Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 44:

Hai người dùng bữa tại khách điếm, phòng cũng đã đặt xong xuôi nhưng họ không vội trở về phòng nghỉ ngơi ngay. Minh Khuynh đi tiệm thuốc bốc thuốc, còn Yến Hạ không muốn ở lại khách điếm một mình nên đã đi cùng hắn.

Tiệm thuốc nằm ở phía tây Dĩnh thành, cách khách điếm của hai người một quãng khá xa. Họ thong thả bước đi trên đường. Yến Hạ không muốn đi quá nhanh, chỉ mong con đường này kéo dài mãi không dứt, còn Minh Khuynh…

Yến Hạ đi sau Minh Khuynh, lén nhìn bóng lưng người phía trước. Từ góc độ của mình, nàng không thể thấy được biểu cảm của hắn, chỉ đành đoán mò và lặng lẽ nhìn theo.

“Đây là lần đầu tiên muội ra khỏi Nam Hà trấn sao?” Người đi trước bỗng lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Yến Hạ đang mải miết theo dõi, nghe Minh Khuynh hỏi vậy thì giật mình tỉnh táo lại, gật đầu đáp: “Ừ.”

Minh Khuynh bất ngờ dừng bước.

Yến Hạ đi đằng sau, thấy hắn dừng lại nàng cũng dừng theo.

Minh Khuynh chờ một lúc không thấy người phía sau có động tĩnh gì, hắn quay người lại, mỉm cười bất đắc dĩ nhìn Yến Hạ: “Sao không lại đây?”

Yến Hạ ngây người, nhỏ giọng đáp: “Huynh dừng lại, đương nhiên ta cũng phải dừng theo.”

Minh Khuynh cảm thấy bật cười, hắn vươn tay về phía Yến Hạ. Nàng khó hiểu nhìn bàn tay hắn, thầm đoán xem hắn có ý gì. Minh Khuynh vẫn đứng yên, ánh mắt dịu dàng chờ đợi nàng.

Một lúc sau, Yến Hạ khẽ do dự rồi thăm dò nắm lấy bàn tay hắn.

Ngón tay Minh Khuynh hơi lạnh, nhưng Yến Hạ lại giật mình như chạm phải nước sôi, định rút tay về. Bàn tay Minh Khuynh khẽ dùng lực, nắm lấy tay nàng kéo về phía mình. Lực đạo không mạnh, dịu dàng như một thói quen. Yến Hạ có cảm giác như mình được một cơn gió nhẹ nhàng đẩy tới. Đến khi phản ứng kịp, nàng đã đứng trước mặt Minh Khuynh. Ánh nắng mặt trời rải rác trên người hắn, tiếng rao bán từ mấy con phố vọng lại tựa như lọt vào tâm trí Yến Hạ, khiến nàng cứng đờ không sao cựa quậy.

“Vậy là được rồi.” Minh Khuynh nhìn khoảng cách của hai người, khẽ gật đầu nói.

Yến Hạ hoàn hồn, khó hiểu chớp mắt hỏi lại: “Cái gì?”

Minh Khuynh buông tay Yến Hạ, ra hiệu cho nàng đi tiếp, mỉm cười nói: “Đi sánh bước mới là đồng hành, nếu muội đã đồng hành cùng ta thì sao lại đi phía sau?”

“Ta…” Yến Hạ không thể nào nói toạc tâm tư mình cho hắn biết. Từ ngày đầu gặp gỡ, nàng đã xem hắn là người bước ra từ trong tranh vẽ, tựa vầng trăng, tựa nắng xuân, luôn là một sự tồn tại xa vời mà nàng không dám tiếp cận.

Trong lúc Yến Hạ do dự, Minh Khuynh lại nhẹ nhàng nói: “Muội không cần phải đi sau lưng bất kỳ ai.”

Yến Hạ trầm tư, cảm thấy lời Minh Khuynh còn có ẩn ý khác, nhưng không đợi nàng lên tiếng, Minh Khuynh đã chuyển sang chuyện khác: “Muội không mang Tứ Tượng Đồ theo à?”

Yến Hạ lắc đầu: “Ta để nó lại khách điếm rồi.” Theo nàng nghĩ, cho dù mang theo nó ra ngoài thì nó cũng đâu thể nói chuyện giữa đường trước mặt dân chúng, chi bằng cứ để nó lại trong phòng, sẵn tiện trông coi hành lý luôn.

Nàng nói lại suy nghĩ này với Minh Khuynh.

“…” Sự đơn thuần chưa trải sự đời thỉnh thoảng lộ ra ở Yến Hạ khiến Minh Khuynh phải bật cười. Hắn lắc đầu nói: “Muội không sợ Tứ Tượng Đồ bị trộm mất à?”

Yến Hạ chẳng hề lo lắng: “Tứ Tượng Đồ có thể tự ứng phó.”

Minh Khuynh còn muốn nói thêm gì đó nhưng ánh mắt Yến Hạ đã chuyển sang đoàn xe vừa đi qua trên đường phố. Hình như trong thành đang có lễ hội, một đoàn người hành hương kéo đến, những nữ tử mặc váy áo sặc sỡ ngồi trên xe hoa, bên cạnh còn có những nữ đồng xách giỏ trúc, rải cánh hoa đầy đường. Đường cái náo nhiệt vô cùng, mọi người lũ lượt kéo nhau đi theo đoàn xe, đây thật là một cảnh tượng huyên náo mà Yến Hạ chưa từng được nhìn thấy.

Yến Hạ xem đến ngẩn ngơ, bước chân khựng lại lúc nào không hay.

Minh Khuynh cũng dừng lại bên cạnh nàng, im lặng không nói một câu.

Nữ tử trên xe hoa bắt đầu nhảy múa, những cánh hoa đỏ bay lả tả xuống đất, có vài cánh rơi trên mái tóc của vũ nữ. Tiếng nhạc hòa cùng tiếng cười nói của đoàn người, cả con đường chìm trong không khí huyên náo vui vẻ, khiến người ta chìm đắm mà bất giác thả lỏng tinh thần.

Yến Hạ chăm chú nhìn nơi náo nhiệt ấy suốt cả quá trình, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm, ánh sáng phút chốc tan ra, hóa thành ý cười lung linh.

Khi Yến Hạ chăm chú ngắm cảnh tưng bừng bên đó, nàng không hề phát hiện ra ánh mắt Minh Khuynh vẫn luôn dừng trên người nàng. Ý cười vừa hiện lên trong mắt nàng, hắn cũng mỉm cười, một nụ cười thật dịu dàng.

Không biết là ai hò hét lên một tiếng, những người trên đường cũng hét theo, dường như đang gọi tên nữ tử trên xe hoa. Nữ tử cong môi cười, ngượng ngùng quay mặt đi, đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước, rồi dần khuất xa.

Đến khi đoàn xe biến mất ở cuối con đường, Yến Hạ mới quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh như những vì sao trên trời, nàng vui mừng nói với Minh Khuynh: “Vũ điệu đẹp thật, ta chưa từng thấy bao giờ!”

Minh Khuynh gật đầu mỉm cười, nói: “Có lẽ là phong tục của nơi này, rất nhiều thành trấn cũng có cảnh náo nhiệt như thế, muội ở Nam Hà trấn lâu ngày nên mới không được xem thôi.”

Yến Hạ gật đầu lia lịa, lòng vẫn còn đắm chìm trong khung cảnh vừa thấy. Nàng hào hứng kể chuyện lúc nãy cho Minh Khuynh nghe, Minh Khuynh cũng kiên nhẫn lắng nghe nàng nói.

Một lúc sau, Yến Hạ sực nhớ ra mục đích hai người ra ngoài bèn lập tức ngừng chủ đề này.

Minh Khuynh im lặng nhìn nàng, Yến Hạ hơi ngại ngùng nói: “Hồi nãy chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ? Tới chuyện Tứ Tượng Đồ rồi phải không?”

“…”

Chuyện lúc nãy cứ thế mà trôi qua, Yến Hạ không nói, Minh Khuynh cũng chẳng nhắc lại.

Thực ra, trong lòng Yến Hạ rất buồn phiền.

Nàng luôn ý thức được rằng vì mình chưa bao giờ rời khỏi Nam Hà trấn nên những điều nàng biết luôn ít hơn người khác, thế giới trong mắt nàng cũng nhỏ bé hơn người khác rất nhiều. Đôi lúc sẽ mang lại rắc rối cho những người bên cạnh, cũng chính vì vậy, Yến Hạ luôn cẩn thận từng li từng tí khi ở cùng Minh Khuynh. Nàng không muốn Minh Khuynh cho rằng mình là tiểu cô nương không hiểu chuyện, càng không muốn vì sự thiếu hiểu biết của mình mà gây thêm phiền phức cho Minh Khuynh.

Nhưng bây giờ, dáng vẻ ngẩn ngơ đến xuất thần của nàng khi xem một màn múa lại bị Minh Khuynh nhìn thấy.

Yến Hạ thấy vô cùng xấu hổ, bước chân bất giác trở nên nặng nề, thật muốn đào một cái lỗ chui xuống để che giấu gương mặt ửng đỏ của mình.

Chuyện tới nước này, nàng nghĩ hình tượng của mình trong mắt Minh Khuynh chắc chắn là một tiểu nha đầu chẳng có hiểu biết gì, xem náo nhiệt mà cũng vui vẻ ngắm nghía cả nửa ngày trời.

Yến Hạ cảm thấy mình vô cùng tệ hại.

Nàng thầm than thở trong bụng, thoáng ngước mắt lên nhìn Minh Khuynh.

Minh Khuynh đang đi bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn thẳng, không quay đầu nhìn Yến Hạ, nói: “Mấy tháng nữa là đến Trung Thu rồi phải không?”

Yến Hạ nhẩm tính ngày tháng. Lúc các nàng rời khỏi Nam Hà trấn là vào mùa xuân, sau này đến Bắc Nghiên trang, rồi lại chạy qua đây cũng mất một khoảng thời gian không ngắn. Đến ngày Trung Thu đúng là còn vài tháng nữa.

Nàng gật đầu xem như trả lời, cũng không biết Minh Khuynh có thấy hay không. Rất nhanh sau đó Minh Khuynh nói tiếp: “Ta nhớ vào dịp Trung Thu, Sương thành sẽ có Tết Hoa Đăng, lúc đó mọi người sẽ cầm đèn lồng đi dạo chợ đêm, trên phố bày bán đủ thứ, nhiều người sẽ đến bờ sông thả đèn lồng, còn thả đèn cầu nguyện trong rừng. Khung cảnh khi ấy còn náo nhiệt hơn cảnh vừa rồi rất nhiều.”

“Thật ư?” Vốn đang hối hận về phản ứng thái quá của mình, nay nghe Minh Khuynh nói vậy, Yến Hạ lập tức vứt bỏ hết thảy phiền não lên chín tầng mây. Nàng mở to mắt nhìn Minh Khuynh, như muốn kiểm chứng lời hắn nói.

Minh Khuynh không nhịn được mà bật cười, gật đầu lia lịa.

Yến Hạ chưa vui mừng được bao lâu thì lí nhí đáp: “Nhưng lúc đó ta cũng không biết mình đang ở đâu.”

Hiện tại còn rất nhiều chuyện chờ nàng giải quyết. Nàng phải tìm người ở Diệp trạch, còn phải tìm tung tích cha mẹ nuôi. Mấy tháng tới, nàng không biết mình có thể làm được tới đâu, nhưng suy cho cùng vẫn phải tiếp tục.

Minh Khuynh nhìn ánh mắt ảm đạm của nàng, nhẹ nhàng nói: “Bất kể lúc đó ra sao, nếu muội muốn đi ta sẽ đưa muội đi.”

Yến Hạ sững sờ nhìn Minh Khuynh. Đoàn xe huyên náo lúc nãy đã đi xa từ lâu, nhưng chẳng hiểu sao Yến Hạ vẫn cảm thấy những âm thanh ong ong đó còn văng vẳng bên tai, khiến nàng chẳng thốt nên lời.

Đến tận khi tâm trí lượn một vòng rồi quay về thân thể, Yến Hạ mới cúi đầu, cụp mắt, che giấu nụ cười không dám để lộ quá rõ ràng trên môi, đáp: “Được.”

Cuộc hẹn có hơi xa vời, nhưng cũng đủ khắc sâu vào tim Yến Hạ. Sau đó, hai người làm như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cất bước. Yến Hạ cứ chốc lát lại ngước mắt nhìn người đi bên cạnh, cảm thấy chuyện vừa rồi không có chút chân thật nào.

Hai người đi một mạch đến tiệm thuốc. Khi đến nơi, dường như Phó Nhiên đã sớm thông báo trước với người trong tiệm, nên Minh Khuynh chỉ cần bước vào nói mình đến từ Trường Thiện trang thì người trong tiệm thuốc liền hiểu mục đích của hắn và nhanh chóng cung kính giao thuốc đã chuẩn bị sẵn cho Minh Khuynh.

Lấy thuốc xong, hai người trở về khách điếm.

Con đường dù có dài đến mấy, cuối cùng vẫn đi đến điểm cuối. Dù có luyến tiếc, nhưng Yến Hạ cũng chỉ đành theo Minh Khuynh về khách điếm.

Tuy nhiên, khi Yến Hạ mở cửa phòng mình thì bất ngờ phát hiện trong phòng xuất hiện một người lạ.

Đó là một nam tử có tướng mạo còn rất trẻ, hắn đang đứng trước bàn, một tay cầm quạt, tay kia chạm vào Tứ Tượng Đồ đang mở ra, có vẻ như muốn lấy đi cuộn tranh.

Yến Hạ lạnh toát người, nhất thời nghĩ tới vô số khả năng. Nàng tiến lên một bước, la lên: “Ngươi là ai!”

Minh Khuynh đi sau Yến Hạ, liếc qua nam tử nọ, không lên tiếng.

Nam tử kia thấy hai người đột nhiên đi vào cũng không hề hoảng sợ. Hắn chậm rãi thả tay ra, với dáng vẻ vô tội, sờ sờ mũi, kiên nhẫn sửa lời nàng: “Tiểu cô nương, đáng lẽ ngươi nên hỏi ta muốn làm gì, chứ không phải hỏi tên ta.”

Truyen.free nắm giữ bản quyền của bản biên tập này, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free