(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 235: Tớ không muốn (2)
Thiệu Úy là người rất nghiêm túc. Ngày mai sẽ kiểm tra bài tập, ai chưa hoàn thành đều phải ra thao trường chịu phạt đứng.
Tô Bạch hiểu rất rõ tính cách của vị chủ nhiệm này, tuyệt đối là kiểu người nói là làm, một là một, hai là hai.
Thời tiết giá lạnh thế này, Tô Bạch cũng không muốn bị phạt đứng ngoài thao trường giữa mùa đông.
Nếu thật sự không cách nào hoàn thành được thì đành chịu, nhưng quan trọng là có Khương Hàn Tô ở đây, Tô Bạch có cơ hội thoát tội.
Dù bài tập nghỉ đông nhiều thật đấy, nhưng nếu chỉ là chép bài, thì chỉ mất vài tiếng là có thể chép xong.
"Sao cậu lại không làm bài tập?" Khương Hàn Tô không đưa bài tập cho hắn mà nhìn thẳng vào hắn hỏi ngược lại.
"Thật ra tớ rất muốn làm, nhưng quan trọng là tớ quên mất cô giáo giao bài tập gì rồi." Tô Bạch nói. "Thôi được rồi Hàn Tô, cậu đừng giáo huấn tớ nữa. Tớ nghe bạn học trong lớp mình nói, bài tập cô giáo giao cho kỳ nghỉ đông này rất nhiều, nếu sáng mai vẫn chưa hoàn thành xong đống bài tập đó, thì tớ sẽ thảm lắm."
Nói xong, Tô Bạch nhẹ nhàng nhéo mũi cô, cười nói: "Còn nữa, Hàn Tô à, bây giờ tớ là lớp trưởng của lớp tớ đấy. Nếu ngày mai chủ nhiệm lớp biết lớp trưởng mà lại không làm bài tập, thì vô cùng thê thảm. Chủ nhiệm lớp tớ nói là làm thật đấy, ngày mai không làm xong bài tập, tất cả sẽ phải ra thao trường chịu phạt đứng. Hàn Tô à, cậu không muốn tớ ngày mai phải đứng co ro giữa thao trường lạnh giá chứ gì?"
"Ai bảo cậu đến cả bài tập cũng không nhớ? Cho đáng đời." Khương Hàn Tô mím môi, khẽ hừ một tiếng.
Mặc dù nói vậy, nhưng cô vẫn mở chiếc cặp sách nhỏ đã theo cô từ hồi cấp 2, sau đó từ bên trong lấy ra tập bài tập đã làm của mình.
"Lần sau không được viện cớ đâu đấy, sau này nếu cậu không nhớ làm bài tập, hoặc chưa làm bài tập, thì tớ cũng sẽ không giúp cậu nữa." Khương Hàn Tô nói.
"Hàn Tô nhà mình là ngoan nhất." Tô Bạch cười nói.
Nếu như trong phòng học không còn các học sinh khác, Tô Bạch thật sự muốn hôn lên đôi má trắng nõn của cô một cái.
Nói đến, từ ngày 26 tháng trước chia tay, hai người họ đã gần một tháng không gặp mặt.
Chỉ là bây giờ còn đang ở trong trường học, hơn nữa lại còn có một đống lớn bài tập phải làm, vì thế, việc giải quyết xong đống bài tập này mới là ưu tiên hàng đầu.
Nhưng đợi đến khi Tô Bạch nhận bài tập từ Khương Hàn Tô và lấy bài tập của mình ra, hắn chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.
Bởi vì Tô Bạch phát hiện Khương Hàn Tô không làm bài trong sách bài tập nghỉ đông. Lúc này, Tô Bạch mới nhớ ra một chuyện cực kỳ nghiêm tr��ng, đó chính là hắn và Khương Hàn Tô không phải cùng lớp. Hơn nữa, đã không cùng lớp thì thôi đi, ngay cả giáo viên và chủ nhiệm lớp cũng không giống nhau. Nếu như hắn ở ban 2 hoặc ban 7, nhiều giáo viên bộ môn giống nhau, bài tập cũng sẽ tương tự.
Chỉ là giáo viên ban 1, 2, 3 giống nhau, giáo viên ban 4, 5, 6 khá giống nhau, giáo viên ban 7, 8, 9 cũng khá giống nhau.
Từ đó cho thấy, bài tập được giao của lớp hắn khác hoàn toàn với lớp của Khương Hàn Tô. Gọi là bài tập, nhưng ngoài phần tài liệu trong sách giáo khoa giống nhau, toàn bộ sách bài tập của hắn và Khương Hàn Tô đều khác nhau.
Bởi vì ban 1 đều là học sinh chuyên, sách bài tập dành riêng cho ban 1 của trường trung học số 1 đều được biên soạn riêng nên khó hơn hẳn các lớp khác.
"Sao cậu lại không làm?" Khương Hàn Tô hỏi.
Tô Bạch xoa xoa đầu, nói: "Năm ngoái, lẽ ra tớ nên nghe lời cậu, cố gắng học để vào cùng ban. Nhưng giờ, tớ và cậu không phải cùng lớp, bài tập thì không thể nào chép được."
Khương Hàn Tô lúc này mới vỡ lẽ ra, có chút lo lắng hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Ngày mai đi học rất có thể chủ nhiệm lớp sẽ kiểm tra bài tập của các cậu mất."
"Quên đi, đứng thì đứng thôi, trước đây có phải chưa từng bị phạt đứng đâu." Tô Bạch cười nói.
Đến nước này, Tô Bạch vô cùng thản nhiên.
Đối với Tô Bạch mà nói, chuyện không còn chút hi vọng nào, thì thà không làm còn hơn.
Hắn thậm chí còn không biết bài tập được giao là gì, huống chi bây giờ bài tập của hắn và Khương Hàn Tô lại không giống nhau, muốn dùng thời gian mấy tiếng để hoàn thành hết toàn bộ bài tập nghỉ đông, thật sự quá khó, gần như là điều không thể.
"Hai chúng ta không gặp nhau một thời gian rồi, đừng nghĩ đến chuyện bài tập nữa, ra ngoài đi dạo một chút đi?" Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô lắc lắc đầu, hỏi: "Cậu có thân với ai trong lớp mình không?"
"Thân á?" Tô Bạch suy nghĩ một chút, nói: "Đúng là có một người."
"Cậu muốn tớ hỏi giáo viên giao bài tập gì trong kỳ nghỉ đông sao?" Tô Bạch nói: "Cho dù có hỏi ra cũng không kịp, bài tập nghỉ đông nhiều như vậy, bây giờ bắt tay vào làm cũng không thể xong được."
"Cậu hỏi đi, khi biết bài tập nghỉ đông là gì, cậu cứ mang bài tập về đây cho tớ xem, tớ sẽ giúp cậu làm." Khương Hàn Tô nói.
Tô Bạch mở to mắt nhìn cô gái trước mặt.
"Cậu, cậu nhìn tớ làm gì?" Khương Hàn Tô ngại ngùng hỏi.
"Sao lại có một người đáng yêu như thế cơ chứ?" Tô Bạch nựng nựng khuôn mặt cô, không nhịn được nữa, hắn nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi vội vàng hôn lên má cô một cái.
"Đừng hồ đồ, đây là phòng học đấy." Khương Hàn Tô khẽ đánh vào tay hắn một cái.
"Ừ, tớ sẽ không hồ đồ nữa." Tô Bạch cười nói.
Tô Bạch gọi điện thoại cho Ôn Hòa, bên kia bắt máy, Tô Bạch hỏi: "Này, Ôn Hòa, đang làm gì đó?"
"Là Bạch ca à, còn có thể làm gì nữa? Đang cắm đầu vào làm bài tập." Ôn Hòa nói.
"Đúng rồi Bạch ca, nếu là rủ đi quán net chơi game, ngày hôm nay đừng gọi tớ, tớ thật sự không rảnh. Không phải cậu không biết bà cô giáo đó ghê gớm thế nào, hôm nay mà không làm xong bài tập, mai là chết chắc." Ôn Hòa nói.
"Vậy, ngày hôm nay cậu có thể làm xong sao?" Tô Bạch hỏi.
"Xong cái nỗi gì! Bài tập trong kỳ nghỉ đông, tớ còn chưa động đến một chữ nào, hôm nay tớ mới bắt đ���u làm. Bây giờ tớ mới làm bài tập Ngữ văn của bà cô, còn các môn khác tớ kệ. Bài tập của môn Ngữ văn này nhất định phải làm xong, không thì ngày mai toi đời." Ôn Hòa nói.
Thật ra, ngày hôm qua Thiệu Úy nói không chỉ mỗi môn Ngữ văn mà là tất cả các môn. Bà ấy thân là chủ nhiệm lớp, chịu trách nhiệm về thành tích học tập cũng như việc nộp bài tập của cả lớp. Bất kể là bài tập môn nào, chỉ cần ngày mai chưa hoàn thành, các giáo viên bộ môn cũng có thể giao danh sách cho bà ấy xử lý. Đây mới là điều đáng sợ nhất. Nếu chỉ cần làm mỗi bài tập Ngữ văn, thì tranh thủ một chút là xong ngay.
"Ôn Hòa, cậu có thể gửi qua QQ danh sách toàn bộ bài tập các môn mà giáo viên đã giao được không?" Tô Bạch hỏi.
"Bạch ca, cậu đúng là trâu bò, đến cả bài tập cô giáo giao là gì cũng không nhớ." Ôn Hòa nói xong, tiếp lời: "Cậu chờ chút đi Bạch ca, để tớ tìm rồi gửi cho cậu."
"Ừm." Tô Bạch gật đầu, cúp điện thoại.
Không lâu sau, Ôn Hòa gửi cho Tô Bạch danh sách bài tập của từng môn học.
Chữ nghĩa chi chít, số lượng bài tập của mỗi môn phải lên đến hàng trăm chữ, thật sự quá nhiều.
"Nhiều thế này thì làm sao!" Tô Bạch đau đầu nói.
"Hay là cứ kệ đi?" Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô lắc lắc đầu, nói: "Kệ đi là ngày mai cậu sẽ phải ra thao trường chịu phạt. Tớ, tớ không muốn cậu bị phạt đâu."
Truyện này được chuyển ngữ và giữ bản quyền tại truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.