Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 348: Quyển 6 - Chương 12

Trương Hào vốn dĩ là người nóng nảy, giờ phút này bị Dương Khai trêu chọc như vậy, sắc mặt lập tức đỏ bừng, giơ ngón tay lên chỉ vào Dương Khai: “Tiểu tử ngươi quá kiêu ngạo!”

Dương Khai nhếch miệng cười lạnh, không thèm để ý đến hắn. Tần Trạch lại nhanh chóng vươn tay kéo Trương Hào lại, khuyên nhủ: “Đừng làm ầm ĩ! Nơi này là Dược Vương Cốc, có lẽ còn chưa đến lúc nên ra tay!”

Trương Hào hừ một tiếng, thu tay lại, nhưng vẫn trừng mắt nhìn Dương Khai đầy căm tức.

Dương Khai nhếch miệng cười, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích.

Đương lúc đó, một nhóm đệ tử Dược Vương Cốc cũng đi tới, nhìn thấy cảnh này thì lập tức chạy đến hỏi: “Các vị đến từ Vạn Hoa Cốc và Huyết Thệ Giáo?”

Tần Trạch và Chu Khinh Lộ đều gật đầu đáp lời, Chu Khinh Lộ nói: “Đúng vậy, chúng tôi là đệ tử của Vạn Hoa Cốc. Nghe nói các vị đã tìm được nơi Cửu Âm Tuyệt Địa, nên đến tham dự thịnh hội Dược Vương Cốc.”

Mấy đệ tử Dược Vương Cốc nọ nghe vậy thì lập tức chào đón, một người đi đầu nói: “Chào mừng các vị đã đến! Dược Vương Cốc đã chuẩn bị xong chỗ nghỉ ngơi cho các vị, xin mời đi theo ta.”

Tần Trạch và Chu Khinh Lộ gật đầu, đưa các đệ tử đi theo nhóm người Dược Vương Cốc.

Nhưng Dương Khai vẫn không chịu đi, Trương Hào liền quay đầu lại hỏi: “Tiểu tử Dương Khai, sao ngươi còn không đi? Lẽ nào còn muốn ở đây ăn vạ à?”

Dương Khai lườm hắn một cái, lạnh lùng nói: “Thân phận của ta không giống các ngươi, đương nhiên không thể đi cùng.” Nói xong, hắn quay đầu nhìn nhóm người Dược Vương Cốc: “Các vị có người quen biết tiểu thư Đổng Khinh Hàn không?”

Một đệ tử Dược Vương Cốc cười nói: “Tiểu thư Đổng Khinh Hàn là người phụ trách tiếp đón khách quý. Ngươi là...”

Dương Khai chen lời: “Ta là Dương Khai.”

Đệ tử kia nhìn Dương Khai một lát, thấy hắn mặt mày thanh tú, quần áo lại rách rưới, hoàn toàn không giống đệ tử của tông môn nào cả. Thế nhưng tên gọi Dương Khai lại có vẻ quen thuộc, dường như đã từng nghe qua ở đâu đó. Hắn liền hỏi: “Thì ra là Dương huynh! Không biết Dương huynh có gì muốn tìm tiểu thư Đổng Khinh Hàn không?”

“Ngươi chỉ cần đi thông báo, nói Dương Khai cầu kiến là được rồi.” Dương Khai ra hiệu, ngữ khí lại không hề kiêu ngạo.

Đệ tử kia gật đầu rồi quay người đi. Trương Hào thì bật cười: “Ồ, Dương tiểu tử, ngươi thật đúng là mặt dày không biết xấu hổ! Dám tìm Đổng tiểu thư sao? Đừng có mà vọng tưởng!”

Chu Khinh Lộ nghe vậy cũng cười lạnh một tiếng, nói: “Đúng vậy, ta nghe nói Đổng Khinh Hàn tiểu thư là người có địa vị cao trong Dược Vương Cốc, lại là thiên kim của cốc chủ. Địa vị của ngươi thì sao, cũng dám có ý tưởng này?”

Tần Trạch cũng cười khẩy nói: “Dương Khai, không phải là ngươi muốn nhân cơ hội này để trèo cao sao? Ta khuyên ngươi đừng có mơ m���ng hão huyền! Đổng Khinh Hàn tiểu thư sẽ không thích một phế vật như ngươi đâu.”

Dương Khai nhếch mép cười lạnh: “Đừng vội nói trước, rồi đến lúc đó lại thấy hối hận.”

Mấy người Trương Hào nghe xong thì cười vang. Dương Khai cũng không thèm để ý đến họ, chỉ đứng đó bình tĩnh đợi. Sau một lúc, đệ tử Dược Vương Cốc vừa đi truyền tin đã quay lại, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, yểu điệu thướt tha.

Nàng ta chính là thiên kim cốc chủ Dược Vương Cốc, Đổng Khinh Hàn!

Thấy Đổng Khinh Hàn, đám đệ tử Vạn Hoa Cốc và Huyết Thệ Giáo đều ngừng cười, lập tức cúi đầu chào hỏi: “Đổng tiểu thư!”

Đổng Khinh Hàn khẽ gật đầu đáp lễ, sau đó liếc nhìn Dương Khai, khuôn mặt xinh đẹp thoáng hiện một nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Dương Khai, huynh đã đến rồi!”

Dương Khai cũng mỉm cười gật đầu, hỏi: “Muội vẫn khỏe chứ?”

“Tất cả đều tốt.” Đổng Khinh Hàn đáp, rồi nhìn sang đám người Vạn Hoa Cốc và Huyết Thệ Giáo: “Dương Khai, huynh muốn cùng họ đi đến chỗ nghỉ ngơi không?”

Dương Khai liền lắc đầu: “Ta không đi cùng họ, ta muốn cùng muội.”

Đổng Khinh Hàn khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ vui mừng: “Vậy được, mời huynh theo ta!”

Nói xong, nàng liền nắm lấy tay Dương Khai, kéo hắn đi về phía khác. Mấy đệ tử Dược Vương Cốc cũng chào hỏi mọi người: “Các vị cứ đi theo ta đến nơi đã chuẩn bị cho các vị.”

Cả đám Trương Hào đều hóa đá, kinh ngạc nhìn Dương Khai nắm tay Đổng Khinh Hàn mà đi, trong lòng đầy rẫy sự khó tin. Chu Khinh Lộ càng há hốc miệng, vẻ mặt trắng bệch, không thể tin vào mắt mình.

Tần Trạch cũng trợn tròn mắt, như thể nhìn thấy ma quỷ.

Dương Khai lại quay đầu lại, nháy mắt với mấy người họ, nhếch miệng cười trêu chọc, sau đó cùng Đổng Khinh Hàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đệ tử của Vạn Hoa Cốc và Huyết Thệ Giáo đều cảm thấy khó chịu trong lòng, không thể tin được chuyện vừa xảy ra.

Nội dung chương truyện được trình bày bởi truyen.free, xin mời bạn đọc tiếp ở các phần sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free