài nhà có điều kiện tốt, mùa đông ngại nhóm lửa nên sẽ mua lò than về đốt.

Chỉ cần không ngừng bỏ than vào lò, lò sẽ không bao giờ tắt.

Hơn nữa, đặt lò than bên cạnh có thể sưởi ấm vào mùa đông.

Bếp ga và bình ga đều được lắp đặt xong xuôi, Tô Bạch bắt đầu dạy cô ấy từng bước một, dặn dò kỹ nhớ khóa van sau khi nấu ăn xong, để tránh khí ga rò rỉ gây hại cho sức khỏe.

Chuyện khí ga bị rò rỉ, Khương Hàn Tô từng thấy trên bản tin nên lắng nghe rất nghiêm túc.

Tô Bạch vặn núm bếp ga, chỉ nghe phụt một tiếng, ngọn lửa bùng lên.

"Núm xoay này có thể điều chỉnh ngọn lửa." Tô Bạch tắt bếp ga, sau đó nói: "Cậu thử đi."

Khương Hàn Tô gật đầu, sau đó dùng lực vặn một cái, lửa lại bùng lên.

Thật ra cũng không khó, dù trước đây cô chưa từng dùng, ngay cả khi nhìn thấy lần đầu trên tivi, cũng không dám dùng bừa.

Tay nghề nấu ăn của một người thể hiện rõ nhất ở kỹ năng dùng dao, bởi vì kỹ năng này phải học qua nhiều năm.

Khương Hàn Tô đã làm quen với việc nấu ăn từ nhỏ, cô thái thức ăn với tốc độ rất nhanh, những miếng thức ăn cắt ra rất ngay ngắn và gọn gàng.

Cô bé này thậm chí vừa nhìn nồi vừa cắt, đây không phải là điều mà ai nấu ăn hàng ngày cũng có thể làm được, bởi vì làm như vậy rất dễ cắt trúng tay.

"Cậu đừng gấp, cẩn thận cắt trúng tay." Tô Bạch tức giận nói.

"Cắt nhanh như vậy làm gì? Đến lúc tay cậu bị thương tớ rất đau lòng." Tô Bạch nói.

"Ừ." Khương Hàn Tô gật đầu, tốc độ thái thức ăn không chậm lại, chỉ là ánh mắt tập trung hơn vào món ăn.

Bữa trưa của hai người rất đơn giản, ngoại trừ canh đậu hũ cá trích, còn có cà chua xào trứng và ớt xanh xào rau muống.

Không biết có phải do buổi sáng học quyền mệt hay là bị Tô Bạch ép ăn mà cô ấy đã ăn hai cái bánh màn thầu.

Sáu cái bánh màn thầu còn lại, tự nhiên đã chui hết vào bụng Tô Bạch.

"Cậu ăn nhiều bánh màn thầu như vậy, thật sự không sao chứ?" Khương Hàn Tô nghi hoặc hỏi.

Sáu cái bánh màn thầu, Tô Bạch ăn mà không béo, làm sao hắn làm được?

"Tớ cảm thấy, tớ có thể chất đại vị vương."

Tô Bạch nói: "Trước đây người già trong thôn thường nói trong bụng tớ có giun đũa, tớ rất sợ nên đi bệnh viện kiểm tra, phát hiện chỉ là dạ dày của tớ co giãn tốt nên tiêu hóa nhanh hơn."

Kiếp trước, Tô Bạch bị dọa sợ phải đến bệnh viện lớn kiểm tra mấy lần.

Hắn luôn bị một đám người thân thích cứ nói trong bụng có giun, ai mà chịu nổi!

Hắn đi khám ở nhiều bệnh viện, phát hiện dạ dày của mình cũng không có vấn đề gì, cũng không có giun đũa nào cả, chỉ là ăn được nhiều hơn thôi.

Đương nhiên, cái gọi là sức ăn của hắn cũng chỉ gấp đôi người bình thường, không giống nhiều người ở tương lai có thể ăn cả núi đồ ăn, còn hắn thì không làm được.

Những đại vị vương chân chính, trên đời có lẽ có, nhưng tuyệt đối không nhiều.

"Cậu không ăn cá sao?" Khương Hàn Tô nhìn nửa bát cá còn lại trong nồi.

Tô Bạch chỉ uống canh cá và ăn đậu hũ trong canh cá, thịt cá hắn không ăn.

"Tớ cũng muốn ăn!" Tô Bạch đáng thương nói: "Nhưng tớ không biết gỡ xương cá, từ lúc tớ bị hóc xương mấy năm trước là tớ không dám ăn nữa."

Tô Bạch đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác khó chịu ấy.

"Vậy có thể mua cá biển và lọc hết xương." Khương Hàn Tô nói.

"Ừ, tớ chờ cậu làm cho tớ ăn." Tô Bạch cười nói.

"Cậu nghỉ một lát đi, tớ dọn bát đĩa được chứ?" Tô Bạch hỏi.

"Không được." Khương Hàn Tô lắc đầu, nói: "Cậu đừng ép tớ, tớ làm vài việc mới có thể giảm đi phúc khí, cậu không cảm thấy bây giờ tớ nhận được quá nhiều phúc khí sao?"

Tuy ngoài miệng nói không muốn Tô Bạch trêu ghẹo mình, nhưng sau khi Tô Bạch theo đuổi cô, cuộc sống của cô tốt hơn trước rất nhiều.

Nếu cứ mãi như vậy, khẳng định sẽ rất hạnh phúc, nhưng cô lại cảm thấy loại hạnh phúc này rất xa xỉ.

Chính là trong rủi có may, trong may có rủi.

Cô cảm thấy cuộc sống khổ một chút thì sẽ giảm bớt phúc báo, biết đâu sẽ không có họa ập đến với mình.

Lo được lo mất, đó chính là từ ngữ khắc họa chân thật nhất về Khương Hàn Tô.

Hết cách rồi, ai bảo bản thân cô lại động lòng làm gì.

Nếu như cô không động lòng, Tô Bạch bỏ cô cũng được, thích cô gái khác cũng được, đều không có quan hệ với cô.

Bởi vì cô không thích hắn.

Đối với người mình không thích hoặc với những người không có quan hệ gì với mình, Khương Hàn Tô vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt.

Nhưng một khi đã thích, thì mọi chuyện sẽ khác.

Cho nên, Khương Hàn Tô mới tự trách bản thân mình.

"Được rồi, vậy cậu dọn đi." Tính tình của cô bé này rất bướng bỉnh, Tô Bạch đành bó tay.

Chỉ là lúc cô dọn dẹp bát đĩa, Tô Bạch lấy dưa hấu mới mua từ trong tủ lạnh ra.

Hắn cắt mấy miếng và đợi Khương Hàn Tô rửa dọn xong xuôi. Sau khi từ phòng bếp đi ra, trên mặt cô còn đọng mồ hôi, Tô Bạch đứng dậy lấy khăn mặt giúp cô lau mồ hôi, sau đó kéo cô ngồi xuống.

Nhà bếp là một căn phòng đơn giản, không có điều hòa, nên rửa bát đĩa trong thời tiết đầu hè rất nóng.

Nhưng khi Khương Hàn Tô ngồi xuống ăn miếng dưa hấu ướp lạnh, lập tức thoải mái hơn nhiều.

"Ở nhà nghỉ ngơi một chút đi, chờ đến buổi chiều trời mát hơn, tớ dẫn cậu tới công viên Tào Thị chơi." Tô Bạch nói.

Công viên Tào Thị, nhiều năm rồi hắn chưa đến.

Lúc đó Tô Bạch học tiểu học trên thành phố, vì tuổi còn nhỏ nên hắn thích các nhân vật Thục Quốc nhiều hơn, hắn luôn coi Tào Tháo là một nhân vật phản diện.

Mãi về sau, Tô Bạch mới chân chính hiểu rõ đoạn lịch sử kia, từ đó mới thật sự yêu thích nhân vật này.

Nếu đã đi đến Bạc Thành, hắn chắc chắn phải dẫn Khương Hàn Tô đến công viên Tào Thị chơi một chút.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free