Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 343: Lĩnh vực tuyệt đối

Trong phòng, hai người ngồi trên giường, mở to mắt nhìn nhau.

"Khặc khặc." Tô Bạch ho khan hai tiếng, nói: "Cậu có thể thay đồ rồi đó."

"Cậu không ra ngoài thì tớ thay kiểu gì?" Khương Hàn Tô hỏi, khẽ nhíu mày.

Tô Bạch: "..."

"Sắp thành vợ chồng rồi, sau này còn gặp nhau nhiều, ngại ngùng gì nữa?" Tô Bạch nói.

"Cậu có ra ngoài không? Nếu không ra, tớ s�� không mặc đâu." Khương Hàn Tô nói.

"Ra thì ra, tớ đi ngay đây." Khó khăn lắm cô ấy mới chịu đồng ý, sao có thể vì chút chuyện này mà đổ bể được.

Chỉ là có chút đáng tiếc, không được nhìn cảnh cô ấy mặc tất chân.

Đối với Tô Bạch, cảnh Khương Hàn Tô kéo từng chiếc tất chân lên từ từ thật sự rất quyến rũ.

Nhưng trước khi ra ngoài, Tô Bạch vẫn không quên sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của cô một cái, khiến Khương Hàn Tô khẽ mắng hắn là đồ lưu manh.

Nhìn Tô Bạch rời phòng và đóng cửa lại, Khương Hàn Tô mím môi, cô cũng không hề khóa cửa.

Tuy có những lúc Tô Bạch rất vô sỉ, nhưng hắn đã đồng ý ra ngoài thì sẽ không mở cửa lại vào phòng khi cô đang thay đồ.

Thật ra, Khương Hàn Tô không phản đối lắm việc mặc những món đồ đó cho riêng Tô Bạch xem.

Không phải cô không biết, cô hiểu rõ đàn ông ai cũng sẽ có sở thích với váy ngắn và tất chân.

Nhưng nếu để cô mặc những bộ đồ đó ra ngoài, chắc chắn không đời nào.

Nhưng chỉ cho riêng Tô Bạch xem, để thỏa mãn tâm tư của hắn, Khương Hàn Tô vẫn có thể làm được.

Bởi vì cô rất yêu hắn, nếu không thì với tính cách ngại ngùng của Khương Hàn Tô, sao có thể để hắn thưởng thức đôi chân đẹp của mình được.

Mà đôi chân cô đã từng được hắn "thưởng thức" rồi, cho nên nguyện vọng của Tô Bạch muốn cô mặc váy ngắn và tất chân, trong lòng cô thật ra không hề phản đối chút nào.

Trong lòng thì không phản đối, nhưng ngại ngùng thì vẫn có.

Vì thế, khi không tìm được lý do gì để từ chối, cô đành đồng ý với hắn.

Cho nên, đây là phép thử sự ăn ý giữa hai người, mà Tô Bạch đã sớm biết những tâm tư nhỏ của cô rồi.

Không có lý do từ chối nên mới cần một cái cớ để "xuống nước", phải không?

Chuyện này thì có gì khó khăn?

Chính vì thế mà Tô Bạch trực tiếp hôn cô.

Đẩy cô vào thế khó xử hơn nữa, Khương Hàn Tô đành chịu thua.

Khương Hàn Tô mở túi ra, nhìn đôi tất chân dài quá đầu gối bên trong, mím môi lẩm bẩm: "Không phải mình tự nguyện, là do hắn ép mình."

"Hừ, mình không hề đồng ý với hắn." Nói xong, Khương Hàn Tô lấy ra một chiếc tất.

Sau khi lấy tất ra, cô mở một chiếc túi khác và lấy chiếc váy ngắn ra.

Cởi bỏ chiếc váy lụa dài màu trắng trên người, Khương Hàn Tô mặc chiếc váy xếp ly màu đen siêu ngắn lên.

Trong phòng có gương, Khương Hàn Tô nhìn mình trong gương xong thì đỏ bừng mặt, sau đó mắng: "Đồ biến thái!"

Chiếc váy này quá ngắn, mặc vào hầu như để lộ toàn bộ đôi chân cô.

Tô Bạch mua chiếc váy này cho cô mặc, không phải biến thái thì là gì nữa chứ.

Chỉ là hôm nay khi cô cùng Tô Bạch đi dạo phố, trên đường đúng là có không ít cô gái mặc như vậy.

Nhưng họ là họ, váy ngắn như vậy, Khương Hàn Tô sẽ không đời nào mặc ra ngoài.

Phần dưới, Khương Hàn Tô thường mặc rất đơn giản, hoặc là quần jean, hoặc là váy dài chấm gót.

Ngay cả mùa đông, trước đây cô cũng chỉ mặc quần jean hoặc quần giữ nhiệt bên trong, nhưng dù vậy, vẫn cảm thấy lạnh khi mùa đông đến.

Nhưng kể từ khi Tô Bạch xuất hiện, mùa đông không còn xảy ra tình trạng đó nữa, bởi vì Tô Bạch thường mua cho cô vài chiếc áo khoác lông dài để mặc.

Như vậy, dù phần dưới cô chỉ mặc mỗi quần jean, nhưng bởi vì áo khoác lông có thể che phủ phần thân dưới nên cảm giác lạnh cũng không còn nữa.

Tô Bạch chỉ sợ cô lạnh, cho nên vào mùa đông, hắn đều bắt cô mặc đồ thật dày.

Điều này khiến Khương Hàn Tô, người trước đây thích tuyết nhưng lại sợ mùa đông, giờ đây hoàn toàn không còn sợ hãi mùa đông nữa.

Bởi vậy, cô cũng càng thích tuyết hơn.

Những trận tuyết lớn dày đặc, nhuộm trắng xóa cả thế giới, đối với Khương Hàn Tô trước đây, những trận tuyết ấy đại diện cho việc cô đã sống sót thêm một năm.

Ở trong thôn, không phải chỉ những người già mới biết đếm từng ngày và vui mừng khi bản thân mình còn sống thêm một ngày.

Những năm qua Khương Hàn Tô cũng như thế.

Bởi vì sống sót thêm một năm, nghĩa là khoảng thời gian tươi đẹp sắp tới cũng đến gần thêm một chút.

Vì thế, đối với rất nhiều người, ánh mặt trời chính là hy vọng.

Nhưng đối với Khương Hàn Tô, tuyết mới là ánh bình minh.

Mặc váy xong, phía dưới là đôi tất đen dài quá gối.

Khương Hàn Tô sờ thử, trơn mịn, cảm giác rất mềm mại, thảo nào lại có nhiều nam sinh yêu thích đến vậy.

Cô ngồi lên giường, giơ chân lên, xỏ một chiếc tất vào chân, sau đó lại giơ chiếc chân dài trắng mịn kia lên, xỏ chiếc tất còn lại vào.

Sau khi mặc xong, Khương Hàn Tô đứng dậy đi đến trước gương. Nhìn mình trong gương với nửa người trên là chiếc áo phông trắng, nửa dưới là v��y ngắn phối tất chân đen quá gối, cô không thể phủ nhận, trông mình đẹp tuyệt.

Khương Hàn Tô khẽ cắn môi, khuôn mặt ửng đỏ lên.

Bởi vì mặc bộ đồ này để gặp Tô Bạch, cô vẫn còn hơi ngại ngùng.

Mặc dù đã đi tất chân màu đen quá đầu gối, nhưng một khoảng da thịt trắng mịn trên đùi cô vẫn để lộ ra ngoài.

Hơn nữa, khoảng da thịt này lộ ra ngay giữa phần váy ngắn và tất chân.

Tô Bạch chờ bên ngoài mười phút, cảm thấy cô đã thay đồ xong xuôi liền đẩy cửa bước vào.

Nếu bản thân hắn không vào, cứ chờ Khương Hàn Tô gọi vào, thì dù hắn có đứng ngoài cả tiếng đồng hồ, cô ấy cũng sẽ không gọi hắn đâu.

Hết cách rồi, da mặt cô ấy quá mỏng.

Để hôm nay khiến cô ấy chịu mặc váy ngắn và tất chân, đúng là không dễ dàng gì.

Tô Bạch đẩy cửa vào phòng, liền nhìn thấy Khương Hàn Tô đứng cạnh giường, hai tay đan vào nhau.

Cô vừa nhìn thấy hắn đẩy cửa vào, liền nhanh chóng cúi đầu.

Dù vậy, Tô Bạch cũng có thể nhìn thấy vành tai cô đỏ ửng.

Dời ánh mắt từ đôi vành tai ửng đỏ tinh xảo của cô đi nơi khác, Tô Bạch lập tức ngây người ra.

Trong đầu Tô Bạch đã luôn tưởng tượng hình ảnh Khương Hàn Tô mặc tất chân rất nhiều lần, nhưng khi hình ảnh chân thật xuất hiện trước mặt hắn, Tô Bạch mới biết, mơ chỉ là mơ, gần như không thể sánh được với hiện thực.

Khương Hàn Tô mặc váy ngắn phối tất chân quá đầu gối, thực sự quá đỗi mê hoặc.

Chỉ một cái liếc mắt, adrenalin trong người Tô Bạch lập tức tăng vọt.

Bởi vì Tô Bạch liếc mắt nhìn thấy vị trí đặc biệt kia của Khương Hàn Tô, chính là điểm giao giữa tất chân và váy ngắn.

Liên quan đến vị trí này, có một từ xuất phát từ phim hoạt hình Nhật Bản dùng để ca ngợi vẻ đẹp của nó.

Đây cũng là lý do vì sao Tô Bạch không mua cho cô ấy những kiểu tất chân khác.

Trong số rất nhiều loại tất chân, Tô Bạch rất thích loại tất chân dài quá gối, đặc biệt là khi phối với váy ngắn.

Khoảng da thịt trắng mịn lộ ra giữa váy ngắn và tất chân, ẩn hiện đầy quyến rũ, khiến người ta có cảm giác như ôm đàn tỳ bà che nửa mặt.

Mà cảm giác này, không nghi ngờ gì nữa, là quyến rũ nhất.

Mà khi ánh mắt Tô Bạch tiếp tục lần theo đôi tất chân đen đi xuống, đến đôi chân xinh đẹp đang giẫm trên sàn, được che bởi lớp tất chân màu đen, hắn không nhịn được nữa rồi.

Tô Bạch trực tiếp tiến lên ôm chầm lấy cô vào lòng, sau đó hôn lên đôi môi non mềm của cô, rồi đặt cô xuống chiếc giường mềm mại.

Sau đó, Tô Bạch cũng nằm lên giường.

Chỉ là, hắn không nằm cùng phía với Khương Hàn Tô, mà xoay người nằm xuống phía dưới.

Truyen.free giữ mọi bản quyền đối với bản văn này, mong bạn đọc không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free