Vạn vật không lên tiên - Chương 1007: Lệnh Thanh Trừng: Lưỡi Dao Sắc Lạnh Và Hồi Chuông Phản Kháng
Gió lộng trên Hoàng Thành Thiên Long, mang theo cái oi nồng của buổi trưa hè và sự tĩnh mịch đến rợn người. Quảng trường trung tâm, vốn dĩ là nơi tụ họp của vạn kẻ phàm trần và tu sĩ, nơi tiếng cười nói, tiếng rao hàng và tiếng ngựa xe lộc cộc hòa vào một bản giao hưởng phồn thịnh, giờ đây lại chìm trong một sự im lặng chết chóc. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, vẫn sừng sững như biểu tượng cho quyền uy vĩnh cửu. Các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng chói chang, nhưng không hề mang lại cảm giác ấm áp. Thay vào đó, một đài cao tạm bợ, được dựng lên từ những khối đá thô ráp, nhuốm một màu u ám, đứng trơ trọi giữa quảng trường rộng lớn.
Trên đài cao ấy, Lâm Phong – người đệ tử tông môn nhỏ đã dám công khai chất vấn giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả – cùng với vài tu sĩ khác, bị trói chặt bởi những sợi xích khí tức, thân thể đầy rẫy vết bầm tím. Gương mặt hắn tuy hằn lên dấu vết của đòn roi tàn bạo, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên cường không thể khuất phục, một ngọn lửa bùng cháy giữa biển cả tuyệt vọng. Hắn ngẩng cao đầu, hít sâu luồng khí nóng bức, mùi đất và mùi mồ hôi trộn lẫn trong không khí. Dưới chân đài, hàng trăm Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô cảm trong bộ giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm theo vũ khí nặng nề, tạo thành một vòng tròn khép kín, lạnh lẽo như địa ngục. Họ là bức tường ngăn cách giữa đài hành hình và đám đông dân chúng, tu sĩ đang bị buộc phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này.
Không khí ngột ngạt đến khó thở, mùi sợ hãi lan tỏa khắp nơi, lấn át cả mùi hương liệu quý hiếm vốn thường bay lượn từ các cửa hàng, hay mùi thức ăn đư��ng phố thơm lừng từ các quán ăn. Ngay cả những Phàm Nhân Thị Vệ, những người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo, đứng gác vòng ngoài, dù cố gắng giữ vẻ vô cảm, nhưng ánh mắt họ vẫn không giấu nổi sự kinh hoàng, thậm chí là một thoáng đồng cảm chợt lóe lên rồi vụt tắt. Xa hơn một chút, một vài Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, những con quái thú lớn với vẻ ngoài hung tợn, bị bỏ lại một cách hờ hững. Chúng không bị trói buộc, nhưng thân thể lại rên rỉ yếu ớt, ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự tuyệt vọng sâu thẳm. Chúng cảm nhận được sự đau đớn, sự chấm dứt của một ý chí tồn tại, một sự mất mát vô hình đang len lỏi trong không gian.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng trên đỉnh đài cao, dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Hắn nhìn xuống đám đông bên dưới, đôi môi mỏng khẽ nhếch, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp quảng trường tĩnh mịch, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không thể phản đối.
"Kẻ nào dám nghi ngờ Tiên Đạo, kẻ nào dám gieo rắc tà niệm về 'bình yên' sẽ phải nhận lấy kết cục này!" Hắn tuyên bố, giọng điệu đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn, dường như đang nói với một lũ kiến hôi không hơn không kém. Trong tâm trí hắn, những kẻ yếu đuối này chỉ là những kẻ cản đường, những trở ngại cần phải loại bỏ để con đường thăng tiên vĩ đại của hắn được thông suốt. Hắn không hề cảm thấy tội lỗi, chỉ có sự phẫn nộ trước sự ngang bướng và ngu muội của chúng. "Con đường thăng tiên là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu. Kẻ nào dám thách thức quy luật tự nhiên, thách thức ý chí của thần linh, kẻ đó sẽ bị đào thải khỏi vòng luân hồi!"
Lâm Phong, dù thân thể đã kiệt quệ, vẫn cố gắng ngẩng đầu. Hắn khạc ra một búng máu, vệt máu đỏ tươi in hằn trên nền đá trắng, một sự tương phản ghê rợn. Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó nhưng đầy khinh bỉ. "Tiên Đạo của ngươi chỉ là huyết đạo! Ngươi dùng máu xương của vạn vật để xây nên con đường hư ảo của mình! Nhưng ngươi sẽ thất bại! Chân lý của Tần Mặc sẽ trường tồn! Ý chí tồn tại của vạn vật sẽ không bao giờ bị dập tắt!"
Lời nói của Lâm Phong như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến đám đông khẽ xôn xao. Một vài Phàm Nhân Thị Vệ vô thức siết chặt cán giáo, ánh mắt dao động. Trần Trưởng Lão, người đứng cạnh Thiên Diệu Tôn Giả, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, nhưng giờ đây khuôn mặt lại lộ rõ vẻ căng thẳng và bất an. Ông ta khẽ ghé sát, thì thầm, giọng đầy do dự: "Tôn Giả, có cần thiết phải công khai như vậy... Điều này có thể gây ra sự phẫn nộ không đáng có trong dân chúng..."
Thiên Diệu Tôn Giả liếc lạnh Trần Trưởng Lão, ánh mắt xanh thẳm như băng giá. "Đây là mệnh lệnh! Để chúng thấy ai mới là kẻ quyết định vận mệnh Huyền Vực! Ta cần sự sợ hãi để duy trì trật tự. Sự yếu đuối và lòng trắc ẩn chỉ là trở ngại trên con đường thăng tiên. Kẻ yếu không có quyền tồn tại!" Giọng hắn không cao, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Trần Trưởng Lão rùng mình, vội vàng cúi đầu, không dám nói thêm lời nào. Ông ta cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ lời nói của Tôn Giả, mà còn từ chính trái tim mình. Lòng trung thành của ông ta đang bị thử thách, nhưng nỗi sợ hãi lại đè nặng hơn.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rít thê lương qua quảng trường, tiếng rên rỉ yếu ớt của những Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, và tiếng thở dốc nặng nề của đám đông. Rồi, Thiên Diệu Tôn Giả phất tay ra lệnh. Một động tác dứt khoát, vô tình. Ngay lập tức, những Hắc Thiết Vệ phía trên đài hành hình hành động. Vũ khí của họ, những lưỡi đao sắc lạnh, những ngọn giáo nhọn hoắt, không chút ngần ngại xuyên qua thân thể Lâm Phong và những tu sĩ khác. Tiếng hét tuyệt vọng bị bóp nghẹt, bị át đi bởi tiếng gió và sự im lặng kinh hoàng của đám đông. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ nền đá, một dòng chảy ghê rợn lan rộng, tạo thành những vệt màu tang tóc. Mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc vào mũi, khiến nhiều người nôn oẹ, quay mặt đi, run rẩy. Một số phàm nhân ngất xỉu, bị những người xung quanh dìu đi.
Cảnh tượng ấy không chỉ là một vụ hành quyết, mà là một màn trình diễn tàn bạo, một lời cảnh báo đẫm máu. Thiên Diệu Tôn Giả muốn gieo rắc sự sợ hãi, muốn dập tắt mọi ý chí phản kháng, mọi mầm mống của sự nghi ngờ. Hắn tin rằng, chỉ có bạo lực tuyệt đối mới có thể củng cố quyền lực của hắn, mới có thể đảm bảo con đường thăng tiên mà hắn đã vạch ra là bất khả xâm phạm. Nhưng trong những ánh mắt kinh hoàng của đám đông, trong những giọt nước mắt lăn dài trên má của những phàm nhân, và trong sự rên rỉ đau đớn của những Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, một hạt mầm khác đang được gieo. Hạt mầm của sự căm phẫn, của nỗi hận thù, và của một ý chí tồn tại không thể bị khuất phục. Dù hắn đã thành công trong việc tạo ra một không khí ngột ngạt và sợ hãi, nhưng đồng thời hắn cũng đã tạo ra một vết nứt sâu sắc trong niềm tin của vạn vật, một vết nứt mà ngay cả sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả cũng khó lòng hàn gắn.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt và một bầu trời âm u, gió nhẹ thổi qua những con phố của Hoàng Thành Thiên Long, mang theo mùi bụi đường và một nỗi buồn khó tả. Tại Quán Trọ Lạc Dương, một gian phòng riêng được trang bị nội thất bằng gỗ, trang trí đơn giản nhưng ấm cúng, giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Bữa ăn thịnh soạn trên bàn đã nguội lạnh, không ai chạm đến. Mộ Dung Tĩnh, với nhan sắc thanh tú và khí chất cao ngạo thường ngày, giờ đây sắc mặt trắng bệch, đôi mắt phượng sáng ngời đã đỏ hoe, sưng húp. Mái tóc đen dài thường được buộc cao gọn gàng, nay lại có vài lọn rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt đau khổ của nàng. Nàng nắm chặt chén trà trong tay, đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch, cả cơ thể run rẩy từng hồi, như một chiếc lá mỏng manh trước cơn bão tố.
Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt buồn, trầm ngâm ngồi đối diện. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người hối hả trở về nhà với vẻ mặt hoảng sợ, những bước chân vội vã, như muốn chạy trốn khỏi một điều gì đó vô hình, đáng sợ. Tiếng nói chuyện, tiếng chén đũa, tiếng nhạc từ các nghệ nhân, tiếng ngựa hí vốn thường làm nên không khí náo nhiệt của quán trọ, giờ đây dường như cũng yếu ớt hơn, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch bao trùm. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn thường ngày cũng trở nên vô vị, bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi và một cảm giác nặng nề trong không khí.
Mộ Dung Tĩnh khẽ nấc lên, giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc như bị ai bóp nghẹt. "Tàn bạo... quá tàn bạo! Hắn ta đã điên rồi! Lâm Phong... hắn chỉ muốn một sự lựa chọn khác! Hắn chỉ nói lên điều mà vạn vật đang cảm nhận! Thế mà Thiên Diệu Tôn Giả... hắn lại ra tay tàn nhẫn đến vậy!" Nàng đập nhẹ chén trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng. Đó không phải là sự tức giận, mà là nỗi đau đớn tột cùng biến thành sự căm phẫn. Nàng nhớ lại ánh mắt kiên cường của Lâm Phong, nhớ lại dòng máu đỏ tươi chảy lênh láng trên quảng trường, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nàng đã từng là một phần của cái thế giới tu hành ấy, đã từng tin vào con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng. Nhưng giờ đây, tất cả sụp đổ.
Viên Minh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi và chua xót. Hắn quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh. "Đây là cách hắn dập tắt mọi tiếng nói, Mộ Dung Tĩnh. Bạo lực luôn là công cụ cuối cùng của kẻ yếu thế, kẻ sợ hãi mất đi quyền lực. Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận bất kỳ sự thách thức nào, dù là nhỏ nhất, bởi vì hắn hiểu rằng, một khi lòng tin vào 'Tiên Đạo' của hắn bị lung lay, cả đế chế mà hắn đã xây dựng sẽ sụp đổ. Nhưng hắn không hiểu, lửa hận sẽ chỉ bùng lên mạnh hơn. Sự tàn bạo này sẽ không mang lại trật tự, mà sẽ gieo rắc thêm mầm mống của phản kháng."
Hắn dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng lời nói. "Hành động của hắn hôm nay... chính là giọt nước tràn ly. Hắn muốn dùng máu để răn đe, nhưng lại tự tay tưới máu cho hạt mầm phản kháng mà T���n Mặc đã gieo. Dân chúng kinh hoàng, nhưng trong mắt họ, tôi thấy cả sự căm phẫn. Thiên Diệu đã tự chôn vùi uy tín của mình, đã tự đẩy mình vào cô lập. Các thế lực trung lập sẽ ngày càng bị đẩy vào thế khó xử, buộc phải chọn phe khi sự đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả leo thang." Viên Minh nói, giọng điệu lý trí nhưng vẫn ẩn chứa nỗi đau. Hắn hiểu rõ bản chất của Thiên Diệu, nhưng nỗi đau khi chứng kiến sự tàn bạo ấy vẫn không hề vơi bớt.
Mộ Dung Tĩnh lau vội dòng nước mắt, đôi mắt nàng giờ đây không còn sự đau khổ mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, pha lẫn sự căm phẫn sâu sắc. "Chúng ta phải đưa tin này đến Tần Mặc. Càng nhanh càng tốt. Càng nhiều người biết sự thật, Thiên Diệu sẽ càng mất đi lòng dân. Hắn có thể giết chết thân thể Lâm Phong, nhưng hắn không thể giết chết ý chí tồn tại của hắn, cũng như không thể giết chết chân lý mà Tần Mặc đã mang đến." Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Cái lạnh của buổi tối không còn đáng sợ bằng cái lạnh từ sự tàn nhẫn của Thiên Diệu.
Viên Minh cũng đứng dậy, khuôn mặt hắn hiện rõ sự kiên định, không còn vẻ trầm ngâm như trước. Hắn gật đầu. "Đúng vậy. Sự hy sinh của Lâm Phong sẽ không vô nghĩa. Chúng ta phải biến bi kịch này thành động lực, thành ngọn lửa soi sáng cho con đường của Tần Mặc. Cuộc thanh trừng của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là 'giọt nước tràn ly', khiến nhiều thế lực trung lập cuối cùng phải chọn phe. Tần Mặc sẽ sử dụng sự kiện này như một ví dụ điển hình về 'hậu quả của việc tu luyện cực đoan' để thức tỉnh thêm nhiều người."
Cả hai lập tức chuẩn bị hành trang, không chút chần chừ. Mệt mỏi và đau buồn vẫn còn đó, nhưng quyết tâm đã vượt lên trên tất cả. Họ biết rằng, mỗi giây phút trôi qua đều quý giá. Tin tức về sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả cần phải được lan truyền, cần phải được biến thành một lời kêu gọi mạnh mẽ, một hồi chuông cảnh tỉnh cho Huyền Vực. Họ là những chứng nhân sống, và trách nhiệm của họ là phải kể lại câu chuyện này, để sự thật không bị chôn vùi trong máu và nỗi sợ hãi. Họ sẽ kh��ng để sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả chiến thắng.
***
Đêm khuya, Vô Tính Thành chìm trong một sự yên bình lạ thường. Các ngôi nhà được xây dựng chủ yếu từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, giờ đây vắng bóng người, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, và mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình đã ăn sâu vào không khí, mang lại cảm giác an yên đến lạ.
Trong một căn phòng lớn, ấm cúng nhưng nghiêm trang tại Vô Tính Thành, ánh nến lung linh hắt bóng lên những khuôn mặt đang chìm trong sự nặng nề. Tần Mặc ngồi giữa Tô Lam và Lục Vô Trần. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Hắn nhắm mắt, lắng nghe từng lời Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh thuật lại chi tiết cuộc hành quyết Lâm Phong và những tu sĩ khác. Hai người vừa đến, gương mặt còn lộ rõ vẻ mệt mỏi và đau buồn, giọng nói khàn đặc vì quãng đường dài và nỗi xúc động tột cùng.
Tần Mặc không nói, chỉ im lặng lắng nghe. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, năng lực dị thường – khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật – đang khiến hắn cảm nhận một nỗi đau đớn tột cùng. Hắn không chỉ nghe lời kể của Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh, mà hắn còn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Lâm Phong trước cái chết, sự căm phẫn của những tu sĩ bị giết, sự kinh hoàng của đám đông, và cả nỗi buồn thầm lặng của những Thú Cưỡi Của Tu Sĩ đang chứng kiến cảnh tượng tàn bạo. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng giọt máu rơi xuống quảng trường, của từng hạt bụi bị nhuộm đỏ, của từng viên đá lát đư���ng đã hấp thụ nỗi đau. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng, khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau của Lâm Phong như chính nỗi đau của mình.
Mộ Dung Tĩnh, sau khi kể xong, giọng nói nàng khàn khàn, đôi mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, cầu khẩn. "Hắn ta đã không còn nhân tính, Tần Mặc. Đó không phải là một phiên tòa, mà là một màn trình diễn tàn bạo, một sự phô trương sức mạnh đẫm máu. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng dùng nỗi sợ hãi để kiểm soát vạn vật, để dập tắt mọi tiếng nói phản kháng." Nàng dừng lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén cảm xúc. "Lâm Phong đã ngã xuống, nhưng lời nói của hắn, ý chí của hắn, sẽ không bao giờ chết."
Viên Minh tiếp lời, giọng nói của hắn vẫn lý trí, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự u buồn. "Dân chúng kinh hoàng, nhưng trong mắt họ, tôi thấy cả sự căm phẫn. Thiên Diệu đã tự chôn vùi uy tín của mình bằng chính bàn tay của hắn. Sự tàn bạo của hắn sẽ khiến hắn mất đi lòng dân, tạo lợi thế lớn cho chúng ta trong cuộc chiến tư tưởng. Tôi tin rằng, sự kiện này sẽ là 'giọt nước tràn ly', khiến nhiều thế lực trung lập cuối cùng phải chọn phe."
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, không thể kìm nén được sự phẫn nộ. Nàng nghiến răng, giọng nói sắc lạnh như lưỡi kiếm. "Không thể tha thứ! Thiên Diệu Tôn Giả đã đi quá giới hạn! Chúng ta phải hành động, Tần Mặc! Phải trả thù cho Lâm Phong và những người vô tội đã ngã xuống!" Nàng, với bản chất của một kiếm khách kiên định, luôn sẵn sàng hành động để bảo vệ công lý.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, mái tóc đã điểm bạc, trầm ngâm. Giọng nói của hắn trầm, yếu ớt, nhưng mỗi lời lại mang theo sự sắc bén của một chiến lược gia. "Đây là cơ hội. Một cơ hội đẫm máu, nhưng là cơ hội. Sự tàn bạo của hắn sẽ thức tỉnh những kẻ còn đang do dự. Chúng ta có thể dùng bi kịch này để vạch trần bản chất thật của 'Tiên Đạo' mà Thiên Diệu đang rao giảng. Các cuộc đối đầu tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở l���i nói mà có thể leo thang thành các cuộc xung đột vũ trang lớn hơn, chuẩn bị cho đại chiến."
Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một nỗi buồn vô hạn, nhưng đồng thời cũng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn không nói ngay, mà đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm yên bình của Vô Tính Thành. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi, tiếng suối vẫn róc rách, như chưa hề có một bi kịch nào vừa xảy ra ở thế giới bên ngoài. Sự tương phản ấy càng làm nổi bật sự tàn khốc của hành động Thiên Diệu, và cũng khẳng định giá trị của sự bình yên mà Vô Tính Thành đang nắm giữ.
Hắn xoay người lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong phòng, từng người bạn, từng đồng minh đang nhìn hắn với sự mong chờ. Giọng nói của hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Họ đã ngã xuống, không phải để chết, mà để gieo hạt mầm. Hạt mầm của sự thật, của ý chí tồn tại, của quyền được là chính mình, không bị ép bu���c phải 'cao hơn'. Chúng ta sẽ không để sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa."
Tần Mặc hít sâu một hơi, gánh nặng trách nhiệm đè nặng trên vai hắn, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh phi thường. "Lệnh Thiên Diệu đã ban ra, vậy chúng ta cũng phải có lời đáp trả. Không phải bằng bạo lực, mà bằng chân lý. Chúng ta sẽ biến máu của Lâm Phong thành mực, viết nên những câu chuyện cảnh tỉnh. Chúng ta sẽ biến nỗi đau thành sức mạnh, thắp sáng ngọn đuốc hy vọng trong lòng vạn vật."
Hắn dừng lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Hãy để máu của họ tưới cho cây đời của chân lý. Hãy để sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả trở thành bằng chứng cho những lời ta đã nói: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Cuộc thanh trừng này sẽ là dấu hiệu báo trước cho đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu, không phải để thăng tiên, mà để giữ gìn cân bằng bản chất của vạn vật, để bảo vệ quyền được sống một cuộc đời bình yên."
Không khí trong phòng trở nên sôi nổi hơn, nhưng không phải là sự hỗn loạn. Một kế hoạch phản công chiến lược đang dần hình thành trong tâm trí Tần Mặc và các đồng minh, không phải bằng vũ lực trực diện, mà bằng cách lợi dụng chính sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, biến nó thành một công cụ để thức tỉnh lương tri của Huyền Vực. Ngọn lửa hy vọng, được tưới bằng máu của những người đã ngã xuống, giờ đây bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, đối mặt với cơn bão hủy diệt đang tới gần.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.