(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 258: Tham lam
"Ăn một bát nữa đi." Tô Bạch lại múc thêm cho Khương Hàn Tô một chén sủi cảo.
Cô ấy chỉ ăn một bát, lượng sủi cảo trong đó chẳng đáng là bao. Người lớn thế này rồi, ăn ít như vậy mà không gầy mới lạ.
Khương Hàn Tô lắc lắc đầu, nói: "Tớ không ăn nổi nữa."
"Một bát cuối cùng." Tô Bạch nói.
"Ăn nữa sẽ mập." Khương Hàn Tô nói.
"Mập thì mập, dù cậu có mập lên, tớ vẫn thích cậu." Tô Bạch nói.
"Nói nghe hay quá, nếu tớ thật sự tăng thêm hai ba trăm cân, cậu vẫn sẽ thích chứ?" Khương Hàn Tô trêu chọc hỏi.
"Khặc khặc." Tô Bạch suýt chút nữa phun cả miếng sủi cảo vừa bỏ vào miệng ra ngoài, hắn nói: "Hai ba trăm cân á? Thôi bỏ đi. Nhưng hơn chín mươi cân thì tớ chấp nhận được. Bây giờ cậu còn chưa tới chín mươi cân, quá gầy."
"Nhưng bát này tớ thật sự không ăn nổi nữa!" Khương Hàn Tô uỷ khuất lắp bắp nói.
"Vậy cậu có thể ăn được bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu, phần còn lại tớ ăn hết, được chưa?" Tô Bạch bất đắc dĩ nói.
"Thế thì được." Khương Hàn Tô cười nói.
Khương Hàn Tô ăn non nửa bát, còn lại đưa hết cho Tô Bạch.
Sau khi ăn cơm xong, Khương Hàn Tô chủ động rửa bát đũa.
Tô Bạch muốn đi vào giúp đỡ, nhưng bị cô đẩy ra ngoài.
"Mấy thứ này, tớ có thể rửa rất nhanh." Khương Hàn Tô nói.
"Vậy để tớ ngắm cậu rửa bát đĩa." Tô Bạch nói.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Bước vào bếp, Khương Hàn Tô mở vòi nước, đeo tạp dề và bắt đầu rửa bát đĩa.
Tô Bạch dựa vào tường, chăm chú nhìn Khương Hàn Tô rửa bát đĩa, khóe miệng nở nụ cười.
Có một người vợ như thế, còn mong đợi gì hơn.
"Cậu nhìn gì đấy?" Khương Hàn Tô quay đầu lại, thấy Tô Bạch vẫn chăm chú nhìn mình, cô hơi xấu hổ.
Tô Bạch đi tới ôm cô từ phía sau, rồi tựa đầu lên vai cô, cười nói: "Chỉ cảm thấy rất hạnh phúc, cũng rất may mắn."
May mắn là đời này theo đuổi được em, hạnh phúc cũng là vì kiếp này đã có được em.
Rất nhiều cặp vợ chồng, trước khi kết hôn đều rất hạnh phúc, nhưng rồi khi về chung một nhà, những chuyện củi gạo dầu muối lại làm nảy sinh mâu thuẫn và tranh cãi.
Củi gạo dầu muối ở đây không phải ám chỉ những gia đình nghèo không có tiền sắm sửa, mà là những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, khi một bên chỉ muốn hưởng thụ mà không chịu vun đắp.
Chẳng hạn như ngay cả chuyện rửa bát đũa nhỏ nhặt này, rất nhiều cặp vợ chồng đã kết hôn rồi vẫn thường xuyên tranh cãi.
Một hai lần thì không sao, nhưng những mâu thuẫn nhỏ tích tụ dần từ mỗi lần rửa bát, nấu cơm sẽ thành lớn, và sau một thời gian, tất nhiên sẽ dẫn đến mâu thuẫn lớn hơn.
Có bao nhiêu cặp đôi yêu nhau rồi ly hôn, chẳng phải đều vì những chuyện nhỏ nhặt tầm thường này sao?
Nhưng Tô Bạch cảm thấy, giữa hắn và Khương Hàn Tô mãi mãi không bao giờ xảy ra chuyện như thế.
Bởi vì Khương Hàn Tô là mẫu người hiền thê lương mẫu.
Trong cuộc sống chung, cô luôn muốn là người gánh vác nhiều hơn.
Cưới vợ, nên cưới Khương Hàn Tô.
Có thể gặp được một người con gái như thế, thật sự không dễ dàng.
Khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng đỏ, cô mím môi, không hề giãy giụa mà chỉ cầm chai nước rửa chén lên, tiếp tục rửa bát đĩa.
Bát đũa dùng bữa của hai người không nhiều, chỉ mấy phút là Khương Hàn Tô đã rửa sạch hết.
"Rửa xong rồi." Khương Hàn Tô nhẹ giọng nói.
"Ừm." Tô Bạch ừ một tiếng.
"Anh có thể buông em ra rồi." Thấy Tô Bạch vẫn ôm chặt không có ý định buông, Khương Hàn Tô lại nhắc.
"A, bát đĩa rửa xong rồi ư? Nhanh thế!" Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô xoay người, nhỏ giọng nói: "Bây giờ anh biết rồi, có thể buông em ra được không?"
"Ừ, bát đĩa em rửa sạch rồi, nhưng anh chưa muốn buông em ra." Tô Bạch giúp cô cởi tạp dề, sau đó đổi từ ôm sang bế.
"Anh... đồ lưu manh!" Khương Hàn Tô tức giận nói.
"Anh lưu manh thì sao nào?" Tô Bạch hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, rồi bế cô vào nhà chính.
Ngoài trời mưa rất lớn, lúc này mới hơn một giờ chiều nhưng bầu trời đã tối sầm như đêm.
Mưa ở Bạc Thành là vậy, đã không mưa thì thôi, một khi mưa là gió giật mưa gào.
Tô Bạch ẵm Khương Hàn Tô vào phòng, đặt cô xuống, sau đó đi đóng cửa lại.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng sấm chớp đì đùng, chuyện Tô Bạch lo lắng nhất đã xảy ra.
Đó chính là ở khu vực này của họ, chỉ cần có sét đánh, một vài khu dân cư sẽ bị cắt điện ngay lập tức.
Có lẽ mấy năm sau tình trạng này sẽ không còn nữa, nhưng những năm gần đây, nó đã trở thành chuyện bình thường.
Chứ đừng nói đến khu dân cư, ngay cả trường học của họ, hễ mưa to là cũng sẽ bị cúp điện.
Vì vậy, khi khai giảng, giáo viên yêu cầu mỗi học sinh đều phải mua một đèn pin để chuẩn bị trong trường hợp cần thiết.
Bởi vì, lịch học tối cấp 3 phải học tới mười giờ mới kết thúc.
Căn phòng tối mịt, vì Tô Bạch đã đóng cửa nên không còn thấy rõ người trong phòng nữa.
Chờ Khương Hàn Tô bật đèn pin điện thoại lên, trong phòng mới có một chút ánh sáng.
Tô Bạch đi tới cầm lấy điện thoại của Khương Hàn Tô, sau đó đi vào phòng lấy thẻ ngân hàng ra.
"Trong phòng ngột ngạt quá, chúng ta ra ngoài cho thoáng một chút đi, vừa hay anh cần đi rút ít tiền." Tô Bạch nói.
"Hừm, được." Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Tô Bạch cầm một chiếc ô lớn, định cùng Khương Hàn Tô ra ngoài.
Thế nhưng, vừa nhìn thấy Khương Hàn Tô đi dép, hắn đột nhiên dừng lại.
"Sao thế?" Thấy Tô Bạch dừng lại và gấp ô, Khương Hàn Tô khó hiểu hỏi.
"Đừng mang dép, đổi sang giày đi." Tô Bạch nói.
Tô Bạch mua cho Khương Hàn Tô không ít quần áo và giày thể thao, nhưng từ khi chia tay năm ngoái, những món đồ này chưa từng được dùng, mãi đến tận bây giờ mới có dịp mang lại.
Tô Bạch từ trong phòng cô ấy lấy ra một đôi giày thể thao và một đôi vớ mới màu trắng.
"Em ngồi xuống đi, anh giúp em đi vào." Tô Bạch nói.
"Em... em tự đi được mà." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
Tô Bạch không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn cô.
Khương Hàn Tô mím môi, không chịu lùi bước, bướng bỉnh đối mặt với Tô Bạch.
Sự bướng bỉnh của cô cũng chỉ là sự bướng bỉnh thôi, nếu Tô Bạch đã thật sự muốn làm gì đó, cô không thể ngăn cản.
Tô Bạch đứng dậy, bế cô đặt lên ghế sofa, sau đó ngồi xổm xuống, cầm lấy bàn chân nhỏ của cô.
Tháo đôi dép cô đang đi ra, Tô Bạch đi từng chiếc vớ cho cô.
Sau khi đi vớ chân phải xong, Tô Bạch tiếp tục đi vớ cho chân trái.
Tiếp đến, Tô Bạch cầm bàn chân ngọc của cô xỏ vào đôi giày thể thao màu trắng.
Tô Bạch buộc dây giày cho cô, đến đây là xong.
Từ lúc Tô Bạch cầm lấy bàn chân ngọc của cô, sắc đỏ ửng trên mặt Khương Hàn Tô không hề suy giảm.
Nhìn đôi giày mới trên chân, Khương Hàn Tô nói: "Bên ngoài trời mưa rất to, đường hẻm lầy lội lắm, đi giày chắc chắn sẽ bẩn, thà đi đôi dép này còn hơn."
Nhìn chiếc váy dài trắng phối cùng đôi giày thể thao trắng, Khương Hàn Tô trông như một nàng tiên, Tô Bạch vô cùng hài lòng.
Hắn thật ra rất thích màu trắng và vẻ đẹp thuần khiết. Bởi vậy, nghe Khương Hàn Tô nói xong, Tô Bạch hơi không vui, nói: "Đi dép thì không dễ bị bẩn, nhưng chẳng phải đôi chân em sẽ bị người khác nhìn thấy hết sao?"
"A?" Khương Hàn Tô nghe vậy, mở to đôi mắt ngây thơ, không ngờ Tô Bạch thay giày cho cô, thì ra là vì lý do này.
"Thật ra, tuy anh thuộc cung Xử Nữ nhưng không có quá nhiều chứng ám ảnh sạch sẽ. Nếu phải nói, có lẽ đây chỉ là một chút chủ nghĩa gia trưởng, hay em có thể gọi là ham muốn chiếm hữu cá nhân. Bởi vì càng yêu thích một thứ gì đó, anh càng muốn sở hữu nó. Anh thích em, mong muốn mọi thứ thuộc về em đều là của riêng anh, thế nên anh không muốn em giống những cô gái thường mặc váy ngắn khác, anh không muốn ai nhìn vào đùi em. Cũng như lúc nãy, anh không muốn em đi dép là vì anh thật sự rất thích đôi bàn chân nhỏ bé của em, và người được nhìn thấy, được chạm vào đó, chỉ có thể là anh..."
Tô Bạch còn định nói gì đó nữa, nhưng Khương Hàn Tô đã đưa tay bịt miệng anh lại.
"Anh... anh đang nói gì thế?" Khương Hàn Tô xấu hổ không chịu nổi.
Một lát sau, cô đỏ mặt nói: "Ở trường, em thường xuyên mặc đồng phục học sinh, lúc ở nhà thì gần như đều mặc quần jean, rất ít khi mặc váy. Nếu có mặc váy, cũng đều là váy dài do anh mua cho em, những chiếc váy ngắn anh nói, em chưa từng mặc qua."
Tô Bạch mỉm cười, tiến đến hôn lên má cô, nói: "Anh biết."
"Chỉ là, ở trong ký túc xá nữ, em vẫn thường đi dép." Khương Hàn Tô có chút lo lắng ngẩng đầu lên, mấp máy môi hỏi: "Anh sẽ không vì chuyện này mà muốn chia tay với em đúng không?"
"Em nghĩ đi đâu thế?" Tô Bạch ôm cô vào lòng, nói: "Em ở trong ký túc xá nữ thường xuyên đi dép thì đương nhiên không sao cả, chỉ cần đừng đứng trước mặt vài nam sinh khi đi nó là được. Nếu em đi, họ chắc chắn sẽ ngắm nhìn đôi bàn chân xinh xắn của em, như vậy anh sẽ khó chịu lắm."
"Không có đâu, em chỉ đi dép trong ký túc xá thôi." Khương Hàn Tô nói.
Bất kể là Dục Hoa hay trường trung học số 1, cả hai trường đều không cho phép học sinh đi dép, vì giữa các tiết học thường có các buổi thể dục và chạy bộ.
Vì thế, ngoại trừ ký túc xá nữ sinh và ở trước mặt Tô Bạch, Khương Hàn Tô mới thường đi dép.
"Haizz, Hàn Tô, yêu cầu của anh có phải là quá đáng lắm không?" Tô Bạch hỏi.
Thật ra, Tô Bạch cũng cảm thấy những yêu cầu này có hơi quá đáng, bởi vì có một vài cô gái rất thích mặc váy ngắn.
Nhưng với những bạn gái kiếp trước của anh thì không sao, còn với Khương Hàn Tô, vì quá thích cô nên anh lại muốn chiếm hữu cô một cách mạnh mẽ.
Tô Bạch phát hiện, nếu Khương Hàn Tô thật sự mặc váy ngắn, hoặc đôi chân cô bị người khác nhìn thấy, trong lòng anh thật sự sẽ rất khó chịu.
Cái ham muốn chiếm hữu đáng ghét này, Tô Bạch thậm chí còn tự hỏi bản thân có phải mình đang bị ám ảnh hay không.
Trước là không muốn cô ấy nuôi mèo đực, giờ thì đến cả dép cũng không muốn cho cô ấy đi.
"Không!" Khương Hàn Tô lắc lắc đầu, nói: "Em không thích mặc váy ngắn, nó quá... quá lộ liễu."
"Còn về việc anh không muốn em đi dép..."
Mặt Khương Hàn Tô hơi đỏ, cô nói: "Đó là vì anh thích em, thích em..."
"Thích em cái gì?" Tô Bạch cười hỏi.
"Ai dà, dù sao thì cũng giống như em không muốn bên cạnh anh có những cô gái khác." Khương Hàn Tô nhăn mũi nói.
Tô Bạch mỉm cười, nhéo nhẹ mũi cô và nói: "Bởi vì đó là em, cho nên anh mới trở thành một kẻ ham lam vô độ. Hàn Tô, cảm ơn em đã biến anh thành kẻ tham lam."
Nội dung này được truyen.free đặc biệt biên tập, gửi gắm trọn vẹn từng câu chữ đến độc giả.