(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 316: Đánh cược
Khương Hàn Tô nghe xong, ngừng khóc, khẽ đưa tay ra.
Thấy tay cô vươn tới eo mình, Tô Bạch giật mình, nói: "Cậu còn muốn nhéo nữa à?"
Chuyện này nằm ngoài dự liệu của Tô Bạch, theo như hắn biết Khương Hàn Tô, hắn tin rằng cô sẽ chẳng nỡ nhéo mình thêm lần nào nữa sau câu nói đó.
"Cứ nhéo đi, ai bảo tớ trêu cậu khóc chứ." Tô Bạch cắn chặt răng, nhắm hai mắt lại.
Ngờ đâu Khương Hàn Tô bỏ qua cho hắn, không hề nhéo eo hắn, mà lại gỡ tay Tô Bạch đang ôm mình ra.
"Hừ, ai thèm nhéo cậu, thả tớ ra." Khương Hàn Tô hừ nhẹ nói.
Tô Bạch thông minh đủ để biết, nghe cách cô nói chuyện, cô đã nguôi giận rồi.
Vì thế, hắn sao có thể buông ra được? Lúc này mà buông ra thì chỉ có kẻ ngốc.
Tô Bạch trực tiếp ôm cô ngồi gọn trên đùi, rồi đặt một nụ hôn lên gương mặt xinh xắn của cô.
"Tớ biết mà, Hàn Tô nhà mình nhéo một cái đã thấy xót lòng rồi, tuyệt đối sẽ không nhéo lần thứ hai." Tô Bạch cười nói.
"Buông tớ ra, sắp có người tới đó!" Bị Tô Bạch ôm trên đùi, Khương Hàn Tô ngượng ngùng giãy giụa.
Đây là con đường từ Tiểu Vương Trang dẫn đến Khương Thôn, phía trước không xa là cây cầu đá ranh giới giữa hai thôn, Khương Hàn Tô làm sao dám để hắn ôm giữa đường thế này được.
Vừa rồi cô khóc vì tủi thân nên mới để hắn ôm, giờ cô đã hoàn hồn, tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục thân mật như vậy.
Nếu bị người khác nhìn thấy, coi như xong.
Tô Bạch cũng biết chừng mực, nếu lúc này không buông cô ra, Tiểu Hàn Tô sẽ giận dỗi mất. Thế là hắn vội vàng đặt một nụ hôn lên môi cô, rồi mới đặt cô xuống.
Khương Hàn Tô lau miệng, nói: "Lưu manh."
"Nếu cậu lại lau, tớ sẽ hôn cậu tiếp." Tô Bạch nói.
"Cậu không sợ tớ giận nữa à?" Khương Hàn Tô giận dỗi hỏi.
"Dù cậu có giận tớ cũng phải hôn, nếu sau này đến cả việc hôn mà cũng không được, thì cuộc sống này vô vị quá." Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô mím môi, không nói thêm gì nữa.
"Mấy ngày tới, có lẽ tớ không thể ở bên cậu được, người chịu đến nhà dì út giúp đỡ chẳng có mấy, thậm chí cả người chịu viết danh sách cúng điếu cũng không. Vì chữ tớ đẹp, dì út liền bắt tớ đi viết danh sách cúng điếu. Ngày mai, tớ còn phải theo dượng út lên trấn mua đồ mã để đốt mai táng, trưa ngày kia thì viết danh sách cúng điếu. Làm xong mấy việc này cũng đã đến ngày 28 rồi, tớ cũng nên về nhà, vì ở nhà còn nhiều việc phải làm." Tô Bạch chậm rãi nói.
"Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, nán lại đây lâu sẽ khiến thím Lâm lo lắng thêm." Tô Bạch véo nhẹ sống mũi cao của cô, cười nói: "Về đi."
Tô Bạch xoay người rời đi, lại bị Khương Hàn Tô ngăn lại. Cô nói: "Cậu đừng đi vội, tớ có lời muốn nói."
"Lời gì?" Tô Bạch hỏi.
"Mẹ tớ về nhà biết chuyện nhà dì Tô, mẹ tớ bảo, vì người mất là Vương Đại Nghĩa, chắc chắn sẽ ít người đến giúp đỡ nhà dì Tô, nên kêu tớ đến nhà dì Tô giúp một tay." Khương Hàn Tô nói.
"Vậy tớ xin rút lại lời vừa nói, nếu cậu muốn tới, vậy chúng ta lại có thời gian ở bên nhau rồi." Tô Bạch cười nói.
Đến lúc đó, mình làm gì thì cứ để cô ấy đi theo cùng, như vậy hai người sẽ có thêm thời gian ở bên nhau rồi.
"Chuyện tốt như vậy, sao bây giờ cậu mới nói cho tớ biết?" Tô Bạch hỏi.
"Hừ, ban đầu tớ không dự định nói cho cậu biết đâu." Khương Hàn Tô hừ nhẹ nói.
"Đến lúc đó chẳng phải chúng ta lại có thêm hai ngày ở bên nhau sao? Lần chia tay này rồi, lần sau gặp lại là phải đợi đến khai giảng đấy." Tô Bạch nói.
"Tớ vẫn đang nghĩ xem có nên ở bên cậu không đây." Khương Hàn Tô nói.
"Đúng là càng ngày càng đanh đá nhỉ, không đúng lắm, lẽ ra trước đây cậu cũng đã vậy rồi, thật đáng yêu." Tô Bạch cười nói.
"Nếu những tủi thân đã không còn nữa, thì sau này, trừ khi tớ làm cậu cảm động mà khóc, chứ đừng dễ khóc như vậy nữa. Lúc nãy cậu khóc, tớ thật sự không biết phải làm sao, cũng thấy rất xót lòng." Tô Bạch nói.
"Thật ra, lúc nãy tớ khóc, không hoàn toàn là vì cậu." Khương Hàn Tô nói.
Cô khóc vì nghĩ đến những đau khổ mà cô đã phải chịu đựng trong suốt những năm qua.
Nén lại quá nhiều, cuối cùng đều bộc phát ra ngoài, mà Tô Bạch chỉ là chất xúc tác.
Sau lần bộc phát này, những uất ức trong lòng Khương Hàn Tô suốt những năm qua cũng hoàn toàn tan biến không còn chút dấu vết.
Đối với Khương Hàn Tô, lần khóc này, trái lại là chuyện tốt, bởi vì cuộc sống những năm qua của cô, số lần khóc thật sự quá ít ỏi, bao nhiêu tâm sự đều chôn chặt trong lòng.
"Tớ biết, nhưng cuộc sống phải luôn tiến về phía trước chứ? Cậu nỗ lực học tập như vậy, chẳng phải muốn tương lai ngày càng tốt đẹp hơn sao? Hơn nữa, có tớ ở đây rồi, chắc chắn sẽ không để cậu phải chịu ấm ức nữa." Tô Bạch nói.
"Chắc chắn là thế." Khương Hàn Tô nói: "Tớ cố gắng như vậy, tương lai nhất định sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."
"Thế nhưng, việc không để tớ phải chịu ấm ức, hừ, chuyện này cậu sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, bởi vì người bắt nạt tớ nhiều nhất chính là cậu." Khương Hàn Tô nói.
"Vậy tớ phải làm sao mới có thể để cậu không phải chịu ấm ức nữa đây?" Tô Bạch cười hỏi.
"Cậu không bắt nạt tớ, tớ sẽ không bị ấm ức, đúng không?" Khương Hàn Tô nói.
"Như thế nào mới xem như là bắt nạt?" Tô Bạch lại hỏi.
"Ưmmm, cái này. . ." Khương Hàn Tô đột nhiên phát hiện, cô thật sự không biết thế nào mới được gọi là bắt nạt.
"Lẽ nào là cái này?" Tô Bạch tiến tới gần, đặt một nụ hôn lên đôi môi anh đào của cô.
"Hay là cái này?" Tô Bạch đưa hai tay ra ôm cô vào lòng.
"Nếu cậu nói những hành động này đều là bắt nạt, vậy mãi mãi về sau tớ sẽ không làm vậy nữa, bất kể khi nào, ở đâu tớ cũng không làm. Không chỉ như vậy, cầm tay cậu tớ e cũng bị coi là bắt nạt, cho nên sau này tớ cũng sẽ không nắm tay cậu nữa. Cậu thấy được không? Nếu cậu thấy được, vậy bây giờ tớ sẽ thay đổi ngay." Tô Bạch nói xong, buông cô ra.
Nếu những hành động thân mật bình thường giữa nam nữ mà trong suy nghĩ của Khương Hàn Tô vẫn coi là bắt nạt, thì Tô Bạch thật sự nên giúp cô thay đổi cách nghĩ đó.
Giữa nam nữ, nếu như không có những điều thân mật này, thì sẽ mất đi biết bao nhiêu niềm vui.
Nhưng cô bé này quá dễ ngại ngùng, sở dĩ nói bắt nạt, có lẽ là vì có liên quan đến tính cách hay xấu hổ của cô.
Nghe dì út kể, cô bé này trước đây rất hay xấu hổ, đến cả việc mang dép lê ra ngoài cũng không dám, vì sợ lộ đôi bàn chân.
Đây chính là nguyên nhân vì sao Tô Bạch thường hay nhìn thấy cô ấy mặc quần jean và đi giày thể thao ở cấp 2.
Thế mà cô gái cực kỳ dễ xấu hổ này, lại để hắn cầm bàn chân mình thưởng thức không biết bao nhiêu lần.
"Nếu cậu chưa thể đưa ra quyết định ngay, tớ còn ở đây hai ngày nữa mới đi. Trong thời gian đó, cậu hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời tớ nhé, nhưng một khi đã đưa ra câu trả lời rồi, thì không thể rút lại được đâu." Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô thực sự biết những điều đó không tính là bắt nạt, nhưng làm sao cô có thể mở miệng nói rằng những điều đó không phải là bắt nạt được? Mà thẳng thừng nói với Tô Bạch như vậy, chẳng phải khác nào nói với hắn rằng có thể làm những điều đó với mình rồi sao?
Tuy cả hai người có những hành động thân mật đó không ít lần, nhưng vì xấu hổ nên Khương Hàn Tô mới nói vậy, cô thật sự không muốn nói ra thành lời.
Tô Bạch rõ ràng là đang bắt nạt cô, điều này khiến Khương Hàn Tô tức đến nỗi hung hăng đạp một cái lên chân Tô Bạch.
Muốn tớ nói ra câu đó, đừng hòng.
Không phải chỉ là không làm những điều đó thôi sao?
Tớ muốn nhìn xem, đến cuối cùng ai mới là người không nhịn được trước.
Nếu đánh cược với Tô Bạch ở phương diện khác, cô có lẽ không tự tin lắm.
Nhưng ở phương diện này, cô tự tin người thua cuối cùng sẽ là Tô Bạch.
Khương Hàn Tô nhăn mũi một cái, nói: "Không chỉ hôn tớ, ôm tớ, nắm tay tớ mới tính là bắt nạt, ngay cả sờ mũi tớ, sờ mặt tớ, vuốt mũi tớ cũng coi là bắt nạt. Trước khi tớ cho cậu câu trả lời, cậu không được làm những điều đó."
"Được." Tô Bạch cười nói.
Lâu lắm rồi hắn không đánh cược với cô.
Cô đã thích cá cược thì mình chiều cô.
Bản văn chương này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.