Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1027: Lời Tuyên Bố Giữa Bão Tố: Khi Kẻ Trung Lập Lên Tiếng

Màn đêm dần buông, nuốt chửng Thị Trấn Biên Thùy vào trong vòng tay lạnh lẽo của mình. Mộ Dung Tĩnh, với niềm tin vững chãi hơn bao giờ hết, quay lưng rời đi, để lại phía sau những ánh lửa leo lét và những tâm hồn đang tìm lại ý chí tồn tại. Nàng biết, những gì nàng đã gieo trồng ở nơi đây, dù chỉ là những hạt mầm nhỏ bé, cũng sẽ sớm nảy nở, tạo nên một sự biến chuyển không thể đảo ngược. Số phận Huyền Vực, giờ đây, không còn chỉ là cuộc đấu tranh của những kẻ cường giả, mà là sự lựa chọn của mỗi sinh linh, mỗi vật thể, mỗi ý chí.

***

Trong sâu thẳm Tháp Mật Đàm tại Huyền Băng Cung, nơi linh khí ngưng tụ đến độ hóa thành sương khói mờ ảo, bốn bóng hình trầm mặc ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ kính. Tiếng gió nhẹ rít qua những khe cửa sổ được chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, nhưng không thể xâm nhập vào không khí trang nghiêm và tĩnh mịch bên trong. Hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi gỗ đàn hương cổ thụ, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa bí ẩn. Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, lắng nghe báo cáo từ Mộ Dung Tĩnh và Lục Vô Trần. Hắn ngồi thẳng lưng, không một cử động thừa, dáng vẻ gầy gò nhưng lại toát lên một trọng trách lớn lao mà không ai có thể san sẻ. Tô Lam ngồi bên cạnh, thanh tú và kiên định, ngón tay ngọc thon dài khẽ lướt trên những cuộn thẻ tre, cẩn trọng ghi chép và phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng là đôi mắt tinh tường, là khối óc sắc bén, là điểm tựa vững chắc cho những suy tư của Tần Mặc.

Lục Vô Trần, dù vẫn mang nét khắc khổ trên gương mặt, nhưng giờ đây đôi mắt ông ánh lên một tia sáng hy vọng rạng rỡ hơn. Ông chắp tay, giọng nói dù vẫn trầm nhưng đầy sức sống: “Tần Mặc công tử, Tô Lam cô nương, Mộ Dung cô nương. Chúng ta đã gieo mầm hy vọng. Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ của đoàn sứ giả tại Linh Thú Sơn Mạch, nhiều Linh Thú Trẻ đã bắt đầu dao động. Chúng đã từ chối tuân theo mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả, dù chúng phải trả giá bằng những trận đòn roi hay sự cấm đoán linh lực.” Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài không còn mang nặng sự mệt mỏi mà là nỗi niềm xót xa. “Có những con thú non đã khóc than, nói rằng chúng không muốn trở thành công cụ giết chóc, không muốn bị tước đoạt ý chí nguyên bản của mình. Chúng chỉ muốn được chạy nhảy tự do trên thảo nguyên, được sống đúng với bản chất hoang dã của mình.”

Nói đến đây, Lục Vô Trần ngừng lại, ánh mắt ông hướng về Tần Mặc, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. Ông kể tiếp: “Có một con Linh Hổ nhỏ, mới chỉ vài tháng tuổi, bị khai linh cưỡng bức, đã cố gắng chạy trốn khỏi Hắc Thiết Vệ. Nó không thăng tiên, không đủ sức mạnh để chống lại, nhưng ý chí từ chối làm ‘công cụ’ của nó mãnh liệt đến mức, nó đã dùng chính móng vuốt của mình để cào nát linh văn áp chế trên trán, dù biết rằng điều đó sẽ khiến nó suy yếu trầm trọng, thậm chí mất mạng. Chúng ta đã kịp thời cứu nó, và giờ đây, nó đang dần hồi phục, không còn bị khống chế, dù nó sẽ không bao giờ có thể tu luyện như những linh thú khác.” Nụ cười của Lục Vô Trần hiện lên, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. “Đây chính là bằng chứng sống cho thấy ý chí tồn tại không thể bị khuất phục hoàn toàn, thưa công tử.”

Mộ Dung Tĩnh tiếp lời, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, rõ ràng và kiên định. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây đã mất đi vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư và thấu hiểu sâu sắc hơn. “Hành động của Thiên Diệu Tôn Giả chỉ càng làm rõ sự dối trá và tàn bạo của hắn. Ở Thị Trấn Biên Thùy, nơi những cuộc tấn công thăm dò đã diễn ra, ta đã chứng kiến tận mắt những gì hắn gây ra. Hắn không chỉ khai linh các linh thú, mà còn biến cả những vật phẩm chiến đấu, những mảnh giáp sắt, vũ khí thành những cỗ máy vô tri, chỉ biết tuân lệnh. Ngay cả những Thiết Giáp Tàn Phiến, tưởng chừng chỉ là vật vô tri, cũng cảm nhận được sự cưỡng ép. Một số đã khựng lại trong khoảnh khắc quyết định tấn công, như có một sự giằng xé trong sâu thẳm vật tính của chúng. Tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu gào thảm thiết của những người dân chứng kiến, tất cả đã làm bộc lộ bản chất thật của con đường thăng tiên mà Thiên Diệu đang theo đuổi.”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang nhìn thấy lại những hình ảnh đau lòng. “Ta đã chạm vào một mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến bị phá hủy. Ý chí tồn tại của nó yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng nó ở đó, một tiếng thở dài của sự cô độc và bị lợi dụng. Điều đó đã lay động rất nhiều người dân, và cả những tu sĩ biên giới. Họ đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu, và giờ đây, họ bắt đầu tin vào lời hứa của chúng ta: rằng vạn vật có quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải thăng tiên hay trở thành công cụ.” Mộ Dung Tĩnh khẽ siết chặt tay, trong ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta không chỉ xây dựng phòng tuyến vật lý, mà còn đang xây dựng một phòng tuyến của ý chí, một bức tường vô hình nhưng vững chắc trong lòng người và vạn vật.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, môi hắn khẽ mấp máy, giọng nói bình thản nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình: “Đây là khởi đầu. Hắn sẽ không ngồi yên.” Hắn biết rõ, mỗi bước đi của liên minh Vạn Vật Quy Chân đều như một nhát dao khứa vào tham vọng thăng tiên cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Sự dao động trong hàng ngũ kẻ thù, dù chỉ là nhỏ bé, cũng đủ để khiến Thiên Diệu nổi cơn thịnh nộ. Hắn ngước nhìn lên trần tháp, nơi những linh văn cổ xưa tỏa ra ánh sáng mờ ảo, như những vì sao xa xăm. Trong tâm trí Tần Mặc, hắn không chỉ nghe thấy lời báo cáo của Lục Vô Trần và Mộ Dung Tĩnh, mà còn là vô vàn những tiếng vọng của ý chí tồn tại đang lay động, đang thức tỉnh. Tiếng kêu đau đớn của Linh Thú Trẻ, tiếng kim loại than khóc của Thiết Giáp Tàn Phiến, tiếng thì thầm của nh���ng linh hồn bị giam cầm – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng, thôi thúc hắn phải tiếp tục con đường đã chọn.

Tô Lam khẽ đặt bút, nàng nhìn Tần Mặc, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm túc: “Mỗi một vật thể, mỗi một sinh linh mà chúng ta lay động được, đều là một mũi tên chọc thẳng vào trái tim tín ngưỡng của Thiên Diệu. Hắn sẽ coi đó là sự phản bội, là sự báng bổ. Và hắn, với bản tính tàn bạo của mình, sẽ phản ứng bằng những biện pháp cực đoan nhất.” Nàng nhìn sang Lục Vô Trần và Mộ Dung Tĩnh, đôi mắt phượng ánh lên vẻ lo lắng. “Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn là sự trả đũa tàn khốc về tinh thần.”

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm thanh tịnh. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự lo lắng của đồng đội. Nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất. “Chúng ta đã cam kết bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật. Không ép buộc, không lợi dụng. Đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của triết lý. Chúng ta phải kiên định hơn bao giờ hết.” Giọng hắn tuy nhẹ, nhưng lại vang vọng trong Tháp Mật Đàm, gieo vào lòng người nghe một niềm tin sắt đá. Ngoài kia, sương mù vẫn lãng đãng bao phủ, nhưng bên trong tháp, một ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy dữ dội.

***

Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm phồn hoa và náo nhiệt của Huyền Vực, đang đắm chìm trong ánh nắng ấm áp của buổi trưa. Quảng trường chính, thường ngày đã tấp nập nay càng đông đúc hơn. Tiếng rao hàng huyên náo của những thương nhân từ khắp nơi đổ về, tiếng ngựa xe lộc cộc trên những phiến đá xanh, tiếng cười nói, bàn tán xôn xao hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa tiệm lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, tất cả tạo nên một không khí rộn ràng, tưng bừng.

Trong đám đông, Vân Du Khách, với dáng người phong trần và đôi mắt tinh ranh, đang lách qua từng dòng người. Y khoác trên mình chiếc áo vải thô đã sờn, vai vác một gánh hàng hóa trông có vẻ nặng nề nhưng y lại di chuyển nhẹ như không. Y không bỏ sót bất kỳ một tin tức nào, từ giá cả linh dược đến những lời đồn thổi về các đại tông môn. “Có tiền là có tất cả!” – đó là châm ngôn sống của y, và y luôn tìm kiếm cơ hội để kiếm được nhiều tiền nhất, bất kể thời cuộc có đổi thay ra sao. Y đang định ghé vào một quán trà nhỏ để nghe ngóng thêm thông tin thì bỗng, một sự im lặng kỳ lạ lan nhanh trong đám đông, như một làn sóng vô hình quét qua. Tiếng ồn ào tắt lịm, chỉ còn lại những tiếng xì xào khe khẽ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một đài cao bằng bạch ngọc, thường ngày chỉ dùng để các tông môn nhỏ công bố sự kiện hoặc chiêu mộ đệ tử. Trên đó, một ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng như sương, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa sự kiên định lạ thường, đang đứng đó. Đó chính là Linh Dược Sư, Bạch Lão, người từng được kính trọng vì tài năng chữa bệnh và thái độ trung lập trong mọi tranh chấp. Bên cạnh ông là vài vị trưởng lão khác, những người đứng đầu các tông môn nhỏ vốn luôn giữ mình khỏi vòng xoáy quyền lực, cùng với những tu sĩ trung lập đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Họ đều mặc những bộ đạo bào đơn giản, không phô trương, nhưng khí chất trầm tĩnh của họ lại tỏa ra một sức mạnh phi thường.

Bạch Lão bước lên phía trước, tay cầm một cuộn thư cũ kỹ, giọng nói của ông tuy không hùng hồn như những cường giả khác, nhưng lại vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của quảng trường, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển: “Hỡi các bằng hữu Huyền Vực, hỡi các vị tu sĩ, và hỡi tất cả sinh linh đang hiện hữu! Từ ngàn xưa, đạo tu hành là để dưỡng sinh, để tìm kiếm sự cân bằng, để thấu hiểu vạn vật. Nhưng giờ đây, con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt, không phải là đạo!”

Tiếng xì xào, bàn tán lại nổi lên trong đám đông, nhưng lần này không phải là sự huyên náo, mà là sự bất ngờ và tò mò. Các quân lính Hoàng Thành, mặc giáp trụ sáng loáng, nhanh chóng dàn ra để duy trì trật tự, nhưng họ cũng không dám can thiệp quá sâu vào một sự kiện có sự tham gia của Bạch Lão, một người có uy tín lớn trong giới tu sĩ.

Bạch Lão tiếp tục, giọng nói của ông ngày càng thêm phần quyết đoán: “Hắn chỉ gieo rắc sợ hãi và mất mát! Hắn khai thác ý chí tồn tại của vạn vật, ép buộc chúng phải tu luyện theo con đường hắn chọn, biến chúng thành công cụ, thành vũ khí cho tham vọng thăng tiên của riêng hắn. Hắn chà đạp lên bản chất của đá, của cây, của linh thú, của cả con người! Một con đường mà vạn vật bị tước đi quyền được là chính mình, bị cưỡng ép phải thay đổi cốt lõi, thì đó không phải là sự thăng hoa, mà là sự hủy diệt!”

Cả quảng trường nín thở. Lời của Bạch Lão như những nhát búa giáng mạnh vào những niềm tin cố hữu, vào những nỗi sợ hãi bấy lâu nay.

“Chúng ta, những người tin vào sự chữa lành và cân bằng, những người thấu hiểu rằng mọi bệnh tật đều có cách chữa trị nếu ta biết lắng nghe tự nhiên, chúng ta không thể chấp nhận sự tàn phá này!” Bạch Lão giơ cao cuộn thư trong tay, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. “Chúng ta đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu, và chúng ta cũng đã thấy sự điềm tĩnh, sự thấu hiểu của Tần Mặc công tử. Hắn không ép buộc, hắn chỉ dẫn dắt, hắn trả lại quyền lựa chọn cho vạn vật. Hắn nói rằng, thăng tiên là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất. Hắn bảo vệ quyền được là chính mình của mọi vật, mọi sinh linh. Vì vậy, hôm nay, chúng ta – những người từng giữ thái độ trung lập – xin công khai tuyên bố: Chúng ta sẽ đứng về phía Tần Mặc công tử và liên minh Vạn Vật Quy Chân! Chúng ta sẽ cùng hắn tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là sự cưỡng ép và hủy diệt!”

Lời tuyên bố của Bạch Lão vang vọng như tiếng sấm giữa trời quang. Đám đông xôn xao, bàn tán. Có người kinh ngạc, có người lo lắng, nhưng cũng có không ít người tỏ rõ sự ủng hộ. Một số tu sĩ trung lập khác cũng bước lên, gật đầu đồng tình với Bạch Lão, ánh mắt họ kiên định.

Vân Du Khách đứng lẫn trong đám đông, y không nói gì, chỉ khẽ thì thầm trong lòng: “Thời thế thay đổi rồi... Lão già Bạch này, quả nhiên không tầm thường. Đã đến lúc phải chọn phe rồi sao? Hay là, ta vẫn cứ làm Vân Du Khách của ta, và bán tin tức cho cả hai bên để kiếm lợi?” Y nheo mắt nhìn về phía Bạch Lão, rồi lại liếc nhìn về phía Hoàng Thành, nơi có những tin đồn về sự tức giận tột độ của Thiên Diệu Tôn Giả. Y biết, lời tuyên bố này sẽ châm ngòi cho một cơn bão lớn hơn nhiều.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời Huyền Vực. Trên Đài Sen Băng của Huyền Băng Cung, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh tà dương hắt lên thân hình hơi gầy của hắn, tạo thành một cái bóng dài đổ xuống nền băng. Gió mạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi băng tuyết đặc trưng. Dưới chân hắn, những phiến băng vẫn tỏa ra linh khí thanh khiết, nhưng tiếng băng nứt khe khẽ, như tiếng thở dài của trời đất, lại càng làm tăng thêm sự trầm mặc. Tần Mặc ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những sắc cam, đỏ, tím đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm u tịch. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của khí tức trong Huyền Vực, một sự chuyển động lớn lao đang đến gần.

Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, ánh mắt họ cũng hướng về phía xa xăm. Tin tức về lời tuyên bố của Linh Dược Sư Bạch Lão tại Hoàng Thành Thiên Long đã bay đến đây nhanh như một cơn gió, mang theo sự bất ngờ và cả niềm hy vọng.

“Họ đã lựa chọn,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, hòa vào tiếng gió rít, “Họ đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của sự trung lập, để đứng về phía lẽ phải. Giờ đây, chúng ta phải chứng minh rằng lựa chọn của họ là đúng. Con đường phía trước sẽ không dễ dàng.” Hắn biết, quyết định này của Bạch Lão và những tu sĩ trung lập khác không chỉ là một sự ủng hộ, mà còn là một lời thách thức trực diện gửi đến Thiên Diệu Tôn Giả. Nó như một dấu chấm hết cho sự mơ hồ, chính thức chia Huyền Vực thành hai phe rõ ràng.

Tô Lam gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm nghị: “Sức mạnh của tư tưởng, của ý chí tồn tại, đã được ch��ng minh. Nó không chỉ lay động những linh thú và vật thể bị lợi dụng, mà còn thức tỉnh những tu sĩ từng giữ mình khỏi tranh chấp. Nhưng Thiên Diệu sẽ không chấp nhận thất bại dễ dàng. Hắn coi đây là sự phản bội trắng trợn, là sự thách thức quyền uy tối thượng của hắn.” Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. “Hắn sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng sự đàn áp tàn nhẫn đối với những kẻ dám chống đối.”

Mộ Dung Tĩnh, sau những trải nghiệm ở biên giới và sự thay đổi trong nhận thức, giờ đây đã nhìn nhận vấn đề một cách thực tế hơn. Nàng nói, giọng nói không còn vẻ ngạo nghễ, mà thay vào đó là sự trầm tư: “Chúng ta đã có thêm đồng minh, những đồng minh quý giá vì họ đến từ lương tri chứ không phải vì sức mạnh. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta có thêm kẻ thù, hay đúng hơn là kẻ thù của chúng ta sẽ trở nên hung hãn và tàn bạo hơn. Huyền Vực giờ đây đã phân ranh rõ ràng. Không còn chỗ cho sự trung lập. Mọi thế lực, mọi sinh linh, đều sẽ bị buộc phải đưa ra lựa chọn cuối cùng.” Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt nàng không còn chút nghi ngờ nào, chỉ còn sự kiên định và quyết tâm. “Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc đại chiến, Tần Mặc. Một cuộc chiến không chỉ là tranh giành lãnh thổ, linh mạch, mà là cuộc chiến của ý chí, của triết lý sống còn.”

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu và chấp nhận định mệnh. “Đúng vậy. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phản ứng một cách cực đoan và tàn nhẫn hơn bao giờ hết để đàn áp những người vừa công khai ủng hộ chúng ta. Liên minh Vạn Vật Quy Chân sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn về cả quân sự và tinh thần khi bảo vệ các thành viên mới và giữ vững lý tưởng của mình. Đại chiến toàn diện giữa hai phe là điều không thể tránh khỏi, và nó sẽ bùng nổ rất nhanh.” Ông nhìn về phía Tần Mặc, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn nhưng ánh lên một tia lửa của sự tin tưởng tuyệt đối. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Vì chúng ta không chỉ chiến đấu cho chính mình, mà còn cho quyền được là chính mình của vạn vật.”

Tần Mặc không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng gió lạnh lướt qua mặt. Hắn thấy rõ viễn cảnh một cuộc chiến khốc liệt đang đến gần. Những tiếng kèn xung trận mơ hồ dường như đã vang vọng từ phía chân trời xa xăm, báo hiệu một kỷ nguyên mới của Huyền Vực sắp bắt đầu. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ giáng xuống những đòn trả đũa tàn bạo nhất để dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa được nhóm lên. Nhưng Tần Mặc cũng biết, ngọn lửa ý chí tồn tại, một khi đã được thắp sáng, sẽ khó lòng bị dập tắt. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự bình tĩnh đến lạ lùng, sự kiên định của một người mang trên vai trọng trách lớn lao. Hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh, Lục Vô Trần, và giờ đây, hàng ngàn những ý chí tồn tại đang dần thức tỉnh, cùng hắn hướng về một tương lai, nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải thăng tiên. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free