(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 299: Cảm xúc nhỏ
Sáng hôm sau, Khương Hàn Tô dụi mắt, tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu.
Vừa tỉnh giấc, cô sững sờ nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay Tô Bạch.
Cô mở mắt ngây người vài giây, rồi những chuyện đã xảy ra đêm qua ùa về.
Cô mím môi, tự hỏi sao hôm qua mình lại đồng ý để Tô Bạch ngủ chung. Đáng nói hơn là sau khi có điện, mình vẫn không đuổi hắn đi.
Nhưng nghĩ đến đêm lạnh như vậy, hắn vẫn đun nước sưởi ấm chân cho cô, e rằng dù quay lại thời điểm đó, cô vẫn sẽ làm vậy. Nhờ có túi chườm nóng, đêm qua cô đã có một giấc ngủ rất thoải mái.
Trước đây, cô rất khó chìm vào giấc ngủ, hoặc thường xuyên tỉnh giấc vì lạnh chân. Một khi đã tỉnh, việc ngủ lại càng khó hơn. Thế nên, nhiều khi tỉnh giấc vì lạnh, cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm màn đêm dần chuyển màu trắng bạc, rồi ánh mặt trời ban mai từng chút một nhô lên.
Vì vậy, hiếm khi cô ngủ một mạch đến sáng hôm sau.
Dù không nhìn đồng hồ, nhưng dựa vào vị trí mặt trời ngoài cửa sổ, cô đoán chắc hẳn cũng đã hơn chín giờ rồi.
Trước đây, cô đều thức dậy lúc hơn năm giờ. Chỉ những ngày nghỉ, cô mới nấn ná trong chăn ngủ nướng thêm một lát, rồi mới miễn cưỡng dậy lúc sáu giờ.
Chín giờ sáng... Khương Hàn Tô không nhớ mình đã từng thức dậy muộn đến vậy bao giờ chưa.
Khương Hàn Tô đưa tay cầm chiếc điện thoại của Tô Bạch đặt trên tủ đầu giường, nhìn qua một chút, đã chín giờ năm mươi rồi.
Khương Hàn Tô khẽ cựa quậy, muốn rời khỏi giường nhưng lại phát hiện hai tay Tô Bạch ôm quá chặt, cô không tài nào thoát ra được.
Cô giãy giụa thêm vài lần, sau khi xác định với chút sức lực yếu ớt của mình, không thể thoát được, cô đành kéo tay, lay lay hắn dậy.
Nhưng Tô Bạch ngủ say như chết, không tài nào đánh thức được, thế là Khương Hàn Tô liền lấy tay bịt mũi hắn.
Không thở được, quả nhiên Tô Bạch mở mắt ra.
"Dậy đi, sắp mười giờ rồi!" Khương Hàn Tô buông tay ra, nói.
"Hôm nay là chủ nhật, dậy sớm làm gì chứ? Trời lạnh thế này, ngủ thêm chút nữa đi." Nói rồi, Tô Bạch trở mình, đổi tư thế, tiếp tục ôm cô ngủ.
"Vậy cậu thả tớ ra, tớ muốn dậy." Khương Hàn Tô nói.
"A, không được, không có cậu tớ ngủ không yên." Tô Bạch như để ngăn cô rời đi, lại ôm cô chặt hơn.
Khương Hàn Tô tức giận, thầm nghĩ, sớm biết thế này, hôm qua đã không nên để hắn ở lại.
May là Khương Hàn Tô sực nhớ ra một cách, cô lại bịt mũi Tô Bạch. Chờ Tô Bạch nới lỏng tay ôm, cô liền dùng sức tránh thoát khỏi vòng tay hắn.
"Lần sau cậu đừng hòng được như hôm nay nữa!" Khương Hàn Tô đứng dậy, tức giận nói.
Kết quả, Tô Bạch mở mắt ra, khóe mắt ánh lên ý cười.
Hắn liền đứng dậy, kéo Khương Hàn Tô ôm vào lòng lần nữa, rồi nói: "Cậu nghĩ cậu thật sự trốn thoát được tớ à!"
"Từ chín giờ tối qua đến giờ, gần mười bốn tiếng rồi, cậu nghĩ tớ là heo chắc?" Tô Bạch nói.
"Cậu... cậu tỉnh dậy từ sớm?" Khương Hàn Tô tức giận nói.
"Cậu tỉnh rồi sao còn ở đó giả vờ ngủ giở trò lưu manh, đồ xấu xa!" Khương Hàn Tô nói.
"Cậu nói tớ giả vờ ngủ thì được, nhưng nói tớ giở trò lưu manh thì không được. Tớ chỉ muốn ôm bạn gái, là vợ tương lai của tớ thôi mà. Nếu cái này mà gọi là giở trò lưu manh thì tớ đã bị tống vào trại giam rồi chứ?" Tô Bạch làm ra vẻ oan ức nói.
"Cậu thả tớ ra." Khương Hàn Tô không thèm tranh cãi với hắn, vì biết miệng lưỡi mình không thể nói lại hắn. Người này da mặt thật sự quá dày!
"Không thả, nhưng tớ đói bụng rồi, chúng ta nên dậy thôi. Tối qua sáu, bảy giờ mới ăn cơm, bụng cậu bây giờ chắc cũng đói meo rồi chứ?" Nói rồi, Tô Bạch đưa tay xuống, xoa lên cái bụng mềm mại của cô.
"Cậu... cậu đừng sờ lung tung!" Khương Hàn Tô xấu hổ nói.
"Được, không sờ, không sờ nữa, nhưng để tớ hôn thì được chứ?" Nói rồi, Tô Bạch cúi đầu hôn lên khuôn mặt xinh xắn của cô một cái.
"Cậu chưa đánh răng, bẩn chết đi được." Khương Hàn Tô nói.
"Cậu còn chưa rửa mặt đây, cũng bẩn chết đi được." Tô Bạch nói.
"Vậy cậu biết tớ còn chưa rửa mặt, cậu hôn tớ làm gì?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Tớ muốn hôn, sao nào, không được à?" Tô Bạch hỏi.
"Tớ còn muốn hôn." Nói rồi, Tô Bạch lại hôn thêm một cái.
"Đồ xấu xa!" Khương Hàn Tô xoa xoa mặt, nói.
"Sao vừa ngủ một giấc dậy, cậu trở nên khó tính thế?" Tô Bạch hỏi.
"Chê tớ khó tính thì đi tìm người dễ tính mà yêu!" Khương Hàn Tô nói.
"Cái này thì không thể được, không thể được. Nếu thật sự tìm thì tiểu Hàn Tô của chúng ta sẽ khóc đó." Tô Bạch véo véo mũi cô, rồi buông cô ra, nói: "Được rồi, đừng khó chịu nữa, cậu mau mặc quần áo vào đi."
Khương Hàn Tô đang định thay quần áo thì bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.
Đó là Tô Bạch vẫn còn ở đây, làm sao cô thay đồ được?
Trên người vẫn còn mặc đồ ngủ, cô phải cởi ra mới có thể mặc váy được.
Nghĩ đến đó, cô liền ngừng lại, nói với Tô Bạch: "Cậu thay đồ trước đi."
"Ừm." Tô Bạch đáp: "Vậy tớ về phòng thay đồ."
"Chẳng lẽ cậu muốn thay đồ ở đây à? Phòng này đâu có quần áo của cậu." Khương Hàn Tô nói.
"Hôm nay sao cậu toàn nói những lời khó nghe vậy." Tô Bạch tức giận bóp bóp miệng cô.
"Tớ giận cậu." Khương Hàn Tô nói.
"Còn nữa, lát nữa tớ thay đồ, cậu mà dám bén mảng tới là tớ giận thật đấy." Khương Hàn Tô nói.
"Có nghĩa là bây giờ cậu không tức giận ư?" Tô Bạch cười nói.
"Cút!" Khương Hàn Tô tức giận nói.
Sau khi Tô Bạch rời đi, Khương Hàn Tô mím môi, tự hỏi vì sao hôm nay mình lại toàn nói những lời khó nghe như vậy chứ. Chẳng lẽ cô cứ phải nói ra những lời khó nghe với Tô Bạch là vì trong lòng vẫn chưa vượt qua được rào cản sao?
Đối với Khương Hàn Tô thì việc ngủ chung là chuyện vô cùng hệ trọng. Cô luôn nghĩ chuyện này chỉ nên xảy ra sau khi kết hôn, nhưng không ngờ bây giờ đã thành sự thật. Dù biết có thể mình sẽ làm thế lần nữa, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi những cảm xúc lẫn lộn. Trong số đó, phần lớn là sự ngượng ngùng.
Tất cả đều do tên Tô Bạch bại hoại kia ép buộc mình, nếu như hắn không ép mình, thì làm sao mình có thể để hắn ở lại được chứ.
Khương Hàn Tô nắm bàn tay nhỏ thành quyền, đấm vào chăn.
Chỉ một lần này thôi, lần sau, dù Tô Bạch có nói thế nào, mình cũng không thể để hắn ở lại nữa.
Sau khi đấm xong một quyền này, một chút bực bội trong lòng cô tan biến. Khương Hàn Tô bắt đầu cởi đồ ngủ, thay đồ.
Tô Bạch thay quần áo dĩ nhiên là nhanh hơn Khương Hàn Tô.
Sau khi về phòng mình, chỉ vài phút hắn đã thay xong quần áo.
Thay đồ xong, Tô Bạch liền đẩy cửa phòng Khương Hàn Tô bước vào.
"Ai cho cậu vào?" Khương Hàn Tô tức giận nói.
"Cậu còn chưa thay đồ xong sao?" Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô lúc này đang kéo khóa chiếc áo khoác lông trên giường, ngoại trừ chưa đi giày, cô về cơ bản đã mặc xong.
"Vậy nếu tớ còn chưa mặc thì sao?" Khương Hàn Tô tức giận hỏi.
"Vậy tớ sẽ cưới cậu." Tô Bạch cười nói.
Lời vừa dứt, Khương Hàn Tô lập tức nghẹn lời.
Tô Bạch mỉm cười, mở ngăn tủ lấy ra một đôi vớ mới. Hắn đi tới ngồi xuống giường, nhấc m���t bàn chân xinh đẹp của cô lên, mang chiếc vớ trắng vào. Tiếp đó, hắn cầm chiếc vớ còn lại, đi nốt vào chân kia cho cô. Rồi hắn đặt đôi chân đã mang vớ của cô lên đùi mình, cúi người cầm lấy giày, cẩn thận đi từng chiếc vào chân cô.
Thấy Tô Bạch làm tất cả những việc đó, Khương Hàn Tô ngẩn người, nhất thời quên cả việc phản kháng.
Sau khi Tô Bạch làm xong, hắn đưa tay về phía cô, nói: "Này, đừng ngẩn người nữa, cậu mau đi rửa mặt đi."
Khương Hàn Tô mím môi, khẽ đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên tay hắn.
Nội dung này được truyen.free nắn nót, gửi gắm từng câu chữ đến bạn đọc.