(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 78: Quyển 1 - Chương 78
Những ánh nhìn ngưỡng mộ ngày một nhiều hơn. Ánh nắng vàng kim khiến ngọn núi lớn phía sau như hóa thành một thần đàn uy nghi. Rêu phong mọc ra từ những khe nứt trên tấm bình phong đá phảng phất vẻ cổ kính, trầm mặc, như đang gọi mời mọi người trở về nhà. Nhưng các thí sinh, dù đã biết thành tích của mình, vẫn không rời đi, vẫn vây quanh tấm bình phong mà đánh giá thiếu niên nhìn qua cực kỳ bình thường kia. Thi thoảng, họ cũng chú ý tới cô tỳ nữ nhỏ bé bên cạnh rồi thấp giọng bàn luận vài câu.
Ánh mắt của các thí sinh này rất phức tạp, có nghi ngờ, có khiếp sợ, có khó hiểu… Không ngờ kỳ thi hôm nay lại có người đạt ba môn thượng giáp, vượt qua cả Tạ tam công tử Nam Tấn, trong khi trước giờ hắn hoàn toàn vô danh. Hai môn Cưỡi ngựa, Bắn cung vốn thể hiện bản lĩnh chốn chiến trường thì không nói làm gì, dù sao hắn cũng do Quân bộ đề cử, chắc chắn đã được rèn giũa bản lĩnh nơi thảo nguyên biên ải. Thế nhưng ngay cả môn Toán hắn cũng đạt thượng giáp thì quả thật khó tin, bởi ngay cả Tạ Thừa Vận, Chung Đại Tuấn và Vương Dĩnh – ba người được kỳ vọng nhất – cũng không đạt quá hai môn thượng giáp.
Một thí sinh lanh miệng không nén được nghi ngờ, lập tức nhận được sự hưởng ứng từ nhiều người khác. Tư Đồ Y Lan sửa sang lại trang phục bị kéo nhàu do vội vã trước đó, nàng khẽ nhíu mày nhìn Ninh Khuyết rồi hỏi:
– Ngươi làm sao thi được ba môn thượng giáp?
Lời nói ấy rõ ràng chất chứa sự nghi ngờ, khó hiểu, pha lẫn cố chấp và không cam lòng. Ninh Khuyết nghe vậy không thích chút nào, nhưng nhìn thần sắc thiếu nữ, hẳn nàng không có ác ý, chỉ là bị những tin động trời làm choáng váng đầu óc, dẫn đến những biểu hiện hồ đồ như vậy. Thế nên hắn không trả lời, chỉ giơ hai tay tỏ vẻ vô tội, khẽ mỉm cười.
Quân bộ năm nay đề cử hơn bảy mươi thí sinh, nhiều người trong thành Trường An vốn đã được chọn từ trước cảm thấy không vui khi danh tiếng của Ninh Khuyết lấn át. Thấy hắn không trả lời, mấy thiếu niên nam nữ trong thành liền ồn ào bàn tán về câu hỏi Tư Đồ Y Lan vừa đưa ra.
Thí sinh được Quân bộ đề cử đứng đầu ba môn, điều này khiến tất cả những người đến từ vùng biên thùy của đế quốc Đại Đường đều cảm thấy vô cùng vinh quang. Vì tuổi trung bình của họ nhỉnh hơn một chút so với những người khác, nên khi làm việc, nói chuyện đều trầm ổn. Dù trong lòng ủng hộ Ninh Khuyết, họ cũng không vội vàng lên tiếng.
Nhưng có vị công tử xuất thân chốn đô thành đã không nhịn được nữa.
Vừa đong đưa cây quạt trên tay, hắn vừa từ từ tiến đến gần, đặt tay lên vai Ninh Khuyết, rồi nhìn thẳng vào các thí sinh khác mà nói lớn:
– Có ai cảm thấy không phục không? Ninh Khuyết là bằng hữu của ta, các ngươi biết hắn là người như thế nào không? Hắn có thể đi Hồng Tụ Chiêu uống rượu, gọi cô nương mà không cần trả tiền, các ngươi làm được sao? Thử hỏi trên đời này còn có chuyện gì mà hắn không làm được không?
Trong thành Trường An, mỗi khi đám thanh niên so vai vế, không gì hữu hiệu bằng việc so bì chức quan của cha mẹ, rồi đến chuyện nhà ai kiếm được nhiều tiền hơn… Đối với một xã hội năng động như Đại Đường, địa vị và tài phú đều có thể thay đổi nhanh chóng tùy thời. Hơn nữa, ngoài những thứ vô vị, thô tục ấy, điều bọn họ coi trọng nhất chính là tài hoa và thanh danh đích thực, đặc biệt là với những người có thể tự mình gây dựng tiếng tăm ở Trường An.
Đương nhiên, muốn nổi tiếng ở Trường An cũng không thể hoàn toàn không cần gia thế, bối cảnh ủng hộ. Tuy nhiên, cũng có những nơi không hề kiêng kỵ điều này, ví dụ như Hồng Tụ Chiêu, hay Nhà ăn của các Bộ… Bởi vậy, những địa điểm này liền trở thành nơi để những kẻ lắm tham vọng, thích ganh đua phân tài cao thấp.
Chu Do Hiền nói Ninh Khuyết uống rượu, gọi cô nương không cần trả tiền, gây chuyện ở Hồng Tụ Chiêu mà không ai dám nói, điều này không phải là nhục nhã hắn, mà chính là đang dựng danh cho hắn. Quả nhiên, nghe xong mấy việc này, sắc mặt đám thanh niên nam nữ kia nhất thời biến đổi, ánh mắt nhìn về Ninh Khuyết bắt đầu hiện lên chút ít kính nể.
Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều bị rung động, ví như Tang Tang khi nghe xong liền ngẩng khuôn mặt hơi đen của mình lên, nhíu mày nhìn chằm chằm vị công tử đang đặt tay lên vai thiếu gia mà vỗ vỗ không ngừng kia. Việc hắn kể thiếu gia đi thanh lâu thế nào cũng chẳng khiến nàng bận tâm, chỉ có Tư Đồ Y Lan, khi nghe đến đó, ánh mắt nhìn Ninh Khuyết liền trở nên có chút quái dị.
– Ta chưa phục, khảo thí môn Toán vốn là một đề khó, nói đúng thì dễ, mà nói sai cũng khó mà cãi. Phu tử uống mấy vò rượu, hái mấy cân hoa? Vấn đề này hẳn không thể có nhiều đáp án, vậy mà tại sao ngươi lại đạt thượng giáp? Ngay cả Tạ tam công tử cũng chỉ đạt được trung giáp mà thôi.
Tư Đồ Y Lan đang nắm tay Kim Vô Thải bỗng run lên, dường như không cam lòng.
Bình thường nàng chẳng phải kẻ điêu ngoa, vô lý. Chỉ là nàng biết Kim Vô Thải khá hâm mộ Tạ tam công tử Nam Tấn, nhưng giờ đây danh tiếng của vị kia hoàn toàn bị Ninh Khuyết che lấp. Nhìn ánh mắt ảm đạm của Vô Thải, nàng không nén được mà cất tiếng hỏi. Ngoài ra, còn một điều quan trọng hơn mà chính nàng cũng không ý thức được nguyên nhân là gì.
Tại trường khảo thí cưỡi ngựa, nàng bị con hắc mã to lớn kia hất rớt xuống đất, lại còn suýt bị giẫm lên mặt. Thân là con gái Vân Huy tướng quân, vậy mà ngay cả một con ngựa cũng không thể chế ngự được, khiến nàng vô cùng buồn bực. Vậy mà ngay sau đó, Ninh Khuyết lại chẳng biết dùng cách nào mà nhẹ nhàng thu phục con hắc mã, thậm chí còn giành được điểm thượng giáp duy nhất ở môn Cưỡi ngựa. Điều này khiến nàng cực kỳ khó hiểu, không thể giải thích được, đương nhiên càng không thể cam tâm.
Đúng lúc này bỗng vang lên một âm thanh già nua:
– Bởi vì hắn là người đầu tiên đưa ra đáp án trong môn Toán. Đề bài đơn giản như vậy mà các ngươi còn không trả lời được thì đúng là quá ngu ngốc. Chấm bài cũng dựa vào tốc độ. Ta vừa mở chu sa để chấm thì hắn đã trả lời xong, vậy nên hắn đạt thượng giáp. À này, vị học trò kia, làm ơn tránh ra một chút.
Một vị mặc áo dài xanh, tay cầm cây chổi trúc, chẳng biết từ đâu xuất hiện bên cạnh tấm bình phong. Thân thể vị ấy hơi còng xuống, chậm rãi quét đi tro bụi dưới chân mọi người, rồi từ từ bước ra ngoài.
…
…
Nhìn bóng lưng dần biến mất phía xa Thư Viện, các thí sinh ngạc nhiên im lặng. Thực tế, ở môn Toán này, đến bốn phần năm số thí sinh không có đáp án. Kết quả lại bị lão già kia nói đó là một đề thi ngay cả tên ngốc cũng có thể trả lời, khiến có kẻ tức giận mà lên tiếng:
– Bà ta nghĩ mình là ai chứ?
Một vị giáo thụ đứng bên ngoài lạnh lùng trả lời:
– Nàng là nữ giáo thụ vinh dự duy nhất trong Thư Viện, những ai vào được Thư Viện lần này sẽ chịu sự quản lý của nàng trong vài năm tới.
– Chẳng lẽ đó chính là Nhị giáo thụ? – Ninh Khuyết nhìn lão phụ lưng còng phía xa, trong lòng cố nén niềm vui.
Tạ tam công tử Nam Tấn lúc này đã lấy lại bình tĩnh. Tuy nói hắn cũng có sự háo thắng của tuổi trẻ, nhưng dù sao tổng điểm khảo thí lần này của hắn vẫn đứng đầu. Hơn nữa, mục tiêu của hắn không hoàn toàn giống với những thí sinh khác, tầm nhìn cũng rất khác biệt. Hắn coi trọng việc làm sao để tiến vào tầng hai, huống chi đối phương theo như hắn nhận định cũng chỉ là người bình thường, tranh chấp với người này chẳng có ý nghĩa gì.
Ngược lại, sau khi nghe lão phụ kia nói Ninh Khuyết đã trả lời đề thi trong thời gian cực ngắn, trong lòng hắn không khỏi có chút bội phục, bèn hướng về Ninh Khuyết chăm chú thỉnh giáo:
– Đề môn Toán lần này, ta trước dùng “Cùng cử chi pháp”, nhờ đó tính ra kết quả là vô vàn, cuối cùng mới cẩn thận suy nghĩ đạo lý trong đó… Không biết vị này…
Tư Đồ Y Lan từ bên cạnh nói tên Ninh Khuyết, Tạ Thừa Vận gật đầu cảm ơn rồi tiếp tục:
– Không biết Ninh huynh tính như thế nào? Phải chăng là dùng một loại phương pháp tính toán đặc biệt nên mới có thể nhanh như vậy?
– Nếu như liếc qua đã biết kết quả là vô cùng, vậy còn muốn tính toán làm gì nữa? Nếu nói về đáp án cuối cùng, kỳ thực ta cũng chẳng muốn nghĩ đi nghĩ lại nhiều, chỉ lập tức viết mấy chữ kia lên mà thôi.
Ninh Khuyết trả lời rất có phong thái của một vị tiên sinh, lộ ra tính cách không hề chịu trách nhiệm. Thực tế hắn cũng không nói nhảm. Cái gọi là vô hạn rất khác so với một chỉ số chính xác. Nói vô hạn cũng như kiểu nói mơ hồ, không rõ là bao nhiêu.
Rất nhiều người nghe không hiểu, có người cho rằng số hắn gặp may, có ít người cho rằng hắn có tư tâm, có lẽ chỉ có Tạ Thừa Vận hiểu ra được chút ít. Nhưng ngay khi chuẩn bị hỏi lại một cách rõ ràng, thì từ phía xa truyền tới thanh âm của một vị giáo thụ Thư Viện.
– Tạ Thừa Vận, Vương Dĩnh, Ninh Khuyết, Trần Tư Mạc, Hà Ứng Khâm… đến phòng Thuật khoa báo danh.
Ninh Khuyết nghe tên mình vang lên thì ngẩn người, đến phòng Thuật khoa báo danh là có ý gì? Vì sao khi nghe đi tới nơi đó, hắn lại thấy lạnh lẽo giữa hai chân? Dù sao vấn đề này cũng không tiện hỏi, vì vậy sau khi dặn dò Tang Tang hai câu, hắn liền theo bọn người Tạ Thừa Vận đi về phía Thư Viện. Phát hiện ra đi tới phòng Thuật khoa còn có một vị thiếu nữ, hắn mới cảm giác hơi yên lòng một chút.
Phía trên bức bình phong không ai lộ ra vẻ ngạc nhiên, trên thực tế, nguyên nhân bọn hắn sau khi tò mò cũng không có về nhà là muốn xem thử danh sách báo danh phòng Thuật khoa có tên mình không. Nhìn những người kia đi sâu vào trong Thư Viện, trong lòng những kẻ này tràn đầy hâm mộ. Tư Đồ Y Lan thì thất vọng vung vẩy chân đá lên tấm bình phong, nhìn theo bóng lưng Ninh Khuyết, nàng thấp giọng lẩm bẩm:
– Làm thế nào mà tất cả chuyện tốt đều bị hắn cướp lấy hết thế này?
Một lúc lâu sau, mấy người kia mới đi ra từ phía sâu của Thư Viện, cả bọn giống như vừa trải qua một hồi du ngoạn. Tạ Thừa Vận biểu hiện bình tĩnh, Vương Dĩnh cùng những người còn lại khó giấu được sắc mặt vui mừng, chỉ có Ninh Khuyết trên mặt căn bản không có biểu lộ gì cả.
Ngoài sáu khoa cơ bản ra thì Thư Viện còn có Thuật khoa. Khoa này lập ra chính là để bồi dưỡng những đệ tử có tiềm chất tu hành, những đệ tử học tập ở đây sẽ có cơ hội tiếp xúc với kiếm thuật, phù thuật,… cho nên mới gọi nó là Thuật khoa. Những thí sinh được giáo thụ gọi lúc trước chính là những người được cho là có tiềm chất, được đưa đi kiểm tra niệm lực.
Ninh Khuyết sở dĩ được chọn là vì kiểu chữ “trâm hoa”, cùng với sự phản ứng mau lẹ ở môn Toán. Qua đó, Thư Viện cho rằng hắn có tiềm chất tu hành, nhưng giáo thụ phụ trách kiểm tra thân thể lại thất vọng phát hiện ra rằng, các khiếu nơi Khí Hải Tuyết Sơn của hắn không hề thông suốt.
Chẳng qua chỉ là thêm một lần hy vọng rồi lại thất vọng mà thôi. Nếu không hy vọng, tất nhiên cũng sẽ không thất vọng. Ninh Khuyết cực kỳ hiểu rõ tình trạng thân thể của mình, vì thế hắn biểu hiện rất bình tĩnh.
Tạ Thừa Vận ở Nam Tấn vốn đã bước chân vào con đường tu hành nên đương nhiên không có gì hưng phấn. Còn hôm nay, Vương Dĩnh cùng những người còn lại khi biết mình có khả năng bước vào cánh cửa huyền diệu kia không khỏi cảm thấy hưng phấn tột độ.
– Ta không được – Ninh Khuyết mở ra hai tay hướng mọi người giải thích.
– Chà…Cũng không hẳn là không được… Giáo thụ nói ý chí của ta không phải là vấn đề, chỉ là Tuyết Sơn Khí Hải hơi kém cỏi, không hợp với việc tu hành.
Thư Viện điểm danh bảy người, duy chỉ có mình hắn không thông qua kiểm tra. Ánh mắt các thí sinh ở tấm bình phong nhìn hắn trở nên phức tạp, có những ánh mắt vốn ẩn chứa địch ý giờ đây đã trở thành đồng tình, nhưng đương nhiên cũng không thiếu những ánh mắt trào phúng.
Người Đường tôn trọng cường giả, nhưng cũng không kỳ thị người yếu. Lịch sử ngàn năm đã hun đúc cho họ một tâm cảnh đặc biệt, rất dễ dàng vị tha cho người khác. Lúc trước Tư Đồ Y Lan vốn nhìn Ninh Khuyết không vừa mắt, nay cũng thở dài một tiếng rồi nói:
– Không cần quá thất vọng, người tu hành được vốn cũng không nhiều, ngươi xem, chẳng phải chúng ta cũng giống ngươi thôi sao.
– Lời này quả thật là đạo lý. Ngươi không thể tu hành, nhưng ngươi cũng không phải là thanh củi mục.
Ninh Khuyết tiếp nhận ấm nước từ tay Tang Tang rồi nhấp một ngụm, sau đó nhìn qua nàng nói:
– Ta là chuyên gia đốn củi đó.
Bản quyền dịch thuật và nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dư��i mọi hình thức.