Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 389: Lắc chân dây đỏ (3)

Khu thảm nhảy không lớn, chỉ vỏn vẹn bốn đài, và trên đó có hai cô bé đang chơi.

“Em có muốn lên đó thử không?” Tô Bạch hỏi.

“Không muốn.” Khương Hàn Tô lắc lắc đầu.

“Dù em muốn đi, anh cũng sẽ không cho em đi. Anh còn chưa được ngắm Tiểu Hàn Tô nhà anh nhảy, thì làm sao có chuyện để người khác nhìn thấy được? Hay là em thực hiện lời hứa đêm nay nhảy cho anh xem đi.” Tô Bạch cười nói.

“Không nhảy.” Khương Hàn Tô phồng má, nói: “Em, em sẽ không nhảy đâu.”

“Với lại, làm gì có lời hứa nào đâu? Em không nhớ.” Khương Hàn Tô nói thêm.

“Tiểu Hàn Tô, đừng có chơi xấu thế chứ!” Tô Bạch nói.

“À, chính là học anh đấy thôi.” Khương Hàn Tô đáp.

“Vậy thì em chưa học được tinh túy của nó đâu. Nếu anh là một kẻ xấu xa, em có thừa nhận hay không cũng chẳng quan trọng.” Tô Bạch nói xong, liền hôn một cái lên khuôn mặt trắng mịn của Khương Hàn Tô ngay trước mặt rất nhiều người.

Tô Bạch vừa gắp được nhiều thú bông, lại thêm cặp đôi trai tài gái sắc này quá nổi bật, khiến nhiều ánh mắt xung quanh đổ dồn về họ.

Khương Hàn Tô không nghĩ tới Tô Bạch sẽ hôn cô trước mặt nhiều người như vậy, cô liền giống như một chú nai con hoảng sợ, xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.

Tô Bạch trực tiếp kéo cô vào lòng, sau đó dẫn cô đến khu trò chơi Arcade.

(Metal Slug), (Street Fighter), (Tam Quốc Chiến Ký), (Cadillacs and Dinosaurs), (Oriental Legend), (Quyền Vương 97), một loạt các trò chơi kinh điển của Arcade, không thiếu thứ gì.

“Này, đến chơi Quyền Vương 97 đi.” Tô Bạch đặt cô ngồi xuống, rồi ném hai đồng xu vào máy trò chơi.

“Em, em không biết chơi.” Khương Hàn Tô nói.

“Không sao, ấn bừa là được.” Tô Bạch nói.

“Ồ.” Khương Hàn Tô ồ một tiếng.

Sau hai hiệp, Khương Hàn Tô không chơi nữa, cô tức giận mím môi, nói: “Anh bắt nạt em.”

Hiệp đầu tiên Tô Bạch đánh rất bình thường, chỉ dùng công phu quyền cước chơi với Khương Hàn Tô, hai người đều chơi đến nhân vật cuối cùng, Tô Bạch mới đạt được thắng lợi.

Điều này càng làm Khương Hàn Tô thêm phần háo thắng, cô cảm thấy nếu chơi thêm một hiệp nữa, mình nhất định sẽ không thua Tô Bạch.

Sau đó, Tô Bạch dùng Yagami hoàn thành chuỗi combo ba lần, hạ gục liên tiếp ba nhân vật của cô.

“Không chơi nữa, em phải về nhà.” Khương Hàn Tô nói.

Tô Bạch thật sự quá đáng ghét rồi, cố tình để cô có cảm giác mình có thể thắng, rồi sau đó lại đánh bại cô một cách phũ phàng! Thật đáng ghét mà!

“Vậy mấy đồng xu này phải làm sao đây? Không thể bỏ nó được, không chơi sẽ lãng phí lắm.” Tô Bạch nói.

Quả nhiên, Khương Hàn Tô lập t���c bỏ ý định rời đi.

Mấy đồng xu đó đã bỏ tiền ra mua, không chơi thì phí quá.

“Trước đó em đã nói rồi, không cần mua nhiều, anh cứ nhất quyết mua nhiều như vậy làm gì?” Khương Hàn Tô nói.

“Được rồi em yêu, anh sai là được chứ gì? Không bắt nạt em nữa, chúng ta đi chơi Metal Slug đi. Đây là trò chơi vượt ải, hai chúng ta có thể chơi cùng nhau.” Tô Bạch nói.

Hai người chơi hết lượt tất cả các game vượt ải, trong hộp vẫn còn dư 100 xu.

Cuối cùng, Tô Bạch dùng hết số xu còn lại vào trò bắn cá.

Sau khi dùng hết số xu, hai người rời khỏi quán trò chơi điện tử.

Chơi ở quán trò chơi điện tử mất hai tiếng đồng hồ, lúc đi ra thì đã hơn chín giờ tối rồi.

Buổi tối ở Quảng trường Thời Đại nhộn nhịp hẳn lên, với đủ loại hàng quán ăn vặt bày bán.

Năm đó, khi Tô Bạch còn học ở Dục Hoa, chỉ cần đến mùa hè, tối nào hắn cũng lẻn ra khỏi trường, ra Quảng trường Thời Đại mua bát chè đậu xanh, rồi chui vào quán net.

Bởi vì vào mùa hè, Dục Hoa không có điều hòa nên bảy, tám người chen chúc trong một căn phòng, có thể nói là nóng bức vô cùng.

Hai người ăn bữa ăn khuya ở trên quảng trường, sau đó về nhà.

Màn đêm sâu thăm thẳm, thời tiết càng lúc càng lạnh.

Theo dự báo thời tiết, rạng sáng đêm nay sẽ có không khí lạnh ập tới.

Ngày mai nhiệt độ Bạc Thành sẽ giảm xuống âm 5°C.

Bạc Thành như nằm ở giữa một ranh giới kỳ lạ, nhích về phía bắc một chút là đã có khí lạnh, nhưng lùi về phía nam một chút thì cảm giác lạnh đã không còn gay gắt.

Bởi vì chịu ảnh hưởng từ không khí lạnh phương bắc tràn xuống, chỉ cần phương bắc trở lạnh, Bạc Thành ắt sẽ bị ảnh hưởng.

Về đến nhà, Tô Bạch bật bình nóng lạnh. Chờ nước nóng, Khương Hàn Tô vào tắm trước.

Đến khi cô ra, Tô Bạch mới vào.

Cái này đã trở thành một thói quen, hầu như đều là Khương Hàn Tô tắm trước, Tô Bạch tắm sau.

Hoặc có lẽ vì Tô Bạch nghĩ rằng, Khương Hàn Tô tắm trước thì phòng tắm sẽ thơm tho hơn nhiều.

Thay bộ áo ngủ, Tô Bạch từ trong phòng tắm đi ra.

Mặc dù đã mặc bộ đồ ngủ bông, Tô Bạch vẫn lo Khương Hàn Tô bị cảm lạnh vào mùa đông, nên vừa vào phòng, hắn đã lấy thêm chiếc áo bông khoác lên người cô.

Dù trong phòng có điều hòa, nhưng loại mà bố Tô Bạch mua chỉ có chức năng làm mát, không có sưởi ấm.

Tô Bạch cầm máy sấy tới, nắm lấy mái tóc óng mượt của Khương Hàn Tô vào tay, sau đó cẩn thận sấy khô.

Trên ti vi đang chiếu bộ phim Ma Thổi Đèn – Tinh Tuyệt Cổ Thành do diễn viên Cận Đông đóng chính và được sản xuất bởi Chính Ngọ Dương Quang.

Bộ phim này được phát sóng lần đầu tiên vào ngày 19 tháng 12 trên Tencent, và được xem là một trong những bộ phim truyền hình ăn khách nhất thời điểm bấy giờ.

Nhưng với những bộ phim truyền hình hay điện ảnh mang hơi hướng kinh dị, Tô Bạch lại chẳng dám xem.

Vì thế, mặc dù bộ phim truyền hình này rất nổi ở kiếp trước, Tô Bạch cũng chỉ là xem lướt qua một hai tập, đến những phân cảnh dưới hầm mộ là hắn không dám xem nữa.

Cũng may, giờ đây có Khương Hàn Tô bên cạnh hắn.

Hóa ra cô gái này lại gan dạ hơn hắn nhiều.

Tô Bạch nghĩ, mình nên dành chút thời gian cùng Khương Hàn Tô xem thử vài bộ phim về cương thi.

Nghe nói mấy phim kinh dị kiểu đó cũng hay lắm.

Sau khi sấy khô tóc cho cô xong, Tô Bạch nghe điện thoại.

“Ừm, ngày mai giao được chứ?” Tô Bạch hỏi.

“Được ạ, chỉ là giá hơi cao, chúng tôi cũng phải vất vả lắm mới tìm mua được một viên.” Người bên đầu dây nói.

“Không sao, chỉ cần ngày mai có thể giao tới là được.” Tô Bạch cười nói.

“Anh muốn mua gì à?” Chờ Tô Bạch cúp điện thoại, Khương Hàn Tô hỏi.

“Không có. . .”

Tô Bạch còn chưa dứt lời, bỗng nhiên đã nhảy bổ vào lòng Khương Hàn Tô.

Chỉ vì trên tivi đột nhiên phát ra âm thanh ghê rợn, sau đó hắn lại thấy hai đứa nhỏ từ trong mộ chạy ra.

Hình ảnh này liền dọa cho Tô Bạch hoảng hồn, cả người run lên lẩy bẩy.

Hắn thật sự rất sợ mấy thứ đó.

Nếu không, hồi bé, vào mùa đông, hắn đã chẳng tình nguyện chọn con đường dài đến trường thay vì con đường tắt rồi.

Cảnh tượng trên ti vi khiến Tô Bạch sợ đến tái mặt, Khương Hàn Tô chớp chớp mắt nhìn hắn, rồi vỗ nhẹ đầu hắn như đang dỗ dành một đứa trẻ con.

Nụ cười chợt nở trên khóe môi cô. Hóa ra, có những việc cô lại giỏi hơn hắn nhiều.

Người bạn trai của mình hóa ra lại có lá gan bé tí tẹo.

“Đoạn đó trôi qua chưa?” Tô Bạch hỏi.

“Chưa đâu.” Khương Hàn Tô cười nói.

Cảnh đó chỉ thoáng qua thôi, giờ thì hết rồi.

“À, vậy anh nằm thêm một lát nữa.” Tô Bạch ôm vòng eo thon nhỏ của cô và nằm trong lòng cô thêm một lúc.

“Bây giờ thì sao?” Tô Bạch hỏi.

“Hết rồi.” Khương Hàn Tô đáp.

Tô Bạch ngẩng đầu lên, phát hiện tập phim đã chiếu xong.

Hắn nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn mười giờ rồi. Thế là hắn tắt ti vi, bế Khương Hàn Tô lên, nói: “Không xem nữa, đi ngủ thôi.”

Bế cô lên giường xong, Tô Bạch tắt đèn.

Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free