(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 375: Phi, không biết xấu hổ
Trở lại phòng khách sạn, Tô Bạch thấy Khương Hàn Tô đang ngây ngốc ngồi trên giường. Hắn đi tới ôm cô vào lòng rồi hỏi: "Sao vậy?"
Khương Hàn Tô mím môi, nhỏ giọng hỏi: "Sau này anh cũng sẽ làm như vậy với em ư?"
"Em nghĩ sao?" Tô Bạch hỏi lại.
"Chắc chắn không." Khương Hàn Tô lắc đầu.
"May mà em nói không đấy. Nếu em nói có, anh sẽ phải dùng biện pháp mạnh mà đánh em một trận mất thôi." Tô Bạch nói.
"Ồ." Khương Hàn Tô ngẩng mặt lên nói: "Anh muốn đánh thì cứ đánh, em tuyệt đối không đánh trả đâu. Chỉ xem anh có nhẫn tâm làm vậy không thôi."
"Ngủ!" Tô Bạch vừa tức vừa cưng véo nhẹ khuôn mặt cô, đoạn kéo cô vào chăn.
Khương Hàn Tô áp đầu vào ngực hắn, nói: "Nếu anh dám bỏ em, em sẽ tự sát ngay, và anh sẽ mang danh giết người đấy."
"Thế nếu em bỏ anh thì sao? Anh biết làm gì đây?" Tô Bạch cười hỏi.
"Em sẽ không bỏ anh đâu." Khương Hàn Tô đáp.
"Vậy sao em lại nghĩ anh sẽ bỏ em?" Tô Bạch hỏi.
"Vì chuyện của Cung Khánh khiến em hơi lo lắng. Giờ này, cậu ấy chắc hẳn đang rất đau khổ lắm." Khương Hàn Tô nói.
"Từ khi nào tiểu Hàn Tô nhà ta lại trở nên lương thiện thế này?" Tô Bạch xoa nhẹ bàn tay cô, nói: "Chuyện như vậy trên đời này nhiều lắm, biết trách ai bây giờ? Trách nhà trai vô trách nhiệm ư? Hay là tự trách bản thân mình mắt như mù, không tìm được một người đàn ông tốt? Hơn nữa, người ta vẫn thường nói, mối tình thời đại học rất khó mà đi đến cuối cùng."
Tô Bạch cười nói: "Nhưng điều đó không áp dụng cho hai chúng ta."
"Vì sao ạ?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Bởi vì nguyên nhân khiến họ chia tay, hoặc là vì vật chất, hoặc là sau khi tốt nghiệp đại học, mỗi người mỗi ngả. Thế nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra giữa chúng ta. Với lại..." Tô Bạch hôn lên mái tóc cô rồi nói: "Tô Bạch thật sự rất, rất thích Khương Hàn Tô."
"Khương Hàn Tô cũng rất, rất thích Tô Bạch."
"Vì thế, hai chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa nhau." Khương Hàn Tô nói.
"Hiếm lắm mới nghe được một câu ngọt ngào từ em, em nói thêm chút nữa đi?" Tô Bạch hỏi.
Khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng, nói: "Em... em buồn ngủ."
"Ừm, vậy thì ngủ thôi." Tô Bạch mỉm cười, hai tay ôm lấy vòng eo cô, kéo cô sát vào lòng.
Đêm cứ thế trôi qua. Sáng sớm hôm sau, Tô Bạch tỉnh dậy rất sớm.
Nhìn người con gái đang yên bình ngủ say trong lòng, Tô Bạch hôn lên khuôn mặt cô, rồi rời giường đi rửa mặt.
Nhìn đồng hồ, vừa đúng sáu giờ sáng.
Tô Bạch đi xuống lầu, chạy vài vòng quanh khu thắng cảnh, sau đó ghé mua đồ ăn sáng.
Chuyến leo núi ngày hôm qua khiến Tô Bạch nhận ra, có lẽ m��nh đã quá nhàn rỗi trong năm nhất đại học nên bản thân ngày càng thêm lười biếng.
Nếu còn tiếp tục như vậy, sợ rằng cơ thể mình sẽ lại yếu ớt như kiếp trước mất.
Từ lúc trải qua lần phẫu thuật ở kiếp trước, Tô Bạch đã chịu không ít khổ sở. Đời này, hắn không muốn trải qua thêm lần nào nữa.
Bởi vậy, hắn cần phải tập thể dục thường xuyên.
Sau khi về khách sạn, Tô Bạch đặt bữa sáng lên bàn trong phòng, rồi đi vào phòng ngủ.
Khương Hàn Tô đã tỉnh rồi, thấy Tô Bạch đi vào, liền nói: "Em lại ngủ nướng rồi."
"Em không cần dậy vội đâu, nghỉ ngơi thêm một chút đi. Mới tám giờ thôi mà, sao gọi là ngủ nướng được chứ." Tô Bạch nói.
"Nhưng em tỉnh dậy rồi, cũng nên rửa mặt rồi ăn sáng thôi." Tô Bạch vén chăn lên, bế cô ra khỏi giường. Sau đó, hắn cầm đôi dép mang vào đôi chân nhỏ nhắn của cô.
Tiếp đến, Tô Bạch bế cô vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt.
Trở lại ghế sô pha, hai người cùng ăn sáng.
Khương Hàn Tô bóc trứng gà, đưa đến miệng Tô Bạch, nói: "Nè."
"Em muốn anh nuốt trọn cả quả luôn sao?" Tô Bạch hỏi.
"Anh cứ ăn từ từ thôi." Khương Hàn Tô nói.
"Ồ." Tô Bạch cắn một nửa, nhai rồi nuốt, sau đó ăn nốt nửa còn lại.
Ăn sáng xong, hai người nằm trên ghế sô pha xem tivi.
Khương Hàn Tô gác chân lên ghế sô pha, sau đó hơi nhích lại gần, rúc vào lòng Tô Bạch.
Tô Bạch ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mặt cô.
Khương Hàn Tô quay đầu lại cười ngọt ngào.
Theo thời gian, mối quan hệ giữa hai người ngày càng khăng khít. Giờ đây, Khương Hàn Tô cũng ngày càng ỷ lại vào Tô Bạch hơn.
Trước kia, hai người ngồi trên ghế sô pha xem tivi, trừ khi Tô Bạch chủ động ôm, còn không cô sẽ không bao giờ tự mình rúc vào lòng hắn.
"Ăn xong rồi, anh nên thoa thuốc cho em." Tô Bạch lấy thuốc mỡ ra, sau đó nhẹ nhàng đặt đôi chân trắng mịn, xinh đẹp của cô lên đùi mình.
Tô Bạch cẩn thận quan sát. Tuy còn hơi sưng đỏ, nhưng so với tối hôm qua, đã khá hơn một chút rồi.
Tô Bạch xoa thuốc mỡ ra tay, sau đó nhẹ nhàng xoa dọc theo phần bị sưng.
"Nếu em đau thì nói cho anh biết nhé." Tô Bạch ngẩng đầu lên nói.
Khương Hàn Tô lắc đầu, nói: "Không đau."
Thấy Tô Bạch cẩn thận bôi thuốc mỡ cho mình, Khương Hàn Tô hơi cay sống mũi, suýt chút nữa thì bật khóc.
"Sao vậy, anh hơi mạnh tay à?" Tô Bạch lại ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt cô đỏ ửng, liền hỏi.
"Không phải." Khương Hàn Tô lắc đầu, nói: "Em chỉ là đang nhớ đến mùa đông năm lớp 8 nhiều năm về trước. Khi ấy em chạy từ ký túc xá đến phòng học, tuyết rơi trơn trượt khiến em bị trật chân. Chân em lúc đó cũng sưng to như vậy, mà lại đang là mùa đông, vừa lạnh vừa nhức nhối. Trong túi không có nhiều tiền, em chỉ có thể cố gắng chịu đựng, chỉ là nó đau lắm, đau vô cùng!"
"Cho nên, em mới hơi xúc động thôi." Cô cười nói.
"Xin lỗi." Tô Bạch nói: "Xin lỗi em vì lúc đó anh không đủ dũng khí. Nếu như có dũng khí như bây giờ, anh nhất định sẽ chạy đến ôm em."
Đầu năm 2011, họ vừa mới khai giảng không lâu. Trong giờ ăn trưa hôm đó, Tô Bạch nhìn thấy một cô gái đang cắn chặt răng, leo từng bước khó nhọc lên cầu thang.
Khi đó, hắn đã chú ý chân cô ấy có thể đã bị trật rồi, nhưng lúc đó Tô Bạch không đủ dũng khí tiến lên giúp đỡ.
"Anh nhớ, đó là vào ngày 15 tháng Giêng năm 2011 âm lịch. Trưa hôm ấy, anh đi sau lưng em, nhìn em bước từng bước khó nhọc lên cầu thang." Tô Bạch nói.
"Khi đó, nếu anh dám đến ôm em, em sẽ mách thầy cô đấy." Khương Hàn Tô nghiêng đầu suy nghĩ một lát, sau đó cười nói.
"Mách thì mách, em từng muốn mách anh vào năm 2012 đó thôi, cuối cùng chẳng phải vẫn bị anh theo đuổi được đó sao? Con người đôi khi phải lớn gan một chút. Hơn nữa, dù em có đi mách thầy cô thì lúc đó anh mà ôm em lên lầu, cũng giống như đang ôm một người què đi lên từng tầng lầu mà thôi?" Tô Bạch nói.
"Sao anh lại có thể dùng từ què, chỉ là trật chân thôi, chứ đã què đâu." Khương Hàn Tô nói.
"Không què, không què." Tô Bạch đứng dậy, chồm người tới nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên má, thở dài nói: "Haizz, đâu có gì đáng sợ đâu. Lúc trước sao anh lại hèn nhát đến thế cơ chứ? Nếu anh lớn gan một chút, biết đâu chừng em đã là vợ anh từ năm lớp 7 rồi."
"Phì, đồ mặt dày! Ai là vợ anh chứ? Mau đứng lên đi!" Khương Hàn Tô bị hắn trêu chọc, mặt cô lập tức đỏ bừng.
"Còn nữa nha, em đâu có đồng ý anh vào năm cấp 2 đâu. Đến cấp 3 em mới chịu đồng ý anh. Em không yêu sớm hồi cấp 2 đâu nha." Khương Hàn Tô nói.
Toàn bộ bản quyền biên tập của đoạn văn này thuộc về truyen.free.