(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 33: Quyển 1 - Chương 33
- Thôi được, bán thì bán, nhưng ta có một điều kiện.
- Thiếu gia, điều kiện gì?
- Không thể bày ra đường bán như bán dạo được, phải có cửa hiệu tử tế.
- Thuê cửa hiệu rất tốn tiền đấy!
- Chính vì nó tốn nên ta mới muốn như vậy, chữ của ta cũng quý lắm chứ bộ, nếu không thì còn mặt mũi nào nữa.
- Tốt thôi, tất cả đều theo ý ngươi.
Sau khi chịu thua thảm hại và đành đầu hàng trước cô thị nữ nhỏ, Ninh Khuyết vẫn cố gắng đấu tranh gian khổ để giành lại chút ít lợi ích, mà nói thật lòng thì chỉ là chút sĩ diện mọn thôi. Cuối cùng, cả hai thống nhất sẽ mở cửa hàng bán chữ. Vấn đề thực tế nhất của họ lúc này là tìm được một địa điểm đắc địa để kinh doanh.
Đêm trước, muốn tìm khách sạn nghỉ chân thì tìm được ngay. Thế nhưng bây giờ muốn tìm cửa hiệu, liệu có thể đi một vòng là thấy ngay trước mắt không? Chuyện ngon ăn như vậy dù ông trời có ưu ái con người đến mấy cũng không thể cứ thế mà rơi xuống. Cách thực tế nhất là tìm đến đám môi giới.
Vị quản sự của trung tâm môi giới lấy ra một tấm bản đồ, thao thao bất tuyệt chỉ hết cửa hàng trống này đến cửa hiệu chưa có người thuê khác, tác phong không khác gì một vị tướng quân chỉ huy thế trận trong phòng tham mưu, lại tiện miệng đề cập luôn giá cả từng căn. Trước làn yêu cầu như súng liên thanh của Tang Tang, khu vực tìm kiếm dời dần từ cạnh hoàng thành đến xung quanh nha môn, rồi rời khỏi khu phía tây giàu có, phía nam yên tĩnh. Rốt cục, chỉ còn lại một góc phía đông thành vốn nổi tiếng là hỗn loạn.
Thành Trường An có diện tích vô cùng khổng lồ nhưng dân số còn kinh khủng hơn. Các cửa hiệu cho thuê đều là tấc đất tấc vàng. Giá đất phía đông thành dù rẻ hơn hẳn so với những nơi khác, nhưng muốn tìm một địa điểm thích hợp cũng không phải chuyện dễ dàng. Mặt khác, số bạc trong túi hai chủ tớ còn chưa tới hai trăm lượng, khiến xác suất thành công vốn đã thấp lại càng thấp hơn. Thế nên, suốt hai ngày liên tục theo lão quản sự chạy đôn chạy đáo khắp nơi mà chẳng có kết quả gì.
Sang ngày thứ ba, rốt cuộc cũng có tin tốt lành. Vị quản sự với đôi mắt đỏ ké mừng rỡ chạy tới báo cho Ninh Khuyết rằng ở ngõ bốn mươi bảy phía đông thành, có một cửa hàng bán tranh nhỏ muốn sang tên. Giấy tờ thì hết sức đầy đủ, tiền thuê mỗi tháng mười lăm lượng, tiền sang tên năm mươi lượng, hợp đồng thuê còn thời hạn một năm rưỡi. Tất cả những điều kiện này cực kỳ phù hợp với yêu cầu của Ninh Khuyết, à, nói chính xác là của Tang Tang.
Ninh Khuyết và Tang Tang mừng rỡ nhìn nhau. Giá cả như vậy không thể coi là cao, hơn nữa, nhìn trên bản đồ thì vị trí cũng rất tốt. Nhưng việc gì cũng phải mắt thấy tai nghe mới ăn chắc được, huống chi chuyện mở cửa hàng bán chữ gần như quyết định vấn đề sinh tồn của họ ở thành Trường An trong thời gian tới. Do đó, cả hai không lập tức đồng ý mà yêu cầu tới tận nơi xem xét kỹ càng rồi mới bàn tiếp.
Khi tới nơi, chủ cửa hàng không có mặt, người từng thuê kinh doanh cũng không có mặt. Lão quản sự lấy chìa khóa mở cánh cửa gỗ xám xịt, rồi cả ba cùng bước vào. Cửa hàng này có diện tích rất nhỏ, trên bốn bức vách tường treo đầy tranh chữ. Phía đông có một hàng giá gỗ xếp một ít bút, mực, nghiên, giấy. Điều thích nhất là trên sân của căn nhà nhỏ phía sau tiệm còn có một giếng nước. Hai chủ tớ Ninh Khuyết đi hết các ngóc ngách, nhìn ngó kỹ càng, lại nghĩ đến tiền thuê rẻ mạt, trong lòng thấy rất vừa ý.
- Mấy bức tranh này chúng tôi không cần, cứ quy ra bạc rồi trừ bớt vào tiền sang tên nhé. – Ninh Khuyết nhìn đám tranh chữ nguệch ngoạc treo kín xung quanh, cau mày rồi nói tiếp – Số giấy bút kia tuy chất lượng chẳng tốt gì cho cam, nhưng chắc vẫn dùng tạm được. Thôi thì ta nhận lấy làm phúc vậy, nhớ tính là đồ tặng không đấy.
Tang Tang ngẩng đầu ngắm nhìn Ninh Khuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ ý cười, trong lòng thầm khen lời ăn tiếng nói của thiếu gia mới khéo léo làm sao. Trong khi đó, lão quản sự lại khóc không ra nước mắt. Hai ngày trước, lão cứ tưởng đã biết thế nào là giới hạn của sự bủn xỉn rồi, ai ngờ hôm nay lại thêm một lần được mở rộng tầm mắt! Trời ơi, lão là quản sự chứ có phải kẻ thù của bọn họ đâu, sao cứ nhất định phải hành hạ lão như thế?
Dù lão quản sự có bị giày vò là vậy, nhưng chung quy mọi việc cũng coi như thỏa thuận xong. Tang Tang móc tráp từ trong bọc ra, cẩn thận đếm bạc suốt nửa ngày trời rồi mới giao. Hai bên ký vào tờ giấy chứng nhận tạm thời, thế là từ nay trở đi, cửa hàng tranh nho nhỏ nằm trong ngõ bốn mươi bảy khu vực phía đông thành Trường An đã về tay Ninh Khuyết.
Lão quản sự của trung tâm môi giới sung sướng rời đi. Tang Tang liền bỏ bọc đồ trên vai xuống, lấy khăn tay lau hết đầu đến mặt, lại rút một tấm khăn bự chảng chẳng biết từ xó nào ra, đi tới giếng nước sau tiệm, chuẩn bị công việc quét dọn lau chùi.
Tưởng sẽ có hợp đồng chính thức ngay trong ngày, nên Ninh Khuyết và Tang Tang đã dọn tất cả hành lý từ khách sạn đem theo. Để tiết kiệm được chút tiền thuê trọ nào hay chút ấy, cả hai chắc chắn sẽ không ngần ngừ. Vị quản sự của trung tâm môi giới rõ ràng đã lờ chuyện này đi. Không phải lão không muốn vòi thêm tiền, nhưng khả năng vòi không được mà còn bị hai chủ tớ dọa cho tè ra quần, ngất xỉu ngay tại chỗ là rất cao.
Trong cửa hiệu nồng nặc mùi bụi bặm và ẩm ướt, cô thị nữ nhỏ Tang Tang khó nhọc xách thùng nước, bắc ghế đứng lên lau dọn. Thỉnh thoảng, cánh tay cầm khăn lại quẹt lên trán vài cái, dù mặt nàng không hề có lấy một giọt mồ hôi.
Từ trước tới nay, Ninh Khuyết vốn không để tâm tới loại việc nhà vặt vãnh này. Hắn xách ghế ngồi một bên, ngắm hoàng thành ẩn hiện xa xa, rồi con ngõ bốn mươi bảy vắng vẻ yên tĩnh, lại đến hàng cây hòe rợp bóng hai bên đường. Lòng thầm nghĩ đây quả là một nơi thanh tịnh đầy ý thơ, việc làm ăn mai này của cửa hàng chắc chắn sẽ xuôi chèo mát mái, hơn nữa chỉ tốn có bấy nhiêu tiền vào nó. Tức thì niềm vui nở rộ, hắn cười to mà hô lên:
- Thiếu gia lại thấy ngứa tay rồi!
Cô b�� Tang Tang đang bận tối mắt tối mũi, nhưng rõ ràng tâm trạng cũng rất vui vẻ, nàng đáp lại giòn giã:
- Đợi đến tối đi.
- Được.
Cơm tối xong xuôi, Tang Tang trải cuộn giấy lên chiếc bàn sạch bóng, lấy thỏi mực, nghiên đá rồi đổ nước vào nghiên, nâng tay áo, cầm thỏi mực mài chậm rãi, nước trong nghiên từ từ sẫm lại.
Mấy thứ đồ này đều là hàng hóa của chủ cũ để lại, chất lượng tuy không tốt nhưng rất đầy đủ. Ninh Khuyết cầm bút đợi bên cạnh. Phía tay phải hắn, năm sáu cây bút không rõ hiệu gì gác ngang dọc trên giá.
Thỏi mực rởm mài ra chẳng những không thơm mà còn bốc mùi thum thủm. Đống bút trên giá dù thế nào cũng không thể coi là đồ tốt. Nhưng Ninh Khuyết không để ý đến những chuyện đó, khuôn mặt hắn đầy vẻ mong đợi. Ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay trái chắp sau lưng không ngừng vân vê, dường như đã rất ngứa ngáy.
Ngón tay ngứa không phải vì muốn đi ăn trộm bạc, hay vì muốn vỗ lên cái mông vừa nhỏ vừa gầy của cô thị nữ, mà chỉ vì muốn viết chữ thôi.
Ninh Khuyết thích viết chữ. Chẳng cần bút, nghiên, giấy, mực, chỉ cần một cành cây hoặc chiếc ô đẫm nước là hắn liền có thể viết lên bùn, lên đá. Suốt mười sáu năm qua, niềm vui múa bút viết văn và minh tưởng không nghi ngờ gì chính là hai thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của hắn.
Nhúng ngòi bút xuống nghiên, chậm rãi kéo qua kéo lại. Đợi đến khi bút đã no mực, Ninh Khuyết đứng thẳng trước bàn, im lặng nhìn tấm giấy trước mặt. Bút ra khỏi nghiên như đao ra khỏi vỏ, ngòi bút xuống giấy như lưỡi đao phá thịt. Cổ tay hơi động, trên giấy liền xuất hiện một nét sổ.
Nét sổ này đầy đặn, mạnh mẽ, trông chẳng khác nào hàng lông mày rậm rạp của một đấng nam nhi đang xếch ngược lên.
Theo nét bút đầu tiên như muốn phá giấy bay ra, thế bút của hắn chợt ngừng rồi lại lướt tiếp. Nhiều năm qua, kỹ năng hạ bút viết chữ đã ăn sâu đến tận xương tủy Ninh Khuyết. Không cần mệt mỏi nhức đầu nghĩ cách, chỉ tùy ý đưa tay là nét bút liền bay lượn tự nhiên trên giấy. Theo hướng ngòi bút dần dần chuyển sang bên trái, một cảm giác vụng về nhưng phóng khoáng, tự do hừng hực tỏa ra.
Bức thư pháp đầu tiên tại Trường An của hắn chỉ có mười sáu chữ.
“Núi cao sông dài, sự vật muôn dạng, không có bút già, trong sạch nhưng nghèo”.
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận của những trái tim yêu văn chương.