(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 16: Quyển 1 - Chương 16
Trận chiến đẫm máu đã chấm dứt, ánh mắt những người còn sống sót nhìn Ninh Khuyết đã thay đổi rất nhiều. Trong khoảng thời gian trên đường rời khỏi Vị Thành, dù tôn trọng khả năng dẫn đường của hắn nhưng những khi gặp phải chuyện lớn hay có vấn đề quan trọng cần quyết định, vị trí của Ninh Khuyết trong mắt đám thị vệ chẳng khác gì hòn đá lăn lóc ven đường. Giờ thì ngược lại, bất kể ai muốn làm gì, họ đều tự động tìm đến hỏi ý kiến hắn trước.
Theo đề nghị của Ninh Khuyết, được công chúa chấp thuận, thủ lĩnh đội thị vệ quyết định cả đoàn sẽ chưa lên đường ngay. Họ cần tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng thương, với hy vọng lực lượng tiếp ứng sẽ kịp đến trước bình minh ngày mai.
Lữ Thanh Thần mỉm cười nhìn gã thiếu niên ngồi bên đống lửa, ngón cái bàn tay phải xoa xoa ngón giữa, nhưng cuối cùng lão chỉ khẽ lắc đầu.
Hai đống lửa được đốt lên bên cỗ xe ngựa. Tuy gió đang thổi khá mạnh nhưng may nhờ lớp lá mục dần ướt đẫm sương đêm nên không cần lo lắng chuyện xảy ra hỏa hoạn. Thủ lĩnh đội thị vệ cùng những người bị thương ngồi bên một đống lửa, đống còn lại ở vị trí kín gió, sạch sẽ hơn, dành cho công chúa, lão già Lữ Thanh Thần và đứa bé trai. Dù trong tình cảnh hết sức thảm hại, không người nào quên đi tôn ti trật tự.
Sau trận chiến, đám người man, không chịu nổi cơn đói khát giày vò, liền mang rượu ra uống. Túi rượu lần lượt truyền qua tay từng người bên đống lửa. Khi đến chỗ Tang Tang, nàng chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Gã người man tên Đô Mộc liền tiến đến bên cạnh Ninh Khuyết, dùng cả hai tay dâng túi rượu cho hắn với thái độ cung kính nhất.
Hàng lông mày thanh tú của ai đó khẽ cau lại khi chứng kiến cảnh này. Nàng biết những người man này, trước khi được thu phục, đều là những tên mã tặc kiêu ngạo, bất kham, tung hoành khắp thảo nguyên. Họ hiếm khi tỏ ra tôn kính bất kỳ ai ngoại trừ nàng. Huống hồ, thái độ lúc này, bên cạnh sự tôn kính, còn rõ ràng pha lẫn nỗi sợ hãi. Sự biết ơn đến từ những hành động quyết đoán của gã thiếu niên trong trận chiến vừa rồi thì còn có thể hiểu được. Thế nhưng, nỗi sợ hãi kia rốt cuộc từ đâu mà có?
Ninh Khuyết nhận lấy túi rượu, ngửa cổ dốc một hơi. Vị rượu cay xè thiêu đốt cổ họng khiến hắn cau mày. Nhìn lão già đang ngồi bên đống lửa đằng kia, trong lòng hắn chợt nảy ra một ý, bèn chống tay đứng dậy bước qua. Nhưng Ninh Khuyết còn chưa kịp khép nép chắp tay, hay thậm chí quỳ sụp xuống hành đại lễ như trong trí tưởng t��ợng từ thuở bé, hắn đã bị một câu nói nhẹ nhàng chặn lại:
– Ngồi đi.
Ninh Khuyết quay đầu nhìn cô tỳ nữ. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt, khiến nàng trông càng thêm yêu kiều, xinh đẹp. Hắn thở dài trong lòng rồi cúi đầu cung kính hành lễ, sau đó tìm một chỗ cách nàng không quá gần cũng không quá xa, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Dù luôn giữ vững quan điểm nàng là một cô gái ngu xuẩn chính hiệu, khác xa những gì thế nhân vẫn thường ca tụng, nhưng dù nàng có ngu xuẩn đến mấy, địa vị giữa hai người vẫn là một trời một vực, tựa như tiên nữ trên trời với cá chạch dưới ruộng. Bởi thế, hắn không thể không giữ phép tắc, không thể không cung kính.
Bởi vì nàng không phải là tỳ nữ, nàng là vị công chúa thứ tư của Đại Đường, Lý Ngư.
Lý Ngư nhìn gã thiếu niên. Khuôn mặt non nớt đó trông cũng bình thường như bao khuôn mặt khác, ngoại trừ đôi lúm đồng tiền thi thoảng lộ ra mỗi khi hắn cười và mấy nốt tàn nhang dễ dàng nhận thấy dưới ánh lửa, thì chẳng còn điểm gì đặc biệt.
Nhưng những gì mà tên lính bình thường, vẫn còn ở độ tuổi thiếu niên ấy, thể hiện khi chiến đấu, đã không chỉ một lần khiến nàng liên tưởng đến một con mãnh hổ lạnh lùng phóng ra từ bụi cây. Chính nàng cũng không hiểu vì sao, mỗi khi nhìn thấy Ninh Khuyết, nỗi kinh hoàng từ trận ám sát vừa rồi, vốn chưa tan hết, lại chợt phai nhạt đi rất nhiều.
Có lẽ bởi bên cạnh nàng cũng có một con mãnh hổ.
Nhưng chung quy nàng vẫn không cách nào ưa nổi gã thiếu niên này. Suốt đoạn đường từ Vị Thành đến đây, từ khi còn đóng giả tỳ nữ cho đến khi khôi phục lại thân phận công chúa, nàng đều cảm thấy hết sức phản cảm với những hành động của hắn.
Điều khiến nàng bực bội nhất chính là thái độ cung kính của Ninh Khuyết rõ ràng chỉ là diễn kịch, chẳng mang theo chút thành tâm nào. Thậm chí, dường như đâu đó trong sâu thẳm lòng hắn còn đang không ngừng âm thầm nhạo báng nàng. Không thể không công nhận trực giác của phụ nữ là thứ vũ khí vô cùng đáng sợ, bất kể đó là trực giác của chị nông dân chốn thôn quê hay của oán phụ nơi thâm cung.
Là công chúa điện hạ vô cùng tôn quý của đế quốc Đại Đường, lẽ ra khi đoán được một tên lính quèn thấp kém nào đó dám cười nhạo mình, nàng hẳn phải tỏ ra hết sức giận dữ. Nhưng lúc này, cô công chúa ấy chỉ cảm thấy đầy yên tâm và an bình, một cảm giác được người ta bảo vệ, vậy thôi.
Điều đó khiến nàng vừa thích lại vừa ghét. Ghét bởi Ninh Khuyết là nguyên nhân sinh ra cảm giác ấy, trong lòng nàng, nỗi phiền muộn và xấu hổ cứ đan xen. Lý Ngư nheo mắt nhìn hắn, cố gắng làm cho giọng điệu của mình càng lạnh lùng càng tốt:
– Lúc nãy khi kẻ địch tấn công hình như ngươi định chạy tới xe ngựa cứu giá "bản cung", đúng không?
Bản cung là cung gì mới được chứ? Cung Đại Minh hay cung Ly Hạ? Dù sao khi đó, "bản cung" hàng thật giá thật cũng đâu có trong xe. Vậy nên, giờ "bản cung" nói ngươi định cứu "bản cung" là hiển nhiên muốn châm chọc ngươi chỉ nhăm nhăm tìm cách lập công.
– Thật ra sau khi rời khỏi Vị Thành, thần đã biết điện hạ là điện hạ rồi.
Ninh Khuyết nhìn nàng thật thà giải thích: Điện hạ là điện hạ, nên "bản cung" ngồi trong xe tất nhiên không phải là điện hạ thật. Thủ đoạn cỏn con đó may lắm chỉ phát huy được chút ít tác dụng đánh lừa kẻ địch, còn trong mắt những người thông minh, nó chỉ đáng gọi là trò trẻ con.
Lý Ngư nhíu mày. Nàng không tiếp tục chất vấn Ninh Khuyết xem khi nào và tại sao hắn đoán được thân phận của mình. Chắc từ biểu hiện trong trận chiến vừa rồi và cảm giác an toàn mà hắn mang lại, năng lực phán đoán của gã thiếu niên đã được nàng đẩy lên một tầm cao chót vót.
Nàng bỗng lạnh lùng hỏi:
– Ngươi vừa nói một thân bản lĩnh giết người đều học từ trong quân đội. Năm nay ngươi cùng lắm mười lăm, mười sáu tuổi, vậy năm xưa khi gia nhập quân đội Vị Thành chẳng phải mới là một đứa trẻ con sao? Đám chỉ huy dựa vào cái gì mà dám thu ngươi vào doanh trại?
Ninh Khuyết thầm nhủ: "Cô em cũng là một con nhóc mười sáu tuổi chứ hơn gì anh." Hắn đang định bịa đại vài câu cho qua chuyện thì Tang Tang lặng lẽ đi tới ngồi cạnh hắn.
Nhìn cô bé, đúng nghĩa một cô bé, đang ngồi cạnh mình, trái tim Ninh Khuyết bỗng mềm đi. Hắn chuyển ánh mắt lên ngọn lửa trước mặt, từ từ nhớ lại:
– Điện hạ hẳn đã biết con nhóc Tang Tang này vốn được thần nhặt ở ven đường. Khi đó chúng thần còn rất nhỏ, cả hai cứ thế đi lung tung rồi cuối cùng lạc vào trong dãy Mân Sơn mênh mông. Lúc sắp chết đói, chết khát đến nơi, chúng thần bỗng may mắn gặp được một người thợ săn già.
Hắn ng��ng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô công chúa rồi kể tiếp:
– Lão thợ săn ấy cũng chẳng phải cao nhân ngoài thế tục gì. Hắn cứu chúng thần chưa chắc là do lòng tốt nổi lên, nhưng nói chung, hắn đã dạy thần săn bắn. Khả năng bắn tên của thần cũng từ đó mà ra. Rồi sau đó... Lão thợ săn chết đi, thần bèn dẫn Tang Tang lang bạt trong Mân Sơn, săn thú kiếm ăn.
Từ câu chuyện đơn giản đó, trong đầu cô công chúa bỗng hiện lên cảnh tượng vô cùng sinh động: một đứa bé trai chừng mười một, mười hai tuổi, cõng theo bé gái khoảng năm, sáu tuổi, gian nan bước đi giữa rừng cây, vách đá trong dải Mân Sơn mênh mông, nơi khắp nơi đầy thú dữ. Trong tay đứa trẻ nắm chặt cây cung bằng gỗ hoàng dương, trên lưng bé gái kia buộc một ống tên gỗ đơn sơ.
Có khi suốt mấy ngày liền không săn được con mồi nào. Có khi bị báo đuổi chạy, ngã lăn lông lốc xuống sườn núi. Có khi ngẫu nhiên bắn được một con thỏ xám, hai đứa trẻ liền ôm nhau nhảy nhót hân hoan. Khi nhìn thấy ánh đuốc sáng lên phía sơn trại xa xa, chúng lại lặng lẽ tránh đi.
Trong mắt Lý Ngư lúc này, khuôn mặt Ninh Khuyết đã không còn đáng ghét như trước nữa. Nàng cau mày hỏi tiếp:
– Sống trong núi nguy hiểm như vậy, sao các ngươi không đến gặp quan phủ? Đại Đường ta trước nay đều có chế độ trợ giúp mẹ góa con côi hết sức chu đáo cơ mà?
Ninh Khuyết cúi đầu cầm một thanh củi khêu cho ngọn lửa cháy to thêm rồi nhẹ nhàng nói:
– Thực ra, nếu nói đến chuyện sinh tồn, sống ở những nơi ít người lại dễ dàng hơn.
Trong câu trả lời ngắn gọn đó chứa đựng không biết bao nhiêu nỗi cực nhọc, gian truân cùng máu và nước mắt. Lý Ngư kinh ngạc nhìn hai chủ tớ, bỗng nàng nhíu mày nghi hoặc:
– Người thợ săn già kia vì sao lại chết đi?
Ninh Khuyết ngẩng đầu bình thản đáp:
– Bị ta giết, dùng đao giết.
Về phần nguyên nhân vì sao hắn phải giết lão ta, Ninh Khuyết không giải thích. Hắn không muốn giải thích với một cô công chúa cao quý chưa từng biết đến mùi vị cuộc sống đầy đen tối của những kẻ khốn cùng. Có lẽ sau này, hắn cũng sẽ không giải thích với bất kỳ một người nào khác. Ninh Khuyết chỉ im lặng xoa đầu Tang Tang một cách đầy yêu thương, rồi nhẹ nhàng kéo nàng ôm vào lòng.
Truyện được chuyển ngữ với sự tôn trọng bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.