(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 30: kim thân
Khắp nơi trên Trái đất xuất hiện những khe nứt dài, dung nham liên tục trào ra. Từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy rõ từng luồng khí đang hội tụ. Chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng Trái đất đang phình to ra trông thấy. Từng mảng đại lục tựa như những chiếc phao nổi bập bềnh, thỉnh thoảng va chạm vào nhau, khiến các rìa lục địa vỡ vụn, chìm vào dung nham.
"1 thần nguyên tinh đổi 1000 thần năng tinh ngũ đẳng."
"1 viên ngũ đẳng lại đổi 1000 viên tứ đẳng."
"Trung bình mười thần năng tinh tứ đẳng mua một xác hung thú bậc 8."
Huyền Quang dùng ba thần nguyên tinh mua 150.000 xác hung thú bậc 8, loại giống như sói. Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng, hắn đi vào Viện Dưỡng Lão.
Hắn chọn ra những con ong phù hợp rồi giúp chúng tiến hóa. Huyền Quang nghĩ đến cách kiếm tiền nhờ đàn ong: 75.000 xác hung thú này có thể tạo ra vô số ong bậc 8. Sau đó, hắn sẽ dùng chúng để hái trái cây ở khu vực sâu bên trong Viện Dưỡng Lão. Chỉ cần may mắn và làm tốt, hắn chắc chắn sẽ thu về bội thu, ha ha ha.
Hắn giữ lại một nửa số xác hung thú, cất vào kho lạnh cho đàn Kim Hổ Ngưu. Đàn này tiến hóa tốn khá nhiều tài nguyên, cần hơn một trăm xác thú, kim năng tinh và cả một đống kim loại. Tuy nhiên, sức chiến đấu của chúng không hề tệ, gần như vô địch trong cùng cấp. Những loài thần thú ở khu vực lân cận hễ gặp là đều quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Trái đất vẫn đang tiếp tục lớn dần. Quá trình này diễn ra đã vài tháng, và thỉnh thoảng Huyền Quang lại lên ngắm nhìn.
Dung nham đỏ rực trào lên rồi nguội đi, hóa đen, khiến Trái đất giờ đây trông như một quả cầu đen kịt sền sệt, phía trên là những mảng lục địa đang trôi nổi. Ở hai cực nam bắc, hai đám mây vật chất khổng lồ đang tụ tập, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị hiếm thấy.
Huyền Quang quay trở lại chỗ đàn ong. Chúng phát triển khá tốt, cả tổ có tổng cộng 14.233 con ong bậc 8.
Huyền Quang trở lại căn cứ ngoài Trái đất, dùng bản đồ Viện Dưỡng Lão để tìm đến cây Hồng Trác Quả. Hắn thả từng con ong bậc 8 bay vào giúp mình hái trái. Chỉ trong vài ngày, hắn đã thu được hơn hai mươi quả. Hắn không vội bán vì chúng có thể để được nửa năm mà không hề hỏng.
Huyền Quang liên hệ với những người có nhu cầu mua để hỏi về số lượng. Hắn nghỉ ngơi đầy đủ rồi lại miệt mài hái quả không hề chán, cho đến khi cây không còn trái chín nào. Tổng cộng thu được 178 quả, Huyền Quang thông báo cho những người muốn mua trong nhóm rồi lên đường giao hàng.
Không có chuyện giết người cướp của nào xảy ra. Giao dịch được thực hiện bí mật, không một ai hay biết. Huyền Quang mang 53.400 thần nguyên tinh về, chui vào chăn, cười khúc khích một mình.
Hôm sau, hắn tiếp tục công việc hái quả của mình, nhưng lần này bỏ qua cây Hồng Trác Quả. Hắn sợ hái xong lại không bán được, nên cần phải tìm loại mới. Hắn còn khá nhiều loại cây khác, chọn đi chọn lại một hồi, Huyền Quang quyết định chọn một trái cây màu lam, hình dáng thuôn dài tựa trái bầu.
Chọn một địa điểm gần trái cây, hắn đưa một con ong vào. Phát hiện cuống trái cây to gấp ba lần con ong, Huyền Quang tò mò liệu nó có hái được không. Kết quả, con ong cắn mãi rồi rơi xuống, đã chết. Kiểm tra chỗ con ong cắn, cuống quả chỉ bị xước một chút. Huyền Quang liền thả thêm hai con nữa vào cắn tiếp. Hắn chăm chú theo dõi, nhưng hai con ong này cũng chết khi nhiệm vụ sắp hoàn thành. Hắn lại tiếp tục thả thêm hai con ong nữa vào để hoàn tất công việc.
Huyền Quang ngồi nhìn quả trái cây khổng lồ vừa hái được. "Tổng Soái, trái cây này thế nào, có giá trị không?"
"Trái này khi ăn vào sẽ khiến cơ thể cứng rắn hơn."
"Có hạn chế nào không? Ai ăn cũng được sao?" Huyền Quang hỏi kỹ, hắn biết thanh kiếm, vốn như một cỗ máy, không hề có tình cảm gì.
"Ít nhất phải là chiến vương mới có thể ăn được."
"Ta ăn được không? Thể chất của ta mạnh ngang với chiến vương mà." Hắn lại hỏi.
"Được."
Chờ có thế, hắn cất đàn ong đi. Cầm thanh kiếm thủy tinh chém một đoạn phía đầu quả. Thanh kiếm sắc bén, nhưng quả màu lam này lại rất lớn, đường kính hai trăm mét, dài tới tám trăm mét. Hắn tựa như một con kiến đứng trên quả bầu, cầm thanh kiếm cắm vào quả rồi kéo.
Hương thơm ngào ngạt bốc ra khiến hắn chảy nước miếng. Cố gắng nhịn, hắn cắt ra một lỗ vuông cạnh chừng hai mét. Nắm lấy lớp vỏ dày như một cái nệm mà kéo, lớp thịt quả màu lam xinh đẹp tỏa ra ánh sáng. Hắn dùng kiếm chém một khối rồi cầm ăn. Vị ngọt thơm bùng nổ trong miệng khiến hắn cảm thấy như đang bay lên, ngon quá đi thôi!!!
Hắn ăn như người chết đói, hết khối này đến khối khác, mặt mũi dính đầy nước quả, vẻ mặt mơ màng hạnh phúc. Hắn cứ ăn, cứ ăn, thức ăn vào bụng cứ như biến mất. Hắn ăn rỗng một cái động lớn, cuối cùng nhảy luôn vào trong và mất tích.
Vài ngày sau.
Huyền Quang nhìn vỏ trái cây, cười khổ. Hắn không thể tin được mình đã ăn một mạch hết sạch trái cây khổng lồ này. Hắn chạy đi tắm rửa sạch sẽ, rồi nhìn vào trong gương. Uhm, cao mét chín, vóc dáng giọt nước, cơ bắp vừa đủ, kèm theo gương mặt điển trai.
Mặc chiến giáp vào rồi đi ra bên ngoài, Huyền Quang không thấy mình có gì khác biệt.
Hắn lấy một thanh kiếm bậc sáu ra, cắt nhẹ vào lòng bàn tay để trần. Thanh kiếm sắc bén nhưng không hề làm hắn bị thương chút nào.
Cầm kiếm cắt mạnh dần vào tay, Huyền Quang cười vui vẻ, cầm kiếm chém chan chát vào tay mình. Hắn thậm chí còn không cảm thấy đau.
Hắn lại lấy ra một thanh kiếm bậc bảy để thử nghiệm.
"Đao thương bất nhập nha, he he," hắn cười khúc khích.
Tiếp đó, hắn lấy ra một thanh kiếm bậc tám, dùng tay chà xát vào đó. Hắn bắt đầu với lực nhẹ nhàng rồi tăng mạnh dần lên.
"Ui da, đứt tay rồi."
Cất thanh kiếm đi, Huy��n Quang đứng cười khúc khích.
Hắn đem vỏ quả cho con trâu lười. Lúc này, nó đã đạt bậc tám, cao bảy mươi mét, dài một trăm mét, trông như một con quái vật tiền sử. Nó nằm xuống, cúi đầu cọ vào hắn khiến hắn vui vẻ.
Quay trở về căn cứ Đại Việt, Huyền Quang tiếp tục hái loại quả màu lam kia. Do đã quen việc, hắn lại thành công dễ dàng. Cất trái cây đi rồi tiếp tục hái, cây đó chỉ còn ba mươi mốt trái chín màu lam, còn lại là những quả màu trắng chưa chín hoặc còn nhỏ. Huyền Quang hái được hai mươi lăm trái thì có một con khỉ đến. Hắn dùng năm con ong cùng lúc để hái thêm một trái nữa, nhưng lần sau đó thì bị con khỉ phá đám.
"Con khỉ khốn kiếp!"
Huyền Quang lấy những trái bầu lam ra ăn, tổng cộng hắn hái được hai mươi sáu trái.
Huyền Quang ăn gần mười bốn trái, đến trái thứ mười bốn, hắn chợt thức tỉnh dù chưa ăn xong. Hắn ăn thêm một chút nữa thì phát hiện mình vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nên liền dừng lại.
Tắm rửa sạch sẽ, hắn lấy con trâu lười từ trong Viện Dưỡng Lão ra. Nó mừng rỡ, lấy lòng Huyền Quang rồi ăn ngấu nghiến mấy vỏ trái bầu lam như chết đói. Huyền Quang lấy những trái khác ra cho nó ăn, và tất cả mười hai trái đều bị nó ăn sạch cả vỏ.
Trong lúc con trâu ăn, Huyền Quang đã thử khả năng phòng ngự của cơ thể. Thanh kiếm bậc tám giờ đây không còn làm hắn bị thương nữa.
Hắn mua một thanh kiếm bậc chín để thử nghiệm. Hắn chà mạnh dần, mạnh dần rồi cười khúc khích, thanh kiếm bậc chín còn không làm đứt tay hắn được.
"Ha ha, mình sắp vô địch không có đối thủ rồi!"
Huyền Quang biết rõ, một chiến thần cầm vũ khí bậc chín sẽ phát ra uy lực cực kỳ lớn. Nhưng hắn vẫn rất vui, dù sao đi nữa thì tỷ lệ an toàn của hắn đã tăng lên rất nhiều.
Huyền Quang thèm nhỏ dãi những pháp bảo đang được bán trong nhóm đạo giả, nhưng hắn không vội vàng. Ngay cả vũ khí bậc chín hắn còn chỉ để trưng bày, huống chi là những món cao cấp hơn.
Trong lúc chờ đợi con trâu ăn xong, hắn tập luyện bí thuật Thiên Địa Vô Tung, dần dần khiến mình biến mất.
Bí quyết nằm ở chỗ biến năng lượng màu xám bạc trở thành vô hình, nhưng khi hắn dùng nó bao phủ bản thân thì lại thất bại.
Rất khó, nhưng hắn không nản chí.
Biến đổi nó. Mở rộng ra. Thất bại?
Làm lại nào.
Chẳng biết đã qua bao lâu, hắn đắm chìm trong nghiên cứu thì bị một tiếng gầm quấy nhiễu. Con trâu đang lười nhác, vừa há miệng ngáp vừa nhìn hắn, ánh mắt như đang cười.
Khinh bỉ ư???
Con trâu khốn kiếp!!!
Huyền Quang đã có kinh nghiệm với đàn ong, hắn không còn cho rằng con trâu này ngu ngốc không biết gì nữa.
Hắn lao tới đấm đá con trâu một trận. Nó nhắm nghiền mắt chịu đựng rồi đứng lên, quay lưng còn lại về phía hắn. Huyền Quang nhìn thấy mắt con trâu như đang cười, hắn rút cây kiếm thủy tinh ra, con trâu bỏ chạy nhanh như một làn gió.
"Đứng lại! Con trâu khốn kiếp, để tao mát xa cho mày nè, thoải mái lắm con à!" Huyền Quang cầm kiếm đuổi theo.
Huyền Quang đuổi theo nó một lúc nhưng không kịp nên đành cất kiếm đi. Hắn gọi nó tới rồi đưa vào Viện Dưỡng Lão.
Kiểm tra thông tin thống kê từ Trí Cầu, toàn bộ cư dân Đại Việt đều đã đạt tới ngưỡng cực hạn của sinh mệnh bậc bốn. Huyền Quang lại tặng cho toàn bộ người dân trong căn cứ Đại Việt mỗi người một trăm ngàn quân công bậc bốn.
Trái đất vẫn là một quả cầu đen thui với vài khối lục địa xanh xanh điểm xuyết. Từ bên ngoài nhìn xuống có thể thấy những cơn mưa như trút nước xuất hiện ở khắp nơi, mưa rơi xuống rồi bốc hơi, rồi lại đổ xuống. Trái đất đã to lên gấp bảy ngàn lần, đường kính hơn tám mươi bốn triệu cây số. Tầng khí quyển cũng dày lên đến tám trăm bốn mươi ngàn cây số.
Huyền Quang ngắm nhìn Trái đất, thầm nghĩ chắc cũng phải vài tháng nữa mọi thứ mới ổn định lại.
Hắn đi vào Viện Dưỡng Lão, đứng trên tầng cao nhất nhìn ra xa xăm. Căn cứ cao mười ngàn cây số, ngay cả chiến tướng có thể nhìn xa năm trăm cây số cũng không thể thấy được tình hình diễn ra bên dưới. Thế nhưng, mọi tình huống chiến đấu bên dưới lại không thoát khỏi Thiên Nhãn của hắn. Khi đạt được bậc chiến tướng, Thiên Nhãn của hắn cũng xa hơn gấp mười lần, vươn tới mười ngàn cây số.
Mọi nội dung trong bản thảo này đều được truyen.free bảo lưu b���n quyền.