(Đã dịch) Từ Bỏ Vạn Ức Gia Sản, Nhập Ngũ Sau Nữ Thần Gấp Khóc - Chương 82: Ban trưởng, ngươi đến chi lăng a
Lý Chấn Khuê và vài người nữa cùng Hồ Phi đến bên tấm bản đồ.
Hồ Phi cầm gậy chỉ huy, chỉ vào khu vực 399.
– Tình hình hiện tại, – Hồ Phi trịnh trọng nói, – Quân đỏ đã chia chủ lực thành hai cánh để bọc đánh cao điểm 399, đồng thời cắt đứt đường rút lui của Sư đoàn 31. Bọn họ còn bố trí hai tiểu đoàn tại đây, chuẩn bị phục kích đón đánh quân tiếp viện của ta.
Anh di chuyển cây gậy chỉ huy, lại chỉ vào vài điểm khác trên bản đồ: – Còn các đơn vị khác của chúng ta, hiện đang ở khu vực này.
Anh nhìn Lý Chấn Khuê: – Dù cho chúng ta có thể đến đó ngay bây giờ, hai tiểu đoàn đó của địch cũng sẽ chặn đứng chúng ta, khiến chúng ta không thể tiến lên, đành phải trơ mắt nhìn Sư đoàn 31 bị quân đỏ tiêu diệt. Sau đó, quân đỏ sẽ chuyển hướng, tiêu diệt toàn bộ quân tiếp viện của chúng ta.
Lý Chấn Khuê gật đầu lia lịa: – Đúng, tình hình hiện tại quả thực là như vậy. Hồ lão đệ, rốt cuộc cậu có phương án giải quyết nào không?
Hồ Phi mỉm cười nói: – Quân đỏ đang bao vây Sư đoàn 31, nhưng hiện tại bọn họ vẫn chưa tổng tấn công dồn dập. Tôi tin rằng họ đang chờ quân tiếp viện của chúng ta đến nơi. Nhưng nếu quân tiếp viện của chúng ta không tiến thẳng tới, mà lại vòng ra phía sau họ, cắt đứt đường rút lui của bọn họ thì sao?
Mọi người dõi theo cây gậy chỉ huy của anh ta, cuối cùng dừng lại ở con đường quân đỏ đang tiến lên.
Mắt Tạ Công Minh sáng rực: – Đây là muốn vây đánh họ sao?
– Không được, không được! – Lý Chấn Khuê vội vàng kêu lên, – Cậu nghĩ chúng tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó sao? Tuyệt đối không thể được! Chúng ta mới chỉ phá hủy pháo binh hạng nặng của Sư đoàn B quân đỏ, chưa phá hủy hoàn toàn. Thêm vào đó, Sư đoàn A vẫn còn nguyên vẹn thực lực, nếu họ đồng loạt tấn công cao điểm 399, Sư đoàn 31 hoàn toàn không thể chống đỡ nổi. Chờ chúng ta đi đường vòng ra phía sau, Sư đoàn 31 cũng đã tiêu đời rồi. Đến lúc đó... – Anh ta phun nước bọt lia lịa, kêu lên, – Bọn họ sẽ quay nòng súng, tiêu diệt thẳng những kẻ mệt mỏi như chúng ta, chiêu này hoàn toàn vô dụng!
Hồ Phi mỉm cười: – Thủ trưởng nói không sai, nhưng thủ trưởng đã bỏ qua một điểm.
– Điểm gì? – Anh ta tò mò nhìn chằm chằm Hồ Phi.
Hồ Phi cười tủm tỉm vỗ vai Tạ Công Minh: – Người của cậu ta hiện tại đang ở cùng Sư đoàn 31 cả mà.
Lý Chấn Khuê kinh ngạc trừng to mắt: – Ý cậu là sao?
Hồ Phi nhìn Tạ Công Minh: – Các cậu còn bao nhiêu người?
– Báo cáo, hơn ba trăm bốn mươi người ạ. – Tạ Công Minh vội vàng nói, – Trong đó hơn một trăm người đã hội quân với Sư đoàn 31, số còn lại đang trên đường tiếp viện họ, dự kiến sẽ đến trong vòng một giờ.
Hồ Phi cười tủm tỉm nhìn Lý Chấn Khuê: – Thủ trưởng, hơn ba trăm quân nhân lữ đặc nhiệm, chỉ cần họ phân tán ra, liên tục tập kích quấy rối quân đỏ, thì quân đỏ sẽ không thể phát động tổng tấn công, và cũng không thể tiêu diệt Sư đoàn 31 trước khi chúng ta hoàn thành việc bọc đánh.
Mắt Lý Chấn Khuê dần sáng bừng.
Vừa rồi quá vội vàng, ông ta thế mà lại quên mất đám quân tiếp viện của lữ đặc nhiệm này. Có họ cùng với Sư đoàn 31, thật sự có hy vọng. Cho dù quân đỏ tấn công có mạnh mẽ đến mấy, đối mặt với những người của lữ đặc nhiệm này liên tục tập kích quấy rối, thì việc muốn tiêu diệt Sư đoàn 31 trong thời gian ngắn cũng là rất khó thực hiện.
– Việc này không thể chậm trễ, hãy nhanh chóng ra quyết định đi. – Hồ Phi nhắc nhở.
Lý Chấn Khuê hít sâu một hơi, hai tay vỗ mạnh xuống bàn: – Được, hiện tại cũng chẳng còn đường nào khác. Tình hình bây giờ đối với quân đỏ cũng như chúng ta, đều là một ván cờ sinh tử. Tham mưu trưởng!
– Có mặt! – Triệu Bình đứng thẳng người.
– Ra lệnh cho Sư đoàn 29, Sư đoàn 32, không cần tiếp viện tới khu vực 399! Lập tức hành quân về phía khu vực 422, bọc đánh phía sau quân địch. Ngay khi đến vị trí, phải phát động tấn công với tốc độ nhanh nhất!
– Rõ! – Tham mưu trưởng kính chào một cái, rồi vội vàng chạy đi truyền lệnh.
Lý Chấn Khuê cười lớn, vỗ vai Hồ Phi: – Hồ lão đệ à, tôi nhất định phải mời cậu uống rượu, uống ba ngày ba đêm!
Hồ Phi cười ha ha: – Rượu thì từ từ đã, trận đánh còn chưa kết thúc đâu mà.
Anh nhìn Tạ Công Minh: – Cậu tốt nhất là đi chỉ huy ngay. Dù cho toàn bộ các cậu phải hy sinh, cũng nhất định phải ngăn chặn tốc độ tấn công của quân đỏ.
– Rõ! – Tạ Công Minh xoay người chạy ra ngoài.
Hồ Phi chắp tay sau lưng, nhếch mép cười: – Sư đoàn A của Quân C, lá át chủ bài của các ngươi sắp bị ăn đòn sấp mặt rồi!
Đột nhiên, trong đầu anh ta chợt hiện lên hình ảnh Tần Lạc đội mũ trắng, khóe môi anh ta lập tức giật giật: – Tên khốn nhà ngươi, nghe nói ngươi quay về à, tốt nhất đừng để ta gặp mặt, bằng không ta sẽ cho ngươi một trận đòn ra trò!
...
– Dừng lại, dừng lại! – Đủ Thép thở hổn hển kêu lên, – Đừng, đừng chạy nữa! Tôi không chạy nổi nữa, sắp chết rồi...
Tần Lạc quay đầu lại, chỉ thấy Đủ Thép đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt. Triệu Cửu Muội cũng chẳng khá hơn, môi cũng trắng bệch. Cả hai bước chân xiêu vẹo, cứ như đang đi bộ trong không gian vậy. Mỗi bước chân của họ đều in hằn một dấu chân xuống đất.
– Này, ban trưởng, tiểu đội phó... – Khóe môi Tần Lạc giật giật, – Mấy người thân hình vạm vỡ thế này, hóa ra chỉ được cái mã thôi à? Mới chạy được bao xa chứ?
– Đúng thế. – Hách Đa Đa vẻ mặt khó hiểu, – Trông mấy người có vẻ rất khỏe mà, tôi còn chưa mệt, sao mấy người đã mệt đến mức này rồi?
Đủ Thép liếc xéo Hách Đa Đa một cái đầy hằn học: – Tôi, thể trạng tôi to lớn đến mức nào chứ? Mấy người thở một hơi, chúng tôi cần tới ba hơi mới đủ để cung cấp dưỡng khí cho toàn cơ thể. Chính là...
Triệu Cửu Muội ngồi thụp xuống đất, thở dốc không ngừng: – Cái khổ của người to con như tôi, lũ lùn tịt các cậu không thể nào hiểu được đâu.
– Này này này, nói ai lùn đấy? – Trình Hạo Nam ưỡn ngực, – Dù gì tôi cũng mét tám lận!
Triệu Cửu Muội đầu đầy mồ hôi nhìn anh ta: – Tôi ngồi xổm còn cao hơn cậu nữa là! Cậu bảo sao về cái việc cậu là "đồ lùn tịt" nào?
– Thôi thôi. – Tần Lạc thở dài, – Mấy người còn chạy nổi không?
Hai người lắc đầu nguầy nguậy: – Ít nhất phải nghỉ nửa tiếng nữa.
Tần Lạc bất đắc dĩ trợn tròn mắt: – Hai vị ông bạn già, chúng ta đã đi được bao lâu rồi mà mấy người đã nghỉ đến bốn lần rồi, đến giờ vẫn chưa gặp Quân Lam. Nếu còn để mấy người nghỉ nữa, thì đại bộ đội đã bắt và áp giải quân Lam đi qua năm cái doanh trại rồi chứ.
– Đúng thế. – Trình Hạo Nam ghét bỏ nói, – Đại bộ đội đã đánh xong trận, về ngủ một giấc rồi, chúng ta chắc còn chưa chạm được vào doanh địa của Quân Lam đâu.
– Không quá đáng thế chứ!
Triệu Cửu Muội bất mãn nói: – Chúng ta có thể đánh tới Quân Lam là may mắn, đánh không tới thì là số phận, quan trọng là được tham gia! Với lại, làm ơn tôn trọng các ông bạn già một chút được không?
– Đúng, hãy quan tâm các ông bạn già một chút chứ! – Đủ Thép gật đầu lia lịa.
Tần Lạc mặt đầy sự câm nín, vốn nghĩ dẫn họ ra ngoài có thể cùng nhau lập công. Nhưng hiện tại xem ra, chẳng những không có cách nào lập công mà nhiệm vụ cũng không thể hoàn thành. Cái này nếu cứ kéo dài đến khi cuộc diễn tập kết thúc, nhiệm vụ chẳng phải sẽ thất bại sao? Chờ đến lần diễn tập sau, thì biết đến bao giờ?
– Ban trưởng, tiểu đội phó, hay là thế này đi? Mấy người cứ theo sau, chúng tôi đi trước, đợi khi tìm được Quân Lam sẽ thông báo để các cậu tới sau.
– Cậu nói vớ vẩn gì thế! – Triệu Cửu Muội bật phắt dậy, – Ở đây, tôi là chỉ huy tối cao, tôi không đi thì đừng ai hòng mà đi được!
– Ban trưởng...
– Đừng nói nữa. – Triệu Cửu Muội chỉ vào anh ta: – Tôi biết cậu nhóc nhà cậu luôn tâm niệm muốn vào đội chiến đấu, muốn được tham chiến. Cứ yên tâm, sau khi diễn tập kết thúc, chính tay tôi sẽ đưa cậu về. Nhưng hiện tại, cậu nhất định phải ở bên cạnh tôi, không có tôi trông chừng, cậu nhóc nhà cậu chạy lung tung lạc đường thì sao? Giữa chốn rừng hoang núi dã mà đụng phải gấu chó thì làm thế nào?
Thế nhưng nhiệm vụ cũng phải hoàn thành chứ...
– Lạc ca! – Trịnh Càn bỗng nhiên kêu lên, – Mau nhìn, nhìn bên kia kìa!
Tần Lạc và mấy người kia đột ngột quay đầu lại, tất cả đều mở to mắt nhìn. Chỉ thấy nơi xa bụi đất bay mù trời, một lượng lớn quân đội đang lao tới hướng phía họ.
– Là người của chúng ta sao? – Đủ Thép tò mò ngóc đầu lên hỏi.
Tần Lạc lập tức leo lên một cái cây gần đó, nhìn về phía xa. Mắt Ưng vô thức kích hoạt, hình ảnh cách đó vài cây số lập tức như được kéo lại gần hơn.
– Là Quân Lam! – Anh ta vội vàng nhảy xuống cây.
– Cái gì? Quân Lam ư? – Tất cả mọi người đều đơ người: – Quân Lam sao lại tới đây?
Tần Lạc cười hắc hắc: – Mặc kệ họ tới đây bằng cách nào, tự động đưa mình đến tận cửa thế này, cũng đỡ cho chúng ta phải chạy khắp nơi tìm kiếm.
Trịnh Càn cũng bật cười: – Tiểu đội trưởng Triệu, tiểu đội phó Đủ, Quân Lam chiếu cố mấy người quá nha, biết mấy người không chạy nổi nên t�� mò tới tận cửa cho chúng ta đánh đây mà.
Hai người nhìn nhau, Đủ Thép ngơ ngác cười: – Quân Lam... khách sáo đến thế sao?
– Đừng chần chừ, chạy mau! – Tần Lạc hô to, – Họ sắp vọt qua đây rồi, đừng để bị phát hiện!
Nói xong, anh ta xoay người chạy, Trình Hạo Nam và vài người nữa vội vàng chạy theo sau anh ta. Triệu Cửu Muội sững sờ một lát, nhìn đoàn xe Quân Lam đang tiến đến gần, rồi cũng nhanh chóng chạy như điên theo sau Tần Lạc.
– Còn chưa kịp nghỉ một chút, lại, lại chết tiệt phải chạy nữa rồi! – Đủ Thép vẻ mặt khổ sở.
– Đừng nói nhảm nữa! Lần này mệt chết cũng phải chạy! – Triệu Cửu Muội hô, – Dù có bị hạ gục, cũng không thể bị hạ gục một cách uất ức như vậy!
Đủ Thép vẻ mặt van nài, vốn dĩ muốn đi tìm Quân Lam mà đánh, giờ lại bị Quân Lam đuổi chạy ngược. Cái cảm giác này, thế gian này ai hiểu cho nỗi khổ này đây? Hiện tại anh ta chỉ còn cách nghiến răng nghiến lợi, bán mạng chạy như điên về phía trước...
Tài liệu này là sản phẩm của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.