Từ Tiêu Cục Bắt Đầu : Võ Hiệp - Chương 60: Mắt (2)
''Rầm'' Tiếng nổ vang to phá tan hết mọi thứ xung quanh, dù có lá chắn từ thanh thiết phiến đỡ lấy phần lớn lực lượng nhưng dư chấn cũng làm cho đám người Đại Lực tê cả da đầu. Hai chân bọn hắn rung rẩy, phong phạm của tuyệt thế cao thủ lúc này đều bị sức mạnh của đòn t·ấn c·ông kia cuốn bay hết. Chỉ để lại đám người thất thần nhìn về phía trước.
''Ta vừa nghe Lý tiêu đầu chửi thề.''
''Ta cũng vậy.''
''Nếu còn muốn mạng thì giả điếc đi.''
Dư chấn từ đòn t·ấn c·ông của Lý tiêu đầu bắt đầu lan dần tới những khu vực xung quanh lần nữa, tội nghiệp cho mảnh đất này nếu nó có linh tính lúc này chắc hẳn cảm thấy rất uỷ khuất, lạy các ngươi a hôm nay bị phá tới 3 lần rồi ta đã làm gì sai mà bị mang tội thế này a.
''Sức mạnh đúng là của nữa bước đại tông sư a, ngươi làm sau có thể làm được như vậy?'' Bạch tiêu đầu cảm nhận lấy năng lượng từ đón đánh phát ra, không khỏi cảm thấy một phen kỳ diệu. Nữa bước đại tông sư a, một kích này hắn thi triển cũng phải dùng tới cấm thuật vậy mà con chó nhà giàu này đã có thể sử dụng một cách bình thường rồi. Trả lẽ bây giờ khắc kim đã mạnh tới vậy sao.
''Với đống xác kia thì chắc chắn nó không thể phát ra một chiêu này được, nhưng nếu ta thêm một vài phụ gia vào thì sao?''
''Chính xác thì ngươi đã thêm cái gì.'' Bạch tiêu đầu không để tâm tới Lý tiêu đầu làm ra vẻ thần bí mà lúc này hắn chí muốn biết được câu trả lời.
''Hai viên tâm huyết trâm.'' Lý tiêu đầu cũng không kéo dài hơn nữa mà lập tức đưa ra câu trả lời.
''Cái gì? Ngươi mang chúng ư, không thể nào làm thế nào ngươi có thứ đó được.'' Bạch tiêu đầu nghe thấy xong liền lập tức dựng đứng lên, giọng điệu của hắn lúc này cũng rất bất ngờ không thể kiểm soát được âm lượng của mình. Bởi vì thứ mà tên kia đề cập cũng không phải bình thường. tâm huyết trâm là thứ được tạo thành bằng các sử dụng trái tim của người có nội lực mạnh mẽ sau đó trôn chúng vào một nơi trần ngập tử khí kết hợp với chú ấn cùng bùa phép được vẽ bằng máu của người hiến tế. Sau ba ngày tại nơi đã trôn thứ kia sẽ lập tức mọc lên một bông hoa sen màu đỏ và thứ bên trong những cánh hoa đó chính là tâm huyết trâm.
Thứ này rất được bên cửu ma sử dụng bởi tác dụng mạnh mẽ của nó, cường hoá nội lực lên gấp nhiều lần chỉ cần một tên tuyệt thế cao thủ sử dụng vậy hắn có thể ra được một chiêu có lực lượng của tông sư hậu kỳ. Mặc dù thứ này có tệ nạn rất mạnh chính là khiến cho người sử dụng mất đi một lượng máu lớn, cùng nếu tâm huyết trâm chỉ có thể đề cao nội lực người sử dụng lên 1 tầng tuỳ theo chất lượng nguyên liệu tạo ra nó. Ví dụ nếu tim của một tên tuyệt thế cao thủ được dùng làm nguyên liệu, vậy một tên đã có sẵn nội lực ở tuyệt thế sẽ được tăng lên tông sư hậu kỳ, một tên nằm ở nhất lưu cao thủ sẽ được lên tuyệt thế hậu kỳ hoặc bán tông sư nếu may mắn. Nhưng nếu một tên tông sư sử dụng tim của một tên tuyệt thế làm nguyên liệu, thì nội lực cũng không thể nào tăng lên đại tông sư phải là tim của một tên tông sư mới được.
Quy tắc này mới làm cho Bạch tiêu đầu thất thố đến vậy, bởi chiêu vừa nãy đã đạt tới bán đại tông sư mặc dù không phải đại tông sư nhưng uy lực thật không thể xem nhẹ. Nên nguyên liệu để tạo ra 2 viên tâm huyết trâm chắc chắn không phải tuyệt thế bình thường, mà tên chó nhà giàu này làm sao lại có thể đi săn một tên tông sư cơ chứ. Tên này cũng là tông sư a, mặc dù thực lực của hắn nằm ở cao tầng trong giới tông sư nhưng đây là tông sư a. Đã đạt đến trình độ phát ra lĩnh vực không phải muốn g·iết là g·iết được, mà lại tên tông sư nào lại không có danh tiếng cơ chứ làm sao có thể c·hết đi mà không ai hay biết được.
Lý tiêu đầu nhìn lấy đôi mắt của Bạch tiêu đầu liền biết tên này nghĩ gì nên mới vội nói:'' Ta dùng bí pháp kích ép hai tên tăng lên nội lực sau đó mới dùng tim của chúng là vật dẫn a. Ngươi nghĩ tới điều gì vậy? Mặc dù nói ở trình độ nào đó hai viên này sẽ không hoàn mỹ nhưng may mắn là ta không sử dụng cho bản thân nên thoải mái a.''
''Ngươi g·iết ai?''
''Hai tên sát thủ của thập nhị thú ngươi quên rồi sao?''
''Hai tên tàn phế kia ư? Ừm ngươi tàn nhẫn tới dị a.'' Bạch tiêu đầu nghe lấy 2 người mà Lý tiêu đầu g·iết thì có hơi bất ngờ, nhưng lại không hề chất vấn qua hắn vi phạm luật của Trấn Yêu Ti. Dù sao hai tên kia nha, đều nhiễm máu của người vô tôi tha là chắc chắn không thể nào. Nhưng không nghĩ tới tên này lại dùng bọn hắn như nguyên liệu đến vậy.
''Bước vào con đường này thì cũng nên biết tương lai nếu gãy thì sẽ ra sao chứ. Với lại mấy tên kia cũng không cung cấp được gì, nuôi cũng tốn cơm không bằng làm thế này để chúng còn có tí giá trị.''
''Nhìn xem chắc đám người kia cũng nhận được tính hiệu rồi a, phía sau chắc sẽ mệt mỏi lắm đây.''
''Tới đâu hay tới đó. Cũng xem như thúc dục mấy tên kia nhanh lên đi.'' Lý tiêu đầu vừa nói xong liền quay đầu ra lệnh cho đám người rà soát xem còn người nào sống sau v·ụ n·ổ không. Bản thân hắn thì phi thân tới cái xác Lão Minh, Bạch tiêu đầu nhìn vậy chỉ có thể thở dài nao nán xong thân hình y càng ngày càng mờ cuối cùng biến mất đi.
Lão Hạc một mặt im lặng đi tới gần xác của người bạn mình, đứng nhìn lấy thân thể Lão Minh. Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý trước, nhưng ông ta cũng không thể bình tĩnh được chỉ thấy thân thể của Lão Hạc rung nhẹ, hắn cắn răng tay thì nắm chặt lại. Cuối cùng thứ đi ra chỉ còn là một tiếng thở dài, Lý tiêu đầu đứng đằng sau nhìn lấy ông ấy nhưng không hề nói gì mà chỉ nhẹ nhàng đi lên vỗ nhẹ bả vai y.
''Để ta lo đi, ngươi đi theo đám kia tìm kiếm những người còn sống đi.''
''Tuân lệnh! Đúng rồi Lý tiêu đầu.'' Lão Hạc vừa tính đi nhưng sực nhớ tới điều gì, ông ta liền quay đầu lại nói:''Thuộc hạ còn có một tên đồng đội, xác hắn nằm ở ngoài. Không biết ngài có thể bán cho Lão Minh...'' Nhưng còn chưa đợi hắn nói hết lời, đã thấy Lý tiêu đầu phất tay
''Không còn nói về việc đó, ta đảm bảo tất cả các ngươi dù c·hết hay sống đều sẽ được về với người thân của mình. Ta lấy tên của mình để khẳng định.''
''Tạ ơn.''
''Đi làm việc đi.''
Đợi cho Lão Hạc đã hoàn toàn biến mất khỏi hiện trường, Lý tiêu đầu lúc này mới nhìn lại Lão Minh. Thân thể của y lúc này đã cháy đen không còn nhìn ra hình dạng gì nữa nhưng con mắt trước ngực hắn thì vẫn còn sức sống mà lại rất tràn đầy nữa là đằng khác. Nó bắt đầu ngo nghe tách khỏi các xác của Lão Minh ý đồ tìm cho mình một vật chủ khác, bằng chứng ở đây chính là những xúc tu của nó đã bắt đầu hướng về phía Lý tiêu đầu như ngửi thấy được mùi hương thơm ngon.
Khuôn mặt hắn không hề có biểu cảm gì mà chỉ nhấc một bên tay mình lên, sau đó kẹp hai ngón chỉ lên trời. Lập tức những cái xúc tu như bị gì đó xích lại lập tức ngừng lại, con mắt trước ngực Lão Minh cũng như bị thứ nào đó giam cầm.
Từ cơ thể đang tràn đầy sức sống lập tức đình chỉ lại sau đó như xì hơi, một thân cơ thể béo khoẻ liền lập tức trở nên suy dinh dưỡng càng ngày càng nhỏ xuống.
''Uầy ta là người vỗ béo cho mày mà, sao bây giờ đã không nhìn chủ rồi. Thôi kệ vậy, dù sao ngươi cũng tự động thoát khỏi xác cấp dưới của ta xem như giúp mọi thứ dễ dàng hơn rồi. Vậy thưởng cho ngươi c·ái c·hết nhẹ nhàng.'' Lý tiêu đầu một trận càm ràm, sau đó hay tay hắn liền lập tức kết một cái ấn con hổ cùng hét lớn.
''Mở!!!!''
Con mắt ma quái như gặp phải gì đó, nên trở nên rung rẩy cực mạnh thân thể nhỏ bé lúc này như gặp bạo bệnh lập tức trở còi cọc. Như mất hết sinh khí, con mắt bởi vì không có miệng nên không thể nghe thấy tiếng hét của nó nhưng nhìn lấy hành vi trước đó liền biết tên này đang cảm thấy sợ hãi. Nó không ngừng phản kháng, vùng vẫy thân mình nhưng không đạt được hiệu quả gì trái lại tốc độ teo nhỏ của nó càng lúc càng nhanh. Cuối cùng khi con mắt chỉ còn kích thước bằng lòng bàn tay người lớn nó liền dừng lại.
''Tâm huyết trâm đúng là tiện lợi a, vẫn là về sau luyện thêm một điểm đi.''
Sở dĩ hắn có thể nhẹ nhàng khống chế con mắt này cũng bởi vì phản phệ sau khi sử dụng tâm huyết trâm, nhưng thay vì tác dụng phụ tới ngay lập tức Lý tiêu đầu lại thông qua bí pháp đặc biệt của bản thân mà thành công khống chế lấy điểm hạn chế này. Và sau khi cảm thấy thời cơ đã đến, hắn liền lập tức nhẹ nhàng mở khoá thu phục lấy đầu yêu ma này.
Những xúc tu ban đầu của con mắt lúc này đã đứt gãy gần hết, chỉ còn vãi cái đang giãy giụa như cá mắt cạn. Lý tiêu đầu không hề để ý những xúc tu này mà đôi mắt của hắn liền hướng sự chú ý tới con mắt đã teo nhỏ kia. Tay y không ngừng sờ lấy cằm, đôi mắt ngày càng khép lại miệng thì ngày càng rộng ra.
''Tốt a, xem như thành công bước đầu. Tiếp tục nào, quyết định tại đây cố lên tôi ơi.''
Nói xong Lý tiêu đầu liền rút từ trong người ra một cây búa cùng một quyển trục. Quyển trục thì bị hắn ném xuống mặt đất, cuốn trục vừa mới chạm nhẹ một cái liền lập tức mở tung ra nó kéo phạm vị của mình tới thẳng con mắt bên kia. Những cái xúc tu cũng bị cuốn trục hút tới cuối cùng quyển trục biến thành một cái bàn giấy tại vị trên đó. Tiếp đến Lý tiêu đầu liền lấy ra một hộp gỗ mở nó ra, lập tức những cái kim châm đã từng bị hắn phái đi lập tức thoát ra từ xác Lão Minh quay về nằm gọn lại bên trong.
Lý tiêu đầu sau khi sắp xếp mọi thứ bắt đầu nhìn lấy con mắt đang nằm trên cái bàn kia, đôi tay cầm lấy búa bình tĩnh đi tới. Sau đó liền vang những tiếng ''leng keng'' như ai đó đang rèn đúc thứ gì.
---------
Trở lại bên Đại Lực, hắn lúc này đã tụ hội với đám người đội trưởng. Một bên nhìn lấy những gì còn sót lại của v·ụ n·ổ, miệng hắn tấm tắc:
''Không nghĩ tới Lý tiêu đầu còn có một chiêu như vậy, kinh khủng a nếu phía trước hắn đều thả đại chiêu như vậy. Chúng ta liền có thể nghĩ ngơi rồi.''
Phạm Đức một bên gật đầu đồng ý: ''Đúng a liền để cấp trên làm hết, cấp dưới chúng ta húp tí canh là được rồi.''
Đội trưởng nhìn lấy hai tên không muốn mặt này chỉ có thể lắc đầu, còn tốt không phải cả đội đều là cái mặt hàng này. Nhưng nhìn lại một bên Sói khuôn mặt vô cảm bước đi như rô bốt hắn liền cảm thấy đau đầu:
''Cuối cùng là kiếp trước làm cái gì a? Tại sao kiếp này lại gặp đám này cơ chứ.'' Hắn hút lấy một hơi thuốc từ cái tẩu của mình, sau đó thở dài ra một hơi. Quay đầu đốc thút đám người tiếp tục làm lấy nhiệm vụ, dù cho Lý tiêu đầu một chiêu kia 9 phần là duyệt hết đám người nhưng vẫn còn 1 phần a lỡ đâu có một tên có bí pháp đặc biệt có thể từ một mảnh còn sót lại sau đó hồi sinh thì sao. Mặc dù có phần hơi điêu, nhưng khi nhìn thấy đám quái vật kia bọn hắn biết không gì trên đời là tuyệt đốt cả.
Mà mọi chuyện thật đúng như bọn hắn dự liệu, đúng là có vài tên vẫn còn sống a. Liền thấy tiếng chét g·iết phát ra từ một bên còn pha lẫn vài tiếng chửi thề của đồng đội bọn hắn. Biết là có chuyện chẳng lành đám người Đại Lực liền phi hết tốc lực chạy đến bên kia.
Phía bên đó lúc này đang là một mớ hỗn độn, một đống thịt bầy nhầy đang hung đánh về tứ phía. Đám người Trấn Yêu Ti không thể làm gì hơn là bị động phòng thủ rồi lui về sau.
''VL đúng là thật còn có người sống này.''
''Mắt ngươi bị mù à, thứ đó mà là người.''
''Im lặng đi, lo đối phó với thứ đằng trước này.''
Một tên đứng ra làm lãnh đạo hò hét với đám người phía sau buộc bọn hắn tập trung, tên này là một người đàn ông trung niên trên mặt có râu dê. Y lúc này đang cầm lấy một bộ liềm xích với hai cái liềm được gắn ở hai bên, lúc này đây đang không ngừng quay cuồng phòng thủ lấy đợt t·ấn c·ông từ đống thịt bầy nhầy kia.
''Kết trận, dùng [Thập Nhị Đinh Đầu Thuỷ Trận] giữ nó còn lại phóng bùa nổ tới.''
Mấy tên Trấn Yêu Ti nghe vậy liền lập tức hành động, 12 tên xông thẳng tới phía trước trong người phóng ra một loạt các sợi xích cùng phi tiêu thay nhau cắm xuống mặt đất tạo thành một hình thập nhị giác rồi tiếp đến bọn hắn sử dụng các quyển trục đã được chuẩn bị sẵn trong tay cắm xuống mặt đất. Tay thì thực hiện hiệp chưởng ấn.
Lập tức trận lưới được hình thành và bắt đầu hoạt động, nước từ trong các quyển trục bắt đầu phóng ra tạo nên 12 đầu rồng chúng thay hướng thẳng về phía đống thịt giam cầm nó. Đống thịt như ý thức được chuyện gì đang xảy ra liền muốn phản kháng, nhưng trận pháp đã hình thành làm sao mà có thể phá bỏ dễ dàng như vậy được. Mọi hành động kháng cự của nó gần như không thể mang lại hiệu quả gì.
Thấy con quái vật đã sơ bộ bị không chế, tên râu dê không chờ đợi thêm nữa mà lập tức phát động t·ấn c·ông. Hắn là người đi đầu tiên trong đợt công kích, từ trong người lấy một chuỗi bùa nỗ đã được chuẩn bị từ trước, nối chúng lên phi tiêu đã cầm sẵn. Hắn cùng những tên Trấn Yêu Ti khác liền lập tức ném thẳng về hướng đống thịt tay thì kết lấy một cái giáo hoá ấn.
''C·hết đi thứ quái thai, [Vạn Phù Lưu Thiên Bộc] nổ''
''[Vạn Phù Lưu Thiên Bộc] nổ''
Tiếng hét đồng thanh vang lên cùng với đó là hàng loạt t·iếng n·ổ khổng lồ vang ra xung quanh.
''Rầm, Rầm!!!''
''VL bên đó đánh nhau to thế á, tên còn sống mạnh thế à.''
''Đã vậy thì nhanh cái chân lên.''
Đội trưởng nghe thấy dư chấn từ cuộc chiến bước chân không khỏi nhanh thêm một điểm đến cả Phạm Đức cũng liền hụt hơi ở phía sau. Từ động tĩnh bên kia hắn liền biết bên đó đang có vấn đề, để không phải có đông đội nằm xuống một cách vô ích đội trưởng cũng thật là liều mạng chạy tới.
''Hắn bị sao mà liều mạng tới vậy.''
''Ai mà biết ngươi đi tới thăm dò đi.''
''Ok'' Phạm Đức là một cái thủ thế liền sau đó biến mất khỏi đám người. Đội trưởng nhìn vậy liền chỉ có thể mở to đôi mắt miệng không ngừng nói: ''thể hiện cái pìu.''