Vạn vật không lên tiên - Chương 1016: Thánh Chỉ Truy Sát: Phẫn Nộ Của Thiên Diệu Tôn Giả
Tiếng gầm giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vang vọng, xé toạc sự tĩnh mịch của Thiên Cung, nhưng giờ đây, sự cuồng nộ ấy đã lắng xuống, biến thành một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, còn đáng sợ hơn vạn phần. Hắn không còn gào thét, mà ngồi trở lại ngai vàng lộng lẫy, dáng vẻ uy nghi, quyền lực, song ánh mắt xanh thẳm lại mang theo một sự lạnh lẽo như băng giá vĩnh cửu. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, nay không còn bay phần phật trong cơn giận, mà rủ xuống tĩnh lặng, càng tôn lên vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự tàn khốc khó lường. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn dường như cũng mất đi vẻ thuần khiết, chỉ còn lại sự lạnh lẽo khó gần.
Thiên Cung, nơi vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh và thần thánh, với những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như được tạo tác bởi bàn tay Thần linh, giờ đây lại mang một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, nhưng không ai dám ngẩng đầu thưởng ngoạn. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, vốn du dương như khúc nhạc tiên, nay nghe như tiếng thở dài ai oán. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, cùng không khí trong lành tinh khiết, từng làm người ta cảm thấy thư thái và an lạc, giờ chỉ còn là một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy sự căng thẳng tột độ.
Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, đang quỳ một gối dưới bậc thềm ngai vàng, đầu cúi thấp, không dám ngẩng lên. Ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực thường ngày của y giờ tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng. Y cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng của Tôn Giả, không phải là thứ giận dữ bộc phát, mà là một sự tức giận bị nén lại, hóa thành ý chí hủy diệt. Các tu sĩ khác trong điện cũng đều run rẩy, quỳ phục trên mặt đất, không dám phát ra một ti���ng động nhỏ. Sự tĩnh lặng ấy càng làm nổi bật uy áp khủng khiếp từ Thiên Diệu Tôn Giả.
"Mộ Dung Tĩnh," Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh không chấp nhận sự phản đối, "nàng ta đã tự tay đoạn tuyệt Tiên lộ của chính mình, không chỉ vậy, mà còn dám thách thức ý chí của Thiên Đạo, dám phỉ báng con đường mà bao đời nay chúng ta đã gây dựng." Hắn nhắm hờ đôi mắt xanh thẳm, như đang nhìn thấu qua không gian và thời gian. "Nàng là kẻ phản bội lớn nhất, một mối họa cho toàn bộ Huyền Vực, một vết nhơ không thể gột rửa trên con đường chúng ta đang đi."
Hắn đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Trần Trưởng Lão. "Trần Trưởng Lão, ngươi hãy lắng nghe rõ. Ta, Thiên Diệu Tôn Giả, ban bố Thánh Chỉ Truy Sát. Bất kể sống chết, phàm là kẻ dám che chở Mộ Dung Tĩnh, hoặc có ý đồ liên minh với kẻ ngoại đạo Tần Mặc, đều là kẻ địch của Thiên Diệu Tông! Không tha một ai!" Giọng nói của hắn, vốn trầm ấm, giờ đây lại vang lên như tiếng chuông đồng cổ kính, mang theo sức mạnh xuyên thấu linh hồn, không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ mệnh lệnh của mình.
Trần Trưởng Lão vội vàng ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh hãi và trung thành. "Thuộc hạ tuân mệnh! Kẻ yếu không có quyền tồn tại, càng không có quyền phản kháng ý chí của Tôn Giả!" Y dõng dạc đáp lời, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi. Hắn chậm rãi nâng tay phải lên, lòng bàn tay ngửa ra, một luồng linh lực tinh thuần như ngọc bích từ từ ngưng tụ. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, linh khí trong Thiên Cung cuộn xoáy dữ dội, tạo thành một cơn lốc vô hình. Từ luồng linh lực ấy, một đạo thánh chỉ bằng vàng ròng, lấp lánh những phù văn cổ xưa, dần hiện hình. Mỗi nét phù văn đều toát ra ánh sáng chói lọi, chứa đựng uy lực vô biên.
"Thánh Chỉ này sẽ là lời cảnh báo, cũng là lời tuyên án," Thiên Diệu Tôn Giả nói, giọng điệu như phán xét. "Nó sẽ cho vạn vật trong Huyền Vực thấy, kẻ nào dám chống lại Thiên Đạo, chống lại Tiên lộ, sẽ phải chịu sự trừng phạt khủng khiếp nhất."
Hắn vung tay, đạo thánh chỉ vàng rực lập tức bay vút lên cao, xuyên qua mái vòm dát vàng của Thiên Cung, hòa vào tầng mây trắng bồng bềnh. Ngay lập tức, đạo thánh chỉ ấy không ngừng phân tách, hóa thành vô số tia sáng nhỏ hơn, rực rỡ như những ngôi sao băng, phóng đi khắp bốn phương tám hướng của Huyền Vực. Mỗi tia sáng mang theo uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, như những lưỡi dao vô hình, găm sâu vào tâm trí của mọi sinh linh, tuyên cáo về một cuộc săn đuổi không khoan nhượng.
Trần Trưởng Lão cùng hàng chục Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm vũ khí nặng trịch, ngay lập tức đứng dậy. Tiếng giáp sắt va chạm vào nhau vang lên khô khốc, lạnh lẽo, như khúc nhạc báo hiệu cho một trận chiến sắp sửa bùng nổ. Những Hắc Thiết Vệ này, vốn vô cảm và chỉ biết tuân thủ mệnh lệnh, giờ đây lại mang theo một sát khí nồng đậm, như những cỗ máy chiến tranh được khởi động. Họ không nói một lời, chỉ lặng lẽ rời khỏi đại điện, bóng dáng ẩn hiện trong sương mây, biến mất như những bóng ma. Nhiệm vụ của họ đã rõ ràng: truy lùng Mộ Dung Tĩnh và tất cả những kẻ dám liên hệ với Tần Mặc, đưa Huyền Vực trở lại trật tự mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn.
Bầu không khí trong Thiên Cung vẫn đặc quánh, nhưng giờ đây nó đã được bao phủ bởi một lớp sương lạnh lẽo của sự tuyệt vọng và lo sợ. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn ngồi đó, trên ngai vàng cao quý, ánh mắt xanh thẳm xa xăm, như đang nhìn về một tương lai mà hắn đã định đoạt. Hắn tin rằng, với Thánh Chỉ Truy Sát này, hắn có thể dập tắt mọi ý đồ phản kháng, có thể bẻ gãy mọi ý chí khác biệt, và cuối cùng, sẽ đưa vạn vật đi trên con đường thăng tiên vĩnh hằng, theo ý chí của riêng hắn. Hắn không hề biết rằng, những tia sáng từ Thánh Chỉ của hắn không chỉ mang theo nỗi sợ hãi, mà còn gieo mầm cho những ngọn lửa phản kháng đang âm ỉ cháy, chờ ngày bùng lên thành đại hỏa. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực đã được đặt lên bàn cân, không chỉ bởi những lời tuyên ngôn, mà còn bởi những mệnh lệnh lạnh lùng như băng giá này.
***
Trong sâu thẳm của Băng Ngục, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng chạm tới, cái lạnh thấu xương ngự trị vĩnh cửu. Không khí ở đây đặc quánh hơi nước đóng băng, mỗi hơi thở đều hóa thành làn sương trắng mờ ảo, rồi tan biến vào sự tĩnh mịch vô tận. Những buồng giam được tạo thành từ băng vĩnh cửu trong suốt, phản chiếu ánh sáng trắng xanh huyền ảo, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ ảo vừa rợn người. Cửa sắt kiên cố, dày đặc phù văn phong ấn, như một lời khẳng định không thể chối cãi về sự giam cầm. Tiếng gió rít qua các khe băng, nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị mắc kẹt, hòa cùng tiếng nước đóng băng lách tách, và đôi khi là tiếng rên rỉ yếu ớt từ đâu đó vọng lại, càng làm tăng thêm sự cô độc và tuyệt vọng. Mùi băng tuyết tinh khiết, nhưng lại mang theo một cảm giác ngột ngạt, như thể sự sống bị hút cạn.
Mộ Dung Tĩnh bị giam cầm trong một căn phòng băng giá nằm sâu nhất Băng Ngục. Nàng ngồi tựa vào vách băng, thân thể gầy yếu, xanh xao vì cái lạnh khắc nghiệt. Linh lực của nàng đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi những xiềng xích băng giá quấn chặt lấy cổ tay và cổ chân, phát ra ánh sáng xanh mờ, hút cạn từng chút năng lượng cuối cùng. Mái tóc đen mượt thường ngày giờ rũ rượi, bám đầy những hạt băng nhỏ li ti. Đôi môi nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt phượng vẫn mở to, trong veo và kiên định, không một chút hối hận hay sợ hãi. Nàng biết, con đường mình đã chọn là con đường không thể quay đầu, và cái giá phải trả có thể là sinh mạng. Tuy nhiên, trong đôi mắt ấy, vẫn còn một ngọn lửa nhỏ, một tia hy vọng mong manh.
Nàng khẽ nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng linh khí yếu ớt vẫn còn lưu chuyển trong cơ thể, dù nó gần như đã bị xiềng xích băng phong tỏa. Cái lạnh thấm vào tận xương tủy, khiến nàng run rẩy từng cơn, nhưng ý chí của nàng lại càng thêm kiên cố. Mộ Dung Tĩnh thầm thì, giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, như một lời độc thoại nội tâm giữa chốn địa ngục băng giá này: "Thiên Diệu, ngươi có thể giam cầm thân ta, có thể hủy hoại thân xác này, nhưng ngươi không thể giam cầm được ý chí của ta. Ngươi không thể bẻ gãy được niềm tin mà ta đã tìm thấy."
Một nụ cười mỉm bi tráng hiện lên trên đôi môi tái nhợt của nàng. Nụ cười ấy không phải của sự đau khổ, mà là của sự giải thoát, sự thanh thản khi đã được sống thật với bản thân mình. "Con đường của Tần Mặc... mới là hy vọng thực sự cho Huyền Vực. Con đường cân bằng, con đường tôn trọng vật tính, tôn trọng ý chí tồn tại của vạn vật... Đó mới là con đường mà Thiên Đạo thực sự muốn thấy."
Nàng nhớ lại ánh mắt của Tần Mặc, cái cách hắn lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, cái cách hắn không ép buộc, không cưỡng cầu, mà chỉ dẫn lối. Nàng nhớ lại cảm giác khi linh hồn nàng được giải thoát khỏi gông cùm của dục vọng thăng tiên vô độ, khi nàng nhận ra sự thật về sự mất cân bằng của Huyền Vực. Giờ đây, thân thể nàng có thể đang chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực, nhưng tâm hồn nàng lại chưa bao giờ thanh thản đến thế.
Mộ Dung Tĩnh khẽ tựa đầu vào vách băng lạnh lẽo, cảm nhận từng hạt băng nhỏ tan chảy trên mái tóc. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tinh thần không bị suy sụp. Nàng biết rằng, lời tuyên bố của mình tại Thiên Cung chắc chắn sẽ gây ra một cơn chấn động lớn, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ bỏ qua. Thánh Chỉ Truy Sát, nàng có thể hình dung ra nó sẽ tàn khốc đến mức nào. Nhưng nàng không hối hận. Bởi vì, sự hy sinh của nàng, nếu có, sẽ không phải là vô ích. Nó sẽ là một ngọn đuốc, thắp sáng con đường cho những kẻ đang lạc lối, cho những ai còn do dự, còn sợ hãi. Nó sẽ buộc Huyền Bực phải đối mặt với sự thật tàn khốc về con đường thăng tiên mù quáng.
Nàng khẽ nhắm mắt, hình ảnh Tần Mặc hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng. "Tần Mặc, ta tin ở ngươi. Ta tin ngươi sẽ không làm ta thất vọng." Lời thì thầm ấy chìm vào trong sự lạnh lẽo của Băng Ngục, như một lời nguyện cầu, một lời thách thức thầm lặng gửi đến số phận. Dù thân xác bị giam cầm, nhưng linh hồn nàng vẫn tự do, ánh mắt nàng vẫn lấp lánh hy vọng vào một tương lai cân bằng hơn cho vạn vật, do Tần Mặc dẫn lối. Nàng đã chọn con đường của mình, và nàng sẽ kiên định đến cùng.
***
Vài giờ sau, khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh sáng trắng xanh huyền ảo từ băng tuyết và ánh trăng mờ nhạt, Huyền Băng Cung chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo thấu xương, thanh khiết nhưng cũng vô cùng trang nghiêm và có phần xa cách. Các cung điện và tháp tu luyện được xây dựng từ băng vĩnh cửu và đá quý màu xanh lam, khiến các công trình trở nên trong suốt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như pha lê. Kiến trúc tinh xảo, thanh thoát, với nhiều họa tiết hoa sen băng và phượng hoàng tuyết, giờ đây lại mang vẻ u buồn, trầm mặc. Tiếng gió rít qua các khe băng, tạo ra những âm thanh như tiếng khóc của gió, hòa cùng tiếng chuông băng khẽ ngân từ mái hiên, và tiếng nước đóng băng lách tách, tạo nên một bản giao hưởng của sự lạnh giá và tĩnh mịch. Mùi không khí lạnh, băng tuyết tinh khiết, và đôi khi có mùi hoa sen băng thoang thoảng, một loài hoa chỉ mọc ở những nơi cực lạnh, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc.
Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát, sừng hươu nhỏ trên đầu, mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt trong veo hiền từ, cùng Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa sự minh triết, trở về Huyền Băng Cung với vẻ mặt nặng trĩu. Sự kinh hoàng và nhẹ nhõm đan xen trong đôi mắt của họ tại Thiên Cung giờ đây đã hóa thành sự lo lắng và quyết tâm. Họ đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo và độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả, và lời tuyên ngôn hùng hồn của Mộ Dung Tĩnh đã gieo vào lòng họ một hạt giống của sự phản kháng.
Họ triệu tập các trưởng lão và những người có tiếng nói trong Huyền Băng Cung vào Đại Điện Băng Hoa, nơi ánh sáng từ những viên ngọc băng lớn tỏa ra lung linh, chiếu rọi lên những gương mặt đang tràn ngập sự hoài nghi và sợ hãi. Bạch Lộc Tiên Tử đứng giữa đại điện, thân hình mảnh mai nhưng tỏa ra một khí chất kiên định. Linh Dược Sư đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa quyết liệt.
"Các vị trưởng lão, các vị sư huynh, sư tỷ," Bạch Lộc Tiên Tử cất tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng vang vọng khắp đại điện, "chúng ta vừa trở về từ Thiên Cung. Chúng ta đã chứng kiến..." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt. "Chúng ta đã chứng kiến sự kiện mà chắc chắn sẽ thay đổi vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực."
Nàng thuật lại chi tiết lời tuyên bố của Mộ Dung Tĩnh, không bỏ sót một từ nào. Từ sự kiên định của nàng ta khi đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả, đến lời từ bỏ con đường thăng tiên mù quáng và công khai đứng về phía Tần Mặc. Mỗi lời nói của nàng đều như một nhát dao cứa vào sự tự mãn và niềm tin của các trưởng lão. Rồi nàng kể về cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, về Thánh Chỉ Truy Sát được ban bố, không chỉ nhắm vào Mộ Dung Tĩnh, mà còn vào bất kỳ ai dám che chở nàng, hoặc liên minh với Tần Mặc.
Không khí trong Đại Điện Băng Hoa trở nên nặng nề. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt cương nghị của Bạch Lộc Tiên Tử. Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn, cất tiếng: "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta thực sự đã điên rồi sao? Dám ban bố Thánh Chỉ như vậy, chẳng lẽ muốn đẩy Huyền Vực vào đại họa?"
Linh Dược Sư Bạch Lão thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm. "Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả, hắn đã từ chối lắng nghe. Hắn đã tự biến mình thành một căn bệnh, và giờ đây, hắn đang lây lan nó ra toàn bộ Huyền Vực." Giọng ông trầm và chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, khiến mọi người phải suy ngẫm.
Bạch Lộc Tiên Tử tiếp lời, ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh và kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo và độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả. Mộ Dung Tĩnh đã chọn con đường của mình, và con đường đó, ta tin, là con đường của chính nghĩa, con đường cân bằng bản chất. Huyền Băng Cung không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự bất công này. Chúng ta không thể tiếp tục giữ thái độ trung lập, khi mà chính bản chất của vạn vật đang bị chà đạp, khi mà một thế giới cân bằng đang bị đe dọa."
Nàng hít một hơi sâu, lời nói vang vọng như tiếng chuông báo hiệu. "Chúng ta phải hành động. Huyền Băng Cung, từ nay, sẽ không còn là một thế lực trung lập nữa. Chúng ta sẽ đứng về phía Mộ Dung Tĩnh, đứng về phía Tần Mặc, và con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Chúng ta phải liên hệ với Tần Mặc ngay lập tức, và cùng hắn đối phó với cơn cuồng nộ của Thiên Diệu Tôn Giả."
Lời nói của Bạch Lộc Tiên Tử như một tia sét đánh xuống giữa đại điện. Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự kiên định. Họ hiểu rằng, quyết định này không chỉ là một sự lựa chọn phe phái, mà còn là một sự lựa chọn về bản chất tồn tại của Huyền Băng Cung.
Linh Dược Sư B��ch Lão khẽ gật đầu tán thành, khuôn mặt ông hiện lên sự quyết tâm. "Ta sẽ đích thân soạn thảo thư tín mật, dùng phương thức truyền tin cổ xưa nhất, để đảm bảo tin tức này đến được tay Tần Mặc an toàn và nhanh chóng nhất." Ông nói, rồi quay sang các trưởng lão. "Chúng ta cần chuẩn bị. Đại chiến đã cận kề. Chúng ta không thể để Mộ Dung Tĩnh phải chiến đấu một mình."
Bạch Lộc Tiên Tử siết chặt tay, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ băng, nơi những bông tuyết vẫn đang rơi nhẹ, phủ trắng xóa cả Huyền Băng Cung. "Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả đang tước đoạt sự yên bình ấy. Chúng ta phải là những người mang lại sự yên bình đó." Quyết định đã được đưa ra. Một liên minh mới, chống lại sự độc đoán, đang dần hình thành trong lòng Huyền Băng Cung lạnh giá. Số phận của Mộ Dung Tĩnh sẽ trở thành một biểu tượng, là ngọn cờ kêu gọi sự phản kháng và đoàn kết các thế lực khác, đẩy Huyền Vực vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
***
Cùng lúc đó, khi bóng đêm đã bao trùm Thanh Vân Tông, mang theo một làn mây mù lãng đãng và cơn gió lạnh se sắt từ đỉnh núi, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang cùng nhau thảo luận trong một căn phòng đá đơn sơ nhưng ấm cúng. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân đã ngừng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh và sự tĩnh mịch. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng từ Luyện Đan Phong, hòa quyện với mùi ozone từ mây và đá, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy suy tư.
Tần Mặc, với thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy sâu thẳm, đang ngồi đối diện với Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn mặc trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành. Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, đang lau kiếm. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, và thanh kiếm cổ bên hông lấp lánh dưới ánh nến. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đang vuốt bộ râu bạc phơ của mình. Họ đang vạch ra các chiến lược mới để đối phó với sự căng thẳng ngày càng tăng trong Huyền Vực, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên," Lục Vô Trần nói, giọng trầm và yếu ớt, thường thở dài. "Sau sự kiện Đài Sen Băng, hắn ta sẽ càng thêm cảnh giác và tàn nhẫn. Chúng ta cần phải dự đoán mọi nước cờ của hắn."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Chúng ta cần củng cố liên minh, và tìm cách liên hệ với thêm nhiều thế lực trung lập khác. Sự kiện vừa rồi đã cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không hề nương tay với bất kỳ ai, kể cả những người đã từng trung thành với hắn."
Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt trầm tư. Hắn không nói nhiều, mỗi lời nói đều có trọng lượng. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của những viên đá dưới chân, tiếng thì thầm của gió luồn qua khe cửa, tiếng vọng của sự lo lắng từ hai người bạn đồng hành. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm Huyền Vực, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt rời.
Đúng lúc đó, một tia sáng bạc lóe lên, một con chim giấy linh thiêng nhỏ xíu từ ngoài bay vào, đậu nhẹ nhàng trên bàn. Con chim giấy được gấp từ loại giấy truyền tin đặc biệt của Thiên Nhãn Các, một tổ chức tình báo trung lập với mạng lưới rộng khắp. Nó khẽ vỗ cánh, rồi tan biến, để lại một mật báo rực sáng ánh bạc, cuộn tròn.
Tần Mặc vươn tay cầm lấy, cảm giác ấm áp từ mật báo truyền qua lòng bàn tay. Hắn mở ra, ánh mắt nhanh chóng lướt qua những dòng chữ. Khuôn mặt thanh tú của hắn dần trở nên nghiêm trọng, đôi mày khẽ nhíu lại.
"Có chuyện gì vậy, Tần Mặc?" Tô Lam hỏi, cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn.
Tần Mặc không nói, chỉ lặng lẽ đặt mật báo xuống bàn, đẩy về phía Tô Lam. Tô Lam cầm lấy, đọc lướt qua, rồi bỗng chốc, đôi mắt phượng của nàng mở to vì kinh ngạc. "Mộ Dung Tĩnh... nàng ấy thực sự đã làm vậy sao? Tuyên bố từ bỏ con đường thăng tiên của Thiên Diệu Tôn Giả, và công khai đứng về phía chúng ta? Còn cả Thánh Chỉ Truy Sát nữa..." Giọng nàng run rẩy, đầy sự bàng hoàng và lo lắng. "Đây là một sự hy sinh quá lớn."
Lục Vô Trần vội vàng cầm lấy mật báo, đôi mắt mờ đục của ông lão hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. "Thánh Chỉ Truy Sát! Thiên Diệu Tôn Giả đã lộ rõ bản chất. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để dập tắt những tiếng nói khác biệt. Hắn đã chính thức tuyên chiến với tất cả những ai không đi theo con đường của hắn." Ông ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng. "Tần Mặc, chúng ta phải làm gì? Mộ Dung Tĩnh... nàng ấy đang gặp nguy hiểm lớn."
Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ trán, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như vực thẳm không đáy. Hắn có thể cảm nhận được sự kiên định trong ý chí của Mộ Dung Tĩnh, nhưng cũng cảm nhận được sự tàn khốc của Thiên Diệu Tôn Giả. Quyết định của Mộ Dung Tĩnh là một đòn giáng mạnh vào Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng cũng đặt nàng vào tình thế nguy hi��m tột cùng. Hắn lo lắng cho nàng, nhưng cũng biết rằng, tình thế chung của Huyền Vực còn quan trọng hơn.
"Mộ Dung Tĩnh đã gieo một hạt mầm," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói chậm rãi nhưng kiên định, mỗi lời đều có trọng lượng. "Một hạt mầm của sự thật, của sự cân bằng bản chất. Bây giờ, chúng ta phải đảm bảo nó không bị giẫm nát. Và chúng ta cũng phải bảo vệ những người khác khỏi cơn cuồng nộ của hắn. Thiên Diệu Tôn Giả đã công khai tuyên chiến với tất cả những ai dám có ý chí khác biệt. Điều này không chỉ là về Mộ Dung Tĩnh, mà là về tương lai của vạn vật trong Huyền Vực."
Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần. "Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe. Chúng ta không thể chần chừ nữa." Hắn cầm chặt mật báo trong tay, ánh mắt trở nên kiên quyết. "Chúng ta phải hành động. Chúng ta cần củng cố liên minh, và tìm cách giải cứu Mộ Dung Tĩnh nếu có thể. Nhưng trước hết, chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng."
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, hiểu rằng tình thế đã thay đổi hoàn toàn. Cuộc đối đầu giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây đã công khai, không còn đường lui. Họ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng nhưng cũng đầy quyết tâm. Mật báo từ Thiên Nhãn Các, rực sáng trong bóng đêm, không chỉ mang theo tin tức về hiểm nguy, mà còn là lời hiệu triệu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Tần Mặc sẽ phải đối mặt với một quyết định khó khăn: hành động để cứu Mộ Dung Tĩnh hay tập trung vào việc củng cố liên minh và đối phó với cuộc chiến sắp tới. Nhưng một điều đã rõ ràng: Con đường cân bằng bản chất của Tần Mặc, giờ đây, đã trở thành ngọn cờ của sự phản kháng, đối chọi trực tiếp với con đường thăng tiên mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả. Họ bắt đầu vạch ra kế hoạch ứng phó khẩn cấp, chuẩn bị cho những ngày tháng đầy bão tố phía trước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.