(Đã dịch) Tuyệt Phẩm Cuồng Tiên - Chương 93: Triệu Đằng phiền phức
Một đêm yên bình trôi qua, Diệp Phù Đồ ngủ một giấc đến sáng bảnh mắt. Vừa rời giường chuẩn bị rửa mặt thì điện thoại di động reo lên. Vừa nhấc máy, người gọi điện thoại không ai khác, chính là Triệu Đằng, cậu bạn học cũ mà anh đã gặp hôm mình mới tới Hải Châu.
– Lão Triệu, sớm tinh mơ thế này đã gọi điện cho tôi, có chuyện gì không? – Diệp Phù Đồ bắt máy, cười hỏi.
– Ha ha, hôm nay tôi vừa hay rảnh rỗi, nên muốn rủ cậu đi ăn cơm ôn chuyện, không biết Diệp đại lão bản giờ có rảnh không? – Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười ha hả của Triệu Đằng.
– Thật khéo làm sao, chiều nay tôi đã phải rời Hải Châu rồi, nên cũng định bụng trước khi đi, tìm cậu bạn học cũ này ăn một bữa cơm. – Diệp Phù Đồ nghe Triệu Đằng nói mục đích gọi điện, cũng bật cười, nói thêm: – Vậy thế này nhé, trưa nay tôi đến chỗ cậu làm việc tìm cậu, được không?
– Không có vấn đề! – Tốt, vậy cứ quyết định như thế nhé!
Tắt điện thoại, Diệp Phù Đồ bắt đầu mặc quần áo, rửa mặt chỉnh tề. Xong xuôi mọi thứ, anh xuống lầu cùng cả nhà Thi Đại Hiên ăn sáng, rồi lại cùng Thi phụ đánh cờ. Làm xong những việc này, nhìn đồng hồ, cũng gần đến giờ hẹn với Triệu Đằng.
Lúc này, Diệp Phù Đồ liền kể lại chuyện hẹn bạn học cũ cho Thi phụ, Thi mẫu và Thi Đại Hiên nghe. Sau đó anh cũng nói rõ luôn là sau khi ăn cơm với bạn học cũ sẽ không về đây nữa, mà sẽ đi thẳng cùng Nhạc H��o về thành phố Nam Vân.
Tuy nhiên Thi Đại Hiên hơi có chút không nỡ, nhưng cũng không giữ Diệp Phù Đồ lại. Một là, Diệp Phù Đồ về là để chữa bệnh cứu người, đây là chuyện đại sự; hai là, chuyện công ty Khuynh Thành có thể hợp tác công bằng với tập đoàn Thiên Bằng hay không, còn phải nhờ Diệp Phù Đồ đi nói chuyện với Nhạc Hạo mới mong giải quyết được.
Ngoài ra, trước khi đi, Diệp Phù Đồ đưa lá bùa vàng đã chuẩn bị sẵn cho cô bé Thi Đại Tuyết một lá. Đây không phải là lá bùa vàng vô dụng Tiền Ngôn đã lấy ra đêm hôm đó, mà chính là do chính tay anh làm, hiệu quả còn tốt hơn rất nhiều so với những lá anh từng đưa cho nhà Lý Tu Phong trước đây.
Được Thi Đại Hiên đưa ra tận cổng tiểu khu, nói lời tạm biệt với cô ấy xong, Diệp Phù Đồ tự mình bắt một chiếc taxi, đi đến trung tâm mua sắm nơi Triệu Đằng làm việc.
Lúc này tuy đã mười một giờ, nhưng trong siêu thị khách hàng vẫn còn khá đông. Diệp Phù Đồ đi thang cuốn lên thẳng lầu ba, đi thẳng đến cửa hàng quần áo nam nơi Triệu Đằng làm việc. Vừa đến gần cửa đã nghe thấy một trận ồn ào từ bên trong vọng ra.
Diệp Phù Đồ khẽ nhíu mày, nhìn vào bên trong, liền thấy Triệu Đằng và bạn gái anh ta là Vương Tuyết đang bị một người đàn ông mặc âu phục, trông giống ông chủ, chỉ thẳng vào mặt mắng chửi.
Bên cạnh người đàn ông mặc âu phục, còn có một gã đàn ông bụng phệ, tóc vuốt keo bóng lộn, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to như xích chó, trông y hệt một tên nhà giàu mới nổi.
Lúc này, tên nhà giàu mới nổi bụng phệ đó má trái hơi sưng vù, vành mắt một bên thì bầm tím, rõ ràng là vừa bị người ta đánh cho một trận nhừ tử.
– Triệu Đằng, mẹ kiếp, gan mày to thật đấy! Ông chủ Hồng mà mày cũng dám đánh à? Ngay lập tức xin lỗi ông chủ Hồng đi! – Gã đàn ông mặc âu phục trừng mắt giận dữ nhìn Triệu Đằng, quát mắng với giọng điệu ra lệnh như với đầy tớ. Hiển nhiên, vết thương của tên nhà giàu mới nổi bụng phệ – người được gọi là ông chủ Hồng – chính là "tác phẩm" của Triệu Đằng.
Triệu Đằng nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi, bất bình đáp: – Ông chủ, đúng là tôi đã đánh tên mập mạp chết tiệt này không sai, nhưng đó là vì hắn trêu ghẹo bạn gái tôi, tôi mới đánh hắn! Ông không tin có thể cho kiểm tra camera giám sát, tên mập mạp chết tiệt này vậy mà giữa ban ngày ban mặt sàm sỡ mông bạn gái tôi!
– Triệu Đằng, mày mẹ kiếp còn dám cãi à? Mày ăn gan hùm mật gấu đấy à?!
Triệu Đằng không nói còn đỡ, vừa nói xong, gã đàn ông mặc âu phục kia càng thêm tức giận, ngón tay gần như muốn chọc thủng mũi Triệu Đằng, mắng chửi: – Ông chủ Hồng là nhân vật nào? Đây chính là triệu phú nổi danh ở Hải Châu của chúng ta! Hắn ta chịu sàm sỡ bạn gái mày, đó là coi trọng bạn gái mày đấy! Với bản lĩnh của ông chủ Hồng, vừa rồi cũng chỉ là đùa giỡn với bạn gái mày thôi! Nếu hắn ta muốn, một câu thôi là có thể ngủ với bạn gái mày, cho mày đội một cái sừng to mà mày cũng chẳng làm gì được! Mày thử xem lại mình là cái thá gì, mà dám động đến ông chủ Hồng hả?!
– Vương Trùng, mày mẹ kiếp có giỏi thì nói thêm câu nữa xem!
Những lời của gã đàn ông mặc âu phục này thật sự quá đáng, đến mức bất kỳ người đàn ông nào nghe thấy cũng không thể chịu đựng nổi, nên ngay lập tức Triệu Đằng cũng có chút phát điên, hung dữ nhìn chằm chằm Vương Trùng, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
– Triệu Đằng, mày dám nói chuyện với tao như thế à? Mày còn muốn làm việc ở đây nữa không hả?! – Vương Trùng hiển nhiên không ngờ Triệu Đằng lại còn dám cãi lại mình, hắn ta nhất thời sững sờ, đến khi hoàn hồn, lập tức giận dữ hét lên.
– Vương Trùng, lão tử đã làm việc cho mày bao nhiêu năm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ? Rõ ràng là tên mập mạp chết tiệt này trêu ghẹo bạn gái tao, tao đánh hắn là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Mày không bảo vệ thì thôi, lại còn trả đũa, bắt tao xin lỗi tên mập mạp chết tiệt này ư?! Cái loại ông chủ hắc tâm như mày, tao Triệu Đằng không thèm làm việc dưới trướng mày nữa! Tao xin nghỉ việc ngay bây giờ! Mày thanh toán lương tháng cho tao đi! Tao đi ngay bây giờ!
Triệu Đằng nghe xong những lời này, lập tức khí huyết dâng trào, sắc mặt đỏ bừng. Ngay tại chỗ anh kéo phăng chiếc đồng phục trên người xuống, hung hăng ném xuống đất.
– Muốn lương ư? Mày để ông chủ Hồng bị đánh, tiền thuốc men tao còn chưa đòi mày đâu, mày lại còn dám đòi lương với tao à? Mày đúng là mơ tưởng hão huyền! – Vương Trùng thấy cảnh này, lập tức tức đến tái xanh mặt, phổi như muốn nổ tung.
– Được, Vương Trùng, xem như mày giỏi! Tiểu Tuyết, chúng ta đi thôi!
Triệu Đằng đã làm việc ở đây mấy năm, biết ông chủ mình cũng có chút mánh khóe, lại cũng biết ông chủ Hồng này ở Hải Châu cũng thực sự có địa vị nhất định. Nếu mình đối đầu với bọn họ, chắc chắn sẽ chẳng có lợi lộc gì. Lúc này anh ta đã hạ quyết tâm, dứt khoát không cần tiền lương nữa, kéo Vương Tuyết bên cạnh, chuẩn bị rời đi.
Vương Tuyết và Triệu Đằng cũng yêu thương nhau, dù sao thì bất kỳ người phụ nữ nào có IQ bình thường cũng sẽ biết, nếu giờ mình cùng Triệu Đằng rời đi, chắc chắn sẽ cùng nhau thất nghiệp. Tuy Vương Tuyết hơi không muốn bỏ đi một công việc khá tốt như vậy, nhưng cô vẫn lựa chọn rời đi cùng Triệu Đằng.
– Đứng lại cho tao! Kết quả, Triệu Đằng và Vương Tuyết còn chưa đi được mấy bước, một bóng người đã chặn họ lại, không ai khác chính là ông chủ Hồng.
– Tên mập chết tiệt, ông muốn làm gì? – Triệu Đằng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông chủ Hồng, hỏi.
Ông chủ Hồng xoa xoa bên má còn đang đau, rồi cười lạnh nói: – Thằng ranh con, đánh tao hai quyền, rồi không một lời xin lỗi đã định chuồn đi ư? Đâu có dễ dàng thế!
– Muốn tao xin lỗi à, đừng hòng!
Triệu Đằng cũng là một hán tử có huyết khí, dù biết ông chủ Hồng này có chút thế lực, nhưng khi gặp phải tình huống bạn gái bị đối phương khi dễ, anh ta vẫn không hề sợ hãi. Có điều lời anh ta còn chưa kịp dứt, liền bị Vương Tuyết bên cạnh kéo tay, khẽ nói: – Triệu Đằng, đừng xúc động! Ông chủ Hồng này ở Hải Châu vẫn có chút thân phận địa vị, chúng ta đối đầu với hắn sẽ chẳng có lợi gì. Vẫn là cúi đầu nói lời xin lỗi đi, dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.