(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 39: Quyển 1 - Chương 39
Nhiều năm về sau, khi đứng trên vách núi cheo leo và hồi tưởng lần đầu gặp Giản đại gia, Ninh Khuyết vẫn ngước nhìn về một nơi xa xăm, trái tim thổn thức khôn nguôi, nét mặt tràn đầy hoài niệm.
Khi ấy, lòng hắn chất chứa bao mộng tưởng, tựa hồ đêm nay mình là chàng bán dầu may mắn trong truyền thuyết, trên đường quẩy gánh chợt có bóng dáng hoa khôi xinh đẹp nép sau màn che đưa mắt dõi theo. Nào ngờ, lúc nữ tỳ đẩy cửa vén rèm, đập vào mắt hắn lại là dung mạo một người phụ nữ.
Người phụ nữ này tuổi đã không còn trẻ, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ mồn một. Song, dáng vóc nàng vẫn giữ được vẻ hoàn hảo: bộ ngực đầy đặn, eo thon, vòng mông tròn trịa ẩn hiện dưới lớp áo vải. Vầng trán nàng cao rộng bất thường, tựa như cồn cát nhô lên giữa thảo nguyên bao la. Dung mạo tuy thân thiện, dễ gần, trên mép còn lấm tấm lớp lông tơ rất mỏng, chẳng thể gọi là xấu, nhưng cũng không phải mỹ nhân trăm người có một, càng không liên quan gì đến thứ người ta vẫn gọi là hoa khôi.
Những cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn xấp xỉ tuổi mình, hắn đương nhiên rất thích; thiếu phụ lớn hơn một chút cũng chẳng hề gì; ngay cả những phụ nữ thành thục trên ba mươi cũng khơi gợi nhiều cảm xúc thú vị. Tiếc thay, Giản đại gia lại chẳng thuộc bất kỳ loại nào trong số đó. Nàng ít nhất cũng phải ngoài bốn mươi, một người phụ nữ bình thường với phong thái ung dung, điềm tĩnh đặc trưng đến lạ lùng, hệt như đàn ông.
Ninh Khuyết thoáng đắng miệng, nhưng lập tức nhận ra mình thất lễ, bèn cố nén cảm xúc, nặn ra một nụ cười tạm gọi là chân thành. Đoạn, hắn chắp tay thi lễ với người phụ nữ, hỏi:
– Không biết Giản đại gia gọi tiểu tử đến đây có điều gì muốn sai bảo?
– Cậu là con nhà ai? – Giản đại gia mỉm cười hỏi lại.
Ninh Khuyết không hề giấu giếm, liền trình bày lai lịch của bản thân.
– Tuy năm nay có khá nhiều người được bộ quân đề cử, nhưng cậu có thể vượt qua kỳ kiểm tra đầu tiên của thư viện thì ắt hẳn là người có tài cán.
Giản đại gia khen hắn một tiếng rồi nói tiếp:
– Cậu mới từ biên giới trở về nên chắc không biết ta là ai. Vậy mà vừa gặp đã bình tĩnh như thế, còn trẻ tuổi mà đã thật chín chắn.
Ninh Khuyết phải cố lắm mới ép ánh mắt mình rời khỏi vầng trán dường như còn rộng hơn cả thảo nguyên và lớp lông tơ mờ mờ trên mép nàng, vô thức thốt ra vài lời khiêm tốn cho phải phép.
Thông qua vài câu tự giới thiệu hời hợt của bà ta cùng sự thêm mắm dặm muối đầy kiêu hãnh của cô nữ tỳ, rốt cuộc Ninh Khuyết cũng hiểu vì sao đám người dưới nhà kia lại phản ứng nhiệt tình đ���n bất thường khi nghe tên Giản đại gia.
Ba mươi năm về trước, trong buổi lễ đăng cơ của Hoàng đế Nam Tấn, đoàn ca vũ Hồng Tụ Chiêu đã nhận được vô vàn lời tán dương, từ đó thanh danh dần vang khắp thiên hạ. Ba năm sau, nhân vì trong Hồng Tụ Chiêu có nhiều cô gái đến từ Đại Đường, Hoàng đế Đại Đường liền đích thân viết thư mời họ trở về cố hương hành nghề. Hoàng đế Nam Tấn không thể phản kháng, đành phải chấp thuận.
Kể từ đó về sau, Hồng Tụ Chiêu định cư hẳn tại thành Trường An. Trong hơn hai mươi năm, các nàng chỉ ca múa phục vụ cung đình Đại Đường, không hề tham gia yến hội tại các quốc gia khác, bởi vậy danh tiếng trong dân gian dần lắng xuống.
Tuy nhiên, đối với đám quan lại, quý tộc tai to mặt lớn, đoàn ca vũ được đích thân Hoàng đế Đại Đường mời về, quanh năm trú ngụ trong tòa thành Trường An vĩ đại này, không nghi ngờ gì nữa, chính là đoàn ca vũ tuyệt vời nhất đời. Thanh lâu của các nàng tuy không có tên, nhưng vĩnh viễn là thanh lâu đệ nhất thiên hạ.
Bất kể là sứ thần Nam Tấn, quan viên nước Nguyệt Luân đến triều cống, hay vương tử người Man trên thảo nguyên, hễ tới thành Trường An đều tìm đến thanh lâu này, xin các cô nương Hồng Tụ Chiêu ca mấy khúc, múa mấy bài. Thậm chí, người ta còn đồn đại rằng bảy năm trước, sau khi bị đưa sang Đại Đường làm con tin, vị Thái tử nước Yến đã lấy Hồng Tụ Chiêu làm điểm tựa tinh thần để vượt qua những năm tháng khó khăn nhất đời.
Giản đại gia không phải là cô gái đẹp nhất thiên hạ.
Nhưng nàng là người sáng lập Hồng Tụ Chiêu, là người đã giới thiệu vô số cô gái đẹp nhất cho thiên hạ.
– Cậu chỉ là một thiếu niên nhỏ tuổi, nếu có thể vào thư viện, tương lai ắt sẽ phi phàm. Hà tất phải học cái thói sa đọa của đám thư sinh hủ bại kia? Bọn chúng cứ tưởng không vào thanh lâu vài bận thì khó lòng để lại tên tuổi với người đời.
Nét cười trên mặt Giản đại gia dường như được khắc tạc, bất kể lúc nàng nói lời lạnh nhạt, chất vấn hay khuyên răn, nụ cười ấy vẫn bình tĩnh điềm đạm, những nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn hằn sâu như cũ.
Song, Ninh Khuyết lại cảm nhận được những biến đổi rất nhỏ trong tâm tình của người sáng lập Hồng Tụ Chiêu này. Chẳng hiểu ban đầu nàng gọi hắn tới làm gì, nhưng sau khi biết hắn sắp sửa tham gia kỳ thi vào thư viện, thái độ và giọng điệu của nàng bỗng nhiên nghiêm khắc hẳn lên. Sự nghiêm khắc ấy không phải do thù ghét, mà mang nét giống với người lớn trong nhà đang dạy bảo đám con cháu nhỏ tuổi, thiếu hiểu biết.
Sự biến đổi này khiến Ninh Khuyết thoáng ngỡ ngàng, trở tay không kịp. Hắn ngẩn người một lúc, rồi chắp tay thi lễ, khẽ giải thích vài câu.
– Quê quán ta ở nước Nguyệt Luân, nhưng sống trong thành Trường An này cũng đã hơn hai mươi năm rồi. Đương nhiên ta quá am hiểu bản tính của đám đàn ông con trai người Đường các cậu. Nói dễ nghe thì là dễ dãi, phóng khoáng; nói khó nghe thì là nhiệt tình thái quá, sĩ diện quá đáng.
Giản đại gia nghiêm mặt nhìn Ninh Khuyết, nhìn khuôn mặt ngây ngô non nớt nhưng đầy chí tiến thủ của gã thiếu niên, dường như nàng đang bắt gặp lại bóng dáng thư sinh áo xanh vừa cưỡi lừa vào thành Trường An vừa ngẩng mặt chửi trời năm xưa. Nàng cố gắng khuyên nhủ:
– Cậu có biết vị công tử trẻ tuổi kia là ai không? Đó là quý tử độc nhất, vô cùng được chiều chuộng của Sở lão gia – một trong bảy người giàu nhất phía đông thành. Là kẻ mà tiền trong túi tiêu không bao giờ hết, hắn có thể bạo tay, nhưng cậu thì sao? Với tính cách sĩ diện của người Đường các cậu, được người ta mời thì tất phải mời lại. Trong túi cậu không có tiền, nhưng lần sau nếu gặp lại hắn, dẫu phải bán hết sách vở trong nhà, cậu cũng phải đứng ra làm chủ. Ta nói không sai chứ?
Ninh Khuyết bối rối gãi đầu, thầm khâm phục khả năng thấu hiểu tâm lý của người phụ nữ này. Tuy hắn không phải người Đường điển hình, nhưng với loại chuyện này, cách xử lý của hắn cũng mang vài phần phong cách người Đường.
Thấy bộ dạng đó của hắn, không hiểu sao cơn tức trong lòng Giản đại gia càng dâng lên ngùn ngụt. Nàng tháo tràng hạt bằng gỗ đeo trên cổ tay, ném xuống mặt bàn đánh bộp, rồi chất vấn hắn như bão táp mưa sa:
– Xương cậu còn chưa mọc hết, hồn cậu còn chưa nuôi đủ, sao dám đi vào cái nơi chuyên ăn xương đoạt hồn này, hả?
– Đã thiếu tiền còn đi khắp nơi phung phí, tiền ăn, tiền ở, tiền học phí trong thư viện cậu đã chuẩn bị đủ hay chưa?
– Cậu có để tâm chuẩn bị cho kỳ thi như để tâm đi chơi gái không hả? Bộ đề ôn đã mua hay chưa? Mua được mấy bộ rồi?
Vốn tưởng sẽ chiếm được một em hoa khôi làm của riêng, ai dè lại gặp ngay bà mẹ thích rao giảng đạo đức của hoa khôi, còn bị chửi mắng một trận không thương tiếc. Kết quả này quả thực quá bi thảm. Nếu ở vào một tình huống khác, một tâm trạng khác, có lẽ Ninh Khuyết đã phản pháo trong lòng: Kể cả Giản đại gia có quen thân toàn đám quyền quý, địa vị cao sang, nhưng bà không phải mẹ ta, lấy tư cách gì mà vừa gặp mặt đã lên giọng dạy bảo ta?
Nhưng Giản đại gia lại không lấy thế ép người, chỉ như một người lớn trong nhà vì quá quan tâm mà trở nên lắm lời hơn bình thường. Trên trán nàng dường như chỉ thiếu điều viết hai chữ "đau xót" thật to, vì thế, cả trong lòng lẫn ngoài miệng, Ninh Khuyết đều không dám cãi lại lấy nửa lời. Hắn chỉ lắp bắp giải thích:
– Vì mới tới Trường An lần đầu nên cháu tò mò đi xem thử. Ban đầu chỉ định nhìn lén một chút bên ngoài thôi, ai ngờ mấy tỷ tỷ trong lâu cứ trêu chọc làm cháu nóng mặt, thế là vào lúc nào không hay...
Giản đại gia hơi ngớ người, rồi quay sang trách mắng cô nữ tỳ bên cạnh:
– Bệ hạ muốn mở yến tiệc đãi công chúa nhân dịp nàng trở về, vì thế ta mới cho mấy con bé rỗi việc kia nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày. Chúng không lo luyện tập múa hát cho tốt lại ngứa ngáy không nhịn được rồi phải không? Đến cả một gã thiếu niên đọc sách cũng muốn dụ dỗ!
Cô nữ tỳ chỉ khúm núm vâng dạ, không dám hé răng cãi lại.
Giản đại gia mệt mỏi đưa tay day day trán. Ánh mắt nàng liếc sang Ninh Khuyết đang ngoan ngoãn đứng yên trước cửa, bỗng giật mình. Vốn dĩ, nàng chỉ tình cờ lướt qua đại sảnh, thấy gã thiếu niên này có gì đó giống tên quỷ quái chết tiệt kia, nên không nén được mà gọi hắn lên hỏi han vài câu. Nào ngờ, chẳng hiểu sao lại bỗng dưng phát hỏa.
Càng bất ngờ hơn là gã thiếu niên này không cãi lại, cũng không nổi giận, chỉ ngoan ngoãn đứng nghe mình răn dạy. Nàng bật cười, vung tay nói:
– Nếu đã tò mò thì để ta sai người dẫn cậu đi xem. Xem xong rồi phải mau về nhà nghỉ ngơi cho sớm đấy.
Truyen.free giữ quyền sở hữu trí tuệ đối với văn bản này.