Từ Tiêu Cục Bắt Đầu : Võ Hiệp - Chương 120: Đi cướp (1)
''Híiiiii.......''
Hắc Phong không ngừng gào thét, đầu liên tục ủi vào sau lưng Đại Lực.
''Cái thằng này không thể đợi được sao, còn chưa nấu xong đâu.''
Đang xào lấy rau củ, Đại Lực không khỏi bực dọc răn dạy con ngựa của mình. Dù sao ngoại trừ công việc giao hàng, chế thuốc thì nấu ăn cũng là 1 thứ bản thân hắn yêu thích và dành rất nhiều thời gian cho nó. Vì vậy, mỗi khi có ai đó phá hỏng giây phút riêng tư này gã luôn luôn nỗi điên. Cho dù đó là người thân hay kẻ thù bọn hắn đều sẽ không thoát được 1 trận phun nước bọt từ hắn.
Sau một hồi hắn cũng nấu xong, một bát thịt chiên cùng 1 ít rau xào trên khúc gỗ. Đại Lực còn pha cho mình 1 ấm nước cá, ném đồ ăn cho tên Hắc Phong đã thèm tới phát điên. Làm xong hết thảy, hắn mới bắt đầu thưởng thức thành quả của mình.
''Đây mới là cuộc sống mình nên hướng tới chứ.''
Nhìn thấy sắc trời đã bắt đầu chuyển tối, nhưng vẫn không thấy Cú cùng Lý tiêu đầu trở về. Đại Lực lúc này mới có cảm giác không đúng, đang suy nghĩ có nên đi tìm bọn hắn hay không. Thì đột nhiên có tiếng bước chân quanh đây, sau đó là 2 bóng hình từ từ đi tới gần Đại Lực. Cú cùng Lý tiêu đầu lúc này mới xuất hiện, trên người Cú xuất hiện 1 vài v·ết t·hương nhưng khuôn mặt của gã lại cực kỳ phấn chấn.
Lý tiêu đầu khuôn mặt cũng là vui vẽ, hắn lúc này đang không ngừng cười. Nhìn thấy đồ ăn Đại Lực đã nấu, 2 tên cũng nhanh chóng đi vào ngồi. Cú không thể dấu được sự hưng phấn của mình, điên cuồng đập lấy bả vai Đại Lực:
''Thoải mái! Thật sự thoải mái, đáng tiếc ngươi không có ở đó a Đại Lực. Nếu không ngươi sẽ trải nghiệm cảm giác được 1 tên tông sư quỳ xuống chân gọi ngươi ''ba ba'' là kích thích đến cỡ nào a.''
Đại Lực nghe vậy liền không khỏi ngạc nhiên nhìn về Lý tiêu đầu để xem thực hư, Lý tiêu đầu chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi tiếp tục ăn uống trong đầu hắn thầm nghĩ ''Uhmm! Món này cũng được đấy''. Cú sau đó tiếp tục kể những thứ vừa xảy ra, Đại Lực cũng chuyên tâm lắng nghe. Khi nghe tới có tận 3 tông sư xuất hiện cho trận mai phục này, hắn kém chút phun hết đồ ăn ra.
''3 tên? Ngươi không đùa ta chứ, đến cùng là thứ gì có thể khiến bọn hắn điên cuồng được như thế.''
Lý tiêu đầu đang ăn cũng nói thầm trong lòng ''ngươi cứ thử nắm giữ 1 mảnh ghép của đĩa mặt trời đi, xem lúc đó có bao nhiêu tông sư tới lấy mạng ngươi''. Sau đó không để 2 gã ngốc đang ngồi bên kia mà tập trung ăn, khỏi phải nói đồ ăn Đại Lực đúng là có ma lực. Lý tiêu đầu lúc này đang luân hãm không thoát ra được, Cú lúc này còn hăng say kể chuyện không để ý tới phần đồ ăn đã càng này càng ít đi.
''Ngươi không biết tình huống lúc đó nguy hiểm cỡ nào đâu, nó gần như là 1 trận chiến 1 chiều. Hắn đánh ta chạy, ta phải dùng hết tất cả bài tẩy của ta mới thoát được lĩnh vực của hắn. Cũng may Lý tiêu đầu là người áp trận, cho nên không có nguy hiểm gì xảy ra. Mà lần này ta cũng đã có vài ý tưởng trong đầu, để xong chuyện này ta sẽ về bế quan.''
Đang nói chuyện Cú từ trong người lấy một cái túi ném về phía Đại Lực: ''Cầm lấy đây là phần của ngươi.''
Đại Lực cầm lấy cái túi, hắn nhận ra đây là linh dị đồ vật dùng để chứa đồ. Im lặng đem tâm thần của mình vào bên trong, hắn nhìn thấy 1 toà núi nhỏ chứa đầy đan dược, v·ũ k·hí, công pháp, cùng tiền bạc nhưng cảm xúc của hắn đã không còn như trước. Cú cũng không từ mặt hắn thấy được biểu cảm mình muốn thế là thất vọng, đành đem sự chú ý của mình tới đồ ăn.
Nhưng mà,
''Ơ! Đ@t c@ đồ ăn của ta đâu? Vc, Lý tiêu đầu ngài đang làm gì thế.''
Khuôn mặt Cú ngơ ngác khi thấy Lý tiêu đầu lúc này đang hốc lấy hốc để đồ ăn trên bàn, khuôn mặt lúc này đã cực kỳ thoả mãn. Hắn còn ợ 1 cái sau đó vỗ bụng của mình rồi từ trong ngùi lấy ra cái túi ném về phía Đại Lực.
''Đồ ăn làm ngon đấy, lâu rồi ta mới được thưởng thức lại mỹ vị như vậy. Đây là tiền của bữa ăn, đừng đưa lại đây là phần thưởng.'' Lý tiêu đầu đang nói liền quay lại nhìn Cú, suy nghĩ 1 chút mới mở miệng:
''Còn về trường hợp của nguơi, thì ta có 1 lời khuyên: ''Mau chạy về đền đi.'' ở đó mới có thể bảo đảm tính mạng của ngươi lúc này. Đã giữ thứ vượt quá khả năng của mình, nếu còn không đi chỉ gây tai hoạ tới người thân xung quanh.''
Nói xong Lý tiêu đầu cũng đứng dậy rời đi, miệng còn nhét tâm xỉa răng đưa tay chào bọn hắn:
''Nếu còn muốn sống thì làm theo lời ta, quanh đây không còn tên nào hết các ngươi có thể an toàn rời đi nơi này. Nhưng mọi chuyện về sau lại dựa vào các ngươi rồi...''
Cú cùng Đại Lực im lặng làm lễ bái tạ, cho đến khi Lý tiêu đầu biến mất trong cánh rừng về sau 2 tên mới thở ra 1 hơi. Đại Lực càng là nhìn kỹ Cú 1 chút, cuối cùng cũng không nói gì mà im lặng đưa cho hắn 1 phần đồ ăn. Cú cũng chỉ im lặng cầm lấy, mặc dù vị đạo của thức ăn làm hắn cực kỳ bất ngờ khiến cho cảm xúc của hắn được xoa dịu phần nào.
2 người cứ im lặng nhìn vào lửa trại cho đến khi cơn gió tuyết thổi càng ngày càng mạnh, 2 tên mới đi vào trong trại để giữ ấm. Lúc này Cú mới mở lời:
''Ta sẽ rời khỏi Nhất Du Trại 1 thời gian.''
''Vì món đồ kia?''
''Đúng vậy!''
''Chuyến đi này ngươi có nắm chắc không?''
''Không biết! Lần này là niềm vui cũng như là tai hoạ. Ta không biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng rời xa khỏi nơi này là quyết định đúng đắn.''
''Cầm lấy đi!!'' Đại Lực nghe vậy cũng thở dài, từ trong người lấy ra 1 vài thứ cùng túi chứa đồ ném cho Cú. Sau đó im lặng đi ngủ, hắn không muốn nói chuyện nữa bởi vì lần này xuất huyết có chút nhiều. Hắn sợ nếu hắn còn thức, hắn sẽ không kiểm soát được mình mất.
Cú cũng bất ngờ khi nhận lấy đống đồ vật của Đại Lực, kiểm tra bên trong 1 chút hắn không khỏi cảm động. Không biết dùng từ gì để miêu tả cảm xúc của hắn lúc này, đang định mở lời cảm ơn thì nhìn thấy Đại Lực đã ngủ từ lúc nào không hay. Cú chỉ có thể cười trừ, sau đó chỉ đi ra ngoài im lặng canh gác xung quanh. Dù Lý tiêu đầu đã nói xung quanh không có người, nhưng để đề phòng hắn vẫn là đi ra ngoài canh gác 1 phen.
Sáng hôm sau,
Đại Lực từ trong cơn mê ngủ tỉnh dậy, hôm qua hắn ngủ có chút sâu làm quên đi ra ngoài canh gác. Đây là 1 lỗi sơ đẳng mà hắn không nên phạm phải, cũng may hắn có đồng bọn. Đang định ra ngoài làm chút đồ ăn để xin lỗi Cú, thì hắn thấy bên ngoài đã không ai. Hắc Phong lúc này đã tỉnh giấc, nhìn thấy chủ nhân của mình nó liền đi tới gần dựa đầu mình vào người hắn.
''Híiiiii.''
''Đợi tí đi, cái thằng ham ăn này.'' Đại Lực nào không biết cái thằng này đang đòi cái gì, chỉ có thể cười mắng con vật này. Nhưng Đại Lực liền để ý lấy phía sau yên ngựa có kẹp lấy 1 tờ giấy, hắn hiếu kỳ cầm xuống nhìn thấy nét chữ của Cú hắn liền biết có chuyện không ổn. Hiển nhiên sau khi đọc xong khuôn mặt của hắn không khỏi đặc sắc:
''Haizzz, sinh tử do trời đi. Yên tâm nếu ngươi c·hết ta sẽ báo thù dùm ngươi.''
Xem ra sự tình đã vượt qua kiểm soát, Cú thế mà ngay trong đêm liền rời đi nơi này. Nhìn 1 chút cái bẩy hắn đã giăng hắn cảm thấy có chút đau đầu, cuối cùng là thứ gì có thể khiến mọi người điên cuồng tới vậy. Cầm lấy 1 bọc giấy khác trên yên ngựa, hắn đắn đo 1 chút có nên mở ra không. Hắn biết bên trong là thứ gì nhưng mà hắn không biết mình có thực lực để lấy chúng không.
''M@ nó! Liều đi, thằng Cú chắc cũng không hại mình đâu. Dù sao có [Tụ Hồn Pháp] thực lực của mình cũng đánh ngang với tông sư, không đánh lại cũng chạy được. Vậy đi, đi g·iết 1 2 cái sơn tặc kiếm chút tiền về nuôi gia đình. ''