(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 382: Thì ra, hắn đã cứu mạng mình (3)
Với dừa xanh, gió lộng, sóng biển rì rào, nước trong veo và cát mịn màng, Mũi Né là một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Bình Thuận. Nếu có dịp du lịch Việt Nam, đây là một điểm đến không thể bỏ qua.
Căn biệt thự hai tầng được bao quanh bởi những hàng cọ xanh mát cùng thảm cỏ mướt mắt, trước mặt là hồ bơi riêng và xa hơn là biển cả mênh mông.
Xung quanh biệt thự đều được làm bằng kính, giúp có thể phóng tầm mắt ra biển từ mọi góc độ bên trong nhà.
Ngay cả khi đang nghỉ ngơi trong phòng, biển cả mênh mông vẫn hiện ra ngay trước mắt.
“Có quá xa hoa không vậy?” Khương Hàn Tô lè lưỡi hỏi.
Đây là lần đầu tiên cô đến một nơi sang trọng đến vậy.
“Tiền bạc kiếm ra là để bản thân và những người bên cạnh mình được hạnh phúc. Chẳng phải ngày đó em cũng vì lẽ này mà muốn kiếm tiền hay sao?” Tô Bạch vừa cười vừa bóp nhẹ mũi cô.
“Nhưng quá lãng phí. Khi chúng ta đến đây, hướng dẫn viên du lịch không phải đã nói nơi này còn có bãi biển công cộng sao? Thật ra, chỉ cần đến đó vui chơi là được rồi.” Khương Hàn Tô nói.
Cô vẫn cảm thấy căn biệt thự tư nhân nằm ven biển này quá xa hoa và lãng phí, chắc chắn tốn không ít tiền.
“Bãi biển công cộng đông người như vậy, anh không muốn em bị người khác nhìn thấy. Em đã đến biển rồi, lẽ nào lại chỉ đứng trên bờ nhìn anh bơi? Mà một khi xuống nước thì phải cởi giày, anh cũng không muốn đôi chân trắng nõn nà của em bị người khác dòm ngó.” Tô Bạch nháy mắt cười nói: “Đúng là một hũ giấm chua to tướng mà. Vả lại, em chẳng phải cũng biết sở thích của anh sao?”
Khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng, cô giận dỗi dùng tay nhỏ đánh hắn một cái rồi nói: “Đồ biến thái!”
Nghe những lời hắn nói xong, Khương Hàn Tô cũng cảm thấy bãi biển công cộng quả thật không lý tưởng.
Trừ Tô Bạch ra, cô không thích để lộ đôi chân của mình trước mặt mọi người.
“Được rồi, đã thanh toán hết rồi, không thể hoàn trả được đâu. Chúng ta cùng nhau tận hưởng một lần đi.” Tô Bạch nói.
“Ừm.” Khương Hàn Tô gật đầu.
Tô Bạch nắm tay cô đi vào trong nhà.
Nội thất trong đại sảnh rất đơn giản, chỉ có một chiếc tivi và vài chiếc ghế sô pha.
Tô Bạch đi vào phòng thay quần áo, sau đó trực tiếp nhảy xuống hồ bơi trước cửa.
Vừa chạm mặt nước, Tô Bạch đã lướt đi thoăn thoắt như cá, bơi một mạch thật xa.
Hồ bơi rất lớn, bơi tới cuối, đi thêm mấy bước, chính là bãi biển.
Tô Bạch bơi trở lại, lau lau nước đọng trên mắt rồi cười nói: “Xuống đây bơi đi.”
“Em, em không biết bơi.” Khương Hàn Tô nói.
“Không sao. Hồ bơi này chia thành hai khu nư���c cạn và nước sâu. Em cứ xuống khu nước cạn trước đi, anh có thể dạy em bơi.” Tô Bạch nói.
“Hừm, vậy em đi thay đồ tắm.” Khương Hàn Tô trở về phòng, mặc đồ tắm rồi đi ra.
Khi nhìn thấy Khương Hàn Tô trong bộ đồ tắm, Tô Bạch say mê ngắm nhìn.
Vì ngại ngùng, cô không mặc bikini mà là một bộ đồ tắm liền mảnh truyền thống, vẫn để lộ một phần bắp chân trắng nõn.
Hơn nữa, phần lưng trần cùng đôi tay mịn màng và tinh xảo đều được khoe ra.
Bên dưới bắp chân tựa củ sen là đôi bàn chân nhỏ trắng mịn đáng yêu, không cần đi gì vì sàn hồ bơi sạch sẽ.
Có cảm giác như “tay ôm tỳ bà che nửa mặt”, so với việc mặc bikini, nó càng hấp dẫn hơn rất nhiều.
Đặc biệt là đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng mịn trần trụi đang đạp trên sàn hồ bơi.
Cảm nhận được ánh mắt của Tô Bạch, Khương Hàn Tô xấu hổ vô cùng, cô nói: “Đừng nhìn chằm chằm như vậy!”
“Thật là đẹp.” Tô Bạch tự đáy lòng khen ngợi.
Cô ấy đẹp thật, nếu không, Tô Bạch đã chẳng nhớ mãi đến vậy sau hai kiếp người.
Cái gọi là tình yêu sét đánh, suy cho cùng, có lẽ cũng chỉ là lòng say mê trỗi dậy khi bắt gặp cái đẹp mà thôi.
Lúc đó, khi mới gặp Khương Hàn Tô, Tô Bạch còn chưa hiểu rõ tính cách của cô ấy, cô ấy thuộc kiểu người nào.
Hắn chỉ cảm giác trái tim mình đập thình thịch, nhưng đó là vì cô gái kia được ánh mặt trời rực rỡ mùa hè chiếu lên người, tạo nên một vẻ đẹp động lòng người khiến hắn say đắm.
“Nào, nhảy xuống đi, anh đỡ em.” Tô Bạch nói.
“Em có bị sặc nước không?” Khương Hàn Tô hỏi.
“Không.” Tô Bạch cười nói: “Tiểu Hàn Tô của chúng ta sao giờ lại nhát gan thế?”
“Giờ em nhảy xuống đó.” Khương Hàn Tô nói.
Cô nắm chặt bàn tay, lấy thêm chút can đảm, sau đó nhảy xuống.
Nước trong khu nước cạn rất nông, chỉ khoảng 1 mét hai, với chiều cao 1m68 của cô, hoàn toàn không cần lo lắng bị ngập nước.
Hơn nữa, bên cạnh cô còn có một Tô Bạch, người đã biết bơi từ nhỏ.
Sau khi Khương Hàn Tô nhảy xuống, Tô Bạch trực tiếp đỡ lấy cô, sau đó vòng tay ôm cô vào lòng.
Nhìn người đẹp trong lòng, Tô Bạch không dạy cô bơi ngay mà trực tiếp cúi đầu hôn tới.
Lúc này, những giọt nước đọng lại trên người Khương Hàn Tô thực sự tạo nên một cảnh tượng quá đỗi tuyệt đẹp.
Trong sáng lại xen lẫn một chút quyến rũ.
Nếu dùng hai từ ngữ của đời sau để hình dung, đó chính là “dục vọng” và “thuần khiết”.
Hôn xong, Tô Bạch tiếp tục hôn những giọt nước trên mặt cô, hắn hôn sạch sẽ toàn bộ.
“Đồ lưu manh.” Khương Hàn Tô ôm cổ hắn, nhíu mũi hỏi: “Không phải anh nói anh dạy em bơi sao?”
“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, dạy em bơi cũng phải trả trước phí chứ, đúng không?” Tô Bạch thả cô xuống, cười nói: “Nhìn kìa, nước không sâu lắm đâu?”
Khi chân cô hoàn toàn chạm đất, Khương Hàn Tô gật đầu, nước đúng là không sâu.
Tô Bạch bắt đầu dạy cô bơi.
Song, bơi lội không phải là chuyện có thể học được trong một sớm một chiều. Học được một lúc, Tô Bạch tạt nước lên người cô, hai người cứ thế vui đùa trong hồ bơi.
Đến khi chơi mệt thì nằm dài trên chiếc ghế bên cạnh, uống đồ uống và nghỉ ngơi.
Sau khi nằm nghỉ trên ghế một lúc, Tô Bạch ôm cô đi đến chiếc giường lớn trong phòng.
Sau khi đặt cô xuống, Tô Bạch cũng lên giường.
Nhìn Tô Bạch nằm đè lên người mình, khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng, đầu cô tự động rụt lại.
Lông mi cô khẽ chớp chớp, sau đó cũng khép lại đôi mắt mình.
Tô Bạch nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt đang khép hờ của cô, sau đó chuyển xuống đôi môi ướt át.
Có những việc một khi đã làm rồi thì rất khó kiềm chế.
Ngày xưa, Tô Bạch có thể nhịn. Mà bây giờ, sau khi đã nếm được vị của nó rồi, hắn không thể nào nhịn được nữa.
Ngoài phòng gió biển lồng lộng, trong phòng gió xuân du dương.
Ngày hôm sau, Tô Bạch tỉnh dậy trước, sau đó đi làm bữa sáng.
Những nguyên liệu nấu ăn được chuẩn bị trong biệt thự rất đầy đủ, muốn ăn gì đều có.
Sau khi Tô Bạch chuẩn bị kỹ càng bữa sáng, liền quay trở lại phòng.
Khương Hàn Tô còn đang ngủ, cô rất thích ngủ nghiêng, cũng rất thích co người lại.
Đây là thói quen hình thành từ nhiều năm, bởi vì vào những mùa đông, chỉ có ngủ như vậy cô mới không cảm thấy lạnh.
Chỉ những lúc Tô Bạch ôm cô ngủ, thân thể của cô mới thư thái hơn.
Lúc này, đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng ngần của cô lộ ra ngoài chăn, lòng bàn chân hướng về phía Tô Bạch.
Tô Bạch dùng tay nhấc một chân lên, sau đó gãi nhẹ lên lòng bàn chân cô.
Khương Hàn Tô sợ ngứa tỉnh lại, dụi dụi đôi mắt, hỏi: “Sao vậy?”
“Đến giờ ăn sáng rồi.” Tô Bạch nói.
“Vậy anh sờ chân em làm gì?” Khương Hàn Tô đỏ mặt nói.
Lúc này, Tô Bạch còn đang dùng tay vuốt ve chân cô, cảm giác tê tê, nhồn nhột khiến cô không nhịn được rụt chân vào trong chăn.
Không có chân để gãi nữa, Tô Bạch vén chăn lên, ôm lấy eo cô và bế cô ra khỏi giường.
“Vậy bây giờ có thể đi súc miệng và ăn sáng không?” Tô Bạch cúi đầu hôn lên mũi cô, nói: “Ăn cơm xong chúng ta đi dạo biển một chút, gió biển buổi sáng thổi rất thoải mái.”
“Anh biết sáng nay phải dậy sớm ăn sáng, vậy tại sao anh lại giày vò em lâu như vậy?” Khương Hàn Tô nhỏ giọng lầm bầm nói.
Lỗ tai Tô Bạch rất thính, hắn cười nói: “Ai giày vò ai chứ, chẳng lẽ chỉ có mỗi anh là thoải mái thôi sao? Em không thấy thoải mái ư?”
“Đừng, đừng nói những lời này!” Khương Hàn Tô đâu ngờ mình nhỏ giọng lầm bầm mà vẫn bị hắn nghe được. Da mặt cô rất mỏng, nào dám cùng hắn thảo luận về chuyện này, cô vội dùng tay che miệng hắn lại.
Tô Bạch hôn một cái lên lòng bàn tay cô, sau đó ôm cô đi súc miệng.
Hai người ăn sáng xong, nắm tay, hít thở không khí trong lành của biển và bắt đầu đi dạo trên bờ biển.
Truyện này thuộc về bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.