Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 57: Vẫn được

7 giờ 50, Tô Bạch trở lại phòng học, hai tay đút túi áo bông, chờ đến đúng tám giờ mở đề thi.

Đúng 8 giờ, tiếng chuông trong trường học reo vang, giáo viên giám thị xé niêm phong túi bài thi rồi phát bài môn Ngữ văn xuống.

Giấy làm bài thi, thêm cả phần viết văn, hai trang gộp lại khá dày nên không cần kê sách vở nữa.

Tô Bạch liếc nhìn toàn bộ các câu hỏi trong đề, thấy chúng đều rất đơn giản.

Nói thật, nếu nội dung kiểm tra là kiến thức lớp 7 và lớp 8, bởi vì Tô Bạch vẫn chưa ôn tập lại, có rất nhiều thơ từ, tác phẩm văn học hắn không nhớ, nên sẽ gặp chút rắc rối.

Tuy nhiên, những kiến thức trong bài kiểm tra đều là phần Lý Tân vừa dạy, chỉ là vài bài thơ cổ và tác phẩm văn học cơ bản, nên đối với Tô Bạch mà nói thì rất đơn giản.

Tô Bạch nhìn lướt qua các câu điền vào chỗ trống trước, chỉ sau một tiếng, hắn đã làm xong toàn bộ câu hỏi trên bài thi.

Môn Ngữ văn thi trong hai tiếng, một tiếng còn lại Tô Bạch dành để viết văn.

Tô Bạch nghiêm túc đọc kỹ câu hỏi viết văn, đề văn là "Trưởng thành qua sự cố gắng".

Tô Bạch suy nghĩ một lát, sau đó dành ra 40 phút để viết một bài văn khoảng 800 từ.

20 phút cuối cùng, Tô Bạch cẩn thận kiểm tra lại từ đầu đến cuối, phát hiện lỗi chính tả thì dùng bút xóa để sửa lại.

Khi đã chắc chắn không còn sai sót nào, Tô Bạch bắt đầu nhìn ngẩn ngơ lên mặt bàn.

Hắn liếc nhìn mặt bàn loang lổ. Chiếc bàn này đã từng chịu không ít "hành hạ" từ các thí sinh trước, cho dù có lật ngược lại thì vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều điều thú vị.

Lý Thi, Tưởng Văn Khang thích cậu.

Trình Tĩnh, lão tử yêu cậu.

Ngoài những câu tỏ tình, còn có vài ba câu mang nét buồn.

Tô Bạch nhìn với vẻ thích thú.

Nếu đây là thanh xuân, thì những điều này chính là một phần của nó!

Suy nghĩ một lát, nhìn những dòng chữ bút bi trên bàn, Tô Bạch trực tiếp dùng bút xóa viết hai chữ: Tô Bạch.

Nhìn hai chữ "Tô Bạch" tao nhã mình vừa viết trên bàn, hắn bật cười.

Mười giờ, tiếng chuông reo lên, Tô Bạch đặt bài thi lên mặt bàn rồi đứng dậy rời đi.

Sau khi môn thi đầu tiên kết thúc với 20 phút giải lao, Tô Bạch vừa ra khỏi phòng học đã thấy vài người bạn.

– Bạch ca, kiểm tra thế nào?

– Tốt lắm. – Tô Bạch cười nói.

– Hôm nay còn đỡ, thi Ngữ văn, Chính trị, Lịch sử thì tôi còn biết chút đỉnh để viết, chứ ngày mai thi Toán, Lý, Hóa thì không biết phải làm sao đây!

Không chỉ có một mình Tô Bạch thiên về các môn xã hội. Bởi vì trong lớp họ, rất nhiều h���c sinh kém đều thích nghe Lý Tân giảng bài, dẫn đến số lượng người giỏi môn văn đặc biệt nhiều.

– Còn có thể làm sao? Đánh lụi thôi. – Có người nói.

– CMN, thầy giám thị lớp mình đúng là Tây Phương Bất Đảo, cứ nhìn chằm chằm vào tớ, không biết ngày mai có chép được gì không nữa.

– Nếu giám thị là Tây Phương Bất Đảo thì thôi quên đi. Các thầy cô khác trong trường còn nhắc nhở tới ba lần mới thu bài, chứ bị Tây Phương Bất Đảo nhắc nhở thì bài thi chắc chắn không được ở lại thêm một giây nào đâu.

– Đúng rồi, môn Vật lý mà cậu bị điểm thấp thì sau đợt kiểm tra này, Diệt Tuyệt Sư Thái tuyệt đối sẽ không tha cho cậu đâu.

Bọn họ đau đầu, Tô Bạch cũng đau đầu không kém, vì hai môn Lý, Hóa này hắn bây giờ không biết một chữ nào.

Nhưng đây là thi tháng, liên quan đến danh dự của lớp, Tô Bạch sẽ không chép bài, chỉ đành đánh lụi cho qua lần này thôi.

Ngày mai cả ba môn toàn đánh C, chắc chắn cũng sẽ được kha khá điểm.

– Bạch ca, Khương lớp trưởng kìa! – Vương Kỳ chợt nói.

Tô Bạch ngẩng đầu lên thì thấy Khương Hàn Tô từ ban 12 bước ra.

– Bạch ca, nghe nói cậu theo đuổi lớp trưởng à? – Vương Kỳ hỏi.

– Sao cậu biết? – Tô Bạch thấy lạ, chuyện hắn theo đuổi Khương Hàn Tô hình như đã có rất nhiều người trong lớp biết rồi.

– Bạch ca, cậu không nghĩ đến mấy nam sinh trong lớp mình lại đi "lượn lờ" tường QQ của lớp trưởng à? Tin nhắn của lớp trưởng chẳng phải đang nói đến cậu sao? – Vương Kỳ hỏi.

Tô Bạch:

Tại sao Khương Hàn Tô không cài đặt chế độ chỉ bạn bè được xem chứ?

Tô Bạch nhìn thấy tường cá nhân của cô ấy chẳng có gì, cứ tưởng là chỉ bạn bè mới xem được.

Tô Bạch không trả lời, đi đến chỗ Khương Hàn Tô.

– Kiểm tra thế nào? – Tô Bạch cười hỏi.

– Tốt. – Khương Hàn Tô đáp gọn.

– Vừa nãy có mấy đứa hỏi tôi, tôi cũng trả lời qua loa như vậy thôi. – Tô Bạch cười nói.

Khương Hàn Tô mím môi không nói gì.

Không nói chuyện này, vậy còn biết nói chuyện gì?

– Cậu nghĩ xem, tôi có hy vọng vượt qua cậu ở môn Ngữ văn này không? – Tô Bạch đột nhiên hỏi.

Bài thi Ngữ văn của trường Dục Hoa vốn là đề khó nhất thành phố, lại còn phải vừa làm đọc hiểu vừa viết văn. Ở Dục Hoa, 130 điểm đã được xem là cao rồi, vậy mà Khương Hàn Tô đạt tận 140 điểm, nghiễm nhiên là người đứng đầu toàn trường.

Thành tích Ngữ văn trước đây của Tô Bạch đều nằm trong khoảng 130 điểm, xem như nằm trong top mười người có điểm số tốt nhất lớp.

Nếu có môn nào Tô Bạch hy vọng vượt qua Khương Hàn Tô nhất, thì không có môn nào khác ngoài Ngữ văn.

– Trừ khi tôi viết lạc đề, mà lần thi tháng này lại là đề văn nghị luận. – Khương Hàn Tô nhìn hắn nói.

Đối với thành tích học tập của mình, từ trước đến giờ Khương Hàn Tô vẫn luôn rất tự tin.

Tô Bạch tặc lưỡi hai tiếng rồi nói:

– Tự tin ghê nha!

– Này, cậu có thể tránh ra một bên được không? – Khương Hàn Tô bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi.

– Cậu định đi đâu? – Tô Bạch hỏi.

Khương Hàn Tô chẳng thèm đáp lời, trực tiếp đi thẳng vào nhà vệ sinh nữ.

Tô Bạch:

10 giờ 20 phút, mở đề thi môn Chính trị - Lịch sử.

Hai môn n��y thi cùng nhau, làm Lịch sử hay Chính trị trước cũng được.

Nhưng Tô Bạch thường làm Lịch sử trước, sau đó mới làm đề Chính trị vốn khó hơn.

Môn Chính trị lớp 9 có rất nhiều kiến thức cần ghi nhớ.

Ngày hôm qua, Tô Bạch đã dành rất nhiều thời gian để ghi nhớ môn Lịch sử, nên nội dung vẫn còn đọng lại rất nhiều trong đầu.

Còn môn Chính trị, Tô Bạch không nhớ nhiều nên chẳng thể viết được bao nhiêu.

Chính trị và Lịch sử không giống như Toán, Lý, Hóa, không thể điền bừa số được.

Tô Bạch chỉ đành bỏ trống, chờ tiếng chuông báo hết giờ, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Nói thật, ngồi yên một chỗ trong tiết trời giá lạnh thế này đúng là một cực hình.

Thi xong Chính trị và Lịch sử, sau khi ăn cơm ở nhà ăn, Tô Bạch liền trở về phòng ngủ.

Toán, Lý, Hóa đâu phải cứ học thuộc là làm được, nên trong ký túc xá chẳng ai bận tâm. Ai nấy đều giữ tư tưởng "nước đến chân mới nhảy", rồi lôi bộ bài tây giấu kín bấy lâu ra chơi.

Các phòng ký túc xá đều có những thành phần như sau: người đánh bài, người xem tiểu thuyết, người chơi điện thoại, người nghe nhạc. Học sinh trong ký túc xá chơi đến quên cả trời đất.

Lúc này, trong ký túc xá không ai quản, có thể nói, đây là khoảng thời gian học sinh vui vẻ nhất sau khi thi xong.

Tô Bạch rửa mặt xong cũng nhập hội, cùng chơi bài bảy mao năm hai ba.

Luật chơi rất đơn giản: hai bộ bài, tổng cộng bốn người chơi, chia làm hai phe đấu với nhau. Các quân 5, 0 (10) đều được chia bài. Sau khi đánh hết một vòng, cứ thêm 30 điểm là người chơi có thể cầm thêm một lá bài.

Bắt đầu với ít nhất bảy lá bài. Chơi được một tiếng, nhóm của Tô Bạch đã có tổng cộng mười sáu lá, trong khi bên kia chỉ còn chín lá, dĩ nhiên là không thể tiếp tục chơi được nữa.

Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, không cho phép sao chép hay tái sử dụng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free