(Đã dịch) Vạn Đạo Long Hoàng - Chương 1181: Cược một chiêu
"Cái gì? Hắn chính là Lục Minh?"
"Nguyên lai người này chính là Lục Minh, người từng ở Trung Châu Thánh Thành, liên tiếp đánh bại các Thiên Kiêu!"
Thác Bạt Thạch vừa dứt lời, liền khiến đám người Bách Thú Bộ Lạc kinh ngạc.
Lúc trước, trong trận chiến tế tự trăm vạn năm của Cổ Thánh Triều tại Thánh Thành, Lục Minh liên tiếp đánh bại các Thiên Kiêu cấp cự đầu, sớm đã danh chấn Thần Hoang Đại Lục, được người đời coi là Kỳ tài khoáng thế, Tuyệt Đại Thiên Kiêu chỉ đứng sau Long Thần.
Không ngờ, lại có thể nhìn thấy Lục Minh ở nơi đây.
Lúc này, không chỉ Khúc La, Ma Dạ và những người khác, ngay cả người của Bách Thú Bộ Lạc cũng có chút hiếu kỳ, không biết Lục Minh gọi Khúc La lại, rốt cuộc là có chuyện gì?
Ánh mắt Lục Minh quét qua Bách Thú Bộ Lạc, cuối cùng dừng lại trên người Man Hoàng, thanh âm cao vút, rõ ràng truyền ra: "Bách Thú Bộ Lạc, truyền thừa xa xưa, cứ như vậy mà hủy diệt, há chẳng phải đáng tiếc sao? Man Hoàng, chi bằng ta cùng ngươi đánh cược một phen, ngươi thấy sao?"
Cược?
Rất nhiều người lộ vẻ kinh ngạc.
Cược? Đánh cược thế nào?
"Ngươi muốn cùng ta đánh cược một trận? Cược cái gì? Cược thế nào?"
Man Hoàng mở miệng hỏi.
"Đơn giản thôi, chính là cược vấn đề giữa bên ta và Bách Thú Bộ Lạc. Ván cược này, nếu như ta thắng, Bách Thú Bộ Lạc sẽ phải đầu hàng vô điều kiện. Nếu là ta thua, ta sẽ dẫn người quay đầu rời đi, từ nay về sau, không còn đặt chân vào cương vực Bách Thú Bộ Lạc nửa bước!"
Lục Minh nói.
Lời ấy khiến lòng người chấn động.
Đây quả thực là một ván cược, cược vận mệnh của Bách Thú Bộ Lạc.
"Làm thế nào để cược?"
Man Hoàng lại hỏi.
"Đơn giản thôi, Thác Bạt Thạch là Tuyệt Đại Thiên Kiêu, chiến lực tuyệt đối cường hãn. Ván cược này, chính là ta cùng Thác Bạt Thạch giao chiến một trận..."
Lục Minh mở miệng.
"Lục Minh, chuyện này không cần cược cũng được, ta biết chiến lực của ngươi cao thâm khó lường, ta không phải đối thủ của ngươi!"
Lục Minh lời còn chưa nói hết, Thác Bạt Thạch liền mở miệng, cắt đứt lời Lục Minh.
"Không sai, Lục Minh, ta nhìn ra, tu vi của ngươi đã đạt tới Linh Thần Ngũ Trọng, Thác Bạt Thạch không phải đối thủ của ngươi!"
Man Hoàng cũng mở miệng nói.
Lời ấy khiến người của Bách Thú Bộ Lạc, cùng cả Thác Bạt Thạch, đều lộ vẻ kinh hãi trong mắt.
Đặc biệt là Thác Bạt Thạch, hắn rất rõ ràng, ban đầu ở Thánh Thành, Lục Minh mới chỉ Linh Thần Tam Trọng mà thôi, mới có bao lâu, Lục Minh liền tiến vào Linh Thần Ngũ Trọng, đây thật là quá khủng khiếp, quá biến thái rồi.
"Hai vị, các ngươi nghe ta nói hết lời. Ý của ta là, ta cùng Thác Bạt Thạch giao chiến một trận, ta sẽ hạ cảnh giới xuống cùng cấp độ với Thác Bạt Thạch. Tu vi hiện tại của Thác Bạt Thạch hẳn là Linh Thần Tam Trọng Đỉnh Phong, ta cũng sẽ hạ cảnh giới xuống Linh Thần Tam Trọng. Hơn nữa, chỉ cược một chiêu, ta sẽ dùng một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch. Nếu ta không thể một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch, trận chiến này coi như ta thua!"
Lục Minh nói.
Lời vừa nói ra, cả trường chấn động.
Trong cùng cảnh giới một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch? Làm sao có thể?
"Cái gì? Ngươi hạ cảnh giới xuống Linh Thần Tam Trọng, một chiêu đánh bại ta?"
Thác Bạt Thạch trừng to mắt, nhìn chằm chằm Lục Minh đầy phẫn nộ.
Đây là sự vũ nhục, một sự vũ nhục đối với hắn.
"Không sai, Thác Bạt Thạch, ngươi có dám không?"
Lục Minh nói.
"Có gì mà không dám, Lục Minh, ta đáp ứng giao chiến cùng ngươi. Trong cùng cấp độ, không có người nào có thể một chiêu đánh bại ta!"
Thác Bạt Thạch nhanh chân tiến tới, trong mắt tràn đầy phẫn nộ, nhìn chằm chằm Lục Minh.
Quả thực, Thác Bạt Thạch không tin, thiên hạ này có ai có thể trong cùng cấp độ, một chiêu đánh bại hắn, điều này là không thể nào.
Lúc trước trận chiến Thánh Thành, Long Thần có thể một chiêu đánh bại hắn, đó là bởi vì, cảnh giới Long Thần cao hơn hắn. Lúc ấy Thác Bạt Thạch mới đạt tới Linh Thần Tam Trọng không lâu, mà Long Thần, tuyệt đối đã ở Linh Thần Tứ Trọng, thậm chí còn mạnh hơn.
Mà chiến lực của Lục Minh, hắn cũng rất rõ ràng.
Lúc trước, khi Lục Minh giao chiến với Minh Tử, cũng có chút gian nan, phải đại chiến rất nhiều chiêu mới đánh bại được Minh Tử.
Mà chiến lực của Thác Bạt Thạch, không hề thua kém Dương Phá Thiên. Dương Phá Thiên trong năm cự đầu Trung Châu, bài danh thứ ba. Dù có kém hơn Minh Tử, cũng chỉ kém một chút mà thôi, không đáng kể là bao.
Mà bây giờ, thực lực Thác Bạt Thạch càng mạnh hơn, lại thêm gần đây, hắn có một loại bí thuật đạt được đột phá, thiên về phòng ngự.
Thác Bạt Thạch bản thân đã thiên về phòng ngự, ngay cả Không Gian Ý Cảnh của Dương Phá Thiên cũng không phá nổi phòng ngự của hắn. Bây giờ lực phòng ngự mạnh hơn, lòng tin của hắn tăng thêm gấp bội, tự cho rằng có thể áp chế Dương Phá Thiên.
Cho nên, một trận chiến cùng cấp độ, hắn không sợ Lục Minh.
Hiện giờ, Lục Minh lại còn nói muốn một chiêu đánh bại hắn, đây chính là sự vũ nhục đối với hắn, khiến hắn lửa giận ngút trời.
"Lão Tổ, xin cho hắn giao chiến cùng ta, ván cược này, chúng ta nhất định thắng, ta chắc chắn khiến bọn chúng lui binh!"
Thác Bạt Thạch nhìn về phía Man Hoàng.
Man Hoàng nhíu mày, cảm thấy Lục Minh có chút khó lường.
Nhưng trong lòng hắn, cũng có cùng suy nghĩ với Thác Bạt Thạch.
Thiên phú của Thác Bạt Thạch, trong lịch sử Bách Thú Bộ Lạc, đều là cực kỳ hiếm thấy, mạnh hơn khi hắn còn trẻ không biết bao nhiêu lần. Hắn cũng không tin Lục Minh có thể trong cùng cấp độ, một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch.
"Tốt, trận chiến này, ta cùng ngươi cược!"
Man Hoàng trầm ngâm chốc lát, rồi mở miệng.
"Tốt, Man Hoàng, chúng ta lập Huyết Thệ đi, dù sao việc này trọng đại, nếu một bên sau đó thất hứa, e rằng sẽ không ổn thỏa!"
Lục Minh nói.
"Nhưng ta muốn biết rõ, ngươi có thể làm chủ không? Nếu ngươi đồng ý, nhưng bọn họ lại đổi ý thì sao?"
Man Hoàng nhìn về phía Khúc La cùng Ma Dạ.
Lục Minh nói: "Ta chính là Thống Soái cao nhất, lúc này đây, ta có thể toàn quyền làm chủ!"
Lời ấy khiến Man Hoàng và những người khác lại một lần giật mình.
Lục Minh lại là Thống Soái cao nhất, thống lĩnh rất nhiều đại quân, kể cả các Hoàng Giả, khiến bọn họ khó lòng tin được.
"Thống Soái, xin ngài nghĩ lại!"
Khúc La, Ma Dạ và những người khác đều mở miệng, truyền âm cho Lục Minh.
Cái tên Thác Bạt Thạch, bọn họ cũng từng nghe qua, bọn họ cũng rất khó tin tưởng Lục Minh có thể trong cùng cấp độ một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch.
"Không cần nhiều lời, ta tự có chủ trương!"
Lục Minh vung tay lên, cắt đứt lời của Khúc La và những người khác.
Thấy vậy, Man Hoàng liền yên tâm cùng Lục Minh lập Huyết Thệ.
Nếu Lục Minh bại, quân sẽ rút; nếu Lục Minh thắng, Bách Thú Bộ Lạc sẽ đầu hàng vô điều kiện.
"Lão Tổ, vạn nhất Lục Minh thật sự thắng thì sao?"
Một vị Chí Tôn của Bách Thú Bộ Lạc có chút lo lắng, truyền âm cho Man Hoàng.
"Việc này ta cũng đã cân nhắc kỹ, hôm nay thiên hạ đại loạn, chư Đại Thế Lực tranh chiến lẫn nhau, không có Thế Lực nào có thể chỉ lo thân mình, tất cả đều sẽ bị cuốn vào, đại chiến sớm muộn sẽ tới, nếu không cẩn thận, sẽ có họa diệt tộc!"
"Nếu Lục Minh kẻ này thật sự có thể một chiêu đánh bại Thác Bạt Thạch, thì chứng tỏ hắn có tài năng thông thiên, thiên phú chấn động cổ kim, tiền đồ tương lai khó mà lường được. Nếu không chết yểu, tương lai xưng hùng Thần Hoang, cũng là khả năng rất lớn. Chúng ta đầu nhập vào hắn, chưa hẳn không phải là lựa chọn tốt!"
Man Hoàng âm thầm truyền âm cho vị Chí Tôn kia, nói ra những suy nghĩ trong lòng.
Là Man Hoàng, sống qua bao đời tuế nguyệt, tự nhiên sẽ không vì nhất thời xúc động mà đáp ứng đổ chiến với Lục Minh, mà là đã suy nghĩ tính toán kỹ càng.
Kỳ thực, Lục Minh cũng đã cân nhắc điểm này, tu vi hiện tại của hắn còn yếu, nếu chỉ dựa vào tu vi, không thể nào chấn nhiếp quần hùng, cho nên, hắn liền muốn thể hiện ưu thế của mình.
Ưu thế của hắn, chính là thiên phú của hắn, chính là tuổi tác của hắn. Hắn còn trẻ, đang ở vào giai đoạn hoàng kim của Võ Giả, tương lai bất khả hạn lượng.
Chỉ có thể hiện thiên phú kinh người, những vị đại lão này mới có thể bị chấn nhiếp, mới có thể đầu nhập vào hắn.
Giống như Tạ Loạn cùng hắn kết minh, cũng là coi trọng điểm này của hắn.
"Lục Minh, chiến một trận đi!"
Thác Bạt Thạch dậm chân bước ra, đi tới trước mặt Lục Minh, trong tay xuất hiện một cây Lang Nha Bổng to lớn, khí tức bốc lên, tựa như một đầu Man Thú bị chọc giận, nhìn chằm chằm Lục Minh.
Dịch độc quyền tại truyen.free