Vạn Cổ Đệ Nhất Đế - Chương 646: uy hiếp cùng lời khuyên
Từ chỗ gã tiểu nhị khách sạn dò la, Tịch Thiên Dạ biết được Vân Hoang Liệp Giả Thành có ba khu chợ giao dịch tài nguyên nổi danh nhất. Bất kỳ khu chợ nào cũng có hơn vạn thương gia quanh năm đóng đô, còn có vô số thợ săn yêu tình cờ đến chào hàng chiến lợi phẩm, lượng hàng hóa luân chuyển vô cùng lớn.
Nghe vậy, Tịch Thiên Dạ liền đi đến Hãn La Chợ gần đó. Là một trong ba khu chợ lớn của Vân Hoang Liệp Giả Thành, cũng là khu chợ cổ xưa nhất, nghe nói vạn năm trước do một vị tên là Hãn La Thánh Tôn sáng lập. Để kỷ niệm vị Hãn La Thánh Tôn kia, chợ được gọi là Hãn La Chợ từ đó.
Trong Vân Hoang Liệp Giả Thành không có quy tắc gì, độ tự do tương đối cao, tu sĩ có thể tùy ý bay lượn trên bầu trời. Vừa bước ra khỏi khách sạn đã có thể thấy đầy trời người tu hành phi hành. Chẳng mấy chốc, Tịch Thiên Dạ đã đến Hãn La Chợ. Chợ được xây dựng trên một ngọn núi trong thành, khắp núi đều là bóng người tu sĩ qua lại, vô cùng náo nhiệt, có thể nói người đông nghìn nghịt.
Hết thảy tu sĩ đều có thể tự do bày sạp trên núi, trừ việc không được ép mua ép bán, mọi giao dịch đều hoàn toàn tự do.
Một vài thương gia có tiếng tăm lớn sẽ chiếm cứ một ngọn núi, xây dựng lầu các cung điện cao lớn xa hoa trên núi. Những nơi đó thuộc về khu giao dịch cao cấp.
Thông thường, thế lực càng lớn, tiếng tăm càng vang dội, thương gia sẽ chiếm cứ đỉnh núi càng cao, xây dựng lầu các càng thêm khí thế xa hoa.
Đương nhiên, không phải ai cũng có khả năng đến những cung điện giao dịch cao cấp kia mua đồ, phần lớn mọi người đều tụ tập ở khu quán vỉa hè dưới chân núi.
"Khách quan, khách quan, vừa săn giết Thánh giai Tử Điện Điêu, da lông bóng loáng xinh đẹp, tinh huyết bên trong ẩn chứa nồng nặc thuộc tính Lôi tinh lực, nếu mua về rèn luyện thể chất, chẳng những tăng cường rất nhiều thể chất, tẩy tủy phạt mao, hơn nữa còn mang đến hiệu quả rèn đúc thân thể bằng sấm sét."
"Vân Cách Đan, trung phẩm thánh đan do Bùi đại sư luyện chế, đại sư xuất phẩm, tất thuộc tinh phẩm."
"Nhanh đến xem thử coi trộm một chút nha, tại hạ có tình báo mới nhất liên quan đến Kim Ti La Hoàng Điểu..."
...
Từng trận tiếng rao ầm ĩ không ngừng vang vọng bên tai Tịch Thiên Dạ, toàn bộ ngọn núi ồn ào vô cùng, không khác gì chợ bán thức ăn của người phàm.
Tịch Thiên Dạ rất hứng thú đi dạo khu quán vỉa hè, nếu thấy thứ gì hữu dụng, hắn sẽ hào phóng mua hết.
Tịch Thiên Dạ không thiếu tiền, lúc trước tại Thiên Lan di tích, một hồi đánh cược không biết đã giúp hắn kiếm được bao nhiêu thượng cổ hoang thạch.
Tuy rằng phần lớn đều bị Hoa Nhất Nhiên mang về Thiên Bảo Cung, nhưng phần nhỏ còn lại trên người hắn cũng là một khoản của cải kinh người.
Nhưng rất nhanh Tịch Thiên Dạ liền mất hứng thú với khu quán vỉa hè, bởi vì những thứ có thể lọt vào mắt hắn ở khu này thực sự quá ít.
Hắn đưa mắt nhìn về phía những lầu các xây dựng trên đỉnh núi cao vút, thứ tốt thực sự có lẽ ở trong những lầu các đó.
"Nhiếp huynh, chúng ta lại gặp mặt, thật là đúng dịp."
Lúc Tịch Thiên Dạ chuẩn bị đi đến một tòa lầu các cao lớn tên là Bình Thủy Các, một giọng nói bỗng nhiên vang lên sau lưng hắn.
Quay đầu nhìn lại, người cầm đầu là một thanh niên tướng mạo đoan chính, chính là Tiêu Trường Vũ, đại sư huynh của Thiên Phù Tông.
Đi cùng Tiêu Trường Vũ là đoàn người của Thiên Phù Tông, có chừng bảy, tám người, mỗi người đều tu vi cao thâm, có ba, bốn người tu vi viên mãn Thánh Cảnh. Bọn họ tuy chỉ là đệ tử trong Thiên Phù Tông, nhưng ở những khu vực khác trên đại lục, e rằng có thể xưng bá một phương.
"Mấy vị tìm ta có chuyện gì?" Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói.
Hắn tự nhiên nhìn ra, đoàn người Tiêu Trường Vũ chủ động tìm đến hắn, chứ không phải ngẫu nhiên gặp.
"Tiêu mỗ vừa biết được, nguyên lai Ngân Nguyệt Lang Vương là do Nhiếp huynh một mình giết chết, tại hạ bội phục." Tiêu Trường Vũ ôm quyền cười nói.
"Khách khí." Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói: "Ngươi tìm ta không phải để khách sáo chứ?"
"Nhiếp huynh thật tinh tường, vậy Tiêu mỗ xin nói thẳng, thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương, Tiêu mỗ rất hứng thú, không biết Nhiếp huynh có nguyện ý nhường lại hay không, đương nhiên giá cả dễ thương lượng."
Tiêu Trường Vũ cười nói.
Nếu có thể trực tiếp mua được thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương từ tay người trước mắt, vậy dĩ nhiên là không thể tốt hơn.
Dù sao hắn biết rõ, nếu thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương được đưa lên đấu giá ở một vài buổi đấu giá lớn, e rằng hắn căn bản không mua nổi.
Nếu hắn có thể trực tiếp mua được thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương, dù thế nào cũng có lợi.
"Thật không tiện, thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương tại hạ cũng có chút tác dụng, không muốn bán ra." Tịch Thiên Dạ nhàn nhạt nói.
Tiêu Trường Vũ nghe vậy hơi cau mày, "Cho một cơ hội đi, mọi việc luôn có thể thương lượng."
Tịch Thiên Dạ nghe vậy bật cười, hắn tự nhiên biết rõ Tiêu Trường Vũ có tâm tư gì, nhàn nhạt nói: "Nếu Tiêu huynh đã chấp nhất như vậy, nể tình thành ý của ngươi, vậy thì dùng một thanh đại thánh chi khí để trao đổi đi."
Vẻ mặt Tiêu Trường Vũ khẽ biến, suýt nữa cho rằng Tịch Thiên Dạ điên rồi.
"Nhiếp huynh, quá đáng rồi chứ?"
Đại thánh chi khí! Thật không ngờ Nhiếp Nhân Hùng lại dám nói ra. Đại thánh chi khí là chí bảo cỡ nào, trên toàn bộ đại lục, khi đế khí chưa xuất thế, bán đế chi khí và đại thánh chi khí chính là bảo vật mạnh nhất. Bất kỳ tông môn nào cũng sẽ coi đại thánh chi khí là chí bảo, dù là ngũ đại tuyệt thế thế lực cũng không ngoại lệ.
Đừng nói Tiêu Trường Vũ căn bản không thể bỏ ra một cái đại thánh chi khí, cho dù có thể lấy ra cũng không thể dùng nó để đổi lấy một bộ thi thể Ngân Nguyệt Lang Vương.
Kim Ti La Hoàng Điểu có giá trị một thanh đại thánh chi khí, đó là vì vị Đế Tôn của Vạn Vật Liên Minh đã đích thân lên tiếng, Ngân Nguyệt Lang Vương mà đòi so sánh với Kim Ti La Hoàng Điểu, quả thực là nói chuyện viển vông.
"Không bớt!"
Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói, nói xong liền không có hứng thú để ý đến đoàn người Tiêu Trường Vũ nữa, xoay người muốn đi.
"Nhiếp huynh, ngươi thật sự quá đáng." Vẻ mặt Tiêu Trường Vũ âm trầm xuống, từng tia khí tức đại thánh không kìm nén được từ trong cơ thể tản ra.
"Sao? Tiêu huynh chẳng lẽ muốn cướp đoạt trắng trợn?" Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói.
Tiêu Trường Vũ thu lại khí tức, đem uy thế thu trở lại, ánh mắt lạnh lùng nói: "Nhiếp huynh nói đùa, ngươi chính là cường nhân có thể đánh giết Ngân Nguyệt Lang Vương, Tiêu mỗ e rằng không có năng lực cướp đoạt trắng trợn từ tay ngươi. Bất quá, hy vọng Nhiếp huynh có thể rõ ràng, ở Thiên Cơ Thánh Thành, rất nhiều lúc không phải chỉ cần một mình ngươi mạnh mẽ là được, sức mạnh cá nhân dù mạnh mẽ đến đâu, trước mặt một vài thế lực lớn cũng không đỡ nổi một đòn, tỷ như Thiên Phù Tông, chính là một thế lực không thể trêu chọc. Hy vọng Nhiếp huynh có thể rõ ràng biết được điểm này. Đương nhiên, Tiêu mỗ rất hy vọng có thể cùng Nhiếp huynh ở chung vui vẻ, chỉ là không biết Nhiếp huynh có nguyện ý hay không."
"Uy hiếp ta?" T��ch Thiên Dạ cười nói.
"Chỉ là một lời khuyên mà thôi, ít nhất hiện tại thì chưa nghiêm trọng đến vậy." Tiêu Trường Vũ nhàn nhạt nói.
"Sức mạnh cá nhân đủ mạnh, liền có thể lật trời úp đất, khiến toàn bộ thế giới phải kinh hoàng, huống hồ chỉ là một cái tông môn. Tiêu huynh, ngươi cũng nên nhớ kỹ, làm người cần phải tự biết mình, tuyệt đối đừng làm những việc không biết tự lượng sức mình."
Tịch Thiên Dạ cười nhạt, liền xoay người rời đi, không để ý đến đoàn người Tiêu Trường Vũ nữa.
"Nếu ngươi muốn chết, vậy cũng đừng trách ta."
Ánh mắt Tiêu Trường Vũ âm trầm nhìn bóng lưng Tịch Thiên Dạ, phạm vi mười mét xung quanh đều lạnh lẽo thấu xương, hết thảy môn nhân đệ tử Thiên Phù Tông đều câm như hến, không dám nói lời nào.
Thế sự vô thường, ai biết ngày mai ra sao, cứ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Dịch độc quyền tại truyen.free