Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1044: Tiếng Vọng Thăng Tiên: Bão Tố Lan Rộng Khắp Huyền Vực

Sau một đêm chiến đấu, Vô Tính Thành chìm trong một sự yên tĩnh lạ thường, không phải là thứ bình yên vốn có mà là một khoảng lặng đượm màu mệt mỏi và suy tư. Ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Không khí vẫn còn vương vấn mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm và mùi đất tươi xốp, quyện lẫn với hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng với những tàn tích của cuộc chiến vừa qua. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tất cả đều vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như muốn khẳng định sự bền bỉ của sự sống, ngay cả khi cái chết vừa chạm đến.

Tần Mặc dựa vào một thân cây lim cổ thụ, đôi mắt sâu thẳm quét qua cảnh tượng hoang tàn trước mắt. Những cỗ máy chiến tranh khổng lồ, được tạo tác từ núi và sông bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép biến dạng, giờ chỉ còn là những khối vật chất chết chóc, nằm im lìm giữa lòng Vô Tính Thành. Hình ảnh chúng, dù đã vô tri, vẫn ám ảnh tâm trí hắn, nhắc nhở về sự tàn bạo của một khát vọng thăng tiên mù quáng. Hắn cảm nhận rõ rệt sự kiệt sức thấm đẫm từng thớ thịt, nhưng trong sâu thẳm ý chí, ngọn lửa kiên định chưa bao giờ tắt. Hắn khẽ hít một hơi, mùi đất và lá cây tươi mới tràn vào lồng ngực, mang theo một chút an ủi.

Tô Lam tiến đến bên cạnh hắn, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên một sự kiên định không hề thua kém. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, tựa như một lời động viên không cần ngôn ngữ. "Mặc, ngươi đã quá sức rồi." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đầy sự quan tâm.

Lục Vô Trần đứng gần đó, dáng người gầy gò của y càng thêm khắc khổ dưới ánh nắng sớm. Y nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ của "vũ khí sống", ánh mắt chứa đầy sự uể oải và một chút ghê tởm. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn thật sự đã điên rồi. Biến vạn vật thành thứ này, chẳng khác nào hủy diệt chính linh hồn của chúng." Giọng y trầm thấp, mang theo một tiếng thở dài nặng nề. Y đã từng chứng kiến vô số điều tàn khốc trong cuộc đời, nhưng sự tha hóa bản chất của vạn vật như thế này vẫn khiến y rùng mình.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi những tàn tích. Hắn có thể cảm nhận được những dư âm yếu ớt của nỗi đau, của sự cưỡng ép từ những vật tính đó. "Chúng không muốn như vậy. Chỉ là bị ép buộc." Giọng hắn khẽ khàng, như nói với chính mình, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Tô Lam và Lục Vô Trần, gợi lên một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn đã dùng toàn bộ tâm lực để liên kết với chúng, để thấu hiểu sự đau khổ của chúng, và thậm chí là để truyền đạt ý chí "là chính nó" vào những linh hồn bị giam cầm. Hắn biết, dù bị tha hóa đến mức nào, sâu thẳm bên trong, mỗi vật tính v��n khao khát được trở về với bản nguyên của mình.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm ẩn mình trong bóng râm của những cây cổ thụ, truyền âm đến mọi người. Giọng nói hùng tráng của nó giờ đây mang theo một sự dao động rõ rệt, một nỗi băn khoăn sâu sắc. "Khát vọng thăng tiên... có thể biến một người thành quỷ dữ đến mức nào? Ta từng nghĩ, nhân hóa là con đường duy nhất để đạt tới sức mạnh và sự hoàn thiện. Nhưng nhìn những gì đã xảy ra, nhìn những linh hồn bị bóp méo kia... ta đã lầm chăng?" Nó đã từng là một linh thú kiêu hãnh, luôn truy cầu sự tiến hóa. Nhưng Tần Mặc đã mở ra cho nó một góc nhìn khác, một con đường bảo vệ bản chất, dù phải trả giá bằng cả sinh mạng. Sự kiện này đã khiến nó phải suy nghĩ lại về toàn bộ niềm tin mà nó đã giữ vững qua hàng ngàn năm.

Từ xa, Hạ Nguyệt và Lão Khang chậm rãi tiến đến. Hạ Nguyệt mang theo một bình nước mát và vài món ăn nhẹ, đôi mắt trong veo của nàng tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên cường. "Anh Mặc, anh nên nghỉ ngơi đi. Mọi người cần anh." Giọng nàng dịu dàng, tựa như một dòng suối mát xoa dịu sự mệt mỏi của Tần Mặc. Lão Khang mỉm cười hiền từ, đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng và an ủi vô bờ. "Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, và giữ vững cốt lõi của mình, con trai ạ." Lời nói của ông mang theo triết lý sâu sắc, như một lời nhắc nhở về giá trị của sự cân bằng.

Tần Mặc đón nhận bình nước, uống một ngụm. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, mang theo chút sức lực hồi phục. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của Thiết Giáp Thành Linh. Ý chí trầm hùng của thành trì vang vọng trong tâm trí hắn, báo cáo về tình hình thiệt hại và công tác sửa chữa. Vô Tính Thành đã bị tổn thương, nhưng ý chí của nó thì không hề suy suyển. Nó vẫn vững chãi, kiên định, như một người mẹ bảo vệ những đứa con của mình. Tần Mặc biết, dù mệt mỏi đến đâu, hắn cũng không thể gục ngã. Hắn là người lãnh đạo, là hy vọng của Vô Tính Thành, và của cả vạn vật đang khao khát được là chính mình.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng như rễ cây, đang nhẹ nhàng chạm vào một thân cây bị biến dạng đã ngừng hoạt động. Một tia đau lòng thoáng qua trong đôi mắt xanh biếc của lão. Lão hiểu rõ nỗi đau của cây cối khi bị tước đoạt đi sự sống và bản chất, bị biến thành công cụ chiến tranh vô tri. Lão khẽ vuốt ve thân cây khô héo, như muốn truyền cho nó chút hơi ấm. "Sự sống vốn dĩ là một món quà, không phải là một công cụ để vươn tới một mục đích nào đó." Lời lão khẽ khàng, như tiếng lá xào xạc trong gió, nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Hành động của Tần Mặc đã mang lại cho lão một tia hy vọng mới, rằng vạn vật vẫn có thể được cứu rỗi, vẫn có thể tìm lại được bản nguyên của mình.

Mộ Dung Tĩnh đứng xa hơn một chút, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc và những gì đang diễn ra. Hắn đã từng là một tu sĩ kiêu ngạo, chỉ tin vào sức mạnh và quyền uy, vào con đường thăng tiên. Nhưng những gì Tần Mặc đã làm hôm nay, cách hắn đối phó với kẻ thù không bằng vũ lực mà bằng sự thấu hiểu, cách hắn "chữa lành" cho những "vật tính" bị tha hóa, đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. Hắn bắt đầu thấu hiểu hơn về triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang theo đuổi, một triết lý mà trước đây hắn coi là yếu đuối và vô nghĩa. "Sức mạnh của ngươi... không nằm ở linh lực." Hắn thì thầm, không phải với Tần Mặc, mà với chính bản thân mình, một hạt giống nghi ngờ đã gieo vào tâm trí hắn, làm lay động những giáo điều đã ăn sâu bấy lâu. Hắn bắt đầu đặt câu hỏi, liệu con đường thăng tiên mà hắn và tông môn mình đang theo đuổi có thực sự là con đường đúng đắn, hay chỉ là một sự truy cầu mù quáng, dẫn đến sự tha hóa và hủy diệt như Thiên Diệu Tôn Giả?

***

Chiều tối buông xuống Vô Tính Thành, mang theo một làn gió nhẹ và bầu không khí mát mẻ, xoa dịu đi những vết thương của buổi sáng. Trong quán Trà Vọng Nguyệt quen thuộc, ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng nói chuyện rì rầm của người dân, tiếng chén trà va vào nhau khẽ khàng, cùng hương trà thơm nồng thoang thoảng trong không khí, cố gắng duy trì vẻ bình yên vốn có. Tuy nhiên, sự lo lắng đã len lỏi vào từng ánh mắt, từng lời nói.

Tần Mặc ngồi ở vị trí quen thuộc, đối diện với Thôn Trưởng Vô Tính Thành, Lão Khang, Tô Lam, Lục Vô Trần và Mộc Lâm Chủ. Mộ Dung Tĩnh ngồi ở một góc khuất hơn, vẻ mặt trầm tư, ánh mắt không ngừng quan sát Tần Mặc. Bàn trà đầy ắp những chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, tựa như màn sương che phủ những suy tư sâu kín.

Đột nhiên, một tiếng kêu đặc trưng vang lên từ bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng. Dạ Nha, con quạ đen có linh tính, nhanh chóng bay vào qua khung cửa sổ mở, đậu xuống vai Tần Mặc. Đôi mắt tinh anh của nó quét một vòng quanh phòng, sau đó nó rỉ rả truyền những tin tức vừa thu thập được vào tâm trí Tần Mặc.

"Khắp nơi đều xôn xao... Thiên Diệu Tôn Giả đã ban bố ý chỉ. 'Đại Chiến Thăng Tiên'..." Giọng Dạ Nha, qua sự truyền đạt của Tần Mặc, vang lên trong tâm trí mọi người, mang theo sự cấp bách và rùng rợn. Thông tin mà nó mang đến khiến không khí trong quán trà đột ngột trở nên nặng nề.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt hiền từ nhưng giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, khẽ thở dài. "Hắn muốn... ép buộc tất cả? Ép buộc mọi sinh linh phải từ bỏ bản chất của mình để thăng tiên ư?" Giọng ông run run, không giấu được sự sợ hãi cho tương lai của Vô Tính Thành và những người dân vô tội.

Lục Vô Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, tựa như vị đắng của thời cuộc. Y khẽ lắc đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy sự phẫn nộ. "Hắn tuyên bố vạn vật phải 'tiến hóa' hoặc bị thanh tẩy. Một cuộc chiến tổng lực để 'thăng cấp' toàn bộ Huyền Vực, biến nơi đây thành một cái lò rèn khổng lồ, nơi chỉ những kẻ 'đủ tư cách' mới được tồn tại." Y nói, nhấn mạnh từng từ, phơi bày sự điên rồ trong tư tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả. "Hắn không còn quan tâm đến sự sống, đến bản chất. Hắn chỉ muốn một thế giới nơi mọi thứ đều phục tùng khát vọng thăng tiên của hắn."

Mộ Dung Tĩnh, vốn im lặng từ nãy đến giờ, không kìm được mà lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại đầy sự băn khoăn. "Thanh tẩy... chỉ vì không muốn thăng tiên?" Hắn nhìn chằm chằm vào chén trà của mình, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp trong đó. Những lời của Lục Vô Trần đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin cốt lõi của hắn. Hắn từng tin rằng thăng tiên là con đường vinh quang, là mục tiêu tối thượng. Nhưng cái giá phải trả lại là sự hủy diệt những sinh linh không có cùng khát vọng, sự thanh tẩy những ai dám giữ gìn bản chất của mình. Điều này có còn là tu hành nữa không, hay chỉ là sự độc tài và tàn bạo?

Tần Mặc đặt tay lên đầu Dạ Nha, khẽ vuốt ve bộ lông đen mượt của nó. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của Dạ Nha, và cả sự hoang mang của vạn vật khắp Huyền Vực qua những thông tin mà nó mang đến. Hắn ngước nhìn mọi người, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Vô Tính Thành sẽ là nơi cuối cùng chúng ta bảo vệ, là nơi vạn vật có thể là chính nó. Chúng ta sẽ không từ bỏ bản chất, không từ bỏ sự cân bằng." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều mang sức nặng của một lời thề. Hắn không nói bằng những lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, nhưng sự chân thành và kiên định trong giọng nói của hắn đã truyền đi một sức mạnh vô hình, làm trấn an những trái tim đang hoang mang.

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng tập trung vào Tần Mặc, đầy tin tưởng. "Chúng ta sẽ cùng ngươi. Ngươi đã cho chúng ta thấy một con đường khác, con đường mà vạn vật có thể tồn tại mà không cần phải truy cầu sự siêu việt bằng mọi giá." Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, một cử chỉ vô thức thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu.

Lục Vô Trần khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ quyết đoán. "Đã đến nước này, thì còn gì để mất nữa. Dù có phải hy sinh, ta cũng muốn thấy một Huyền Vực nơi vạn vật không bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn."

Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng dậy, nhìn quanh những gương mặt kiên cường. "Vô Tính Thành đã sống trong bình yên bao đời. Chúng ta sẽ không để ai cướp đi sự bình yên đó. Dù chúng ta không có linh lực mạnh mẽ, nhưng chúng ta có ý chí." Lời của ông, dù mộc mạc, lại vang vọng một cách mạnh mẽ, như một lời tuyên bố của toàn thể Vô Tính Thành.

Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được sự đồng lòng của mọi người. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ cuộc. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về quyền được là chính mình của vạn vật. Hắn vạch ra các điểm phòng thủ chiến lược, nhấn mạnh việc bảo vệ không chỉ con người mà còn cả những linh thú, cây cối, và thậm chí là những dòng suối trong Vô Tính Thành. Mỗi viên đá, mỗi ngọn cỏ đều có ý chí tồn tại của riêng mình, và chúng cần được bảo vệ. Hắn sẽ không dùng sức mạnh để đối đầu, mà sẽ dùng lòng đồng cảm và sự lựa chọn, để vạn vật từ chối sự tha hóa.

***

Trong khi Vô Tính Thành đang chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử, khắp nơi trên Huyền Vực, một làn sóng sợ hãi và hoang mang đã lan rộng như dịch bệnh. Đêm khuya, tại một góc Hoàng Thành Thiên Long phồn hoa, nơi những con đường lát đá rộng rãi thường ngày tấp nập nay lại trở nên vắng vẻ hơn. Dưới ánh đèn lồng leo lét, một đám đông nhỏ những người dân thường tụ tập, khuôn mặt họ hằn rõ sự lo âu và tuyệt vọng. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, và mùi rượu nồng nàn từ các quán nhậu vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng bị pha trộn bởi một mùi sợ hãi và mồ hôi chua chát. Gió lạnh thổi qua, mang theo những lời thì thầm rùng rợn.

"Hắn nói... nếu kh��ng thể thăng tiên, chúng ta sẽ không có tư cách tồn tại." Một thôn dân với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc rối bù thì thào, giọng nói khản đặc vì sợ hãi. Hắn siết chặt nắm tay, nhìn quanh những gương mặt cũng đang hoang mang không kém.

Một người khác, một phụ nữ trẻ đang ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt ngấn lệ. "Vậy những người như chúng ta... những phàm nhân này thì sao? Chúng ta có thể làm gì? Chúng ta không có linh căn, không thể tu luyện, làm sao có thể thăng tiên được?" Giọng nàng đầy tuyệt vọng, tiếng khóc thút thít của đứa bé trong vòng tay nàng càng làm tăng thêm sự bi thương.

Trong đám đông, một người kể chuyện rong, với bộ quần áo đã bạc màu và cây đàn tỳ bà cũ kỹ, bắt đầu cất lên tiếng đàn não nùng, rồi cất giọng trầm buồn. "Vào những ngày xưa cũ, có một linh thú, một con hươu trắng thuần khiết, chỉ khao khát được chạy nhảy tự do giữa những cánh rừng xanh thẳm. Nhưng chủ nhân của nó, một tu sĩ mạnh mẽ, lại mang trong mình khát vọng thăng tiên cháy bỏng. Hắn ép buộc linh thú phải tu luyện, phải hấp thụ linh khí, phải biến đổi cơ thể để trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ để phục vụ cho con đường thăng thiên của mình. Linh thú ấy chỉ muốn sống yên bình, nhưng khát vọng thăng tiên của chủ nhân đã biến nó thành thứ không còn là chính nó nữa... Cơ thể nó biến dạng, linh hồn nó tan nát, và cuối cùng, nó chỉ còn là một con quái vật vô tri, bị điều khiển bởi ý chí của chủ nhân, mang nỗi đau của sự tha hóa..."

Câu chuyện buồn của người kể chuyện vang vọng trong đêm, khiến những người nghe không khỏi rùng mình. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi. Nếu ngay cả linh thú cũng bị biến thành quái vật vì khát vọng thăng thiên, thì những phàm nhân yếu ớt như họ sẽ phải đối mặt với số phận nào? Một số người cố gắng tìm cách chạy trốn, nhưng họ biết đi đâu? Cả Huyền Vực đều đã bị bao trùm bởi ý chí độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả. Các phàm nhân thị vệ cố gắng duy trì trật tự, nhưng khuôn mặt họ cũng lộ rõ sự bất lực và lo lắng. Họ cũng là phàm nhân, họ cũng có gia đình, và họ cũng đối mặt với số phận tương tự. Cả thành phố, vốn dĩ là biểu tượng của sự phồn thịnh và quyền lực, giờ đây lại bị bao trùm bởi một bầu không khí u ám, nặng nề, như thể một đám mây đen khổng lồ đang che phủ.

Trên những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, những trận pháp bảo vệ vẫn tỏa sáng yếu ớt, nhưng chúng dường như không đủ để xua tan đi nỗi sợ hãi đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố. Tiếng trống canh gác đều đặn vào ban đêm, vốn dĩ là biểu tượng của sự an toàn, giờ đây lại mang theo một âm hưởng nặng nề, như tiếng đếm ngược đến một tai họa không thể tránh khỏi. Khắp nơi, người ta thì thầm về những lời tiên tri cổ xưa, về "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới". Giờ đây, lời tiên tri ấy đang dần trở thành hiện thực, và không ai biết phải làm gì để ngăn chặn nó.

***

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, soi rõ bến tàu Hải Nguyệt của Vô Tính Thành. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mặn mà của biển cả và mùi gỗ ẩm ướt của những con thuyền. Khác với sự h��n loạn của Hoàng Thành Thiên Long, nơi đây lại toát lên một vẻ tĩnh lặng đầy kiên cường. Những chiếc thuyền lớn, được đóng bằng gỗ lim chắc chắn, đang từ từ rời bến, chở theo những người già yếu, trẻ em, và những ai không có khả năng chiến đấu. Đây là một phần trong kế hoạch dự phòng của Tần Mặc, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt nhất của Vô Tính Thành khỏi cơn bão táp sắp tới.

Tần Mặc đứng bên bến tàu, đôi mắt trầm mặc dõi theo những con thuyền đang dần khuất dạng trong màn đêm. Hắn cảm nhận được sự chia ly, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh trong mỗi con thuyền rời đi. Hắn biết, đây là một quyết định đau lòng, nhưng cần thiết để bảo vệ tương lai.

Hạ Nguyệt đứng cạnh hắn, nắm chặt tay hắn. Bàn tay nàng nhỏ bé nhưng ấm áp, truyền cho hắn một sức mạnh vô hình. Đôi mắt nàng trong veo, ánh lên sự kiên định không hề lay chuyển. "Chúng con sẽ đợi anh, Mặc. Ở đây, hoặc ở bất cứ đâu." Lời nói của nàng không cần hoa mỹ, chỉ đơn giản là một lời hứa, một niềm tin tuyệt đối, nhưng lại có sức nặng ngàn cân. Nó là lời nhắc nhở rằng, dù thế giới có sụp đổ, vẫn sẽ có những người tin tưởng và đợi chờ hắn.

Lão Khang và Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng bên cạnh, trầm mặc. Khuôn mặt họ không giấu được sự lo lắng, nhưng cũng ánh lên vẻ thấu hiểu và chấp nhận. Họ đã chứng kiến đủ thăng trầm của Vô Tính Thành, và họ hiểu rằng, để bảo vệ sự bình yên, đôi khi phải chấp nhận sự hy sinh. "Mặc à, con đã làm tốt rồi. Giờ đây, chỉ cần con giữ vững ý chí, Vô Tính Thành sẽ không sụp đổ." Lão Khang khẽ nói, giọng ông trầm ấm như tiếng gió đêm.

Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận được ý chí kiên cường của Vô Tính Thành, của từng viên đá, ngọn cây, dòng nước. Hắn cảm nhận được sự đồng lòng của Thiết Giáp Thành Linh, của Bạch Hổ Lão Tổ, của Mộc Lâm Chủ, và của cả Dạ Nha đang đậu trên vai hắn. Tất cả đều đang cùng nhau sẵn sàng đối mặt với bão tố.

Hắn ngước nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen kịt đang dần tụ lại, báo hiệu một cơn bão lớn sắp bùng nổ. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngừng lại. Hắn sẽ phát động "Đại Chiến Thăng Tiên" không chỉ là một cuộc tấn công, mà còn là một tuyên bố ép buộc vạn vật. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì họ từng tưởng tượng, với những hành động tàn bạo và mất nhân tính hơn nữa từ phía Thiên Diệu Tôn Giả, biến vạn vật thành công cụ chiến tranh.

Nhưng Tần Mặc biết, hắn không đơn độc. Hắn có Vô Tính Thành, có những đồng minh kiên định, và quan trọng hơn cả, hắn có "ý chí tồn tại" của vạn vật, những kẻ khát khao được là chính nó. Sự băn khoăn của Mộ Dung Tĩnh, sự phản tư của Bạch Hổ Lão Tổ, tất cả đều là những tín hiệu cho thấy triết lý của hắn đang dần lay động những trái tim khác. Hắn sẽ phải sử dụng không chỉ sức mạnh mà còn cả trí tuệ và khả năng liên kết với vạn vật để đối phó với quy mô của cuộc chiến này.

Bình yên không phải là sự vắng mặt của bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng trong chính cơn bão. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của Vô Tính Thành, của Huyền Vực. Hắn đã sẵn sàng. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù cái giá phải trả có đắt đến đâu, hắn cũng sẽ bảo vệ Huyền Vực, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật.

Tiếng gió đêm rít qua, mang theo một dự cảm về cuộc đại chiến sắp bùng nổ, một cuộc chiến sẽ định đoạt số phận của cả Huyền Vực, một cuộc chiến vì "cân bằng bản chất", chống lại khát vọng "thăng tiên" điên cuồng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free