(Đã dịch) Tửu Thần Trang Viên - Chương 56: Ăn đồ nướng
"Tiểu Vi à! Có gì mà phải ngạc nhiên chứ, loại rượu này được tạo ra bằng nhiều bí pháp phức tạp nên giá thành rất cao. Đừng thấy bán đắt vậy mà tưởng, anh lãi rất thấp đấy!" La Uy nghĩ bụng, mỗi bán đi một chén rượu là bị hệ thống lấy đi chín mươi phần trăm, lòng anh ta cứ rỉ máu. Nếu không, chẳng mấy chốc anh ta đã có thể trả hết số nợ bên ngoài rồi.
Thế nhưng đi��u đó là không thể nào. Anh ta cần phải nỗ lực, làm việc nhiều hơn, chỉ có như vậy mới có thể bán được thêm chút Rượu Trái Cây.
Thật ra thì như vậy cũng rất tốt, chỉ cần mỗi ngày tình hình kinh doanh đều tốt như hôm nay, chẳng mấy chốc anh ta đã có thể trả hết nợ nần. Hôm nay anh ta cũng chỉ nhận được mười phần trăm hoa hồng, vị chi cũng được gần mười tám, mười chín ngàn. Nếu nguồn cung cấp sung túc thì còn có thể bán được nhiều hơn nữa.
Chỉ cần anh ta chịu khó một chút, mỗi ngày ít nhất cũng có hai ba vạn thu nhập. Mười ngày nửa tháng là có thể trả hết nợ bên ngoài.
"Anh, em nói thật lòng nhé, rượu này có tác dụng tốt đối với những bệnh nhân đó, anh tuyệt đối không được làm hàng giả đâu đấy! Sở dĩ hôm nay xảy ra sự hiểu lầm cũng không phải do em gái anh đây ngốc nghếch đâu, mà chính là có nhiều người như vậy, em cứ tưởng anh bán rượu có vấn đề. Một mình anh lại có nhiều người đến gây phiền phức như vậy, em lo cho anh quá mà." La Vi kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nghiêm nghị nói với La Uy.
"Anh biết rồi, anh sẽ không làm những chuyện phạm pháp, trái quy định đâu." La Uy cười nói. Chuyện này, dù anh có muốn cũng không làm được.
Anh ta từng đề cập với hệ thống, rằng anh ta thấy Rượu Trái Cây này quá đắt, muốn hạ giá xuống một hai ngàn một chén. Anh ta muốn dùng nước pha loãng rượu ra, bán giá khoảng trăm nghìn một chén, anh ta tin chắc sẽ có rất nhiều người đến mua. Nhưng hệ thống này cơ bản không cho anh ta cơ hội. Nếu anh ta làm như vậy, hệ thống sẽ thu hồi tất cả những gì anh ta đang có. Uy danh Tửu Thần không cho phép bị làm hoen ố. Uống nổi thì uống, không uống được cũng chẳng ai ép.
"Ôi, vừa rồi bận quá, sao mình lại quên mất chuyện này chứ. Mẹ vẫn chưa ăn cơm." La Uy đột nhiên vỗ trán một cái, anh ta sực nhớ ra vừa rồi vì bận rộn mà trì hoãn lâu đến vậy, mẹ vẫn chưa ăn cơm.
"Anh, anh đừng lo. Vừa rồi trong tiệm bận quá, em đã gọi điện bảo mẹ tự mua đồ ăn rồi, ăn tạm một lúc." La Vi cười nói.
"Thế cũng tốt, thế cũng tốt." La Uy thở phào nhẹ nhõm. Vốn dĩ anh ta định tối nay mua chút thịt bò về hầm ăn, nào ngờ từ khi rời khỏi Tửu Thần trang viên, anh ta đã bận rộn đến tận bây giờ, làm gì có thời gian mà mua thức ăn tự nấu chứ!
Sau khi tu luyện hoàn chỉnh Ngũ Cầm Hí, khẩu vị của La Uy cũng rộng hơn. Mỗi ngày không có thịt là không vui, mỗi ngày không ăn hơn nửa cân thì cả người khó chịu. Đặc biệt là trong Tửu Thần trang viên, một giờ bên ngoài bằng một ngày bên trong, anh ta vẫn phải ăn cơm ở đó. Nếu không sau này mỗi khi anh ta ở lại Tửu Thần trang viên thêm một ngày, miệng anh ta sẽ lại nhạt nhẽo vô vị mất.
Theo nhịp điệu hiện tại, La Uy mỗi ngày ở trong Tửu Thần trang viên sẽ phải ở hơn mười ngày. Mười giờ bên ngoài là mười ngày trong Tửu Thần trang viên. Mười ngày này, La Uy không thể ra ngoài mua đồ ăn, chỉ có thể tự làm đồ ăn trong Tửu Thần trang viên.
Nếu trong Tửu Thần trang viên có động vật thì tốt quá, đói thì có thể làm chút đồ ăn ở trong đó. Chỉ trung thực ăn trái cây trong đó, mặc dù hoa quả rất ngon nhưng ăn mãi cũng chán.
"Anh, em đói bụng rồi, anh phải mời em ăn món ngon nhé." La Vi cười nói với La Uy.
"Không thành vấn đề, b���ng anh cũng đang đói đây. Em muốn ăn gì cứ nói." La Uy nghe La Vi nói vậy, cũng cảm thấy bụng mình đang réo ùng ục. Ở Tửu Thần trang viên ba ngày, ăn ba ngày hoa quả, chưa hạt gạo nào vào bụng, miệng anh ta cũng sắp nhạt nhẽo vô vị rồi.
"Anh, em muốn ăn bún qua cầu." La Vi cười nói.
"Bún qua cầu có gì ngon đâu. Bây giờ mấy giờ rồi, còn bún qua cầu gì nữa, cơm rang hoặc mì gói còn được." La Uy cười lắc đầu. Bún qua cầu là món đặc sản của Vân Nam, nhưng anh ta không thích ăn. Nghe nói bún qua cầu rất ngon, nhưng ăn món này không no được đâu! Phải ăn thịt chứ, tốt nhất là đùi gà, thịt dê nướng gì đó.
"Cơm rang không ăn được, nhiều dầu mỡ quá." La Vi khẽ nhíu mày. Cô ấy phải giữ dáng, sao có thể ăn đồ nhiều dầu mỡ như vậy chứ.
"Thế thì anh mời em ăn tôm hùm sốt cay đi." La Uy cười nói. La Vi thích nhất là tôm hùm sốt cay, nhân tiện anh ta cũng có thể gọi thêm chút thịt xiên nướng để ăn. Vất vả cả ngày, cũng phải tự thưởng cho mình một bữa ngon chứ. Vả lại, anh ta cũng đã lâu rồi không ăn đồ nướng.
"Được, vậy chúng ta đi ��n tôm hùm sốt cay, với cả dưa chuột nướng nữa." La Vi cười nói.
Hai người dự định đi ăn đồ nướng. La Uy và La Vi khóa cửa tiệm rồi cùng nhau đi ra ngoài.
Khu phố nhỏ nơi nhà La Uy tọa lạc cũng là một con đường ẩm thực. Đặc biệt là khi trời tối tám, chín giờ, ở đầu phố cuối phố đều có những tiểu thương kéo theo xe nướng để bán đồ nướng. Lại có nơi, trực tiếp dùng ô lớn dựng thành một cái lều tạm, bên trong kê thêm hai, ba chiếc bàn vuông nhỏ. Đến tám, chín giờ tối, những người đi dạo mệt sẽ ghé vào ăn chút đồ nướng, uống chút bia. Có khi, những quán nướng vỉa hè như vậy phải đến hai, ba giờ sáng mới dọn dẹp xong.
"Anh, quán này đi, tôm hùm sốt cay ở đây ngon nhất." Không đi xa là mấy, La Uy và La Vi đã dừng lại trước một quán nướng vỉa hè ở đầu phố. La Vi cười nói với anh trai, nhớ lại ngày trước hai anh em thường xuyên ăn đồ nướng ở đây, những tháng ngày đó thật đáng hoài niệm.
"Ông chủ, cho một phần tôm hùm sốt cay, một trăm xiên thịt dê nướng cỡ lớn, năm xiên dưa chuột nướng." La Uy bước vào lều t��m ngoài trời, tìm một chỗ ngồi xuống, trầm giọng nói với ông chủ đang bận rộn bên bếp nướng.
"Tiểu Vi, em còn muốn gọi gì thì tự gọi đi."
"Anh, một trăm xiên thịt dê nướng cỡ lớn á, em không nghe lầm đấy chứ? Anh gọi nhiều thế, hai anh em mình ăn hết nổi không?" La Vi nhìn La Uy như thể nhìn quái vật.
"Ăn hết chứ, không ăn hết anh gọi nhiều thế làm gì."
"Ông chủ, đừng đứng đó nữa, mau mau nướng đi, một trăm xiên cơ đấy, cho nhiều thì là với ớt vào nhé. Với cả, lên tôm trước đi."
"Hai vị dùng gì ạ?"
"Ông chủ, không cần đâu, chúng tôi tự mang nước rồi." La Uy cười nói, nước ở đây đâu có ngon. Lúc ra khỏi nhà, anh ta đã đựng hai bình Tiên Linh Tuyền vào chai nước khoáng, giờ thì lấy ra đặt lên bàn.
"Được, hai vị chờ một lát nhé, tôm hùm sốt cay sẽ có ngay đây."
"Anh, tiệm mình buôn bán tốt như vậy, sao anh không nghĩ đến thuê thêm vài nhân viên phục vụ đi?" La Vi nhân cơ hội này, hỏi La Uy.
"Để vài ngày nữa đã, tiệm mình mới mở cửa lại chưa được bao lâu. Khách hàng trong tiệm vẫn chưa ổn định, bây gi�� thuê người vẫn còn sớm." La Uy lắc đầu. Việc thuê thêm nhân viên phục vụ tuy là cần thiết, nhưng không phải bây giờ. La Vi là người nhà, anh ta không cần tránh né, nhưng nếu thuê người lạ đến thì thật sự không tiện sắp xếp. Nếu không sau này anh ta ra vào Tửu Thần trang viên sẽ rất bất tiện.
Truyen.free hân hạnh là đơn vị mang đến cho bạn bản dịch này.