(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 262: Cây quạt (2)
"Đưa bút cho tớ." Khương Hàn Tô bỗng nhiên nói.
"Tớ thích dùng bút của cậu. Cậu cho tớ mượn dùng đi, tớ đưa bút của tớ cho cậu dùng là được." Nói xong, Tô Bạch đưa bút cho Khương Hàn Tô.
"Cậu lại thích dùng đồ của người khác sao?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Sai rồi, chỉ là vì thích nên mới như vậy thôi." Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô mím môi, Tô Bạch nói lời này không sai. Hắn đã thích dùng đồ của cô trước cả khi hai người bắt đầu mối quan hệ rồi.
Nhớ tới lần kiểm tra năm lớp 9 đó, hắn ném bút trong tay mình đi, sau đó hỏi mượn bút của cô dùng.
Mục đích hắn làm như vậy, Khương Hàn Tô đương nhiên biết.
Khương Hàn Tô đôi khi không thể không khâm phục Tô Bạch. Khi đó, cô thật sự không muốn nói chuyện với hắn, nhưng Tô Bạch lại tình cờ dùng cái kiểu vô lại này để bắt chuyện với cô.
Khương Hàn Tô thân là lớp trưởng, Tô Bạch không có bút để làm kiểm tra, hắn đến mượn cô, cô đương nhiên cho mượn.
Mà chính vì cho mượn nên phải đi đến trả!
Nhưng khi Khương Hàn Tô ngẫm lại thái độ phòng thủ tuyệt đối của bản thân lúc đó, cô cảm thấy vô cùng thú vị.
Không thể không nói, bản thân mình rất biết nhìn xa trông rộng.
Chỉ tiếc, vẫn bị hắn bắt được!
Nhưng liệu có đáng tiếc không?
Thật sự dường như không hề đáng tiếc chút nào.
Khương Hàn Tô nghiêng đầu suy nghĩ gì đó, rồi nghĩ mãi mà nằm nhoài trên bàn ngủ lúc nào không hay.
Nếu như cô vẫn mải mê học và giải bài tập, cô sẽ không ngủ, bởi vì một khi mệt rã rời, cô đều tự ép mình phải tỉnh táo.
Nhưng khoảnh khắc này, trong đầu cô lại nghĩ tới những chuyện khác, những chuyện như vậy đối với cô mà nói rất tốt đẹp. Và những suy nghĩ ấy cứ miên man trong đầu khiến cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Bất kỳ người nào thức dậy vào lúc bốn, năm giờ sáng, đến trưa đều sẽ buồn ngủ.
Huống chi lúc này lại đang là mùa hè, ngày dài đêm ngắn, là khoảng thời gian dễ khiến mọi người buồn ngủ.
Chưa kể buổi tối Khương Hàn Tô ngủ không ngon giấc, cho dù đêm có ngủ đủ giấc thì vào khoảng thời gian này cũng dễ cảm thấy buồn ngủ như thường.
Chính vì như thế mới có giấc ngủ trưa.
Chỉ là ở trường trung học số 1, đừng nói đến ban 1, ngay cả những lớp khác cũng có rất ít học sinh về ký túc xá ngủ trưa.
Nhiều nhất là nằm nhoài trên bàn chợp mắt một lát là xong, phần lớn đều ở lại phòng học.
Khi Tô Bạch quay người lại thì thấy Khương Hàn Tô đang ngủ.
Cảnh tượng này khiến Tô Bạch hơi kinh ngạc, bởi vì từ khi học ở Dục Hoa, hắn chưa từng nhìn thấy Khương Hàn Tô ngủ trong giờ nghỉ trưa.
Gần như đều là hắn ngủ. Trước khi ngủ thì thấy cô học, sau khi tỉnh ngủ vẫn thấy cô học.
Mặc dù trường trung học số 1 được xem là ngôi trường cấp 3 tốt nhất ở Bạc Thành, nhưng lại không có điều hòa. Đây chính là lý do vì sao trường công ở đây không tốt bằng trường tư thục.
Trường tư thục tuyển sinh vì kiếm tiền, một mặt tăng mạnh tỉ lệ đỗ đại học cho trường, một mặt cũng cải thiện cơ sở vật chất.
Giống như Dục Hoa, học phí ở Dục Hoa tuyệt đối được xem là đắt hơn rất nhiều so với các trường trung học cơ sở ở Qua Thành. So với Dục Hoa, một số trường tiểu học và trung học cơ sở công lập thì rẻ hơn nhiều.
Nhưng ngay cả như vậy, cũng không có nhà nghèo nào sẽ đem con mình gửi vào trường công.
Tô Bạch ngoại trừ học nửa học kỳ ở trường tiểu học Tô gia trong thôn, còn lại gần như đều học trường tư.
Bởi vì các trường công ở nơi này, giáo viên hoàn toàn chỉ đi làm cho có lệ, căn bản không quan tâm đến thành tích học sinh.
Nhưng trường tư thì khác, bởi vì họ muốn tuyển sinh kiếm tiền, họ nhất định phải đặt thành tích học tập của học sinh lên hàng đầu. Chỉ có tỉ lệ đỗ cao thì trường học mới có thể tuyển được càng nhiều học sinh.
Bởi vì gần như 80% phụ huynh ở đây đều chỉ quan tâm đến thành tích.
Đến mức mà sự nghiêm khắc về điểm số hay việc đánh học sinh, rất nhiều phụ huynh đều không bận tâm.
Suy cho cùng, quan niệm dùng đòn roi để dạy dỗ con cái, "không đánh không nên thân", đã ăn sâu vào tâm trí của những người thế hệ trước rồi.
Đây chính là lý do vì sao nhà Khương Hàn Tô dù có khó khăn, Lâm Trân vẫn đưa cô đến học ở trường Dục Hoa.
Mà Dục Hoa đang lợi dụng tỉ lệ đỗ đại học để kiếm tiền, bằng cách chuyển đến ngôi trường mới, cải tạo cơ sở vật chất nhằm thu hút càng nhiều học sinh.
Cô yên bình ngủ, khuôn mặt xinh đẹp của cô thật hợp với cảnh này.
Bởi vì thời tiết quá nóng, vài sợi tóc trên trán đều bị mồ hôi thấm ướt.
Tô Bạch từ trong ngăn kéo lấy cái quạt ra, sau đó chậm rãi quạt.
Cái quạt này được Tô Bạch mua với giá năm đồng vào tuần trước, một mặt trắng một mặt đen, trên mặt màu đen có in một bài thơ.
Bài thơ tên là Hảo Liễu Ca, tác giả của bài thơ này là Tào Tuyết Cần, là chương đầu tiên của Hồng Lâu Mộng.
Người đời đều cho thần tiên hay, mà chuyện công danh lại vẫn say Xưa nay tướng soái nơi nào đây, một dãy mồ hoang cỏ mọc đầy Người đời đều cho thần tiên hay, những hám vàng bạc lòng không khuây Suốt ngày những mong chứa cho đầy, đến lúc đầy rồi nhắm mắt ngay Người đời đều cho thần tiên hay, nhưng thích vợ đẹp lòng không khuây Lúc sống ái ân kể suốt ngày, lúc chết liền bỏ theo người ngay Người đời đều cho thần tiên hay, muốn đông con cháu lòng không khuây Xưa nay cha mẹ thực khờ thay, con hiền cháu thảo ai thấy đây?
Rất nhiều đứa trẻ ở đây đều biết bài thơ này.
Cũng chính vì cái quạt có bài Hảo Liễu Ca nên nó được bán rất chạy ở đây.
Không biết có phải vì có chút gió thổi qua khiến Khương Hàn Tô cảm thấy thoải mái hơn một chút hay không, cô khẽ nhúc nhích cơ thể, đổi sang tư thế thoải mái hơn.
Tô Bạch dùng cánh tay gối lên đầu, một tay vừa quạt, một tay vẫn có thể quan sát từng động tác nhỏ của Khương Hàn Tô lúc ngủ say.
Có lúc, chiếc mũi cao của cô khẽ nhúc nhích, có lúc khóe miệng cô khẽ động đậy. Bởi vì một nửa khuôn mặt cô vùi vào cánh tay, hơi thở cô lúc lên lúc xuống, trông rất đáng yêu.
Tô Bạch l���n đầu tiên phát hiện, nhìn một người ngủ, cũng là một chuyện vô cùng thú vị.
Sợ cảnh đẹp này sẽ mất đi, Tô Bạch lấy điện thoại di động ra và chụp lại.
Có tấm ảnh này rồi, hình nền trước đó nên thay đổi thôi.
Tô Bạch nghĩ rằng Khương Hàn Tô không dễ dàng gì mới có được giấc ngủ ngon như vậy, chắc hẳn sẽ ngủ rất lâu.
Thế nhưng hắn không ngờ tới, chỉ mười mấy phút sau, hàng mi dài mảnh của Khương Hàn Tô đã khẽ giật giật.
Cô tỉnh giấc từ trong giấc ngủ say, theo thói quen dụi mắt, liền nhìn thấy Tô Bạch đang quạt gió cho cô.
"Tớ, tớ ngủ à?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Ừm." Tô Bạch gật đầu, nói: "Mới ngủ hơn mười phút, cậu ngủ thêm một chút đi."
"Không ngủ nữa, tớ không buồn ngủ." Khương Hàn Tô lắc đầu, cô nhìn cái quạt trong tay Tô Bạch, nhỏ giọng nói: "Không cần phải làm thế đâu."
"Cái gì?" Tô Bạch sửng sốt một chút, sau đó nói: "Cậu nói là việc tớ quạt gió giúp cậu sao? Có bao nhiêu phút đâu chứ? Hơn nữa, nhìn thấy dáng vẻ lúc ngủ của cậu, đừng nói quạt hơn mười phút, thậm chí là để tớ quạt cả đời, tớ cũng cam tâm tình nguyện."
Câu nói này, Tô Bạch thật sự không nói dối.
Dáng vẻ Khương Hàn Tô lúc ngủ say, Tô Bạch thật sự cam tâm tình nguyện vì cô mà quạt cả đời.
Có vài người con gái, một khi đã thích rồi, sẽ thích đến tận xương tủy.
Vì sao lại hoàn mỹ như thế?
Vì sao có thể hoàn mỹ như thế?
Phiên bản chuyển ngữ này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.