(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 9: căn cứ
Căn cứ phi thuyền cấp 5 có tốc độ di chuyển 100km/h, dáng hình tròn với đường kính 3km, cao 1,5km, gồm 100 tầng. Mỗi tầng cao 10m, tổng cộng có 10.000 phòng ở. Mỗi binh sĩ thuộc quân đoàn Đại Việt sẽ sở hữu vĩnh viễn một phòng ở riêng. Cả căn cứ có tổng cộng một triệu binh sĩ, và trên toàn thế giới chỉ tồn tại mười căn cứ loại này. Việt Nam sở hữu ba tòa, phân bố ở ba mi��n. Một tòa nằm ở ranh giới Hồ Bắc - Hồ Nam, một tòa khác ở ranh giới Quảng Tây - Quảng Đông, và tòa còn lại thuộc ranh giới Phúc Kiến - Chiết Giang. Bốn tòa còn lại rải rác khắp nơi trên thế giới.
Do đăng ký muộn, Thiết Huyết đành chấp nhận căn phòng ở tầng 100, tầng cao nhất. Hắn lái xe qua con dốc kim loại dẫn vào căn cứ, rồi tiếp tục đi lên một trong hai dốc nối giữa các tầng, mỗi dốc rộng cả trăm mét. Cứ thế, xe của hắn dần tiến lên. Nếu không nhờ những con số to tướng thông báo ở mỗi tầng, chắc hẳn hắn đã chẳng biết mình đang ở tầng thứ mấy.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhận nhà và bước vào bên trong, nhìn thấy ông bà, cha mẹ cùng cậu em trai 15 tuổi của mình tỏ ra vô cùng thích thú trước căn nhà rộng rãi và hiện đại, Thiết Huyết cảm thấy mình đã đưa ra một quyết định hoàn toàn đúng đắn. Căn cứ này an toàn đến mức ngay cả hung thú cấp 5 cũng phải tốn một thời gian dài mới có thể công phá. Hơn nữa, những huy chương chiến đấu giành được hoàn toàn thuộc về người sở hữu, không cần phải giao nộp cho bất kỳ ai. Nhờ vậy, hắn có cơ hội phát triển bản thân, đồng thời người thân của hắn cũng có thể được sử dụng thuốc tiến hóa.
Quân đoàn trưởng Huyền Quang khẳng định sẽ không bao giờ ban bố bất kỳ mệnh lệnh nào, mọi người được tự do làm điều mình muốn. Anh chỉ kêu gọi mọi người tự nguyện đoàn kết chiến đấu bảo vệ căn cứ và cùng nhau giữ gìn trật tự chung. Hai điều này, dù không có lời kêu gọi thì bản thân hắn cũng sẽ tự giác thực hiện.
Khi ra khỏi nhà và nhìn quanh, Thiết Huyết thấy một nhóm năm người đang đến nhận hai căn nhà liền kề. Thiết Huyết tiến tới chào hỏi, biết được họ là Bác Chính, cô Vy, cô Nga, thằng Tâm và thằng Hiếu. Ghi nhớ tên những người hàng xóm mới, Thiết Huyết trò chuyện một lúc để làm quen, rồi lịch sự cáo từ trở về, vì nghĩ rằng họ đang muốn vào xem nhà.
...
Mười thanh phi kiếm lao vút tới, xuyên thủng cơ thể một con cá sấu khổng lồ dễ dàng như xuyên qua đậu hũ.
Huyền Quang đứng trên cành cây. Những thanh kiếm bay về rồi biến mất. "Hung thú cấp 4 yếu xìu, giết bớt một chút rồi về nhà thôi," hắn lẩm bẩm. Hắn mở Kim Bảng xem bản đồ. Nhờ được trang bị thêm thiết bị thăm dò, trên bản đồ của hắn hiển thị rất nhiều chấm màu sắc khác nhau. Huyền Quang đạp kiếm, bay đi.
...
Tại châu Úc, một con rồng phương Tây màu đen, cao hai mét, đang cúi đầu cắn vỡ viên đá đen hình cầu, để lộ ra một con rồng đen chưa hoàn chỉnh bên trong. Nó nuốt chửng đồng loại chưa kịp chào đời mà không chừa lại mảnh nào, rồi lại tiến tới một quả trứng khác.
...
Huyền Quang từ trên mái căn cứ đi xuống, thấy giữa quảng trường trung tâm của tầng đang tập trung rất đông người. Đi qua mới biết thì ra mọi người đang mở tiệc ăn uống để làm quen. Đang định quay về thì hắn nghe Tâm béo đứng giơ tay kêu gọi, liền tiến lại gần để chào hỏi và trò chuyện cùng mọi người.
Huyền Quang không muốn tỏ ra quá đặc biệt, nên hiện tại hắn chỉ mặc bộ chiến giáp cấp 4 màu xanh dương, dù vậy vẫn có chút nổi bật so với mọi người xung quanh. Mỗi binh sĩ khi gia nhập quân đoàn đều được tặng rất nhiều thứ, nên ở đây có không ít người mặc nguyên chiến giáp như thể không muốn cởi ra vậy. Khi biết hắn đã ở lỳ trong rừng suốt cả tháng và đã là chiến binh cấp 4, mọi người đều rất tôn trọng và liên tục mời rượu. Bởi lẽ, đa số những người ở đây, khi được chiêu mộ, chỉ là người bình thường, và nhờ tài nguyên được ban tặng, họ mới vừa đạt đến cấp 3, chưa từng một lần giao chiến trực diện với hung thú.
Nghe mọi người không ngừng khen ngợi quân đoàn trưởng, Huyền Quang cảm thấy rất vui vẻ. Ai có thể ngờ được, người đang ngồi đây chính là vị quân đoàn trưởng đó chứ?
Mỗi căn cứ cấp 5 tốn 30 triệu huy chương cấp 5, còn mỗi binh sĩ tiêu tốn 2.000 huy chương cấp 3. Tổng cộng, chi phí lên tới gần 500 triệu quân công cấp 5, tương đương một nửa tài sản của hắn.
Người đang làm, trời đang nhìn. Các căn cứ ngoài trái đất đã tồn tại từ lâu. Khi thành lập quân đoàn, Huyền Quang đã giành được quyền kiểm tra thông tin và nhận xét về hành vi của người khác. Bởi lẽ, Liên Minh không cho phép những người không đủ tiêu chuẩn gia nhập, nhưng khi tiến hành hỗ trợ, Liên Minh lại cố tình không phân biệt đối xử, với mục đích bảo vệ sự an toàn cho những người mà Liên Minh muốn giúp đỡ.
Vì tiền bạc có hạn, cuối cùng hắn chỉ có thể lựa chọn dựa theo gen. Trong số 11 triệu người còn lại, hắn đã chọn ra một số và gửi tặng mỗi người 2.000 huy chương cấp 3. Việc chế tạo căn cứ đã như vậy rồi, hắn cũng đành chịu, chỉ có thể tự lực cố gắng mà thôi.
Huyền Quang tỏ ra rất hòa đồng, ai mời cũng uống cạn ly, tửu lượng kinh khủng như thể không biết say là gì. Thái độ bình dị của hắn càng khiến mấy anh em thêm yêu mến và quý trọng. Mọi người hào hứng ngỏ ý muốn lập đội cùng nhau ra ngoài săn quái vật để đảm bảo an toàn, bởi hung thú thường di chuyển theo đàn. Dự định ban đầu là tự mình săn lùng để kiếm huy chương, nhưng nếu gặp nguy hiểm thì vẫn có người hỗ trợ.
Nhìn về khu bàn toàn những người lớn tuổi, hắn thấy cha mình đang cười nói và uống rượu say sưa. Có lẽ tất cả đàn ông ở tầng 100 đều tập trung tại đây. Hắn rót rượu, chuẩn bị "đẩy đổ" hai thằng em họ. Trước đây, bọn chúng vẫn luôn khó phân thắng bại, nhưng hôm nay, hắn sẽ cho tụi nó biết tay!
...
Hắn lần lượt dìu cha và hai thằng em về nhà. Sau khi trò chuyện một lúc, Huyền Quang trở về phòng mình, lấy thuốc tiến hóa ra uống.
Hắn uống hết ống này đến ống khác. Thuốc tiến hóa chỉ có cấp 4, không có cấp 5. Rất nhiều người dù đã đạt đến cực hạn cấp 4, uống thuốc tiến hóa cho đến lúc già chết vẫn không thể thăng cấp.
Sau khi đạt đến cấp 5, muốn thăng cấp cao hơn, chỉ có một cách duy nhất là phải thấu hiểu thần năng của chính mình. Bằng cách nào đó, phải khiến thần năng trở nên mạnh mẽ hơn. Thân thể mạnh mẽ sẽ sinh ra thần năng, và thần năng mạnh mẽ lại giúp thân thể cường tráng hơn. Thế nhưng, rất nhiều người dù đã làm cho thần năng mạnh hơn nhưng lại không thể khống chế được, cuối cùng bị đốt thành tro. Có thể nói, càng về sau, con đường tu luyện càng trở nên gian nan.
Liên Minh Nhân Loại Vũ Trụ gọi các cấp từ 5 đến 9 bằng những cái tên đơn giản: cấp 5 là Chiến Binh, cấp 6 là Chiến Tướng, cấp 7 là Chiến Vương, cấp 8 là Chiến Đế, và cấp 9 là Chiến Thần.
Chiến Thần cấp 9 có tuổi thọ lên đến 300 triệu năm, nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc. Vẫn còn cấp bậc cao hơn được gọi là Trường Sinh Giả, với tuổi thọ vô hạn, không bao giờ phải chết vì tuổi già.
Huyền Quang ở suốt trong nhà, dành hầu hết thời gian để tĩnh tâm tu hành pháp quyết tu tiên, xen kẽ với việc uống thuốc tiến hóa.
Ba tháng trôi qua. Hắn đã đạt đến cực hạn cấp 4 từ lâu, nhưng vẫn tiếp tục uống thuốc tiến hóa.
Tri nhân giả trí, tự tri giả minh. Thắng nhân giả lực, tự thắng giả cường. Tri túc giả phú, cường hành giả hữu chí. Bất thất kỳ sở giả cửu, Tử nhi bất vong giả thọ.
Huyền Đan đột nhiên tỏa ra ánh sáng màu lam cực mạnh rồi biến mất.
Thế rồi, nó lại xuất hiện ở đan điền một cách đầy khó hiểu. Ánh sáng màu vàng mạnh mẽ dần dần yếu xuống. Bên trong, có một người đang ngồi xếp bằng, với gương mặt y hệt Huyền Quang.
Kim Đan! Mình đã đạt tới cảnh giới Kim Đan rồi!
Hắn chưa kịp mừng rỡ thì liền phải tập trung toàn bộ tinh thần chú ý. Dẫn dắt một luồng ánh sáng vàng phát ra từ Kim Đan, di chuyển khắp toàn thân.
Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên.
Hắn vận hành theo pháp quyết, từng vòng lại từng vòng. Mặc cho xương cốt toàn thân kêu rôm rốp, da thịt kêu ri ri, hắn vẫn kiên trì. Mãi đến khi luồng ánh sáng vàng dung nhập khắp toàn thân, hắn m��i nghỉ ngơi.
Uỳnh! Huyền Quang té ngã giữa giường. Hắn ngơ ngác nhìn quanh, vì vốn dĩ hắn đang ngồi trên giường.
Ha ha! Huyền Quang cười lớn, bay tới bay lui trong căn phòng rộng. Trừ lần đầu tiên hắn đụng thẳng vào bức tường kim loại, khiến cả người ê ẩm, thì hắn rất nhanh chóng làm quen với việc phi hành trong không trung, tựa như đây là một bản năng vốn dĩ đã có sẵn vậy.
Một luồng năng lượng màu xám bạc từ trong bàn tay hắn tỏa ra, biến thành một quả cầu. Huyền Quang chẳng biết nó dùng để làm gì. Nó chẳng đốt được nước, cũng không làm nước đóng băng, không phải điện, và cũng không có thêm khả năng điều khiển kim loại, đất hay gió.
"Chẳng lẽ đây là năng lực không gian sao?" Huyền Quang trầm ngâm suy nghĩ.
Đứng trên không trung phía trên căn cứ, năng lượng bao phủ cơ thể hắn không hề biến mất?
Bất ngờ xuất hiện ở một nơi xa lạ khiến Huyền Quang giật mình. Hắn mở bản đồ ra, liền thấy mình vừa di chuyển được 500km.
Tốc độ bay của Chiến Binh cấp 5 là từ 3km đến 27km mỗi giây. Cấp 6 nhanh gấp 10 lần, khoảng t�� 30km đến 270km mỗi giây. Những cấp bậc sau cũng cứ thế nhân 10 lên.
Sau khi hào hứng thử nghiệm nhiều lần, Huyền Quang bay về nhà. Biết sao được, hắn vẫn chưa quen thuộc với việc di chuyển vượt không gian, nên chỉ có thể dịch chuyển đến gần gần rồi tự bay về cho chính xác.
Huyền Quang lần lượt mua sắm vũ khí và trang bị.
Đồ phòng hộ và chiến giáp cấp 6. Hắn có tốc độ cực kỳ "hack", đạt 250km mỗi giây; khi mang chiến giáp đầy đủ thì là 210km. Tốc độ này hoàn toàn nằm trong khung của Chiến Tướng.
Với sức mạnh tinh thần, hắn có thể điều khiển 10 thanh kiếm cấp 6; còn sức mạnh cơ thể cho phép hắn thoải mái sử dụng kiếm cấp 7.
Hắn nhận được thư xác nhận chính thức trở thành chiến binh của quân đội Liên Minh. Việc này buộc hắn phải chi 1.000.000 quân công cấp 5 để giữ lại quân đoàn Đại Việt. Dù khá giàu, nhưng tim hắn vẫn đau nhói. Bù lại, các binh sĩ trong quân đoàn của hắn cũng được thăng cấp làm quân dự bị của quân đội Liên Minh. Điều này rất có lợi, vì khi chưa đạt cấp 5, họ sẽ được hưởng huy chương mỗi khi giết hung thú, và còn có thể đến các căn cứ ngoài trái đất để nhận nhiệm vụ kiếm quân công.
Hắn viết một bức thư hướng dẫn gửi cho quân đoàn, đồng thời mua 100 chiếc phi thuyền chiến đấu cấp 4 để sử dụng khi đi nhận nhiệm vụ. Mọi việc đã được giải quyết xong xuôi.
Huyền Quang ra ngoài trò chuyện với cả nhà một lúc rồi rời đi. Với tài nguyên hỗ trợ mạnh mẽ, cả gia đình hắn đều đã đạt đến cực hạn cấp 4, cộng thêm việc trải qua hai khóa huấn luyện chiến đấu, nên hắn khá yên tâm. Những điều có thể làm thì hắn đã làm rồi, phần còn lại cứ để tùy duyên.
Đang định rời đi thì Kim Bảng rung động. Hắn mở bản đồ ra, liền thấy tại châu Úc có một chấm đỏ to tướng, bắt mắt, biểu thị một hung thú cấp 5. Huyền Quang khẽ hừ một tiếng rồi lập tức bay đi.
Con rồng đen phẫn nộ nhìn bóng người nhỏ bé từ xa. Nó tự nhận mình mang huyết thống cao quý, vậy mà nay lại phải chết bởi mấy cây kim bay lượn do kẻ này thả ra. Vừa ăn thịt đồng loại xong và đào đất chui ra, nó còn chưa kịp gầm lên tuyên bố sự tồn tại của mình thì đã bị đánh cho không kịp phản ứng. Nó muốn gầm lên một tiếng, nhưng những thanh kiếm với tốc độ quá cao đã đâm xuyên khắp nơi, khiến nó chỉ có thể trừng trừng nhìn rồi ngã xuống.
Huyền Quang chảy nước bọt, thu thập xác con rồng. Truyền thuyết nói rằng tim rồng ăn rất ngon hay sao ấy, hắn định mang về nhà chia sẻ rồi mới đi.
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền.