(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 230: Quyển 2 - Chương 230
"Sư phụ, tại sao đệ tử lại không thể ngưng tụ đan dược trong lò luyện này? Đan Dược của đệ tử đều hóa thành bột mịn cả rồi!" Thanh niên có mái tóc đen đang đứng cạnh một lò luyện thuốc màu xanh biếc, trên mặt đầy vẻ chán nản. Xa xa có một bà lão đang ngồi thiền, đôi mắt vẫn nhắm nghiền như chưa nghe thấy lời cậu ta nói.
Cậu tên là Lăng Thiên, mồ côi từ nhỏ, được sư phụ Bạch Lan nuôi nấng và dạy dỗ từ khi còn bé thơ. Từ năm 10 tuổi, cậu đã bắt đầu học cách luyện đan, nhưng sau 15 năm trôi qua, cậu vẫn không thể luyện ra dù chỉ một viên đan dược. Mặc dù Lăng Thiên rất thông minh, việc học các loại công pháp đều cực kỳ nhanh chóng, nhưng cứ hễ luyện đan là lại thất bại. Thậm chí có lúc, một đan dược mà đệ tử bình thường mất nửa ngày để luyện thành công, cậu chỉ cần một khắc là có thể xong, nhưng rốt cuộc tất cả đều thành bột. Nếu đan dược đó không có giá trị, thì việc này cũng không đáng nói, nhưng nếu là những loại đan dược quý giá, thì sẽ gây ra tổn thất lớn.
Lăng Thiên là một tu sĩ Luyện Khí cấp năm, nhưng trong mắt những tu sĩ đồng trang lứa, cậu chỉ là một người bình thường. Cậu không có công pháp cường đại, không có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại không thể luyện đan. Nói cách khác, cậu chỉ là một phế vật. Sư phụ Bạch Lan cũng từng khuyên cậu không nên luyện đan nữa, nhưng Lăng Thiên vẫn kiên trì. Với cậu, luyện đan đã trở thành một nỗi ám ảnh. Đêm nào cậu cũng nằm mơ thấy mình luyện thành công đan dược, nhưng khi tỉnh giấc, tất cả chỉ là hư ảo. Dần dần, Lăng Thiên đã từ một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết trở thành một người trầm tính, chỉ thích ở một mình.
Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free.