Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 71: Đồ ngốc

Sáng thứ hai, tiết thứ hai kết thúc.

Âm thanh từ phòng bảo vệ truyền đến loa phòng học, lúc này Đoàn Đông Phương nán lại thêm vài phút mới chịu cho lớp nghỉ.

Học sinh hàng cuối vui sướng reo hò, sau đó đều chạy xuống lầu dưới.

Trước đây, Dục Hoa không có bất kỳ phòng thể dục nào, những học sinh cá biệt mỗi khi xuống lầu chỉ tập trung trong nhà vệ sinh để nói chuyện phiếm.

Bất kể có muốn đi nhà vệ sinh hay không, họ vẫn rủ rê nhau đi cùng.

Nhưng giờ đây, có sân bóng rổ, bóng bàn ở dưới, họ liền kéo nhau xuống đó chơi.

Dù có chơi bóng hay không, cả đám vẫn tụ tập vây quanh bàn tán về những trận đấu, rồi cả những bộ truyện online mà họ vừa đọc gần đây.

Gần như đây là cuộc sống hằng ngày của học sinh cá biệt trong trường Dục Hoa.

- Bạch ca, xuống chơi không? - Trương Tường từ bàn sau bước tới hỏi.

Sau khi Dục Hoa chuyển trường, trường học của họ đã không còn cửa sau, muốn đi ra ngoài chỉ có thể đi cửa trước.

Tô Bạch đang cúi đầu làm bài tập Khương Hàn Tô đưa cho, anh ngẩng đầu liếc nhìn rồi cười lắc đầu, nói với Trương Tường:

- Không, các cậu xuống dưới chơi đi.

Trương Tường gật đầu rồi đi xuống cùng với những người khác trong lớp.

Bắt đầu từ tuần này, về cơ bản là học sinh trong lớp đều ôn tập lại nội dung trước đây, bởi vì rất nhiều kiến thức của các môn lớp 9 đã được học xong cả rồi.

Đương nhiên, ngoại trừ môn Ngữ văn của thầy Lý Tân, thầy vẫn giảng dạy từ tốn, nên để học xong chương trình Ngữ văn lớp 9, cả lớp phải mất thêm một tháng nữa.

Lý do mà các giáo viên bộ môn giảng dạy xong chương trình nhanh như vậy là để dành nhiều thời gian hơn cho học sinh ôn tập.

Giống như hiện tại, họ có nhiều thời gian hơn để làm bài kiểm tra.

Khương Hàn Tô còn giỏi hơn nữa, cô tự ra đề toán cho Tô Bạch làm, hơn nữa mỗi câu hỏi đều có tính định hướng rõ ràng.

Loại đề này đặc biệt hữu ích, giúp người luyện tập những kiến thức vừa mới học có thể đạt được hiệu quả cao.

Sau khi Khương Hàn Tô soạn đề xong, Tô Bạch cầm xem một chút rồi cười nói:

- Tôi cảm thấy bây giờ cậu có thể làm giáo viên cấp trung học được đấy, đề cậu ra đúng thật là hiểm hóc.

Mấy câu hỏi đều có cạm bẫy, nếu không phải Tô Bạch tập trung nghe cô ấy giảng thì những câu bẫy này, mỗi câu đều rất khó giải quyết.

Tô Bạch làm xong rồi đưa vở bài tập cho cô, cười nói:

- Giáo viên Khương chấm bài cho em nhé?

Khương Hàn Tô cầm lấy vở bài tập, chấm xong thì gật đầu, nói:

- Xem ra cậu thật sự tập trung lắng nghe.

- Ha, tiểu Hàn Tô giảng nghiêm túc như vậy, tôi không tập trung lắng nghe chẳng phải sẽ phụ lòng ý tốt của cậu sao? - Tô Bạch cười đáp.

Khương Hàn Tô im lặng, từ "Giáo viên Khương" đến "tiểu Hàn Tô", cách gọi này thay đổi nhanh quá.

- Cậu có thể đừng thêm chữ "tiểu" trước tên của tôi được không? Hình như tôi lớn hơn cậu đấy.

Khương Hàn Tô nói rồi lại bổ sung:

- Tôi sinh tháng Tư, còn cậu đầu tháng Chín.

- Haizz, từ đâu mà cậu biết được ngày sinh nhật của tớ? - Tô Bạch ngạc nhiên hỏi.

- Từ QQ của cậu, thấy rất kỳ quái sao? - Khương Hàn Tô hỏi.

- Vậy vì sao cậu lại xem ngày sinh nhật của tôi trên QQ? - Tô Bạch cười hỏi.

- Tôi vô tình nhìn thấy, không được sao? - Khương Hàn Tô hơi tức rồi, bị Tô Bạch hỏi nhiều như vậy, cuối cùng không nhịn được lườm anh một cái.

- Này, cậu nổi giận à?

Tô Bạch cười, sau đó nhẹ giọng nói:

- Hàn Tô, sinh nhật của cậu là 19 tháng 4, thuộc chòm Bạch Dương, những cái này tôi ghi nhớ từ lâu rồi.

- Cho nên...

Anh cười nói:

- Cậu đừng có ngượng ngùng như vậy chứ? Trước đây, không biết bao nhiêu lần tôi gửi lời mời kết bạn trên QQ cho cậu, cậu đều không đồng ý.

- Là do tôi ít sử dụng QQ. - Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

Cô từng nhìn thấy Tô Bạch gửi lời mời kết bạn không ít lần.

Chỉ là cô đều từ chối.

Trước đây, Khương Hàn Tô sợ có nam sinh dùng QQ tỏ tình với mình. Bởi vì QQ là một công cụ rất tốt giúp những người không dám nói ra trực tiếp có thể bày tỏ thông qua QQ.

Do đó, Khương Hàn Tô trên QQ chỉ kết bạn với một mình Cung Khánh, không thêm bất kỳ nam sinh nào khác.

- Trước đây, ngay cả khi tôi chưa trêu chọc cậu, giả sử cậu có lên QQ, nhìn thấy thông báo Tô Bạch xin kết bạn, cậu sẽ đồng ý không? Chắc chắn là không. Cậu đã từ chối tất cả những nam sinh khác trong lớp, hoặc là bỏ mặc không quan tâm, hoặc là chặn tôi thẳng thừng.

Anh cười nói:

- Tôi không chủ động trêu chọc cậu, mặc dù chúng ta là bạn học cùng lớp, cũng sẽ giống như rất nhiều người trên đời, trở thành khách qua đường của nhau.

- Rất nhiều năm sau, tôi sẽ nhớ tới cậu, nhưng có lẽ cậu đã sớm quên đi một người tên là Tô Bạch, đúng không? - Tô Bạch cười hỏi.

- Không, kể cả trước đây, tôi vẫn nhớ tới cậu. - Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

- Ừ, cậu sẽ nhớ, nhưng liệu có phải tất cả đều là những điều không mấy hay ho? Chẳng hạn như một kẻ ngồi bàn cuối, mỗi ngày chỉ biết lên mạng chơi game, đọc tiểu thuyết? Một học sinh kém, cá biệt nhất lớp? Rốt cuộc thì những ký ức thời học sinh về một người có thành tích không tốt cũng chẳng xuất sắc, cậu sẽ không nhớ được điểm tốt của tớ, mà chỉ có thể là những điểm xấu mà thôi, đúng không? - Tô Bạch cười nói.

Anh thở dài một hơi, sau đó nhẹ giọng nói:

- Khương Hàn Tô, cậu rất giỏi, giỏi đến mức khiến cho nhiều người cảm thấy tự ti.

Bản thân mình cũng từng là một thành viên trong "đại quân tự ti" đó sao?

Trường học của họ không có hoa khôi học đường gì cả. Trên thực tế, không chỉ trường họ không có, Tô Bạch kiếp trước hỏi rất nhiều người từng học cấp ba hay đại học, họ cũng chưa từng nghe nói tới hoa khôi học đường.

Nhưng sự ưu tú của Khương Hàn Tô thì không một hoa khôi học đường nào có thể so sánh được.

Ở Dục Hoa, ai mà chẳng coi cô là tiên tử hay nữ thần cơ chứ?

Người thầm mến cô vô số, nhưng người dám thật sự bày tỏ thì lại quá ít.

Rất nhiều người vừa đối mặt đã đỏ bừng cả mặt, không ngẩng đầu lên nổi, làm sao mà dám ngỏ lời đây?

Kẻ nghèo làm sao dám bước vào chốn phồn hoa, người thanh liêm sao dám làm vẩn đục người đẹp.

Tô Bạch rất cảm ơn kiếp trước của mình, cảm ơn sự phấn đấu nỗ lực của bản thân trong kiếp trước.

Bởi vì nhờ vào thân phận và địa vị ở kiếp trước, anh mới có thể dám liều lĩnh trong kiếp này.

Nếu không thì dù có trọng sinh đi nữa, làm sao anh dám liều lĩnh trong kiếp này?

E rằng anh sẽ giống như rất nhiều người trọng sinh trong tiểu thuyết, đặt mục tiêu kiếm tiền lên hàng đầu, chờ khi kiếm được nhiều rồi mới có dũng khí theo đuổi cô.

Mà đến lúc đó, không biết đã trải qua bao nhiêu mùa trong năm rồi.

Cuộc đời quá ngắn ngủi, Tô Bạch muốn sớm nắm giữ hạnh phúc trong tay.

- Đúng, xin lỗi. - Chẳng biết vì sao, Khương Hàn Tô nghe anh nói xong bỗng nhiên có chút khó chịu, cảm giác khó chịu này là vì cô thấy khó chịu thay cho anh.

Khương Hàn Tô có thể cảm nhận được sự cô đơn và thương cảm trong những lời anh nói, giống như là bản thân mình đã từng mang đến cho anh vậy.

Nghĩ đến đây, Khương Hàn Tô càng khó chịu hơn.

- Cậu xin lỗi vì điều gì? Cậu không sai, chẳng phải cậu chỉ từ chối lời mời kết bạn của tôi thôi sao? Cậu chỉ không muốn bị ai đó quấy rầy, muốn tập trung học thật tốt, để mẹ con mình có một cuộc sống tốt đẹp sau này. Nếu nói thế thì người cần xin lỗi phải là tớ, vì tôi đã trêu chọc cậu. - Tô Bạch cười nói.

- Tô Bạch. - Khương Hàn Tô bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

- Hả?

- Sau này, trong QQ chỉ có một mình cậu trong danh sách bạn bè được không?

- Haizz, Khương Hàn Tô, xem ra cậu bị tôi làm cho mê mẩn rồi sao?

- Không, không có.

- Vậy vì sao cậu phải làm như vậy?

- Làm như vậy, có thể giúp trong lòng cậu dễ chịu hơn đôi chút.

- Đồ ngốc.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free