Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 34:

Nghe câu hỏi của ba đệ tử thiếu niên này, Yến Hạ ngỡ ngàng không biết nên đáp lại thế nào cho phải. Nàng đã từng gặp những nhân vật lợi hại nào chứ?

Cách đây không lâu, ở Nam Hà trấn, trên dưới Quỷ Môn lũ lượt kéo tới, nàng còn nhìn thấy vị chủ nhân trong truyền thuyết của Quỷ Môn. Còn những người giao chiến bất phân thắng bại với đám người đó lại là cha mẹ nuôi của nàng.

Câu hỏi này khiến Yến Hạ bừng tỉnh, hóa ra một người vốn đỗi bình thường như nàng lại gặp được nhiều nhân vật mạnh mẽ đến thế. Cha mẹ nuôi của nàng là những người mà Quỷ Môn phải kiêng dè, là cường giả dùng sức của bốn người để đối chọi với cả một thế lực lớn. Hơn nữa, người từng giúp đỡ nàng là minh chủ tiền nhiệm của Thiên Cương Minh Trung Nguyên, là người từng diệt trừ vô vàn thế lực tà ác.

Cuộc sống bình dị của nàng bỗng chốc không còn bình dị nữa. Lúc trước, nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua những chuyện thế này, hay sẽ ngồi cùng với một đám đệ tử chính đạo.

"Yến Hạ cô nương?" Thấy Yến Hạ không đáp gì, tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất tên Dịch Nhạn Nhi chớp mắt hỏi, "Sao ngươi không nói chuyện?"

"Đúng vậy, Yến Hạ cô nương chắc hẳn quen biết rất nhiều nhân vật lợi hại đúng không?" Nhị sư huynh Kỷ Lương Bình hỏi lại.

Từ góc độ của họ, Yến Hạ quả thật quen khá nhiều nhân vật lợi hại, nhưng những chuyện đó quá phức tạp, thân phận của họ cũng rất đặc biệt, Yến Hạ không biết nên giải thích làm sao.

Ba thiếu niên tưởng Yến Hạ không muốn nói chuyện với mình, trong lòng có phần không vui, đại sư huynh Phương Trạch thể hiện sự bất mãn rõ ràng nhất. Nghe sư đệ sư muội liên tục bắt chuyện với Yến Hạ, hắn cau mày nói: "Người ta đâu có thèm để ý các đệ, còn không nhìn ra à?"

Xe ngựa di chuyển trong sơn cốc, bánh xe cán qua hòn đá làm thân xe rung lắc nhè nhẹ, mọi người trong xe cũng im lặng hẳn.

Có xe ngựa khác lướt qua xe của họ, mọi người giật mình tỉnh táo lại.

Dịch Nhạn Nhi và Kỷ Lương Bình nhìn nhau, ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng. Tiểu sư muội Dịch Nhạn Nhi mỉm cười, tìm chủ đề giải tỏa ngượng ngùng: "Phải rồi, ta nhớ lúc ở Bắc Nghiên trang minh chủ cũng xuất hiện, Yến Hạ cô nương quen minh chủ đúng không?"

Yến Hạ phải mất một lúc lâu mới nhận ra minh chủ mà Dịch Nhạn Nhi nói là Minh Khuynh.

Nàng chưa kịp đáp thì Phương Trạch ngồi đối diện đã lạnh lùng lên tiếng cắt ngang lời họ: "Muội còn dám gọi hắn là minh chủ, muội đừng quên rằng hắn từng là phản đồ của Trung Nguyên."

Dịch Nhạn Nhi sực nhớ ra điều đó, bèn vỗ vỗ trán, lè lưỡi cười nói: "Đúng nhỉ, minh chủ Thiên Cương Minh bây giờ là Tần minh chủ mà. Xưng hô ấy đã quá lâu, muội nhất thời quên đổi rồi."

"Hai chữ minh chủ này không thể gọi bừa được." Phương Trạch nghiêm khắc giáo huấn sư đệ sư muội, "Trung Nguyên chúng ta không bao giờ nhận một tên phản đồ làm minh chủ."

Sư đệ và sư muội hắn rất nghe lời, gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng ý. Nhưng Yến Hạ nghe vậy, không nhịn được nữa nhỏ giọng biện giải cho người đó: "Huynh ấy không phải phản đồ."

Vốn đang hừng hực lửa giận, Phương Trạch nghe Yến Hạ nói vậy liền ngoái đầu nhìn nàng, hừ lạnh nói: "Yến Hạ cô nương, ngươi thì biết gì chứ? Nếu hắn không phải kẻ phản bội thì năm đó, khi Vô Ưu Cốc đại loạn, hắn hẳn đã dẫn chúng ta đánh thẳng vào hang ổ của chúng, và đến giờ, đám tà giáo Vô Ưu Cốc đó đã không còn tồn tại. Hắn khăng khăng không chịu dẫn dắt chúng ta tiêu diệt Vô Ưu Cốc chẳng phải vì hắn từng đầu quân cho chúng sao? Có khi đến bây giờ hắn vẫn còn là người của bọn chúng, hắn muốn lợi dụng thân phận minh chủ âm thầm gây bất lợi cho Trung Nguyên, ai mà biết cho được?"

Phương Trạch nói một tràng làm Yến Hạ ngẩn người im lặng. Nàng vẫn muốn nói giúp hắn nhưng mấy câu nói của nàng làm sao đủ sức đối đáp với Phương Trạch?

Cảm giác vô lực ngập tràn trong tim. Thì ra hiểu biết của nàng về Minh Khuynh lại nông cạn đến vậy, đến lúc muốn nói giúp hắn vài câu nàng cũng không biết nói gì.

Thấy bộ dạng á khẩu của Yến Hạ, biểu cảm của Phương Trạch dịu lại đôi chút, giọng điệu không còn quá lạnh nhạt, dặn dò: "Yến Hạ cô nương, ta không biết sao ngươi lại đồng hành với Minh Khuynh nhưng ngươi phải cẩn thận, hắn tuyệt đối không phải hạng người hiền lành gì đâu."

Yến Hạ không muốn nghi ngờ Minh Khuynh, nàng định nói thêm gì đó nhưng xe ngựa đột nhiên rung lắc mạnh một cái, sau đó dừng lại.

Mấy thiếu niên nhận ra bất ổn, Phương Trạch xốc màn xe đi ra ngoài. Trong lòng Yến Hạ có dự cảm chẳng lành, gác lại những chuyện bọn họ vừa nói, nàng lập tức theo ba đệ tử Huyền Dương phái xuống xe.

Đoàn xe đã lên đường được mấy ngày, hiện tại đang dừng ở một thâm cốc. Hai bên đường là những vách đá cao ngất ngưởng, phủ kín dây leo xanh um. Những loài cây thân thấp mọc khắp trong cốc, sơn cốc hoang vu tỏa ra sự lạnh lẽo và âm u. Ngẩng đầu nhìn lên, phần lớn ánh nắng bị chặn lại bởi những tầng dây leo trên vách núi, còn chưa đến giờ ngọ (*) nhưng khắp bốn bề đã u ám như đêm về.

Xe ngựa Huyền Dương phái dừng dưới gốc cây, Yến Hạ theo mọi người xuống xe, bấy giờ mới biết nguyên nhân đoàn xe đột ngột dừng lại.

Đường trong sơn cốc vốn đã nhỏ hẹp nay còn bị một cái cây to đổ chắn ngang một nửa đường. Cành lá vẫn còn xanh tươi, có vẻ mới đổ xuống không lâu, xung quanh bùn đất văng tung tóe khắp tán lá. Các đệ tử Huyền Dương phái đang đứng đợi, nghĩ cách kéo cây đại thụ đó ra.

"Lúc nãy còn bình thường, sao giờ lại xảy ra chuyện thế này?" Phương Trạch bất mãn khoanh tay đứng một bên, có vẻ khá bực bội trước phiền phức này.

Một đệ tử Huyền Dương phái đang gạt lá cây sang một bên, nghe Phương Trạch nói vậy thì lắc đầu cười bất lực đáp: "Có lẽ là mưa lớn làm ngã cây, không sao, chắc qua một hai canh giờ nữa là ổn thôi."

Phương Trạch suy tư nhìn đại thụ chắn ngang đường, lắc đầu: "Phải nhanh lên. Ra khỏi sơn cốc này còn đi nửa ngày nữa mới đến Dĩnh thành. Nếu cái cây này chắn đường kéo dài thêm thời gian nữa, e rằng trời tối chúng ta vẫn chưa thể tới nơi."

"Kịp mà, kịp mà, sư huynh đừng lo lắng quá." Đệ tử nọ cười, nhanh chóng gọi mấy đệ tử khác đến dọn đường.

Dịch Nhạn Nhi và Kỷ Lương Bình tiến lên giúp một tay. Yến Hạ cũng định giúp đỡ nhưng bị Phương Trạch cản lại: "Chúng ta đã đồng ý với Tuân trang chủ chăm sóc ngươi. Chuyện thế này không cần ngươi bận tâm đâu." Hắn không chịu để Yến Hạ giúp, còn bản thân thì quay sang bàn bạc với hai sư đệ sư muội về chuyện sau khi đến Dĩnh thành sẽ vòng sang Sương thành.

Yến Hạ không giúp được gì, lại càng không tiện xen vào chuyện của họ, thế là chỉ đành đứng một bên chờ. Các đệ tử Huyền Dương phái đều là người tu hành, hành động nhanh nhẹn, cây đại thụ chắn ngang đường không thể làm khó bọn họ, việc dọn dẹp diễn ra khá thuận lợi. Yến Hạ để ý thấy bên cạnh các đệ tử Huyền Dương phái, sát thân cây đổ kia có một chiếc xe ngựa khác cũng đang dừng ở đó. Trên xe là một phu xe trung niên đầu bạc đang khẽ khàng nói gì đó với người bên trong xe.

So với xe ngựa của Huyền Dương phái thì chiếc xe này quá bình thường, chắc là thuê tạm ở một trấn nào đó, không biết người ngồi ở trong là ai.

Yến Hạ đã có ấn tượng với chiếc xe này. Từ khi ba đệ tử bắt chuyện, chiếc xe này vẫn đi cùng đường với bọn họ. Nay đại thụ đổ chắn ngang đường, xe của họ cũng bị chặn lại.

Có các đệ tử Huyền Dương phái dọn đường, phu xe và chủ nhân xe ngựa đó cũng không cần động thủ, chỉ dừng bên cạnh chờ họ dọn dẹp xong.

Khi Yến Hạ chăm chú quan sát xe ngựa đó, Phương Trạch cũng chú ý tới, hắn cười nhạt, lắc đầu nói: "Không biết người bên trong là ai, cũng chẳng thèm xuống giúp một tay."

Yến Hạ chần chừ nhìn xe ngựa đó một lúc. Chỉ đến khi mọi người báo đường đã thông, nàng mới quay lưng trở về xe ngựa của mình, tiếp tục lên đường.

Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước, Yến Hạ trông thấy Dịch Nhạn Nhi bên cạnh đang nhìn phong cảnh sơn cốc lướt qua ngoài cửa sổ và chiếc xe ngựa đi cùng đường với bọn họ, khẽ thở dài nhẹ nhõm một tiếng.

Yến Hạ khó hiểu trước phản ứng của nàng ấy nhưng nàng không tiện hỏi. May mà Phương Trạch lên tiếng: "Sư muội sao vậy?" Ngữ khí của Phương Trạch đối với Dịch Nhạn Nhi rất ôn hòa.

Dịch Nhạn Nhi thu hồi tầm mắt, dường như cảm nhận được hơi lạnh trong sơn cốc, nàng ấy kéo chặt áo khoác, cười nói: "Không có gì, lúc nãy muội cứ nghĩ chúng ta sẽ phải qua đêm ở đó rồi, thật may là bây giờ có thể lên đường rồi."

Sắc mặt Phương Trạch biến sắc như chợt hiểu ra điều gì đó. Ngược lại Kỷ Lương Bình bên kia chưa kịp hiểu ý hai người, khó hiểu hỏi: "Chỗ này làm sao à? Sư muội sợ hãi sao?"

"Ừ…" Dịch Nhạn Nhi không hề che giấu, lướt nhìn Kỷ Lương Bình một cái rồi nhỏ giọng nói: "Nhị sư huynh, huynh nghe qua đại chiến trừ ma hơn trăm năm trước bao giờ chưa?"

Kỷ Lương Bình gật đầu lia lịa, nói: "Tất nhiên có nghe. May mà đám Ma môn đó không còn nữa."

"Sư huynh." Giọng Dịch Nhạn Nhi như thì thầm, xa xăm, nàng ấy lưỡng lự nói, "Muội nghe nói trận đại chiến giữa chính đạo với Ma môn đó diễn ra ở sơn cốc này. Rất nhiều ma vật bị mắc kẹt và bỏ mạng ở sơn cốc, nên…"

Xem ra Kỷ Lương Bình chưa từng nghe chuyện này, hắn bất giác ngây người. Dịch Nhạn Nhi nói tiếp: "Có người nói ở đây thường xảy ra chuyện, không biết là ma vật lang thang qua lại hay vì oán khí quá nặng. Tóm lại… chỗ này không phải nơi an toàn."

Nhị sư huynh Kỷ Lương Bình vốn dĩ cũng chẳng dũng cảm hơn tiểu sư muội là bao, nghe đến đây liền mặt trắng bệch. Dịch Nhạn Nhi mỉm cười lắc đầu nói: "Nhưng may mà chúng ta không ở lại quá lâu, sắp ra khỏi cốc rồi, ra khỏi đây là không có chuyện gì nữa."

Lời này vô hình trung trở thành một lời báo hiệu. Dịch Nhạn Nhi vừa nói xong, tiếng bánh xe két lên chói tai, xe ngựa tức thì thắng khựng lại. Biểu cảm của Yến Hạ và ba sư huynh muội trên xe biến sắc, nhanh chóng xuống xe.

"Lại chuyện gì nữa?" Phương Trạch hỏi.

Mấy đệ tử Huyền Dương phái bất lực nhìn Phương Trạch, chỉ tay về phía trước, lắc đầu nói: "Đây… hết đường đi rồi…"

Yến Hạ quay đầu nhìn lại. Con đường nhỏ duy nhất trong sơn cốc đang bị một đống đá chắn ngang, những tảng đá to nặng chồng chất giữa đường, hoàn toàn cắt đứt lối đi của họ. Yến Hạ đứng trước đống đá, thân người đứng giữa sơn cốc tối tăm không thấy mặt trời, dự cảm chẳng lành trong lòng càng mãnh liệt.

Nàng chợt nhớ ra một chuyện, quay người nhìn chiếc xe ngựa vẫn luôn theo sau họ. Chiếc xe đang dừng trước đống đá, yên lặng chờ đợi hệt như lần trước.

Ánh mắt Yến Hạ dừng trên xe ngựa đó hồi lâu. Tiếng Phương Trạch nói với các đệ tử khác chợt vang lên: "Xử lý đống đá này cần bao lâu?"

Các đệ tử Huyền Dương phái im lặng như đang tính toán tình hình trước mắt, một lúc sau mới đáp: "E là… phải mất năm sáu canh giờ."

"Năm sáu canh giờ?" Giọng Phương Trạch lập tức thay đổi. Dịch Nhạn Nhi bên cạnh cũng hoảng hốt, lẩm bẩm nói: "Đợi năm sáu canh giờ nữa là đến nửa đêm rồi, không có cách nào nhanh hơn được chút nào sao?"

Các đệ tử lắc đầu ý là không có cách nào khác, sau đó nói: "Hay là chúng ta quay về?"

"Không được, không được về." Phương Trạch lập tức phủ định, hắn lắc đầu nói: "Quay về cũng sẽ mất rất nhiều thời gian. Chúng ta cứ nhanh chóng xử lý chỗ này đi, tranh thủ thời gian đi nhanh."

Yến Hạ ngẩng đầu nhìn sắc trời đang ảm đạm dần trên cao, bước lên trước khẽ nói: "Ta cũng giúp nữa, thêm một người có lẽ sẽ nhanh hơn một chút."

Phương Trạch không kìm được ngẩng đầu đánh giá nàng một thoáng, cau mày nói: "Ngoài trận pháp Yến Hạ cô nương còn biết công phu nào khác không?"

Yến Hạ sững người, lắc đầu.

Phương Trạch bật cười, đẩy Yến Hạ tới bên xe ngựa: "Vậy thì ngươi đừng làm vướng chân nữa, ở một bên chờ là được rồi."

Đến khi mọi người bắt đầu động thủ, Yến Hạ mới biết mình đúng là không giúp được gì. Các đệ tử Huyền Dương phái tu hành công pháp từ nhỏ, thể lực hơn người thường rất nhiều, mọi người bận rộn dời những tảng đá lớn nhỏ. Thời gian dần dần trôi qua, sắc trời cũng tối dần.

Cho đến khi bầu trời hoàn toàn chìm hẳn vào bóng đêm, mọi người mới chỉ xử lý được một nửa, vẫn chưa đủ để xe ngựa có thể đi qua.

Khi màn đêm buông xuống, gió trong rừng cũng mạnh hơn. Giữa rừng cây âm u thỉnh thoảng phát ra tiếng cuồng phong quét qua lá cây giống như tiếng rít gào của dã thú, thực khiến lòng người không khỏi run sợ.

Nhớ lại chuyện Dịch Nhạn Nhi nói lúc sáng, cảm giác bất an từ khi vào sơn cốc đến giờ ngày càng mãnh liệt. Ánh mắt nàng vô thức liếc sang chiếc xe ngựa dừng bên kia, trong lòng rối bời với vô vàn suy nghĩ, lại nghe giọng nói sốt ruột của Phương Trạch: "Cứ đào thế này đến bao giờ? Chi bằng chúng ta đập nát đống đá này, nhanh chóng rời khỏi đây thôi!"

"Sư huynh!" Mấy đệ tử Huyền Dương phái vừa kinh ngạc vừa lo lắng, "Đống đá này lớn vậy, dựa vào sức chúng ta sao có thể đập nát được chứ? Lỡ có chuyện gì thì sao?"

"Sao lại không được?" Chờ đợi trong thời gian dài cộng thêm nỗi sợ hãi của sư muội dường như đã làm cạn kiệt sự kiên nhẫn của Phương Trạch. Hắn đứng dậy bước tới trước đống đá, hét lên: "Các đệ tránh ra!"

Chuyện đại chiến trăm năm trước khiến Dịch Nhạn Nhi sợ hãi; giờ nghe Phương Trạch muốn phá vỡ đống đá để nhanh chóng thoát khỏi đây, tâm trạng nàng ấy cũng dịu đi phần nào. Nàng ta vội vàng kéo Yến Hạ bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Yến Hạ cô nương đừng đứng đó, lát nữa sư huynh ra tay, đá vụn bay khắp nơi có thể khiến cô nương bị thương đấy."

Yến Hạ nhìn bóng người trước đống đá, lắc đầu muốn ngăn cản: "Nhưng mà… Cha nuôi từng nói, trong tình huống thế này mà gây động tĩnh quá lớn sẽ xảy ra chuyện chẳng lành."

Dịch Nhạn Nhi không hiểu, ngơ ngác hỏi: "Ngươi nói cái gì?"

Thật tiếc là Trang chủ Bắc Nghiên Trang, Tuân Chu, không có mặt ở đây lúc này. Nếu có hắn nhất định sẽ ra tay ngăn Phương Trạch làm chuyện mạo hiểm, vì hắn hiểu rất rõ những câu chuyện Diệp Đề nói chính xác đến mức nào, hay nói cách khác, cái miệng linh nghiệm của Yến Hạ đáng sợ đến đâu.

Phương Trạch vận khí ra chưởng. Cuồng phong cuốn theo dòng khí mạnh mẽ lao thẳng vào đống đá. Cùng lúc đó, sơn cốc bắt đầu run lắc kịch liệt. Vô số hòn đá lăn xuống từ trên vách núi, âm thanh ầm ầm như sấm sét giáng trần. Đám người trong sơn cốc cũng chao đảo theo chấn động này, như thể sắp bị chôn vùi trong đống đá vụn.

Nhưng không một ai để ý, ngay khi biến cố vừa xảy ra, trên chiếc xe ngựa vẫn luôn yên tĩnh bên kia, tấm rèm xe vẫn luôn đóng kín từ đầu đến cuối, khẽ lay động.

Xin mời độc giả cùng truyen.free tiếp tục theo dõi những diễn biến hấp dẫn của câu chuyện qua bản dịch độc quyền này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free