Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1059: Bản Giao Hưởng Của Kháng Cự: Trước Ngưỡng Đại Chiến

Không gian tại Cổng Không Gian vẫn chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, nhưng đó là thứ tĩnh lặng của một sợi dây cung đã được kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào. Áp lực "thăng thiên" từ hạm đội khổng lồ trên cao vẫn không ngừng đè nén, như một bàn tay vô hình muốn bóp nát mọi ý chí phản kháng, ép buộc vạn vật phải quỳ phục trước con đường duy nhất mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra. Tuy nhiên, phòng tuyến của Tần Mặc, dù run rẩy, vẫn không hề đổ vỡ, như một hòn đá nhỏ kiên cường đứng vững giữa dòng thác lũ. Đó là khoảnh khắc đối đầu thinh lặng, giữa hai triết lý, hai con đường, trước khi đại chiến chính thức bùng nổ. Cuộc chiến giành lấy bản chất của Huyền Vực, trận chiến định đoạt số phận của vạn vật, đã thực sự bắt đầu.

Tần Mặc đứng trên một đài quan sát tạm bợ, được dựng từ những tảng đá thô sơ và thân cây cổ thụ, nơi giao thoa của Vạn Kiếm Thành và Linh Thú Sơn Mạch. Gió rít qua các khe đá, mang theo tiếng kim loại va chạm nhẹ từ những công trình phòng ngự vững chắc mà Thiết Giáp Thành Linh đã kiến tạo, hòa cùng tiếng gầm gừ trầm thấp của những linh thú đang ẩn mình trong các chiến hào. Mùi sắt nồng nặc từ các công trình kiên cố quyện lẫn mùi đất ẩm và cây cỏ xanh tươi từ Linh Thú Sơn Mạch, tạo nên một thứ hương vị vừa mạnh mẽ, vừa hoang dã. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, hòa cùng mùi ozone đặc trưng của linh lực đang giao tranh, bao trùm cả vùng đất. Bầu trời vẫn bị che phủ bởi mây mù dày đặc, và gió mạnh thổi lồng lộng, lạnh lẽo đến thấu xương.

Vô Danh Kiếm được đặt ngay cạnh Tần Mặc, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bình minh bị che khuất. Ánh mắt hắn quét qua chiến trường, nơi những công trình phòng ngự tự nhiên và nhân tạo đan xen một cách hài hòa đến kỳ lạ. Những khối Linh Thạch thô ráp, vốn là nền tảng của Huyền Vực, giờ đây được sắp xếp thành những bức tường vững chãi, mỗi viên đá đều phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một nhịp tim thổn thức của sự sống. Các cây Mộc Tinh, với thân cây to lớn và tán lá xanh tươi, không còn oằn mình trong đau đớn như khoảnh khắc Thiên Diệu Tôn Giả phô trương sức mạnh ban đầu. Dưới sự trấn an của Tần Mặc, chúng đã trở nên kiên định hơn, các nhánh cây giờ đây đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phòng thủ tự nhiên vững chắc, như những cánh tay che chở cho sinh linh bé nhỏ. Ngay cả những mẩu Thiết Giáp Tàn Phiến, từng là một phần của những thành trì đã đổ nát, giờ đây cũng yên lặng nằm trong các kẽ đá, không còn tiếng kêu ken két nhỏ, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy quyết tâm, như những chiến binh già dặn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Phía chân trời, hạm đội khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn lơ lửng, như một dãy núi đen vĩ đại treo ngược trên bầu trời, phát ra áp lực kinh hoàng, khiến lồng ngực mọi sinh linh như bị đè nén. Một đòn phô trương sức mạnh đầu tiên của địch vừa kết thúc, gây chấn động nhưng đã không thể phá vỡ được ý chí của liên minh Tần Mặc.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng dòng ý chí tồn tại đang cuộn chảy trong từng hòn đá, từng cành cây, từng hạt bụi nơi đây. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một khả năng độc nhất vô nhị: nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật. Đó là thứ sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả không bao giờ hiểu được, là thứ mà hắn gọi là "sự gắn kết".

"Chúng ta không có sức mạnh để đối đầu trực diện, nhưng chúng ta có sự gắn kết," Tần Mặc chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường, không cần phải lớn tiếng mà vẫn vang vọng trong tâm trí của những đồng minh thân cận nhất. Hắn không quay đầu lại, ánh mắt vẫn hướng về phía hạm đội địch. "Mỗi hòn đá, mỗi cây cỏ, mỗi linh hồn đều là một phần của phòng tuyến này. Hãy để ý chí của chúng ta hòa vào nhau, như một dòng sông không ngừng chảy, uốn lượn và bào mòn cả những ngọn núi cao nhất." Hắn giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào một nhánh Mộc Tinh gần đó. Ngay lập tức, nhánh cây khẽ rung lên, một luồng sinh khí ấm áp truyền qua đầu ngón tay hắn, như một lời đáp lại thầm lặng. "Họ muốn chúng ta thăng tiên, muốn chúng ta thay đổi bản chất. Nhưng chúng ta sẽ cho họ thấy, giữ vững bản chất cũng là một loại sức mạnh, một loại kiên cường mà không một pháp bảo thăng cấp nào có thể sánh bằng."

Bên cạnh hắn, Tô Lam, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt phượng kiên định, thanh kiếm cổ trên tay nàng phát ra một ánh sáng xanh nhạt, như phản chiếu ý chí bất khuất của nàng. Nàng gật đầu, lời nói của Tần Mặc như tiếp thêm sức mạnh cho quyết tâm vốn đã mãnh liệt trong lòng nàng. "Ta tin vào ngươi, Tần Mặc. Kiếm này sẽ chém tan mọi thứ dám cản trở quyền được là chính nó. Nó đã từng chém vì khao khát thăng tiên, nhưng giờ đây, nó sẽ chém vì một lẽ sống cao đẹp hơn: quyền được là chính mình, không bị ép buộc." Ánh sáng xanh từ thanh kiếm trở nên rực rỡ hơn, như một lời tuyên thệ.

Lục Vô Trần, dù khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sâu trũng vẫn hằn nét mệt mỏi, nhưng dáng người gầy gò của y lại đứng thẳng tắp, một vẻ kiên định hiếm thấy hiện lên trong đôi mắt đã trải qua bao thăng trầm. Y khẽ thở dài, nhưng không phải vì bi quan, mà là vì sự thấu hiểu sâu sắc về cái giá của cuộc chiến này. "Kế sách đã rõ. Quan trọng là lòng người. Và lòng người ở đây, kiên định hơn bất kỳ lời thề thăng tiên nào. Ta đã nhìn thấy quá nhiều thứ bị hủy hoại vì sự truy cầu hư ảo. Giờ đây, ta chỉ muốn bảo vệ sự thật thà, dung dị này." Y điều chỉnh lại vài lá bùa trận pháp phụ trợ trên một phiến đá, linh quang chợt lóe, củng cố thêm một tầng phòng ngự vô hình.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, gầm gừ một tiếng trầm thấp, tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng, như một lời thề nguyền trung thành và quyết tâm chiến đấu đến cùng. Hắn dậm chân xuống đất, mặt đất rung chuyển nhẹ, bụi đất bay lên. "Gầm! Hãy để chúng biết, bản năng hoang dã không dễ bị thuần phục! Chúng ta là những kẻ không cần thăng tiên, nhưng ý chí của chúng ta còn kiên cố hơn cả tiên giới của bọn chúng!" Uy áp của một thần thú thượng cổ tỏa ra, làm rung động cả không khí.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý chí của nó lại được thể hiện rõ ràng qua những ánh sáng kỳ ảo chạy dọc các bức tường thành, những vết nứt cũ được hàn gắn bằng linh lực, như một vị nữ thần chiến binh vô hình đang chuẩn bị nghênh chiến. Một âm thanh vang vọng, không phải tiếng nói mà là một luồng ý niệm trực tiếp truyền vào tâm trí Tần Mặc và các đồng minh: "Thành này vững, ý chí càng vững. Không thể phá vỡ. Chúng ta là bức tường cuối cùng của Huyền Vực, và chúng ta sẽ không lùi bước."

Ngay cả Hắc Phong cũng nhe nanh, gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào hạm đội địch, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, một hành động tuy đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Tần Mặc đặt tay lên đầu nó, vuốt nhẹ bộ lông đen tuyền. Hắn cảm nhận được sự cảnh giác của Hắc Phong, nhưng sâu thẳm hơn là sự bình tĩnh, sự sẵn sàng chiến đấu không hề sợ hãi. Hắn không yêu cầu chúng phải chiến đấu, chỉ yêu cầu chúng được là chính mình, và chính sự "là chính mình" đó đã biến chúng thành những chiến binh kiên cường nhất.

Tần Mặc chỉ tay về các điểm phòng ngự, đưa ra những hiệu lệnh điều chỉnh cuối cùng mà chỉ những người đã đồng hành cùng hắn mới hiểu được. Mỗi ngón tay hắn di chuyển, từng điểm phòng ngự, từng khối Linh Thạch, từng cây Mộc Tinh, từng mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đều như được tiếp thêm một luồng sinh khí, một sự kiên định mới. Hắn không sử dụng linh lực, chỉ là ý chí, ý chí thuần túy của một người muốn bảo vệ quyền được tồn tại của vạn vật. Liên minh của hắn, dù yếu thế về lực lượng, lại mạnh mẽ về ý chí, một ý chí được dệt nên từ sự đồng cảm và lòng tin tuyệt đối. Họ biết rằng, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về triết lý, về bản chất của sự tồn tại. Và họ đã sẵn sàng.

***

Cùng lúc đó, trên không trung vạn trượng, nơi mây trắng giăng lối và ánh nắng chói chang phản chiếu trên những phi thuyền khổng lồ, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng trên đài chỉ huy của chiếc phi thuyền chủ lực. Không gian nơi đây hoàn toàn khác biệt với phòng tuyến bên dưới. Đó là một không gian lơ lửng trên chín tầng mây, vượt xa tầm với của phàm nhân, nơi âm thanh duy nhất là tiếng gió mây lướt qua các mái vòm thủy tinh, tiếng động cơ pháp khí vận hành đều đều, và tiếng bước chân nghiêm nghị của Hắc Thiết Vệ. Một mùi hương liệu quý hiếm, tinh khiết đến mức gần như vô trùng, quyện cùng mùi ozone nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí thần thánh, uy nghiêm, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Đó là nơi thể hiện quyền lực tuyệt đối và sự tự tin thái quá của một kẻ tin rằng mình đang nắm giữ chân lý.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực khó tả. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng là sự tách biệt hoàn toàn khỏi những gì phàm tục. Hắn đứng đó, nhìn xuống phòng tuyến của Tần Mặc như nhìn những con kiến đang cố gắng xây đê ngăn lũ. Hắn không hề tức giận khi đòn thăm dò vừa rồi không đạt được hiệu quả tuyệt đối. Trong đôi mắt hắn, chỉ có sự coi thường và một chút thiếu kiên nhẫn. Sự kiên cường của Tần Mặc và liên minh chỉ làm hắn thêm củng cố niềm tin rằng sự "tiến hóa" là cần thiết, và mọi sự "ngoan cố" đều phải bị nghiền nát.

"Lũ sâu kiến ngoan cố," Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch mép, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp và sự miệt thị rõ ràng, vang vọng nhẹ trong khoang điều khiển. Các Hắc Thiết Vệ xung quanh hắn, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vẫn giữ im lặng tuyệt đối, như những bức tượng vô tri, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. "Chúng tưởng rằng một vài linh thể yếu ớt có thể chống lại ý chí thăng thiên của ta sao? Đồ ngu xuẩn. Chúng không hiểu rằng 'tồn tại' chỉ là khởi đầu, 'tiến hóa' mới là mục đích tối thượng. Huyền Vực này đã quá lâu chìm đắm trong sự trì trệ của bản chất nguyên thủy. Đã đến lúc phải thay đổi, phải thăng hoa."

Hắn giơ tay, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ trên màn hình hiển thị chiến trường ảo, nơi phòng tuyến của Tần Mặc hiện lên như một vết bẩn nhỏ nhoi trên một bức tranh hùng vĩ. "Chúng không biết rằng sự 'cân bằng bản chất' mà Tần Mặc rao giảng chỉ là một lời ngụy biện cho sự yếu kém, một sợi xích vô hình tr��i buộc vạn vật vào sự phàm tục. Ta sẽ giải thoát chúng, dù chúng có muốn hay không. Ta sẽ dẫn dắt chúng đến con đường vinh quang, con đường của sự thăng tiến vô hạn."

Đôi mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, không phải của sự độc ác, mà là của niềm tin tuyệt đối vào "đạo" của mình. Hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, điều cần thiết cho sự phát triển của Huyền Vực, cho "tương lai" mà hắn đã nhìn thấy. Đối với hắn, Tần Mặc không chỉ là một kẻ phản loạn, mà là một chướng ngại vật cần phải bị loại bỏ, một triết lý sai lầm cần phải bị xóa sổ.

"Đã đến lúc rồi," hắn thì thầm, giọng nói chợt trở nên dứt khoát hơn, như một lời tuyên án. Hắn không hề tức giận, không hề do dự, chỉ có sự lạnh lùng và tàn nhẫn của một kẻ đã vượt lên trên mọi cảm xúc thông thường. "Hãy cho chúng thấy sự khác biệt giữa 'tồn tại' và 'tiến hóa' là như thế nào."

Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, không phải là một đòn tấn công, mà là một mệnh lệnh vang vọng khắp toàn bộ hạm đội. Linh lực ấy không mang theo sự hung bạo, mà là sự lạnh lùng, dứt khoát, xuyên thấu vào từng tâm trí của hàng triệu binh sĩ dưới quyền hắn.

"Toàn quân, chuẩn bị tổng tấn công!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả, nay đã trở nên hùng hồn và vang dội, truyền khắp từng phi thuyền, từng chiến hạm trong hạm đội khổng lồ. "Không để lại bất kỳ mầm mống phản kháng nào. Ta muốn thấy ý chí của chúng bị nghiền nát! Ta muốn thấy chúng quỳ gối trước con đường thăng tiên vĩ đại! Hãy cho chúng thấy, chỉ có một con đường, và con đường đó chính là ta!"

Ngay lập tức, hạm đội khổng lồ trên không trung bắt đầu di chuyển. Hàng ngàn phi thuyền, chiến hạm, và pháp bảo cỡ lớn đồng loạt rung chuyển, phát ra những tiếng rung chuyển trầm đục, như hàng vạn tiếng trống trận đang gõ cùng lúc. Những cột sáng năng lượng bắt đầu tụ lại ở mũi của các chiến hạm, phát ra những tia sáng chói lòa, nhuộm tím cả bầu trời đang u ám. Các Hắc Thiết Vệ bắt đầu kích hoạt cơ giáp, tiếng kim loại ken két vang lên, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Cả hạm đội, như một con quái vật khổng lồ được đánh thức, bắt đầu từ từ lao xuống, chầm chậm nhưng không thể ngăn cản, hướng thẳng về phía phòng tuyến của Tần Mặc. Áp lực "thăng thiên" càng lúc càng trở nên dày đặc, như một bức tường vô hình đang nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó.

***

Dưới mặt đất, tại phòng tuyến Cổng Không Gian, Tần Mặc đứng một mình trên rìa phòng tuyến, Vô Danh Kiếm trong tay. Hắn ngẩng đầu nhìn lên hạm đội khổng lồ đang lao xuống như một cơn bão táp, nuốt chửng cả bầu trời. Gió mạnh giật cấp, thổi thốc vào người hắn, lướt qua mái tóc đen nhánh, cuốn bay vạt áo vải thô. Mây đen bắt đầu kéo đến dày đặc hơn, không phải vì tự nhiên, mà như thể chính Thiên Diệu Tôn Giả đang triệu hồi sức mạnh của thiên địa, tạo cảm giác áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Mặt đất dưới chân hắn rung chuyển nhẹ, rồi dần dần mạnh hơn, không phải vì địa chấn, mà là vì áp lực kinh hoàng từ trên cao, từ hàng ngàn phi thuyền đang tiến đến. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của mặt đất, của những cây cổ thụ đang bám rễ sâu vào lòng đất, của từng viên đá dưới chân – không phải là sợ hãi, mà là sự cảnh giác, sự chuẩn bị, một bản năng sinh tồn nguyên thủy.

Hít một hơi thật sâu, Tần Mặc nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh, mọi áp lực từ bên ngoài dường như tan biến. Hắn không còn nghe tiếng gió rít, tiếng rung chuyển của hạm đội địch, hay tiếng tim mình đập dồn dập. Thay vào đó, một "tiếng gọi" cổ xưa, sâu thẳm lại vang vọng trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không phải là một âm thanh, mà là một luồng ý niệm thuần khiết, một bản giao hưởng của ý chí Huyền Vực đang hòa cùng ý chí của hắn. Nó không phải là lời mời gọi thăng tiên, không phải là lời hứa về sức mạnh vô biên, mà là một lời cầu nguyện, một lời thì thầm về sự cân bằng, về sự vững vàng, về quyền được là chính nó của vạn vật.

*Tiếng gọi đó... nó không phải là sức mạnh để thăng tiên, mà là sức mạnh để giữ vững. Giữ vững bản chất, giữ vững sự cân bằng. Ta không chiến đấu một mình.* Tần Mặc thầm nhủ, cảm nhận rõ ràng sự kết nối sâu sắc giữa hắn và toàn bộ Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự sống đang cuộn chảy trong từng mạch đất, từng sợi rễ cây, từng hạt nước, từng viên đá. Tất cả đều đang cựa mình, không phải để trỗi dậy thành những thực thể cao cấp hơn, mà là để bảo vệ cái bản chất nguyên thủy, cái quyền được tồn tại như chính chúng. Đó là lời hứa, là trách nhiệm, là niềm tin mà hắn đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ.

Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong sâu thẳm. Hắn nhìn chằm chằm vào hạm đội đang lao xuống, như một ngọn hải đăng đứng vững giữa cơn bão táp.

"Ngươi muốn chém, ta sẽ cho ngươi chém," Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn chỉ đủ để Vô Danh Kiếm trong tay nghe thấy, nhưng lời nói lại mang một sức nặng ngàn cân. Lưỡi kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một linh quang mờ ảo lóe lên, như một lời đáp lại thầm lặng. "Nhưng không phải vì thăng tiên, mà vì bảo vệ. Vì quyền được là chính nó. Ngươi đã từng là một công cụ của sự hủy diệt, của khao khát thăng tiến mù quáng. Giờ đây, ngươi sẽ là biểu tượng của sự bảo vệ, của sự kiên cường, của sự cân bằng."

Tần Mặc nắm chặt Vô Danh Kiếm, mũi kiếm hướng thẳng lên trời, như một lời thách thức gửi đến cả hạm đội hùng hậu kia, gửi đến Thiên Diệu Tôn Giả đang chễm chệ trên cao. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mọi rung động của Huyền Vực, và một luồng ý chí mạnh mẽ từ hắn lan tỏa khắp phòng tuyến, như những làn sóng vô hình vỗ về, củng cố ý chí của từng 'vật' nhỏ bé, từng sinh linh trong liên minh. Các 'vật' im lặng phản hồi, không phải bằng lời nói, mà bằng sự vững chãi, bằng sự kiên định, bằng sự hòa quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn tinh thần vững chắc, một bức tường thành sống động.

Trong khoảnh khắc đó, khi hạm đội của Thiên Diệu Tôn Giả đã tiến đến gần trong tầm nhìn, khi tiếng rung chuyển đã biến thành tiếng gầm rú chói tai, khi những cột sáng năng lượng đã sẵn sàng khai hỏa, Tần Mặc vẫn đứng vững, không hề nao núng. Hắn không phải là kẻ mạnh nhất, không phải là kẻ có pháp lực cao cường nhất, nhưng hắn là người kết nối vạn vật, là người bảo vệ quyền được là chính nó.

Cuộc chiến giành lấy bản chất của Huyền Vực, trận chiến định đoạt số phận của vạn vật, đã thực sự bắt đầu. Và Tần Mặc, cùng với liên minh của hắn, đã sẵn sàng đối mặt với nó, bằng một ý chí kiên định hơn bất kỳ ngọn núi nào, sâu thẳm hơn bất kỳ đại dương nào.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free