Vạn vật không lên tiên - Chương 1038: Thiên Khuyết Lệnh: Huyết Chiến Định Đoạt Vận Mệnh
...
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ phất tay, ra hiệu cho Thiên Diệu Ảnh. "Thiên Diệu Ảnh, chuẩn bị Ấn Lệnh. Đêm nay, toàn bộ Huyền Vực sẽ biết ý chí của ta. Không ai có thể trốn thoát khỏi sự sắp đặt của Thiên Đạo." Giọng nói của hắn không chút cảm xúc, như thể đang nói về một việc hết sức bình thường, nhưng lại chứa đựng một sự tàn nhẫn và quyết đoán đến ghê người. Hắn tin rằng, mình đang làm điều đúng đắn, đang đưa Huyền Vực tiến lên một kỷ nguyên mới, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Thiên Diệu Ảnh, không có chút dao động nào, nhẹ nhàng bay lên, đôi tay mờ ảo của nó đưa ra một khối ngọc bội cổ xưa, tỏa ra ánh sáng vàng rực. Đó là Ấn Lệnh của Thiên Diệu Tông, biểu tượng quyền lực tối thượng. Thiên Diệu Tôn Giả đưa tay lên cao, một luồng sức mạnh vô hình, cuộn trào như sóng thần, bùng nổ từ cơ thể hắn. Linh khí tinh thuần và ý chí kiên định của hắn hòa quyện, tạo thành một dòng năng lượng xanh thẳm, bao phủ lấy Ấn Lệnh. Ánh sáng xanh thẳm từ Thiên Diệu Tôn Giả và ánh sáng vàng rực từ Ấn Lệnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng uy nghiêm và đáng sợ đến tột cùng.
Sự hợp nhất của hai nguồn năng lượng này không chỉ là một nghi thức, mà là sự khẳng định ý chí tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó báo hiệu một tai họa lớn sắp giáng xuống Huyền Vực, một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi mọi thứ sẽ bị thiêu rụi để đạt được mục tiêu thăng tiên mù quáng của một cá nhân. Đêm nay, 'Thiên Khuyết Lệnh' sẽ được ban bố, và số phận của Huyền Vực sẽ được định đoạt trên chiến trường đẫm máu. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe phái, mà là cuộc chiến của hai triết lý, hai con đường đối lập hoàn toàn. Một bên là sự truy cầu vô hạn, sẵn sàng hủy diệt bản chất vạn vật để thăng thiên. Một bên là sự tôn trọng cân bằng, bảo vệ quyền được là chính nó của mỗi sinh linh, mỗi vật thể. Cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, không còn lối thoát, không còn sự trung lập.
***
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa hé rạng trên đỉnh Thiên Diệu Tông, nhuộm vàng những đám sương mù còn vương vấn, Đại Điện Thiên Đạo đã chìm trong một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Kiến trúc hùng vĩ của đại điện, với những cột đá chạm khắc rồng phượng cổ kính, mái vòm cao vút như chạm tới tầng mây, càng làm tăng thêm vẻ uy áp. Không khí lạnh lẽo của buổi bình minh trên núi cao len lỏi qua từng khe cửa, mang theo chút mùi hương trầm thanh khiết còn sót lại từ đêm qua, hòa quyện với mùi ozone nhẹ nhàng từ linh khí ngưng đọng. Dưới ánh sáng ban mai mờ ảo, hàng ngũ các trưởng lão và đệ tử cốt cán của Thiên Diệu Tông quỳ phục trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình. Sự tĩnh lặng này không phải là bình yên, mà là một sự ch��� đợi căng thẳng, như thể cả không gian đang nín thở đón đợi một điều gì đó trọng đại.
Trên bục cao nhất của đại điện, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững, dáng người thanh lịch nhưng toát ra vẻ uy nghiêm và quyền lực không thể lay chuyển. Mái tóc trắng như tuyết của hắn được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh như băng, ẩn chứa sự tính toán sâu xa và một niềm tin sắt đá. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng đồng thời gợi lên một sự lạnh lẽo khó gần. Ánh mắt hắn quét qua hàng ngũ đang quỳ phục, không một ai dám ngẩng đầu đối diện. Đối với hắn, những con người này chỉ là công cụ, là những kẻ theo đuôi trên con đường mà hắn đã vạch ra, con đường dẫn đến sự thăng hoa của toàn bộ Huyền Vực, theo cách mà hắn định nghĩa.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi thường ngày giờ đây lại mang một nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Ông đứng gần Thiên Di���u Tôn Giả nhất, bên cạnh là Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng Tôn Giả, tĩnh lặng và vô cảm như một pho tượng. Trần Trưởng Lão cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo tỏa ra từ Thiên Diệu Tôn Giả, không phải của thể xác mà là của ý chí. Trong tay Thiên Diệu Tôn Giả là khối ngọc bội cổ xưa, chính là 'Ấn Lệnh' đã được chuẩn bị từ đêm qua, giờ đây nó tỏa ra hào quang vàng rực rỡ, như một mặt trời nhỏ đang cháy âm ỉ, chực chờ bùng nổ.
Một luồng linh khí mạnh mẽ, cuộn trào từ Ấn Lệnh, khiến không gian xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả hơi vặn vẹo. Hắn nâng cao Ấn Lệnh, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu thẳng lên khuôn mặt sắc lạnh của hắn, làm nổi bật đường nét quyết đoán. Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, trầm hùng và dứt khoát, mang theo uy áp không thể chống cự, lan tỏa khắp đại điện, xuyên qua từng ngóc ngách, găm thẳng vào tâm trí mọi người. Mỗi từ hắn thốt ra đều nặng trịch, như những lưỡi búa giáng xuống định mệnh của Huyền Vực.
"Tần Mặc và bè lũ của hắn đã đi ngược lại Thiên Đạo, cố chấp bảo vệ sự phàm tục, cản trở con đường thăng tiên của vạn vật. Chúng là chướng ngại, là tà ma, cần phải bị thanh tẩy!" Giọng nói của hắn không chứa đựng một chút cảm xúc cá nhân nào, chỉ có sự phán xét tuyệt đối, như một vị thần đang tuyên án. "Chúng đã dám thách thức ý chí vĩ đại của thăng tiên, dám báng bổ sự tiến hóa của vật tính. Sự tồn tại của chúng là một vết nhơ, một sự báng bổ đối với khát vọng tối thượng của Huyền Vực." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt xanh thẳm quét một vòng qua những khuôn mặt đang cúi gằm, như muốn đảm bảo rằng mỗi người đều đã hiểu rõ thông điệp.
"Từ giờ phút này, ta ban bố Thiên Khuyết Lệnh!" Ba chữ 'Thiên Khuyết Lệnh' được nhấn mạnh, vang vọng như tiếng chuông đồng trầm hùng, rung chuyển cả đại điện. Một luồng chấn động vô hình lan tỏa, khiến nhiều đệ tử trẻ tuổi phải run rẩy. "Triệu tập toàn bộ thế lực dưới trướng Thiên Diệu Tông, tất cả những ai khao khát thăng tiên, hãy hợp lực tiêu diệt liên minh Tần Mặc! Không từ một ai, không bỏ qua bất cứ nơi nào dung chứa chúng!"
Lời tuyên bố này không chỉ là một mệnh lệnh chiến tranh, mà là một lời tuyên chiến với toàn bộ triết lý của Tần Mặc, một sự phủ nhận hoàn toàn quyền được là chính nó của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng, 'ý chí tồn tại' của vạn vật chỉ có giá trị khi nó hướng tới sự thăng hoa, sự siêu việt, chứ không phải sự bình dị, cân bằng. Đối với hắn, Tần Mặc chính là kẻ thù của sự tiến hóa, kẻ đang cố gắng níu giữ Huyền Vực trong sự tù túng của bản chất thấp kém.
"Vũ khí sống của ta sẽ là lưỡi kiếm tiên phong, mở đường cho kỷ nguyên mới!" Hắn khẳng định, giọng nói tràn đầy sự tự tin tuyệt đối, pha chút ngông cuồng. Hắn nhắc đến 'vũ khí sống' – những vật cổ đã bị hắn cưỡng ép khai linh, biến chúng thành những công cụ hủy diệt, mất đi ý chí và bản chất nguyên thủy, chỉ còn lại sự phục tùng và sức mạnh tàn bạo. Trần Trưởng Lão nghe thấy những lời này, lòng ông như thắt lại. Ông biết rõ sự tàn khốc của những 'vật cổ' đó, chúng không còn là vật thể có linh hồn, mà là những c��� máy chiến tranh vô tri, được điều khiển bởi ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả.
Trần Trưởng Lão khẽ cúi đầu, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự tuân phục tuyệt đối: "Tuân lệnh Tôn Giả!" Dù trong lòng ông vẫn còn đó nỗi lo lắng, sự sợ hãi về một cuộc chiến đẫm máu sẽ hủy hoại Huyền Vực, nhưng ông không thể làm gì khác ngoài việc tuân theo. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường thăng tiên, đã ăn sâu vào xương tủy của ông qua hàng ngàn năm.
Thiên Diệu Tôn Giả không nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt vẫn hướng thẳng về phía trước, xuyên qua không gian. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bóp nát 'Ấn Lệnh' trong tay. Một tiếng "choang" giòn tan vang lên, không phải của vật chất vỡ vụn, mà là của linh lực bùng nổ. Khối ngọc bội cổ xưa lập tức hóa thành vô số mảnh sáng lấp lánh, bắn thẳng lên mái vòm đại điện, rồi xuyên qua đó, xé toạc màn sương mù mỏng manh của buổi sớm, lao vút lên bầu trời cao.
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần đến mức không thể diễn tả, bùng nổ từ vị trí c���a Thiên Diệu Tôn Giả, lan tỏa khắp đại điện, khiến tất cả các trưởng lão và đệ tử phải cúi rạp người hơn nữa, cảm nhận áp lực kinh hoàng. Luồng năng lượng này mang theo ý chí kiên định và mệnh lệnh tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả, hóa thành vô số tia sáng rực rỡ, bảy sắc cầu vồng, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, tàn nhẫn. Những tia sáng ấy không ngừng khuếch tán, lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng, xuyên qua tầng mây, vượt qua núi cao, như những mũi tên ánh sáng mang theo lời tuyên chiến, gieo rắc tin tức kinh hoàng về 'Thiên Khuyết Lệnh' đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực. Bầu trời Thiên Diệu Tông, vốn dĩ trong xanh tĩnh lặng, giờ đây bị xé toạc bởi những vệt sáng chói lòa, như một vết sẹo khổng lồ báo hiệu một tai ương sắp đến. Cả Huyền Vực sẽ không còn yên bình nữa.
***
Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, một thành phố sầm uất và nhộn nhịp, cuộc sống thường nhật đang diễn ra một cách bình dị. Giữa trưa, ánh nắng chan hòa đổ xuống quảng trường trung tâm, nơi hàng trăm người dân đang tấp nập bu��n bán, qua lại. Mùi hương thức ăn đường phố thơm lừng hòa quyện với tiếng rao hàng, tiếng cười nói rộn ràng, tạo nên một bức tranh sống động của sự bình yên. Lý Đại Ca, một người đàn ông chất phác với khuôn mặt ngăm đen và dáng người bình thường, đang ngồi bên gánh rau tươi rói của mình, miệng không ngừng mời chào khách. Ông chỉ mong được sống yên ổn, ngày ngày bán rau nuôi vợ con, không màng đến những cuộc chiến tranh hay ân oán của giới tu sĩ.
Bên cạnh đó, Phàm Nhân Thị Vệ, một binh lính cường tráng mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo, đang nghiêm nghị tuần tra, ánh mắt cảnh giác quét qua đám đông. Dù chỉ là một phàm nhân, anh cũng mang trong mình niềm tự hào về việc bảo vệ trật tự của thành phố. Cuộc sống của họ, dù có khó khăn, vẫn chảy trôi theo một quỹ đạo an toàn, tách biệt khỏi những sóng gió của thế giới tu hành.
Đột nhiên, bầu trời quang đãng phía trên quảng trường bỗng tối sầm lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Một tia sáng chói lọi, không phải ánh mặt trời, mà là một luồng linh lực hùng hậu, giáng thẳng xuống từ không trung. Tia sáng ấy không gây ra tiếng động lớn, nhưng sự xuất hiện đột ngột của nó đã khiến mọi người phải ngừng mọi hoạt động, ngước nhìn lên với vẻ ngạc nhiên. Ngay sau đó, tia sáng ấy hóa thành một tấm chiếu lệnh khổng lồ, lơ lửng giữa không trung, cao hàng chục trượng, che khuất cả một phần bầu trời. Tấm chiếu lệnh được làm bằng linh lực tinh thuần, khắc họa những nét chữ cổ kính, uy nghiêm, rực rỡ ánh vàng, như thể được viết bằng chính ánh sáng.
Trong khoảnh khắc tấm chiếu lệnh xuất hiện, một âm thanh trầm hùng, mang theo uy áp vô tận, vang vọng trong tâm trí của tất cả mọi người có mặt tại quảng trường, dù là phàm nhân hay tu sĩ. Đó chính là giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả, rõ ràng và lạnh lùng như đang đứng ngay bên tai mỗi người. Giọng nói ấy không chỉ truyền đạt thông điệp, mà còn mang theo một luồng chấn động tinh thần, khiến những người yếu tim phải run rẩy, những tu sĩ cấp thấp cũng cảm thấy linh hồn mình bị chèn ép.
"Thiên Khuyết Lệnh! Ta, Thiên Diệu Tôn Giả, ban bố mệnh lệnh tối cao: Liên minh Tần Mặc cùng những kẻ dung chứa chúng là nghịch tặc, chống đối Thiên Đạo, cản trở con đường thăng tiên. Từ nay, toàn bộ thế lực dưới trướng Thiên Diệu Tông, cùng tất cả những ai khao khát thăng tiên, hãy hợp lực tiêu diệt chúng! Không từ một ai! Vũ khí sống sẽ mở đường, thanh tẩy Huyền Vực!"
Nội dung của 'Thiên Khuyết Lệnh' được đọc đi đọc lại ba lần, mỗi lần đều vang dội như tiếng sấm sét giữa trời quang, khiến không khí trong quảng trường vốn đang náo nhiệt bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng rao hàng tắt ngúm, tiếng cười nói biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Mùi hương thức ăn đường phố bỗng trở nên vô vị, thay vào đó là mùi căng thẳng và sợ hãi bao trùm.
Lý Đại Ca, đang tính toán mớ rau cải cuối cùng, bỗng cứng đờ người. Ông ngẩng đầu nhìn lên tấm chiếu lệnh khổng lồ, khuôn mặt chất phác của ông từ vẻ hoang mang dần chuyển sang kinh hoàng tột độ. Đôi tay ông run rẩy, đánh rơi cả bó rau đang cầm. "Thiên... Thiên Khuyết Lệnh? Đại chiến thật sao?" Ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, không tin vào tai mình. Ông đã từng nghe về 'Thiên Khuyết Lệnh' trong những câu chuyện cổ, một mệnh lệnh chỉ xuất hiện khi Huyền Vực đứng trước nguy cơ hủy diệt, hoặc khi một thế lực muốn phát động cuộc chiến tranh tổng lực. Chưa bao giờ ông nghĩ rằng, một ngày nào đó, chính ông lại là người trực tiếp chứng kiến nó.
Phàm Nhân Thị Vệ cũng không khá hơn là bao. Anh cầm chặt cây giáo trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây tái mét, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tấm chiếu lệnh. Giọng anh cũng run rẩy không kém Lý Đại Ca: "Tuyên chiến toàn diện... Với Tần Mặc? Ngay cả vật cổ bị khai linh cũng sẽ bị điều động sao?" Anh đã từng nghe lén được vài câu chuyện về 'vật cổ' được Thiên Diệu Tôn Giả khai linh, những thực thể bị biến thành công cụ tàn bạo, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ được sử dụng trong một cuộc chiến tranh quy mô lớn như vậy.
Một giọng nói khác trong đám đông, một người phụ nữ trẻ tuổi đang ôm chặt đứa con mình, cất lên tiếng khóc nức nở: "Huyền Vực sẽ lại chìm trong máu lửa! Chúng ta phải làm sao đây?" Tiếng khóc của cô như một tín hiệu, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Ngay lập tức, đám đông bắt đầu nháo nhác. Tiếng la hét, tiếng giẫm đạp, tiếng khóc than của trẻ nhỏ và phụ nữ vang lên khắp quảng trường. Nhiều người ngã quỵ xuống đất, không phải vì chen lấn, mà vì quá sợ hãi, quá tuyệt vọng trước viễn cảnh một cuộc đại chiến sẽ tàn phá cuộc sống bình yên của họ. Họ là phàm nhân, là những kẻ yếu ớt nhất trong Huyền Vực, không có sức mạnh để tự bảo vệ, chỉ có thể cầu nguyện và chờ đợi số phận.
Các tu sĩ cấp thấp và trung bình đang có mặt trong thành phố cũng không thể giữ được vẻ bình tĩnh. Nét mặt họ biến sắc, vội vàng rút ra ngọc phù truyền tin, liên lạc với tông môn của mình để báo cáo về 'Thiên Khuyết Lệnh'. Họ biết rõ ý nghĩa của nó, và cũng hiểu rằng, dù không muốn, họ cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc chiến này. Ánh mắt họ đầy sự hoang mang, xen lẫn nỗi sợ hãi về một tương lai bất định.
Mùi bụi đường bị khuấy động bởi những bước chân hoảng loạn, hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi. Cả Hoàng Thành Thiên Long, từ một thành phố sôi động, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một bức tranh hỗn loạn, tuyệt vọng. 'Thiên Khuyết Lệnh' không chỉ là một tuyên bố chiến tranh, mà là một lời nguyền, gieo rắc nỗi kinh hoàng và bóng tối lên toàn bộ Huyền Vực.
***
Cùng lúc ấy, tại Thanh Vân Tông, trong Tháp Mật Đàm, một bầu không khí đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài đang bao trùm. Tháp Mật Đàm, với kiến trúc tinh xảo, những bức tường đá cẩm thạch trắng ngà và những ô cửa sổ chạm khắc tinh tế, thường ngày là nơi yên tĩnh để các bậc hiền giả chiêm nghiệm. Chiều muộn, bên ngoài trời bắt đầu âm u, mây đen từ xa cuồn cuộn kéo đến, phủ kín bầu trời, như một điềm báo về tai ương sắp giáng xuống. Không khí trong tháp trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến mức mỗi tiếng hít thở đều trở nên rõ ràng.
Trong phòng họp chính của Tháp Mật Đàm, Tần Mặc, Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh cùng các lãnh đạo liên minh khác đang ngồi quanh một bàn đá lớn, ánh mắt ai nấy đều trầm tư. Họ đang thảo luận về những diễn biến mới nhất, về sự leo thang căng thẳng từ phía Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng lại toát lên một vẻ kiên định lạ thường, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang lắng nghe những tiếng lòng vô hình. Hắn vẫn mặc trang phục đơn giản, vải thô, không chút hoa mỹ, nhưng khí chất của hắn lại nổi bật giữa những tu sĩ tinh anh.
Đột nhiên, linh khí trong tháp chấn động dữ dội. Không phải là một vụ nổ, mà là một sự rung động từ bên trong, như thể bản thân không gian đang bị nén chặt. Một luồng thông điệp mạnh mẽ, mang theo uy áp của một cường giả đỉnh cao, xuyên thẳng vào tâm trí của tất cả những người có mặt. Đó chính là 'Thiên Khuyết Lệnh'. Những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng rõ ràng trong đầu họ, không thể tránh né, không thể chối bỏ.
Tần Mặc nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay. Viên ngọc trong suốt khẽ rung lên, ánh sáng dịu nhẹ của nó lập lòe, như một trái tim đang đập nhanh, cảm nhận được sự bất an tột độ của toàn bộ Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự đau khổ, sự hoảng loạn của vô số 'ý chí tồn tại' đang bị đe dọa, bị ép buộc, bị kéo vào một cuộc chiến mà chúng không hề mong muốn. Đó là tiếng lòng của những tảng đá, của những dòng sông, của những ngọn cây, của cả linh khí trong không trung – tất cả đều đang kêu gào trong sự sợ hãi.
Tô Lam, nhan sắc thanh tú với đôi mắt phượng sáng ngời, siết chặt hai bàn tay đến trắng bệch, móng tay gần như bấm vào da thịt. Nàng nghiến răng, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây nhuốm đầy sự phẫn nộ và căm ghét. "Hắn... hắn đã điên rồi! Dùng cả vật cổ bị khai linh làm vũ khí! Chẳng lẽ hắn không sợ hủy diệt cả Huyền Vực sao?" Nàng hiểu rõ sự tàn khốc của việc khai linh cưỡng bức, biết rằng những vật cổ đó đã mất đi bản chất, mất đi linh hồn, trở thành những công cụ giết chóc vô tri. Nàng từng là một kiếm khách kiêu hãnh, luôn tuân thủ chính đạo, nhưng hành động của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá mọi giới hạn mà nàng có thể chấp nhận.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo, giờ đây lại lộ rõ sự dao động nội tâm. Nàng cầm cây quạt ngọc trong tay, nhưng không còn vung vẩy một cách tự nhiên nữa, mà siết chặt đến mức các đốt ngón tay cũng trắng bệch. Đôi mắt nàng, vốn dĩ sắc bén và tự tin, giờ đây lại mang một vẻ phức tạp, ánh mắt dao động giữa sự căm phẫn dành cho Thiên Diệu Tôn Giả và một nỗi hoang mang sâu sắc. Nàng đã từng là người tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, vào sự vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng những hành động tàn bạo của hắn, đặc biệt là việc ban bố 'Thiên Khuyết Lệnh' và sử dụng 'vật cổ' làm vũ khí, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng. Giọng nàng khẽ khàng, đầy nội tâm, như thể đang nói với chính mình hơn là với người khác: "Đây không còn là con đường chính đạo ta từng tin tưởng... Đây là tàn sát..." Nàng cảm thấy một sự giằng xé dữ dội giữa lý tưởng cũ và thực tại tàn khốc, giữa sự trung thành với tông môn và lương tri của một tu sĩ chân chính. Câu nói của Tần Mặc về 'cân bằng bản chất' và 'ý chí tồn tại' bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí nàng.
Tần Mặc lắng nghe lời nói của Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn không chút dao động, vẫn kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây đen đang kéo đến dày đặc. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí bên ngoài, sự nặng nề của không gian trong tháp, và cả sự đau khổ đang lan tỏa khắp Huyền Vực. Hắn biết rằng không còn đường lui. Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết định đánh cược tất cả, đẩy Huyền Vực vào một cuộc chiến sinh tử.
Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong phòng họp, từ Tô Lam đang phẫn nộ, Mộ Dung Tĩnh đang giằng xé, cho đến các lãnh đạo liên minh khác đang đầy lo lắng. Giọng hắn trầm ổn, không chút cao giọng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng và sự quyết tâm không gì lay chuyển được. "Hắn đã chọn con đường này." Tần Mặc nói, mỗi lời đều như khắc vào tâm khảm người nghe. "Chúng ta chỉ còn một lựa chọn: đối đầu. Bảo vệ bản chất vạn vật, bảo vệ Huyền Vực."
Lời tuyên bố của Tần Mặc không phải là một lời hùng biện hoa mỹ, mà là một lời khẳng định về trách nhiệm và lý tưởng. Hắn không nói về chiến thắng vinh quang, mà nói về sự bảo vệ, sự cân bằng. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn khẽ phát sáng mạnh mẽ hơn, như một lời hứa hẹn, một lời cam kết từ chính linh hồn của Huyền Vực. Ánh sáng dịu nhẹ đó, đối lập hoàn toàn với hào quang tàn bạo của 'Thiên Khuyết Lệnh', là biểu tượng cho hy vọng và sự kiên cường của vạn vật.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt kiên định, quét qua mọi người. "Thời khắc đã đến. Chúng ta không thể lùi bước. Toàn bộ liên minh, chuẩn bị tổng lực phòng thủ và phản công." Lời nói của hắn là hiệu lệnh. Cuộc đại chiến toàn diện đã chính thức bùng nổ, không còn chỗ cho sự khoan nhượng hay trung lập. Số phận của Huyền Vực, của vạn vật, sẽ được định đoạt trên chiến trường đẫm máu sắp tới, nơi hai triết lý, hai con đường đối lập hoàn toàn sẽ va chạm, thiêu rụi tất cả mọi thứ trên đường đi của chúng.
Một cuộc chiến không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến về đạo đức, v�� bản chất tồn tại. Các 'vũ khí sống' bị khai linh cưỡng bức sẽ là một mối đe dọa khủng khiếp, và Tần Mặc phải tìm cách đối phó với chúng mà không hủy hoại hoàn toàn 'ý chí tồn tại' mong manh còn sót lại. Mộ Dung Tĩnh, với sự giằng xé nội tâm, sẽ sớm phải đưa ra lựa chọn cuối cùng, đứng hoàn toàn về phía Tần Mặc, chống lại những gì nàng từng tin tưởng. Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng vọng thăng tiên, sẽ trở nên tàn bạo và khó lường hơn nữa khi cuộc chiến leo thang. Cả Huyền Vực đứng trên bờ vực của sự thay đổi vĩnh viễn, hoặc là thăng hoa theo cách tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc là tìm lại sự cân bằng bản chất dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.