(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 341: Hình ảnh
Sau khi tắm xong, hắn thấy Khương Hàn Tô đang ngồi xem ti vi trong phòng khách. Cô đang mặc một chiếc áo phông màu xanh dương cùng quần jean. Dù Khương Hàn Tô mặc quần jean trông rất đẹp, toát lên vẻ thanh xuân trong sáng. Nhưng hôm nay hắn đã mua cho cô nhiều bộ quần áo như thế, cô phải thử cho hắn xem mới đúng. Tô Bạch sợ cô nhìn thấy giá cả nên lúc mua đã không để cô thử đồ, giờ đây hắn rất muốn chiêm ngưỡng cô khi diện những bộ đồ ấy. Chỉ có thế, hắn mới thỏa mãn được chút mong muốn thầm kín trong lòng!
Nếu trực tiếp bảo cô đi tất đen dài đến đầu gối, chắc chắn cô sẽ không chịu. Nhưng khi thử quần áo, nếu không hợp vẫn có cớ để đổi, Khương Hàn Tô nhất định sẽ mặc. Vì nếu không vừa, số tiền mua quần áo này sẽ thành ra lãng phí mất. Phải nói, để Khương Hàn Tô đi tất, Tô Bạch đã tốn không ít công sức. Biết làm sao được, ai bảo tiểu Hàn Tô của hắn lại dễ ngượng ngùng đến vậy. Nếu không bỏ công suy tính, e rằng dù chưa cưới hay đã cưới rồi, hắn cũng chẳng thể khiến cô chịu mặc những bộ đồ ấy.
“Sao cậu vẫn mặc đồ cũ vậy? Mấy bộ quần áo mới mua hôm nay, cậu mặc thử xem nào?” Tô Bạch đi tới hỏi.
“Đâu phải ngày Tết, mặc mấy bộ đó làm gì?” Khương Hàn Tô đáp.
“Đúng là đồ...” Tô Bạch ngồi xuống, nhéo má cô rồi nói: “Cô thôn nữ.”
Ngày trước, người dân trong thôn nghèo khó, quần áo họ mặc thường ngày đều là những bộ đã may vá không biết bao nhiêu năm. Chỉ đến những ngày Tết, họ mới có dịp diện một bộ quần áo mới. Mà ngay cả trong những ngày lễ Tết ấy, họ cũng chỉ mặc đúng vào mùng một mà thôi. Khi mua quần áo, họ đều chọn những bộ hơi rộng, vì chỉ có thế mới có thể mặc được nhiều năm. Tình cảnh ấy rất phổ biến mười năm trước, còn giờ đây đã hiếm gặp. Tô Bạch khi còn bé cũng vậy, hắn luôn mong ngóng Tết đến mỗi năm để được mặc một bộ quần áo mới.
“Tớ là cô thôn nữ sinh ra ở nông thôn mà, sao, cậu không thích tớ à?” Khương Hàn Tô mím môi hỏi.
“Ừm, tớ không thích, không muốn nữa rồi.” Tô Bạch cười đáp.
“Hứ, vậy tớ đi đây.” Khương Hàn Tô nói.
Cô đứng dậy, định bước ra cửa. Một bước, hai bước... ba bước. Khi đến trước cửa, cô mới nhận ra Tô Bạch vẫn ngồi trên ghế sô pha, không hề có động thái gì, cô đành quay lại.
“Cậu thật sự không đuổi theo tớ sao?” Khương Hàn Tô hỏi.
Tô Bạch nhìn người con gái trước mắt đầy vẻ nghi hoặc, cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hắn đi tới, ôm cô ngồi lên ghế sô pha, sau đó cười nói: “Nếu cậu đi giày vào, cho dù không mang theo đồ đạc, ngay cả tiền cũng không có, tớ cũng sẽ ngăn cản, sợ cậu dỗi mà bỏ đi thật.”
“Nhưng một người bình thường ngay cả dép cũng không đi, giày cũng chẳng mang, thì làm sao mà đi được?” Tô Bạch cười nói.
Phía dưới chiếc sô pha đều trải thảm mềm mại, chân cô đặt lên đó rất thoải mái, bởi vậy Khương Hàn Tô và hắn đều không đi dép. Khương Hàn Tô cúi đầu nhìn đôi bàn chân trắng như tuyết của mình, khuôn mặt đỏ bừng lên, sau đó mím môi, nói: “Để tớ đi giày đây.”
Đáng tiếc là, vừa lúc cô định quay lại đi giày thì đã bị Tô Bạch nhào tới ôm cô vào lòng rồi đặt cô nằm gọn trên thảm.
“Nếu biết cậu đi giày thì tớ có thể nào để cậu đi được chứ.” Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô bĩu môi, nói: “Chẳng có ai như cậu cả, ghét tớ mà không cho tớ đi.”
“Cậu nói đúng rồi đó, càng ghét cậu thì càng không thể để cậu đi được, tớ còn chưa đủ ghét cậu đâu.” Tô Bạch nói.
“Nói vậy, có ngày cậu sẽ ghét tớ sao?” Khương Hàn Tô hỏi.
“Ừm, sẽ có một ngày như vậy, nhưng phải là ngày tớ không còn sống trên đời này, bởi vì khi đó dù có ghét cũng chẳng làm được gì.” Tô Bạch cười nói.
“Cậu nói cái gì nghe kỳ vậy!” Khương Hàn Tô nói. “Cậu mới bao nhiêu tuổi, sau này không được nói lung tung như thế.”
Tô Bạch chỉ cười tủm tỉm nhìn cô, chẳng nói gì. Bị Tô Bạch nhìn chằm chằm, Khương Hàn Tô đỏ mặt, rồi “hừ” một tiếng hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì?”
“Đương nhiên là nhìn người đẹp rồi, chứ nhìn ai vào đây nữa?” Tô Bạch đứng dậy, kéo cô từ thảm đứng dậy, sau đó nói: “Cậu đi thử mấy bộ quần áo tớ mới mua cho cậu đi, thử xem có vừa với cậu không. Mấy bộ đó tốn không ít tiền của tớ đấy. Nếu mặc không vừa hoặc thấy không thoải mái, giờ còn có thể đi đổi. Nếu để quá lâu thì sẽ không đổi được nữa đâu.”
“Cậu chỉ muốn nhìn thấy tớ mặc mấy bộ quần áo đó thôi, cứ bày đặt tìm cớ làm gì chứ!” Khương Hàn Tô rất thông minh, suy nghĩ của Tô Bạch làm sao qua mắt được cô nàng tinh ý này. Cái cớ thử đồ xem có vừa người không chỉ là giả, hắn ta muốn thấy cô mặc những bộ đồ ấy vào mới là thật.
“Cậu nói rất đúng, tớ thật sự rất muốn xem.” Tô Bạch cười nói: “Trước đây tớ chưa từng dạo trong khu mua sắm lâu đến thế. Tớ đã tỉ mỉ lựa chọn từng bộ cho cậu, nên tớ muốn nhìn xem cậu sẽ trông thế nào khi mặc chúng.”
“Hừm, hẳn là sẽ rất đẹp.” Tô Bạch nói thêm.
“Nếu không vừa thì đổi ngay, kẻo mất tiền oan.” Khương Hàn Tô lẩm bẩm vài câu rồi đi vào phòng ngủ.
Một lát sau, Khương Hàn Tô mặc một bộ váy màu xám nhạt bước ra. Chiếc váy rất dài, chạm đến mắt cá chân, mái tóc dài vừa sấy xong xõa tung như thác nước hai bên vai, cô đứng đó giống như một nàng tiên.
Khương Hàn Tô giờ đây là một người rất nổi tiếng trong trường của họ. Có lúc Tô Bạch đi dạo cùng cô trong khuôn viên trường, có thể thấy vô số ánh mắt lén lút dõi theo cô, nhưng khi cô liếc nhìn sang, họ lại sợ hãi vội vàng quay đi chỗ khác. Họ nhìn Khương Hàn Tô, cũng giống như năm đó hắn đã từng nhìn cô, đều nảy sinh lòng ngưỡng mộ với một người ở một thế giới khác. Thích một người, chỉ dám giữ trong lòng, không dám trực tiếp biểu lộ ra ngoài.
Một vài người chính là như thế, một tình cảm có thể khiến nhiều người chùn bước. Tất cả mọi ng��ời trên đời này, trong lòng gần như ai cũng có một hình bóng như vậy. Chỉ là phần lớn những người họ vội vàng gặp mặt năm đó, hay những người bạn học cùng trong khuôn viên trường mấy năm, rốt cuộc cũng theo năm tháng mà biến mất, chẳng bao giờ gặp lại. Nhưng tên, khuôn mặt, nhiều năm sau vẫn mãi không quên.
Vì thế, Tô Bạch vô cùng may mắn. Trong lòng hắn, người mà hắn chỉ biết đứng từ xa nhìn, người tưởng chừng có thể biến mất bất cứ lúc nào, lúc này lại đang nở nụ cười tươi rói đứng trước mặt hắn. Không phải là giấc mộng kê vàng, cũng không phải phù dung sớm nở tối tàn.
“Cậu sao thế? Không đẹp sao?” Thấy Tô Bạch im lặng khá lâu, Khương Hàn Tô lên tiếng hỏi.
“Không phải, là quá xinh đẹp ấy chứ, tớ nhìn mê mẩn luôn rồi.” Tô Bạch cười nói.
Một nụ cười khẽ nở trên khóe miệng Khương Hàn Tô. Thật ra, cô cũng rất thích nghe những lời này. Mắt nhìn của Tô Bạch rất tinh tế, cô rất ưng ý chiếc váy đang mặc trên người. Tô Bạch lấy điện thoại ra, chụp cho cô vài kiểu ảnh, sau đó lưu vào không gian QQ của mình. Đây là tuổi thiếu nữ của Khương Hàn Tô, là đóa hoa đẹp nhất trong thanh xuân của cô, hắn phải lưu giữ lại làm kỷ niệm.
Nội dung này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ mọi bản quyền.