(Đã dịch) Tuyệt Thế Kiếm Thần - Chương 1452: Tương lai đường
“Ừ.” Lâm Thần cười gật đầu.
“Chỉ gọi sư phụ ngươi, không bái kiến ta, xem ra ta phải luyện ngươi một chút.” Thiên Nhạc có chút không vui, nửa đe dọa nửa trêu chọc nói.
“A, đệ tử Giang Phong, ra mắt Tiểu Hùng sư thúc.”
Nghe vậy, Giang Phong trên mặt hiện lên một tia lo lắng, vội vã mở miệng. Hắn vẫn còn nhớ rõ, theo phân phó của Lâm Thần, lần trước Thiên Nhạc đã giao chiến với Giang Phong bao nhiêu lần, mà Giang Phong mỗi lần đều bị đánh cho tơi bời. Chuyện như vậy, Giang Phong không muốn gặp lại lần nữa.
“Cái này còn tạm được. Nào, ta giới thiệu cho ngươi, đây là Niếp Niếp sư thúc của ngươi.” Thiên Nhạc ra vẻ trưởng bối nói với Giang Phong, sau đó nhìn về phía Niếp Niếp.
Giang Phong lúc này cũng nhìn về phía Niếp Niếp. Tuy rằng thoạt nhìn Niếp Niếp có vẻ nhỏ tuổi hơn Giang Phong, nhưng nghe Thiên Nhạc nói, Giang Phong cũng biết quan hệ giữa họ, vội vã mở miệng nói: “Đệ tử Giang Phong ra mắt Niếp Niếp sư thúc.”
“Nha, người ta đâu có già đến thế, sao lại là sư thúc chứ.” Niếp Niếp có chút ngượng ngùng nói.
Nhìn Thiên Nhạc cùng mọi người nói chuyện, Lâm Thần cười nhạt, ánh mắt của chàng cũng nhìn về phía trước. Nếu Giang Phong đã đến trước, vậy không có lý nào Tiết Linh Vân và Hạ Lam lại không lộ diện chứ.
Linh hồn lực được phóng ra, quả nhiên, Lâm Thần rất nhanh liền phát hiện nơi ở của Tiết Linh Vân và Hạ Lam.
Vút!
Lâm Thần trong lòng khẽ động, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo tàn ảnh, thoáng chốc đã biến mất tại chỗ.
Mà gần như cùng lúc đó, phía sau một tòa kiến trúc đồ sộ cách nơi Lâm Thần vừa đứng không xa, Tiết Linh Vân và Hạ Lam cũng đang bay tới bên này.
Hai nàng vốn đang bế quan tu luyện, nhưng khi biết tin Lâm Thần trở về, liền lập tức tới ngay. Chỉ có điều, do khoảng cách, Giang Phong lại đến sớm hơn một bước.
Ngay khi hai nàng đang bay, bỗng trước mặt họ hiện lên một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện. Bóng người dần hiện rõ hình dáng.
“Lâm Thần.”
“Lâm Thần, là chàng!”
Nhìn thấy người, Tiết Linh Vân và Hạ Lam đều là trên mặt hiện lên nét mặt vui mừng.
“Ừ, là ta. Đã lâu không gặp, các nàng vẫn xinh đẹp như vậy.” Lâm Thần cũng nở nụ cười, mặc dù mười năm không gặp, nhưng Tiết Linh Vân và Hạ Lam vẫn xinh đẹp vô cùng, làn da mịn màng, mái tóc dài đen nhánh suôn dài buông trên lưng, kết hợp với bộ áo dài màu trắng, làm toát lên một vẻ thoát tục.
Vừa nghe Lâm Thần nói, Tiết Linh Vân và Hạ Lam đều là trên mặt lộ ra một luồng ngượng ngùng, “Đã lúc nào rồi, còn nói những lời này.”
Dù sao thì, song phương xác định quan hệ cũng đã hơn hai mươi năm, lúc này còn nói những lời như vậy nữa, khiến hai nàng có chút ngượng ngùng không chịu nổi.
Lâm Thần cười lớn một tiếng, cũng không màng đến ánh mắt dị nghị của rất nhiều đệ tử Thiên Tài Học Viện xung quanh, một bước tiến lên trực tiếp ôm Tiết Linh Vân và Hạ Lam vào lòng, mỗi người một bên, cười nói: “Ở bên các nàng, mười năm vẫn như một ngày.”
“Ôi chao ~”
Xung quanh rất nhiều học viên đều là vẻ mặt hâm mộ nhìn Lâm Thần. Thực lực cường hãn, thiên phú xuất chúng, lại có mỹ nhân kề bên, còn gì hạnh phúc hơn thế sao?
Lâm Thần không thèm để ý ánh mắt của những người này, mà Tiết Linh Vân và Hạ Lam thì có chút không chịu nổi, đặc biệt là khi nghe Lâm Thần nói xong, hai nàng càng vẻ mặt đỏ bừng, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Thế nhưng tuy rằng như vậy, hai nàng lại cũng không hề thực sự muốn thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Lâm Thần, mà là để mặc Lâm Thần ôm, cùng chàng bước đi.
“Lão đại, chờ chúng ta một chút!”
Phía sau, đám người Thiên Nhạc thấy thế nhìn nhau một cái, sau đó cũng bay tới cùng Lâm Thần.
...
Rất nhanh, tin tức về việc Lâm Thần trở về Thiên Tài Học Viện liền truyền ra ngoài. Chỉ có điều, tuy biết được, nhưng cũng không có bao nhiêu người đến quấy rầy Lâm Thần.
Lâm Thần mới vừa trở về, tự nhiên là mong muốn đoàn tụ với những người thân quen. Lúc này tìm đến Lâm Thần, trái lại không thích hợp.
Tương tự, Huyết Huyễn Huyền Tôn cũng không đến tìm Lâm Thần.
Huyết Huyễn Huyền Tôn vẫn chưa đến tìm Lâm Thần, Lâm Thần cũng không tiện chủ động đi tìm Huyết Huyễn Huyền Tôn. Mặc dù nói Lâm Thần có thể tùy ý tự do ra vào Hỗn Độn Chi Địa, thế nhưng muốn tìm được Huyết Huyễn Huyền Tôn và Hỗn Độn Chi Chủ thì lại không đơn giản như vậy.
Đặc biệt là Hỗn Độn Chi Chủ, ba mươi năm thời gian còn chưa tới, Hỗn Độn Chi Chủ chắc chắn sẽ không triệu kiến Lâm Thần.
Trong trang viên của Lâm Thần.
Mặc dù Lâm Thần đã là Vương giả cực hạn, nhưng chàng vẫn ở trong trang viên tu luyện, vẫn giữ nguyên. Quản gia, người hầu vẫn là đám người Bạch Khê.
Chỉ có điều, sự thay đổi duy nhất chính là, trước kia, đám người Bạch Khê tu vi chỉ ở Niết Hư Cảnh, lúc này đa phần nhờ sự giúp đỡ của rất nhiều đan dược Lâm Thần để lại, đã đột phá đến Sinh Tử Cảnh. Đương nhiên căn cứ vào tư chất mỗi người, số vòng Sinh Tử Cảnh đạt được sau khi đột phá cũng khác nhau.
Buổi tối, Thiên Nhạc, Niếp Niếp và Giang Phong ba người dưới sự an bài của Bạch Khê, đã trở về sương phòng của mình. Còn Lâm Thần thì cùng Tiết Linh Vân, Hạ Lam trở về phòng của chàng.
Lâm Thần, Tiết Linh Vân và Hạ Lam dựa sát vào nhau, nhìn bầu trời đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ.
Đêm khuya Thiên Tài Học Viện trở nên có chút vắng lặng, đa phần học viên đều đã nghỉ ngơi hoặc chìm đắm trong khổ tu. Đối với học viên Thiên Tài Học Viện mà nói, thời gian là rất quý báu, mỗi người đều là đối thủ cạnh tranh để giành lấy tài nguyên tu luyện, cho nên họ mỗi thời mỗi khắc đều chìm đắm trong tu luyện.
Nếu như không phải Lâm Thần trở về, Tiết Linh Vân và Hạ Lam hiện tại cũng sẽ tự mình tu luyện.
“Lâm Thần.”
Tiết Linh Vân nhìn Lâm Thần, giọng nói êm ái hỏi: “Nghe nói chàng đã đi một chuyến đến lãnh thổ Chân Linh Tộc, và đã xảy ra chiến đấu với Ma Tộc?”
“Thiên Ma Huyền Tôn vì đoạt được tâm pháp tu luyện Giáng Tử Bát Hoang, đã đi trước đến lãnh thổ Chân Linh Tộc. Chân Linh Tộc là chủng tộc phụ thuộc của Nhân Tộc chúng ta, nên ta đã đi qua một chuyến.” Lâm Thần gật đầu.
Hạ Lam nói: “Nghe nói chàng còn bị Xích Diễm Huyền Tôn truy sát?”
“Các nàng hẳn biết chuyện lần trước ta gặp phải ở Cửu Ma La chi địa. Xích Diễm Huyền Tôn đó là một Phong Vương cấp Huyền Tôn dưới trướng Ma Nhãn Chi Chủ, thực lực rất mạnh. Lần này y chính là vì đoạt Tiểu Đỉnh và Du Long Kiếm trong tay ta.” Lâm Thần ngẩn ra, tuy rằng thời gian đã trôi qua gần mười năm, nhưng đối với Xích Diễm Huyền Tôn, Lâm Thần vẫn nhớ rõ ràng rành mạch. Chàng cười cười nói: “Các nàng không cần lo lắng, Xích Diễm Huyền Tôn rất mạnh, nhưng bây giờ ta ở Thiên Tài Học Viện, y dù có mười lá gan cũng không dám đến đây.”
Nói thì là nói như vậy, Lâm Thần trong lòng vẫn có một loại cảm giác cấp bách.
Tại Thiên Tài Học Viện, đừng nói Xích Diễm Huyền Tôn, dù cho Ma Nhãn Chi Chủ cũng không dám tùy tiện đến đây. Nhưng Lâm Thần không có khả năng mãi mãi ở trong Thiên Tài Học Viện. Sớm muộn có một ngày, chàng cần phải ra ngoài. Đến lúc đó một khi Xích Diễm Huyền Tôn, thậm chí Ma Nhãn Chi Chủ tự mình xuất thủ, vậy hậu quả của Lâm Thần khó lường ư?
“Vẫn chưa đủ, thực lực của ta vẫn còn quá yếu. Nếu đột phá đến Huyền Tôn, hoặc là ta nắm giữ một loại bản chất sức mạnh, đối mặt Huyền Tôn, có lẽ mới có một tia khả năng chiến đấu.” Lâm Thần thầm nghĩ.
Ý nghĩ trong lòng Lâm Thần, Tiết Linh Vân và Hạ Lam không hề biết. Nhưng nghe Lâm Thần bị Xích Diễm Huyền Tôn truy sát, mặc dù chàng nói rất nhẹ nhàng, nhưng hai nàng vẫn là trong mắt lóe lên vẻ lo âu.
Một Vương giả Cửu chuyển Sinh Tử Cảnh bị một Phong Vương cấp Huyền Tôn truy sát, còn có thể sống được tới thì gọi là kỳ tích cũng không quá đáng!
Trong tình huống bình thường, Phong Vương cấp Huyền Tôn muốn đánh chết Vương giả Sinh Tử Cảnh, chẳng qua là chuyện động một ngón tay mà thôi. Có thể nghĩ, lúc đó tình cảnh của Lâm Thần nguy hiểm đến mức nào.
Nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt Tiết Linh Vân và Hạ Lam, Lâm Thần cười nhạt một cái nói: “Yên tâm, trong một khoảng thời gian tới ta sẽ không rời Thiên Tài Học Viện để tiềm tu, không có nguy hiểm gì. Vừa lúc cũng có thể ở bên các nàng.”
“Ai cần chàng ở bên chứ.” Hai nàng đều là sắc mặt đỏ lên, khẽ hừ một tiếng rồi Hạ Lam lại nói: “Lâm Thần, chúng ta dự định tu luyện thêm một đoạn thời gian nữa, sau đó rời Thiên Tài Học Viện đi ra ngoài lịch lãm một chuyến.”
“Lịch lãm?” Lâm Thần ngẩn ra.
“Đúng vậy, đến Thiên Tài Học Viện cũng đã hai mươi năm rồi, khóa học viên mới sắp tới. Chúng ta tối đa còn có thể tu luyện ở Thiên Tài Học Viện mười năm nữa, trong mười năm cuối cùng đó, chúng ta sẽ phải đột phá đến Sinh Tử Cảnh. Hơn nữa đến Thiên Tài Học Viện lâu như vậy, chúng ta còn chưa từng chính thức ra khỏi Thiên Tài Học Viện, cho nên muốn nhân cơ hội đột phá, đi ra ngoài lịch lãm một chuyến.” Tiết Linh Vân cũng gật đầu nói.
Chỉ chớp mắt, hiện tại Tiết Linh Vân và Hạ Lam đã sắp trở thành học viên cao cấp. Dựa theo quy định của Thiên Tài Học Viện, học viên tại học viện tối đa tu h��nh ba mươi năm. Ba mươi năm sau, sẽ tự mình đột phá đến Sinh Tử Cảnh, rồi sẽ rời khỏi Thiên Tài Học Vi��n.
Chỉ có điều, chính vì tài nguyên tu luyện của Thiên Tài Học Viện, đa phần học viên sẽ không tùy tiện đột phá nếu chưa đến thời khắc cuối cùng, bởi vì một khi đột phá liền đại biểu rời khỏi Thiên Tài Học Viện, mất đi sự hỗ trợ của rất nhiều tài nguyên tu luyện tại Thiên Tài Học Viện.
Lâm Thần trầm ngâm một chút, “Đi ra ngoài lịch lãm cũng tốt, đối với các nàng đột phá Sinh Tử Cảnh có trợ giúp rất lớn. Bất quá Thiên Ngoại Thiên thích hợp Niết Hư Cảnh đột phá Sinh Tử Cảnh địa phương không nhiều lắm, các nàng dự định đi đâu lịch lãm?”
Nghe vậy, Tiết Linh Vân và Hạ Lam nhìn nhau một cái, hai nàng đều là cười, Tiết Linh Vân nói: “Cái này chúng ta cũng đã tìm hiểu rồi. Chàng là tại Cửu Ma La chi địa đột phá, cho nên, chúng ta cũng muốn đi Cửu Ma La chi địa.”
“Cửu Ma La chi địa à.” Lâm Thần cười, biết hai nàng là muốn đi xem nơi chàng đã từng trải qua. Bất quá Cửu Ma La chi địa cũng đúng là một địa phương vô cùng thích hợp Niết Hư Cảnh đột phá Sinh Tử Cảnh, bởi vì thiên địa linh khí và Đạo Chi Vực Cảnh ở Cửu Ma La chi địa đều vô cùng nồng đậm. Đương nhiên nếu Cửu Ma La chi địa không có quá nhiều hung địa như vậy thì sẽ càng tốt hơn.
Lâm Thần trong lòng khẽ động, nhớ lại lần trước Thiên Nhạc nói với chàng chuyện Hồn Tinh sơn mạch, liền nhìn Tiết Linh Vân và Hạ Lam, cười nói: “Vừa lúc ta cũng dự định đi xem Cửu Ma La chi địa, đến lúc đó chúng ta cùng đi.”
“Thật ư?” Tiết Linh Vân và Hạ Lam kinh hỉ.
“Đương nhiên là thật, trừ phi các nàng không muốn ta đi.” Nhìn thấy hai nàng một bộ vẻ mặt vui mừng, Lâm Thần không khỏi vui vẻ, chàng liền vồ tới, ôm chầm lấy hai nàng vào lòng, khiến hai nàng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc...
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Thần cùng Tiết Linh Vân, Hạ Lam và đám người Thiên Nhạc thư giãn nghỉ ngơi trong trang viên. Mấy ngày sau, đám người Thác Bạt Vũ đến bái kiến. Hiện tại Lâm Thần đã là Vương giả cực hạn, mà đám người Thác Bạt Vũ chỉ là Niết Hư Cảnh tu vi. Mặc dù đã từng có quan hệ phi phàm, nhưng bây giờ theo thời gian trôi qua, giữa họ vẫn có thêm một chút ngăn cách vô hình. Đám người Thác Bạt Vũ đến bái kiến cũng chỉ là mang tính hình thức mà thôi. So với trước kia tuy rằng cũng có ngăn cách, nhưng ít ra còn có thể cùng Lâm Thần đàm tiếu, thì giờ đây lại thiếu đi rất nhiều.
“Lựa chọn con đường khác biệt, định sẵn kết quả cũng khác biệt.” Lâm Thần lắc đầu, cũng không nghĩ quá nhiều, dù sao đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Bất quá chàng tận đáy lòng chúc phúc đám người Thác Bạt Vũ có thể đi được xa hơn.
Mà mấy ngày sau, lệnh truyền của Huyết Huyễn Huyền Tôn mà Lâm Thần vẫn luôn chờ đợi cũng rốt cục đến.
Điều khiến Lâm Thần cảm thấy bất ngờ là, không phải Huyết Huyễn Huyền Tôn gọi Lâm Thần đến gặp, mà là Huyết Huyễn Huyền Tôn tự mình đến trang viên của Lâm Thần...
Chỉ có điều, người đến chỉ là phân thân của Huyết Huyễn Huyền Tôn.
Hành trình chữ nghĩa này, xin được gửi gắm đến những tri âm tại truyen.free.