Vạn vật không lên tiên - Chương 1054: Pháo Đài Sống: Vạn Vật Triển Trận
Gió rít qua tai Tần Mặc, mang theo tiếng gầm rú mơ hồ từ xa, cùng với hơi thở lạnh lẽo của một cuộc chiến sắp bùng nổ. Hắn đứng trên đài quan sát cao nhất của Cổng Không Gian, nơi tầm nhìn bao quát cả một vùng đất rộng lớn, từ những dãy núi đá tai mèo đến những cánh rừng già rậm rạp. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm một vệt vàng cam lên đường chân trời phía Đông, nhưng không khí không hề có vẻ tươi mới, trái lại, nó nặng trĩu một nỗi lo âu vô hình, một điềm báo về huyết sắc sắp tới.
Cổng Không Gian, một kiến trúc đá cổ kính khổng lồ nằm giữa một hẻm núi chiến lược, giờ đây không còn là một công trình vô tri. Dưới bàn tay và ý chí của Tần Mặc, cùng với sự đồng thuận của vạn vật, nó đã biến thành một 'pháo đài sống', mỗi tấc đất, mỗi phiến đá đều mang trong mình một ý chí kiên định. Những tảng đá xung quanh, nơi trước kia chỉ là vật cản đơn thuần, giờ được Thổ Linh gia cố, tựa như những khối cơ bắp rắn chắc của địa mạch. Chúng không chỉ vững chắc hơn vạn lần, mà còn ngầm chứa một lực phản chấn mạnh mẽ, sẵn sàng nuốt chửng những kẻ dám chạm vào. Tần Mặc có thể cảm nhận được sự rung động chậm rãi, kiên định từ sâu trong lòng đất, như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ đang chờ đợi.
Các khe núi, vốn đã hiểm trở, nay càng trở nên bất khả xâm phạm. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt xanh biếc tinh anh, đang như một vị thần rừng điều khiển các yếu tố tự nhiên. Những khu rừng xung quanh Cổng Không Gian đã biến thành mê cung cây gai và dây leo khổng lồ, đan xen chằng chịt, ẩn chứa vô số cạm bẫy chết người. Những thân cây cổ thụ vươn mình, rễ cây đan xen vào nhau tạo thành những hàng rào tự nhiên vững chắc. Những cành cây to lớn tự động dịch chuyển, khép lại như những cánh tay, tạo thành những cạm bẫy phức tạp, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ xâm nhập nào. Giọng nói nhẹ nhàng của Mộc Lâm Chủ, như một lời thì thầm với tự nhiên, vang vọng trong gió, và tự nhiên đáp lại bằng sự sống và sức mạnh bất diệt. Tần Mặc cảm thấy sự sống động của từng chiếc lá, từng nhánh cây, chúng không chỉ là vật chất mà là những vệ binh tự nguyện, kiên trung.
Trên các gò đất cao, hàng trăm Linh Thú Trẻ với đôi mắt lấp lánh đang ẩn mình trong những lùm cây, bụi rậm. Chúng là những hươu non, nai con, thỏ rừng bé nhỏ, tuy ngây thơ và tò mò, nhưng ý chí bảo vệ bản chất của mình đã được Tần Mặc khơi gợi. Chúng không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự khéo léo và bản năng. Những tiếng kêu non nớt của chúng sẽ trở thành tín hiệu, những bước chân nhẹ nhàng sẽ dẫn dụ kẻ địch vào bẫy, và sự linh hoạt của chúng sẽ tạo ra những yếu tố gây nhiễu bất ngờ. Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tâm trí chúng, nhưng xen lẫn vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng, một ý chí bảo vệ tổ ấm của m��nh.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Cổng Không Gian, đã hấp thụ các cấu trúc đá cổ, biến chúng thành một hệ thống phòng ngự liên hoàn, mạch lạc như một sinh vật khổng lồ. Những bức tường đá phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, không phải ánh sáng của linh lực tu luyện, mà là ánh sáng của 'ý chí tồn tại' được thức tỉnh. Chúng trở thành những tấm khiên vững chắc, những ngọn tháp canh sắc bén, những cổng thành kiên cố. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, đang thoăn thoắt di chuyển, kiểm tra từng chốt phòng ngự, đảm bảo hệ thống vận hành trơn tru. Hắn không ngừng truyền đạt chỉ thị qua một thiết bị liên lạc cổ xưa, giọng nói dứt khoát: "Hệ thống phòng ngự cấp độ một đã kích hoạt, các khe hở đã được lấp đầy, thưa Tần Mặc." Hắn trung thành, tận tụy, và nghiêm túc thực hiện mọi mệnh lệnh, không một chút nghi ngờ.
Tần Mặc đứng ở đài quan sát cao nhất, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng vị trí, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của từng thực thể, đảm bảo sự hài hòa trong chiến lược. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn "nghe" thấy: tiếng vọng trầm hùng của Thiết Giáp Thành Linh, sự thì thầm của Mộc Lâm Chủ, tiếng lạo xạo của Thổ Linh đang củng cố mặt đất, và cả những tiếng kêu non nớt đầy quyết tâm của Linh Thú Trẻ. Mỗi 'vật' đều là một phần không thể thiếu của bức tranh phòng thủ vĩ đại này, mỗi ý chí đều góp phần tạo nên một sức mạnh tổng thể vượt xa mọi tính toán thông thường.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ 'pháo đài sống' đang cùng hắn chung một nhịp thở. Gánh nặng của việc chỉ huy một đội quân 'vạn vật' với những bản chất khác nhau, đảm bảo sự hài hòa và hiệu quả chiến đấu mà không làm tổn hại đến bản chất của chúng, đè nặng lên vai hắn. Liệu liên minh này có thể chống lại sức mạnh áp đảo của Thiên Diệu Tôn Giả? Hắn lo lắng, nhưng cũng kiên định. Đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là cuộc chiến của một triết lý, một con đường mà hắn tin là đúng đắn cho Huyền Vực.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, vẻ mặt nghiêm trọng nhưng ánh mắt phượng vẫn sáng ngời sự tin tưởng. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông phát ra khí tức sắc bén. "Phòng tuyến đã hoàn chỉnh, Tần Mặc. Mọi thứ đều sẵn sàng, theo đúng kế hoạch của ngươi." Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, không chút do dự. Nàng đặt niềm tin tuyệt đối vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn, dù nó khác biệt hoàn toàn với con đường tu luyện mà nàng đã từng theo đuổi. Áp lực phải chứng tỏ năng lực lãnh đạo và chiến đấu, vừa bảo vệ lý tưởng của Tần Mặc vừa đối phó với những kẻ thù mạnh mẽ từ phe chính đạo đã biến chất, đè nặng lên vai nàng, nhưng nàng không hề nao núng.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn, đứng bên cạnh Tô Lam. Đôi mắt y sâu trũng nhìn về phía đường chân trời, nơi những đám mây đen đang cuồn cuộn, ánh mắt y đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự dằn vặt. "Chúng ta đã làm mọi thứ có thể, Tần Mặc. Giờ chỉ còn chờ đợi." Giọng nói trầm thấp, yếu ớt của y vẫn mang theo sự mệt mỏi của những năm tháng sống trong hoài nghi, nhưng giờ đây đã pha lẫn một tia hy vọng mới mẻ. Y vẫn tự hỏi, liệu con đường chiến đấu mới, nhân văn hơn mà Tần Mặc mang lại, có thực sự hiệu quả? Hay chỉ là một ảo tưởng đẹp đẽ trong một thế giới tàn khốc?
Tần Mặc đưa tay lên, ra hiệu cho tất cả các đơn vị. Một luồng ý niệm vô hình lan tỏa khắp chiến trường, truyền tải sự bình tĩnh và quyết đoán của hắn đến mọi 'vật' và mọi thành viên trong liên minh. Dù không dùng lời nói, nhưng tất cả đều hiểu. Các trận pháp phòng ngự được kích hoạt, không phải bằng phù chú phức tạp, mà bằng sự đồng điệu ý chí của hàng ngàn 'vật'. Ánh sáng bạc huyền ảo từ Thiết Giáp Thành Linh càng thêm rực rỡ, những dây leo của Mộc Lâm Chủ siết chặt hơn, những tảng đá của Thổ Linh rung lên một cách nhẹ nhàng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đang bay lượn trên cao, cảnh giới xung quanh. Nó gầm gừ một tiếng dài, tiếng gầm vang vọng giữa không trung, như một lời cảnh báo cho kẻ thù đang đến gần. Ngay khi Tần Mặc ra hiệu, Hắc Phong lập tức lao xuống, chiếm lấy vị trí ngay sau lưng Tần Mặc, thân hình mạnh mẽ, uy dũng, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân bằng cả sinh mạng. Cổ Kiếm Hồn, tuy không hiện hình, nhưng ý chí sắc bén của nó lan tỏa khắp chiến trường, làm tăng thêm sự kiên cố và tinh thần chiến đấu cho mọi 'vật' xung quanh. Một âm thanh kim loại rất khẽ, như tiếng kiếm vung nhẹ trong gió, vang lên, báo hiệu sự sẵn sàng của nó.
Giữa lúc đó, một quầng mây đen khổng lồ bắt đầu xuất hiện ở đường chân trời, di chuyển nhanh chóng. Nó không phải là mây trời tự nhiên, mà là sự tụ tập của linh lực tà ác và sát khí nồng nặc, một điềm báo chẳng lành. Quầng mây cuộn lên như một con quái vật khổng lồ, nuốt chửng ánh bình minh, mang theo một bóng tối bao trùm. Từ trong quầng mây đen ấy, những hình dáng lờ mờ bắt đầu hiện rõ, ban đầu là những chấm nhỏ, sau đó lớn dần, biến thành một binh đoàn khổng lồ, đông nghịt như châu chấu, hành quân như một cơn sóng thần đang cuốn tới.
"Chúng đến rồi." Lục Vô Trần trầm giọng, đôi mắt y nheo lại, nhìn chằm chằm vào binh đoàn địch. "Đông hơn chúng ta dự kiến, và có vẻ… biến chất hơn." Y đã từng chứng kiến nhiều cuộc chiến, đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, nhưng binh đoàn trước mắt y lại mang một vẻ tàn bạo và dị thường khó tả. Không chỉ là tu sĩ, mà là một đội quân hỗn tạp của những linh thú bị biến dạng, những công cụ bị cưỡng ép khai linh thành vũ khí sống, và vô số Hắc Thiết Vệ vô cảm, đôi mắt trống rỗng. Chúng hành quân với một sự đồng điệu đáng sợ, không có cảm xúc, chỉ có sự tuân lệnh tuyệt đối và khát máu. Mùi khét của binh khí, mùi tanh của sát khí, và một thứ mùi hôi thối khó tả của sự biến chất bắt đầu lan tỏa trong không khí, khiến không gian vốn trong lành của Cổng Không Gian trở nên ngột ngạt.
Tần Mặc trầm giọng, ánh mắt kiên định nhìn về phía binh đoàn địch đang áp sát, không chút sợ hãi. "Chúng ta đã biết điều này. Chúng ta chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng ý chí của vạn vật. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ bản chất, để giữ gìn sự cân bằng của thế giới này. Chúng ta không buộc chúng phải là tiên, chúng ta cho chúng quyền được là chính mình, và đó là sức mạnh lớn nhất." Hắn nâng tay lên cao hơn một chút, một lần nữa, luồng ý niệm của hắn lan tỏa, không chỉ đến đồng minh, mà còn đến từng hòn đá, từng cành cây, từng giọt nước trong phạm vi Cổng Không Gian.
Bạch Hổ Lão Tổ, ở tiền tuyến, thân hình vĩ đại như một ngọn núi tuyết, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh. Y gầm nhẹ một tiếng, tiếng gầm uy lực vang vọng khắp thung lũng, đáp trả lại tiếng gầm gừ man rợ của binh đoàn Thiên Diệu. Đó không chỉ là tiếng gầm thách thức, mà còn là một lời tuyên bố, một lời cảnh báo. Y sẵn sàng đối đầu với bất cứ thứ gì dám xâm phạm lãnh địa của mình, lãnh địa của những kẻ muốn bảo vệ bản chất.
Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm cổ, ánh mắt phượng sáng ngời lên vẻ kiên cường. "Ta sẽ giữ vững vị trí này. Kẻ nào dám vượt qua, sẽ phải đối mặt với kiếm của ta!" Nàng tuyên bố, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực, không hề thua kém khí thế của Bạch Hổ Lão Tổ. Thanh kiếm cổ bên hông nàng rung lên khe khẽ, như hưởng ứng lời chủ nhân.
Cổ Kiếm Hồn không hiện hình, nhưng khí tức sắc bén của nó đột nhiên bùng lên, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo, tựa như hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình đang chĩa thẳng vào kẻ địch. Một tiếng 'keng' rất nhẹ, tựa như tiếng kiếm vừa thoát vỏ, vang lên, báo hiệu sự sẵn sàng cho một trận chiến không khoan nhượng. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," một ý niệm vang vọng trong tâm trí những người đủ mạnh để cảm nhận.
Những Linh Thú Trẻ ẩn mình trong các lùm cây, run rẩy nhưng không lùi bước. Ánh mắt to tròn của chúng nhìn về phía binh đoàn địch, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc, ý chí bảo vệ bản chất của chúng vẫn cháy bỏng. Chúng biết mình yếu ớt, nhưng chúng không đơn độc.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng tột độ của không khí, sự lo lắng của Tô Lam, sự kiên định của Lục Vô Trần, và cả 'ý chí tồn tại' đang sôi sục của vạn vật xung quanh. Hắn biết, những phòng tuyến và cạm bẫy được tạo ra bởi 'vật tính' dưới sự hướng dẫn của hắn sẽ gây ra những bất ngờ lớn và tổn thất không nhỏ cho quân đoàn của Thiên Diệu Tôn Giả, bởi chúng vượt xa mọi tính toán chiến lược thông thường. Khả năng liên kết với vạn vật của hắn sẽ được thử thách ở quy mô lớn nhất từ trước đến nay, và sẽ là chìa khóa để liên minh chống lại sức mạnh áp đảo của kẻ thù. Sự đoàn kết và tinh thần hy sinh của các thành viên liên minh, cùng với ý chí bảo vệ bản chất của vạn vật, sẽ được thể hiện rõ ràng trong trận chiến sắp tới, củng cố thêm niềm tin vào triết lý 'vạn vật là chính nó'.
Trận chiến tại Cổng Không Gian, nơi số phận của Huyền Vực sẽ được định đoạt, sắp sửa bùng nổ. Và Tần Mặc, người duy nhất có thể lắng nghe tiếng nói của vạn vật, đã sẵn sàng để đối mặt với nó. Hắn đưa tay xuống, một tín hiệu chiến đấu vô thanh vô tức được truyền đi, và toàn bộ 'pháo đài sống' của Cổng Không Gian, với hàng ngàn ý chí kiên định, đã sẵn sàng nghênh chiến. Cổng Kh��ng Gian, vốn là một điểm chiến lược thông thường, giờ đây mang một ý nghĩa sâu xa hơn, một cửa ngõ có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu, như Thiên Diệu Tôn Giả đã nhận định. Sự tàn bạo và biến chất của binh đoàn Thiên Diệu Tôn Giả sẽ khiến liên minh Tần Mặc phải đối mặt với những cảnh tượng đau lòng, thử thách niềm tin của họ.
Tiếng gầm rú của binh đoàn Thiên Diệu Tôn Giả đã gần kề, hòa lẫn vào tiếng gió rít, tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ, và cả tiếng xào xạc dữ dội của rừng cây đang biến đổi. Cuộc chiến sinh tử đã điểm.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.