(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 24: thị dĩ
Huyền Quang nghĩ bụng, điều cốt yếu là phải nâng cao cấp độ sinh mạng. Hung thú điên cuồng tuy không có trí tuệ nhưng lại tiến hóa cực nhanh. Giá như con người cũng có được khả năng ấy thì thật tuyệt.
Sau khi trò chuyện với Ngô đại ca, Huyền Quang được biết rằng các nền văn minh hầu hết đều có điểm chung: đó là cách dùng số lượng áp đảo để đãi cát tìm vàng. Còn kẻ thù sinh tử thật sự lại chính là đám hung thú điên cuồng với khả năng tiến hóa quái dị.
"Nếu muốn đạt cấp bậc cao hơn, liệu có cách nào trợ giúp không?" Huyền Quang hỏi thanh kiếm.
"Có, nhưng ta cần năng lượng cùng loại, cùng cấp bậc. Ngài chỉ cần dùng ta cắm vào các xác chết để ta hấp thụ năng lượng là được."
Huyền Quang liền lấy ra một đống xác chiến tướng. Những cái xác này trước nay hắn vẫn chưa biết phải xử lý thế nào.
Thanh kiếm tự động bay đi, tự mình chọn lựa rồi chạm nhẹ vào vài cái xác, khiến chúng nhanh chóng hóa thành tro tàn.
"Ngài hãy cầm lấy ta, nhắm mắt lại và tập trung quan sát."
Huyền Quang cầm lấy thanh kiếm, nhắm mắt lại. Trước mắt hắn, một màu đen kịt bao phủ, rồi đột nhiên bảy quả cầu màu xám bạc hiện ra.
Mỗi quả cầu lại phóng ra bảy tia sáng, chúng bám lấy nhau rồi dịch chuyển, tạo nên một hình dáng lạ. Sau đó, chúng lại thu về, rồi lại kết nối theo kiểu khác, tạo ra một hình dáng hoàn toàn mới. Cứ thế, chúng thay đổi liên tục, lúc thì hình cầu, hình lập phương, hình tam giác, hình thoi...
Huyền Quang ngồi bất động, tay vẫn cầm thanh kiếm, say mê quan sát như thể bị thôi miên.
Thanh kiếm chậm rãi giải thích: "Vạn vật đều do bảy loại vật chất nguyên thủy cấu thành, cũng chính là bảy loại thần năng. Chiến binh, trước tiên cần nắm vững 49 pháp tắc cơ bản. Khi đã thông hiểu chúng, việc nghiên cứu 343 pháp tắc cao cấp hơn sẽ trở nên dễ dàng. Một khi đã lĩnh hội được, sẽ dễ dàng đạt tới bậc Chiến Tướng. Còn Chiến Tướng, nếu lĩnh hội được toàn bộ 2401 pháp tắc cao hơn, chắc chắn sẽ đạt tới Chiến Vương. Cứ như vậy, mỗi cấp bậc sau số lượng pháp tắc đều tăng gấp bảy lần. Cuối cùng, một Chiến Thần nếu thấu hiểu 823.543 pháp tắc sẽ trở thành Trường Sinh Giả."
Bốn tháng sau.
Huyền Quang mở mắt, một tia sáng màu xám bạc chợt lóe lên rồi biến mất. Tuy nhiên, hắn lại lập tức nhắm mắt trở lại. Từ trên người hắn, một ngọn lửa màu xám bạc bùng lên, Huyền Quang bay bổng, lơ lửng giữa không trung. Ngọn lửa phồng lớn, hóa thành một quả cầu bao bọc lấy hắn từ bên trong.
Quả cầu cứ thế phồng lớn rồi lại thu nhỏ, lơ lửng giữa không trung mà biến đổi không ngừng. Màu sắc của nó vẫn giữ nguyên, không hề thay đổi.
Cuối cùng, quả cầu thu lại, lộ ra Huyền Quang đang ngồi xếp bằng giữa không trung. Hắn đứng dậy, vặn mình, nghe những tiếng kêu rôm rốp vang lên, rồi mỉm cười đầy thỏa mãn.
"Có cách nào để người khác cũng có thể quan sát được pháp tắc thần năng như ta không?" Huyền Quang hỏi.
"Có một vật gọi là Năng Khải Viên. Nhiều loài mãnh thú trong Viện Dưỡng Lão có vật này trong đầu; nếu sử dụng nó, người ta sẽ có thể quan sát được pháp tắc."
Huyền Quang đeo thanh kiếm thủy tinh sau lưng, đi ra ngoài phòng khách, rồi bay tới đạp vào con mãnh thú đầu trâu mình cọp với bộ lông xám bạc một cái.
Con trâu con đó đã đạt tới bậc bảy, cao đến hai mươi mét, cực kỳ thông minh nhưng lại siêu lười. Bị Huyền Quang đá một cái, nó chỉ hé mắt nhìn rồi lại ngủ tiếp.
"Dậy ăn nè!" Huyền Quang đá liên tục vào lưng nó.
Con trâu lười nghe thấy tiếng "ăn", lập tức mở mắt nhìn quanh quất. Nhưng không thấy đồ ăn đâu, nó lại nhắm mắt ngủ tiếp, mặc kệ Huyền Quang ngồi trên người nó mà đấm liên hồi.
Bất lực trước con trâu khốn kiếp cấp bảy này, Huyền Quang tuy đã đột phá lên bậc Chiến Tướng, nhưng đấm đá chẳng ăn thua gì với nó.
"Chủ nhân, loài trâu thân cọp này có tiềm năng phát triển đấy," thanh kiếm đột nhiên lên tiếng.
"Vậy loài ong ta nuôi thì thế nào?" Huyền Quang hỏi.
"Loài trâu này tiềm lực không tồi. Còn loài ong ngài nuôi thì không thể nào so sánh được," thanh kiếm thủy tinh chậm rãi nói.
Huyền Quang đi ra ngoài dạo quanh căn cứ. Ba mươi hai căn cứ Đại Việt cấp năm đã được sáp nhập thành mười căn cứ cấp sáu. Hiện tại, các căn cứ cấp năm đã không còn an toàn nữa. Mười căn cứ cấp sáu này do Tổng Soái chế tạo ra, tốn khá nhiều phi thuyền chiến đấu cỡ nhỏ.
Huyền Quang nghĩ, bên trong Tổng Soái chắc hẳn có một khối không gian đặc biệt, có thể thu thập nguyên liệu rồi chế tạo ra đủ thứ như phi thuyền chiến đấu, căn cứ, chiến giáp, vũ khí...
Huyền Quang quay trở lại hành tinh cấp sáu nơi Ngô ca đang đóng quân. Lần trước, trong trận đại chiến không may, vũ trụ huyền châu đã phát nổ, cướp đi sinh mạng không biết bao nhiêu người.
Hiện tại, số người trong đại căn cứ ít hơn hẳn lúc trước, nhưng hắn biết rằng rồi đây sẽ lại đông đúc như cũ mà thôi. Huyền Quang hỏi thăm Ngô ca qua Trí Cầu. Hai huynh đệ gặp mặt, uống trà đàm đạo, sau đó hắn lấy phi thuyền ra và rời khỏi đại căn cứ.
Phải mất cả tuần, Huyền Quang mới bắt gặp đàn trâu đen mà hắn muốn tìm. Hắn thả đàn ong ra, chúng bay phủ kín cả một khoảng trời. Đàn trâu khổng lồ, con thấp nhất cũng mười mét, con cao nhất lên tới hai mươi mét. Chúng ầm ầm bỏ chạy nhưng gần như toàn bộ đều bị đàn ong cắn đến hấp hối.
Huyền Quang để lũ ong khiêng chúng vào phi thuyền. Sau đó, người máy mang theo các công cụ cần thiết đến chỗ đàn trâu để thực hiện quá trình thụ tinh cho chúng.
Công nghệ cực cao cho phép lấy buồng trứng của trâu cái và đưa vào thiết bị. Mỗi buồng trứng của một con trâu cái có tới năm trăm ngàn trứng. Chỉ cần dùng chúng để tạo hợp tử, một đàn trâu đông đúc khủng khiếp sẽ ra đời.
Chẳng bao lâu sau, Huyền Quang cầm trên tay một quả bóng kim loại do thanh kiếm thủy tinh tạo ra. Bên trong chứa một trăm triệu trứng trâu đã thụ tinh xong.
"Ngài chỉ cần dùng Kim Đan Quang tạo ra một ấn ký thuần thú y hệt như thế này rồi truyền vào quả cầu là được," thanh kiếm vừa nói vừa chiếu ra một quả cầu màu xám bạc với những hoa văn phức tạp.
Huyền Quang tập trung tinh thần để thực hiện. Độ phức tạp của ấn ký này gấp không biết bao nhiêu lần so với loại ấn ký thuần phong thông thường.
Thành công rồi.
"Ấn ký thuần thú cho các loài khác nhau sẽ khác nhau. Ngay cả cùng một loài, ấn ký cho giai đoạn trứng, bào thai chưa sinh và đã sinh ra cũng không giống nhau," thanh kiếm tiếp tục bồi dưỡng tri thức cho hắn.
Huyền Quang đặt quả cầu kim loại chứa trứng trâu vào một cỗ máy khổng lồ. Thiết bị này sẽ nuôi dưỡng số trứng đó, giúp chúng nở ra thành những con trâu con.
...
Huyền Quang trở lại Trái Đất, phát hiện ngay ngoài cổng căn cứ đang tụ tập một đám đông. Khi lại gần, hắn mới biết hóa ra có một người ăn xin đang kể chuyện.
"Từ đâu ta có thân, từ đâu ta được sống, chính là do cha mẹ sinh ra vậy."
"Nhưng thân xác này của ta có kết cấu phức tạp và vi tế, ngay cả cha mẹ ta thực ra cũng không thể hiểu được nó được cấu tạo như thế nào. Vậy nên, nói ta do cha mẹ sinh ra là đúng, nhưng nói ta do "sinh đạo" tạo ra cũng đúng."
"Cha mẹ ta nắm giữ "Sinh" mà chẳng hay, cũng như ta nắm giữ "Sinh" mà chẳng biết."
"Hơn nữa, ta không chỉ nắm giữ "Sinh" mà còn nắm giữ "Tử". Phương pháp để nắm giữ "Tử" đã được nhiều Thánh hiền xưa truyền lại với lòng nhân từ."
"Ta vốn dĩ nắm giữ "Sinh Tử" nhưng lại lầm tưởng rằng sinh tử là lẽ tất nhiên của trời đất: sống thì sống, chết thì chết, cứ thế bỏ mặc bản thân trôi dạt trong luân hồi."
"Ai muốn trường sinh, hãy dùng tinh khí thần mà tìm kiếm viên ngọc có từ thủa vũ trụ sơ khai."
"Ai mong giải thoát, hãy dùng tham sân si như một vật thể để khiến chân ngã hiện diện."
"Ai muốn mở mắt, hãy đi đến khu vườn và thưởng thức trái cây sự sống."
"Đại đạo vốn chẳng khó, chỉ là người đời ưa chuộng sự cao siêu, xa vời nên mới thấy khó. Họ không chịu đi từ thấp lên cao mà lại thích đường ngang lối tắt, thế nên mới lầm đường lạc lối."
"Lại nữa, chỉ vì cầu lợi cầu danh, những kẻ không biết lại cứ nói mình biết, chẳng khác nào kẻ mù dắt người mù. Họ đem những sai lầm, lạc lối ấy mà đi lan tỏa, khiến cho người người không thể nghe được lời chân thật, đó chính là hành động che mờ đại đạo."
"Ai không hiểu lời Thánh hiền dạy, thì nên im lặng. Chớ vì tự mãn trí tuệ hay ham cầu danh mà bàn luận sai lệch."
Nói xong, người ăn mày thu gom đồ ăn mọi người ban cho rồi lặng lẽ rời đi.
Huyền Quang đi tìm Tâm béo, bố mẹ và cô Nga. Lát sau, Hiếu mập cũng trở về. Nó đã đạt tới cấp năm và gia nhập Thị Dĩ Quân. Đã lâu cả nhà mới có dịp đoàn tụ nên tổ chức một bữa tiệc lớn. Huyền Quang chọn ra những món thịt được khen ngợi nhiều từ trong kho lạnh, cả nhà cùng nhau có một bữa nhậu vui vẻ.
Huyền Quang chỉ mong có thể sống những ngày bình yên vui vẻ như vậy là đủ. Thế nhưng, hắn vẫn phải bôn ba cố gắng; trước kia là để vượt qua nguy cơ, còn sau này là vì hắn đã biết quá nhiều điều. Thấy mọi người hiện tại có cuộc sống yên bình, tự do tự tại như vậy, hắn đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Uống cạn chén này rồi lại chén khác. Mẹ dìu bố đã say rượu đi nghỉ, hai đ���a kia cũng ngủ gục tại chỗ, Huyền Quang bèn đưa chúng về phòng.
Không sao ngủ được, hắn một mình ngồi trong phòng riêng, nhấp rượu và ngắm cảnh đêm.
Cuộc đời thấm thoát có bao lâu, Lỡ mắt ngủ say đã bạc đầu, Danh, quyền, tài, nghiệp, lâu đài cát, Không còn, ai sẽ lệ đêm thâu.
... Nội dung này là tài sản tinh thần của truyen.free, nơi khơi nguồn cảm hứng cho từng câu chữ.