Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Từ Tiêu Cục Bắt Đầu : Võ Hiệp - Chương 20: Đơn hàng.

Ban đêm, thời điểm mà người người, nhà nhà ngủ say kể cả động vật. Một con gấu nâu đang co rúm thảnh thơi trong cái hang động của mình, đột nhiên nghe thấy tiếng động ở ngoài. Nó đứng bật dậy, gầm gừ phát ra tiếng cảnh cáo. Chỉ thấy tiếng bước chân chầm chậm đi tới nó, cuối cùng xuất hiện một tên cả người trùm kính xung quanh sau lưng vác theo một cây gậy. Con gấu nhìn thấy người tới, liền không còn cảnh giác nữa mà chỉ từ từ đi tới ngửi ngửi sau đó liền một mặt vui mừng mà liếm liếm hắn.

Mũ trùm đầu tên kia bị con gấu liếm lộ ra khuôn mặt, Đại Lực cười cười sờ đầu con gấu để nó dừng lại tiếp đến hắn kéo từ sau lưng một rổ đầy ắp cá ra ném về phía nó. Con gấu thấy rổ cá liền không quan tâm Đại Lực mà vui vẻ đi tới chỗ thức ăn hắn vừa đi vừa lắc cái mông của mình.

Đại Lực khoé miệng co rúm lại, chân hắn giơ như muốn đạp nó một cái nhưng cuối cùng hạ xuống thở dài rồi lại đi tới chỗ ở của mình, hắn ngồi xuống sau đó bắt đầu vận công. Lúc này cơ thể Đại Lực bắt đầu chuyển sang màu tím, quanh cơ thể hắn đã có một luồng khí dày nặng bao bọc mình cũng như đã bắt đầu lan toả ra xung quanh.

Đại Lực đã sinh hoạt tại nơi này hai năm, khoảng thời gian này đã tôi luyện hắn rất nhiều từ bên ngoài tới bên trong. Cơ thể của hắn sau một thời gian bồi bổ cùng với việc tu luyện ngạnh công đã phát sinh thay đổi, không còn vẽ gầy gò như trước nữa mà đã có thịt, đầy sức sống cũng như cơ bắp đã phát triển hơn trước. Trên khuôn mặt hắn thì đầy râu ria, đôi mắt thì sâu hơn tóc hắn thì đã dài qua vai nhưng được cột lại gọn gắng.

Ngồi thổ nạp một hồi, hắn liền dừng lại bắt đầu lấy sách từ trên cái kệ được đặt kế bên bắt đầu đọc miệng thì không ngừng lẩm bẩm:

''Từ khi ta đặt chân đến phía bắc cũng đã tròn ba năm, bọn nhỏ thì bên trong cũng đã có vài đứa có thể tự kiếm việc làm rồi.''

''Trên sinh hoạt xem như không có vấn đề.''

''Xem ra cũng là lúc nên đi gặp thôn trưởng, nên đánh cho hắn cái tin. Cũng nên về nói với Tiểu Hoa, Đại Ngưu.''

Nói rồi hắn đầu đứng dậy, gấu nâu khi đã ăn xong đang niềm ngửa ra sờ bụng thấy Đại Lực đi ra liền muốn đi theo hắn. Đại Lực nghĩ nghĩ cuối cùng không cản nó lại như hồi trước, mà để nó đi theo mình. Dù gì tên này cũng theo hắn từ lúc hắn bắt đầu tách mình ra tu luyện, xem như cũng làm bạn với hắn lâu năm.

Một người một gấu cứ thế đi tới ''Uyên Lãnh'' thành. Người dân ở đây sinh hoạt lâu năm cũng không phải thấy gấu làm thú nuôi người khác nên cũng không chuyện gì xảy ra, cứ thế đi thẳng một mạch về tới nhà hắn.

Khi vừa vào nhà liền thấy một đám nhỏ đang luyện tập trước sân, tay chân vung quyền phối hợp với hét lên trong rất khí thế. Đứng trước giá·m s·át đám nhỏ là Đại Ngưu, ba năm sinh hoạt tại đây cũng làm hắn thay đổi rất nhiều, bụng bắt đầu bự hơn trước nhìn tưởng tên này tại sinh hoạt nhẹ nhàng đã đình trệ luyện võ nhưng mà để ý kĩ thì cơ bắp hai bên tay hắn vẫn như vậy có khi còn bự hơn trước, quanh người thì toả ra một luồng khí thế uy nghiêm làm người e ngại mặc dù hắn hiện giờ chỉ là bình thường nhìn bọn nhỏ.

Đại Ngưu nghe thấy tiếng mở cửa quay đầu ra liền thấy Đại Lực, thế là liền cho bọn nhỏ nghĩ còn hắn thì chạy tới Đại Lực, hai tay vương ra định ôm hắn. Đại Lực cũng không né chỉ đứng im đó.

''Xem ai về này, haha hiếm có khi gặp ngươi hôm nay nhất định phải uống cho đã.''

Đại Ngưu nhấc Đại Lực lên như em bé, vừa cười ha hả vừa nói.

''Ngưu huynh, ta cũng lớn rồi ngươi có thể bớt nhấc ta lên như em bé không.'' Đại lực bất đắc dĩ nhìn Đại Ngưu nói.

''Người trong nhà nào để ý chuyện này, mau vào nhà gặp mọi người để ta bảo Tiểu Thuý làm chút đồ cùng với bảo bọn nhóc kia ngươi về, hôm nay mở tiệc.''

Đại Lực gật đầu, sau đó liền đi vào nhà gặp Lục Thẩm, Lục Thúc. Lão nhân gia ba năm nay có thể nói là trôi qua êm đẹp nhất, không bị áp lực cuộc sống muốn làm gì cũng được, nên mập ra một vòng khuôn mặt cũng bớt đi nếp nhăn, nghe đồn đâu hai người còn tham gia vào một hội người cao tuổi trong thành ngày nào cũng đi tới đó để tám chuyện.

Nhìn thấy Đại Lực trở về, lão nhân gia hai người cũng rất cao hứng bọn hắn có thể trôi qua những ngày thoải mái này, còn không phải nhờ Đại Lực lúc đầu mang theo hai người bọn hắn a. Nhìn khuôn mặt đầm đìa râu của Đại Lực, hai người liền không ngừng càu nhau kêu hắn mau đi cạo.

Tiểu Hoa, Tiểu Lực cũng nghe tin hắn trở về đều chạy tới nhìn hắn.

Tiểu Hoa bây giờ cũng đã mười lăm tuổi cơ thể đã phát triển kết hợp với luyện võ một thời gian đã làm cô bé trưởng thành như một thiếu nữ, vòng nào ra vòng đó da con bé đã trắng hơn trước không còn đen có lẽ bởi vì sinh hoạt trong khí hậu lạnh.

Tiểu Lực thì bây giờ đã mười một tuổi cơ thể vẫn như vậy không cao hơn tí nào, may mắn hắn có thể cảm nhận được cơ thể tràn đầy sức sống toả ra từ thằng bé. Nếu không hắn còn lo lắng, tên nhóc này đã bị bệnh gì khiến cơ thể không phát triển được.

Lúc sau ngồi nhà của Đại Lực bắt đầu nhộn nhịp hơn, đám người vui vẻ hội họp với nhau. Đại Lực về làm bọn hắn rất cao hứng, hai năm nay Đại Lực không phải không về nhà gặp bọn hắn, mà chỉ là đến và đi rất nhanh mà đa số về giải quyết rắc rối mà bọn hắn gặp phải.

Sau một hồi ăn mừng, cả đám bắt đầu dọn dẹp để nghĩ ngơi. Đại Lực thì kêu Đại Ngưu, Tiểu Hoa gặp riêng hắn. Lúc sau trong phòng của Đại Lực có bốn cái đầu người đang ở bên trong.

An Nam sau khi dọn dẹp xong muốn đi tới gặp hắn bắt gặp Đại Ngưu cùng Tiểu Hoa cùng đường. Thế là tên này sống c·hết đòi đi theo, làm hai người này cũng bất đắc dĩ kéo hắn theo.

Đại Lực nghe vậy cũng không ý kiến gì, mà mời bọn hắn ngồi sau đó hắn nói:

"Ừm ! Ta muốn rời khỏi nơi một thời gian"

"Hửm anh hai, anh mới về a. Sao lại muốn đi đâu tiếp vậy.' Tiểu Hoa nghe Đại Lực nói xong bất ngờ hỏi.

"Đúng vậy đó Đại Lực, ngươi mới về a sao lại vội vàng muốn đi rồi" Đại Ngưu cũng bồi theo Tiểu Hoa.

"Cũng không phải bây giờ, mà chỉ thông báo trước cho các ngươi đến lúc đó nếu ta đi thì cũng không khỏi bất ngờ."

"Chuyến này là ta đi gặp thôn trưởng, dù gì các ngươi cũng biết hai năm nay ta cũng có thư từ qua lại với hắn mà phải không ?".

An Nam lúc này đang im lặng, bổng nhiên mở miệng: "Anh hai lúc đó ngươi đi, có thể mang ta theo được khtán.?"

"Mang theo ngươi cũng không thành vấn đề, nhưng mà tại sao ngươi muốn đi theo ta ?'

"Đây cũng không phải là muốn đi theo để anh hai chỉ em thêm về võ công a." An Nam gãi đầu tiên cười thật thà.

"Hừm, chẳng lẽ đi với ta ngươi không học được gì." Đại Ngưu hừ mũi khi nghe thế.

"Haha, Đại Ngưu đừng giận thằng bé thế dù gì ngươi tu chủ yếu là ngạnh công, Tiểu Hoa con bé này còn theo ngươi được An Nam tên này lại chủ yếu về đao a." Đại Lực cười cười rót đầy chén rượu đưa tới Đại Ngưu.

Đại Ngưu cũng không phải giận thật, nghe Đại Lực nói vậy thì cũng không nói nữa mà giật lấy bình rượu từ Đại Lực uống.

Đại Lực nhìn thấy khóe miệng co rúm, Tiểu Hoa An Nam thì che miệng cười trộm. Sau khi bàn giao mọi chuyện xong thì mọi người cũng giải tán về phòng mình.

Ngày hôm sau, Đại Lực lại tới trạm chuyển phát nhận lấy một đơn chuyển phát liền bắt đầu đi giao.

Cưỡi gấu chạy một mạch tới chiều, hắn liền hoàn thành xong đơn hàng này.

Đang trên đường về, thấy sắc trời vừa tối hắn liền dừng lại bắt đầu dựng trại để qua đêm.

Ngồi bên cạnh đống lửa hắn bổng nhiên nghe thấy tiếng bước chân đang chạy gấp rút tới đây. Gấu nâu phát hiện liền đứng lên gầm gừ, còn Đại Lực thì vẫn ngồi im nhìn về hướng đó.

Từ ánh sáng mập mờ trong đêm hắn liền thấy một tên mặc đồ màu đỏ đi tới, Đại Lực nhìn kĩ mới phát hiện tên này mặc đồ là màu trắng còn màu đỏ chính là máu, hắn còn thấy nó đang chảy từ từ xuống từ vụng bụng của tên kia,

Sau lưng hắn còn mang theo một hộp gì đó được bảo vệ rất kĩ, xem ra có thể là một tên đồng nghiệp.

Tên này nhìn thấy Đại Lực còn cảnh giác, nhưng sau khi thấy huy hiệu của trạm chuyển phát trên tay kia, hắn liền thở phào rồi chạy một mạch tới Đại Lực

"Đạo hữu cũng thuộc trạm chuyển phát triều đình ?"

"Chính là tại hạ, huynh đài là ?"

"Không còn thời gian, đây là huy hiệu của ta hi vọng huynh có thể thay ta tiếp tục chuyển hàng" tên này lấy cái hộp từ trên người xuống đưa cho Đại Lực.

Đại Lực còn vừa mới nhìn huy hiệu. Liền thấy thông báo từ hệ thống hiện lên trong đầu hắn.

[ Tiếp nhận nhiệm vụ giao hàng ? ]

Còn đang ngẩng ra, hắn liền chấp nhận tăng ca. Hai tay cầm lấy cái hộp trịnh trọng nói

" Huynh đài yên tâm, tiểu đệ sẽ hoàn thành nhiệm vụ còn huynh nên về nghĩ ngơi. Thành gần nhất cũng nữa ngày đường huynh ráng chống đỡ."

Còn chưa đợi Đại Lực động viên xong, tên kia vừa mới bỏ tay ra khỏi hộp liền lập tức ngã xuống khí tuyệt bỏ mình.

Cùng lúc đó một giọng nói từ xa vang lên:

"Con chuột nhắt xem ngơi còn chạy được bao xa, hửm ngủm rồi à....."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free