Vạn vật không lên tiên - Chương 1064: Nút Thắt Chiến Trường: Hướng Đi Mới Của Tần Mặc
Bầu trời đêm dần buông xuống, nhưng trên chiến trường, những "linh vật biến thể" mới, dưới sự "dẫn dắt" của Tần Mặc, vẫn tiếp tục chiến đấu, ánh mắt chúng không còn hoang dại, mà mang một tia sáng của ý chí tự chủ, của một bản chất mới đang được định hình. Cuộc chiến này đã bước sang một cấp độ hoàn toàn mới.
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mỏng giăng mắc khắp Thiết Giáp Thành, phủ lên những đổ nát của đêm qua một vẻ u tịch đến nao lòng. Không khí nặng nề, mang theo mùi sắt gỉ, đất ẩm và một chút khói bụi còn sót lại từ những vụ n��, những đợt công kích dữ dội nhất. Trên một pháo đài đã vỡ nát, những khối đá sứt mẻ như những vết thương hằn sâu vào thân thể thành trì, Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ quan sát phòng tuyến. Gió mạnh thổi ào ạt qua các khe hở của tường thành, tạo nên những âm thanh rít gào như tiếng thở dài của chiến trường.
Bên cạnh hắn, Tô Lam với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định, và Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ càng hằn sâu thêm những nếp nhăn vì lo âu, cũng dõi mắt về phía xa. Thiết Giáp Thành Linh, một ý niệm vô hình nhưng hiện hữu mạnh mẽ, đang giao hòa với từng phiến đá, từng mảng tường, truyền đi những thông điệp tĩnh lặng đến Tần Mặc.
Dưới tầm nhìn của họ, bức tranh chiến trường hiện ra bi tráng. Những "linh vật biến thể" mà Tần Mặc đã "dẫn dắt" đêm qua vẫn đang miệt mài làm nhiệm vụ. Những quái vật đá với hình dạng dị hợm, giờ đây không còn tấn công bừa bãi mà đã tạo thành những bức tường vững chãi, chặn đứng những đợt tấn công tiếp theo của Hắc Thiết Vệ. Tiếng va chạm kim loại chát chúa vẫn vang lên, nhưng không còn là sự hỗn loạn vô nghĩa. Những roi mây độc quấn lấy chân kẻ địch, tạo ra những bẫy di động khéo léo. Những "Thiết Giáp Tàn Phiến" bay lượn trên không trung, không còn là những lưỡi dao điên loạn mà đã trở thành những lá chắn linh hoạt, bảo vệ đồng đội. Ngay cả những "Linh Thú Bị Bỏ Rơi" đã biến dạng, với những vết thương chằng chịt trên thân thể, giờ đây cũng không còn gào thét trong tuyệt vọng mà phát ra những tiếng gầm gừ cảnh cáo, đôi mắt vẫn ánh lên sự sợ hãi nhưng đã có thêm một tia kiên cường.
Chiến thuật của Tần Mặc đã phát huy tác dụng. Nó đã biến những "công cụ" của Thiên Diệu Tôn Giả thành những "chiến binh" của chính họ, dù hình hài đã đổi khác. Tuy nhiên, một cảm giác bất an vẫn len lỏi trong lòng Tần Mặc. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng bên trong mỗi thực thể. Chúng vẫn đang chiến đấu với bản thân mình, với sự biến chất cưỡng bức mà "pháp khí thăng tiên" đã gieo rắc. Mỗi động tác của chúng, m��i lần chúng gồng mình chống đỡ, đều là một sự tiêu hao khổng lồ, không chỉ về linh lực mà còn về ý chí.
"Chiến thuật của ngài Tần Mặc đã giúp chúng tôi giữ vững," ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, "Nhưng… chúng tôi đang cạn kiệt, và chúng vẫn liên tục biến chất." Giọng của Thành Linh, dù kiên cường, vẫn ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. Nó là một thực thể tập hợp ý chí của cả thành trì, và sự mệt mỏi của nó chính là sự mệt mỏi của từng viên gạch, từng mảnh đá đã chịu đựng hàng ngàn năm phong ba và giờ đây là chiến tranh tàn khốc.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng nhìn xa xăm, vẻ mặt trầm tư. "Ta chưa từng thấy pháp khí nào tàn độc đến vậy. Nó không giết chóc đơn thuần, nó hủy hoại bản chất. Mỗi vật bị nó chạm vào, dù có được Tần Mặc dẫn dắt, vẫn như một ngọn đèn dầu đang dần cạn kiệt." Nàng nói, giọng thanh thoát nhưng ẩn chứa sự căm phẫn. Nàng, một kiếm khách đề cao sự thuần khiết của kiếm đạo, nay phải chứng kiến sự biến chất của vạn vật, lòng không khỏi quặn thắt.
Lục Vô Trần thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu những ưu tư. "Người đúng là đã tạo ra một kỳ tích, Tần Mặc. Nhưng kỳ tích này cũng có cái giá của nó. Mỗi linh vật bị biến chất, dù có được ngươi dẫn dắt, vẫn mang theo một vết sẹo vĩnh viễn. Và kẻ địch… chúng không ngừng nghỉ. Nguồn lực của chúng dường như vô tận." Ông lão gầy gò, đôi mắt sâu trũng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, hiểu rõ sự vô vọng của việc chống đỡ một dòng lũ dữ dội bằng những con đê nhỏ bé.
Tần Mặc không nói gì. Hắn chỉ nhắm mắt lại một lần nữa, để cảm nhận rõ hơn những rung động hỗn loạn của các linh vật, những tiếng kêu thầm thì của "ý chí tồn tại" đang giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và sự biến chất cưỡng bức. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của một hòn đá muốn vững chãi nhưng lại bị ép phải di chuyển, của một cành cây muốn vươn lên nhưng lại bị bẻ cong thành roi độc, của một mảnh giáp muốn bảo vệ nhưng lại bị điều khiển để tấn công. Sự "dẫn dắt" của hắn chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời, không phải là phương thuốc chữa lành triệt để.
Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt trầm tư nhưng sắc bén. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, không còn sự phẫn nộ hay tuyệt vọng của đêm qua, mà là một sự bình tĩnh đến đáng sợ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã thấy rõ giới hạn của chiến thuật này. Nó giúp họ giữ vững, nhưng không thể giúp họ chiến thắng một cách trọn vẹn, không thể cứu rỗi được Huyền Vực khỏi sự tha hóa đang lan rộng. Cuộc chiến này không thể chỉ là phòng thủ.
***
Giữa trưa, khi mặt trời cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt xuống Thiết Giáp Thành, Tần Mặc đã cùng Tô Lam và Lục Vô Trần rời pháo đài đổ nát, leo lên một tháp quan sát cao hơn, cách tiền tuyến một quãng. Tháp đá này, dù cũng mang dấu vết của thời gian và chiến tranh, nhưng vẫn đứng sừng sững, cho phép họ một tầm nhìn bao quát toàn bộ chiến trường và xa hơn nữa. Gió lớn thổi mạnh, tạo nên những tiếng rít gào như tiếng ai oán của một thế giới đang hấp hối.
Từ đây, Tần Mặc có thể "nghe" và quan sát bức tranh toàn cảnh của cuộc chiến một cách rõ ràng hơn. Hắn cảm nhận được không chỉ sự hỗn loạn ở Thiết Giáp Thành, mà còn là sự mất cân bằng đang lan rộng ra khắp Huyền Vực. Từng dòng linh khí bị vặn vẹo, từng ngọn núi bị xói mòn ý chí, từng dòng sông bị ô uế bản chất. Nguồn lực của Thiên Diệu Tôn Giả dường như vô tận. Mỗi khi một 'vật' bị 'khai linh cưỡng bức' và biến chất, nó không chỉ bị hủy hoại, mà còn trở thành một phần sức mạnh của kẻ địch, một vòng luẩn quẩn khó phá vỡ. "Pháp khí thăng tiên" của chúng không chỉ là vũ khí hủy diệt, mà còn là công cụ tha hóa linh hồn.
Tần Mặc đưa tay ra, như chạm vào không khí, cảm nhận hàng ngàn sợi dây ý chí mỏng manh đang bị kéo căng, bị xé rách, và cuối cùng là bị biến dạng. Hắn đã cố gắng "dẫn dắt" chúng, trả lại cho chúng quyền được "tồn tại" theo ý chí tự nguyện, nhưng điều đó chỉ như việc vá víu những vết nứt trên một con đê đã quá yếu ớt. Con đê vẫn đứng vững, nhưng dòng nước lũ vẫn không ngừng dâng cao. Mỗi chiến thắng nhỏ trong phòng thủ đều phải trả giá bằng sự tha hóa của một phần Huyền Vực, bằng sự đau đớn của vạn vật. Chiến thuật "lấy yếu thắng mạnh", dựa trên sự đồng cảm và khai thác đặc tính của vạn vật, dường như đang gặp phải giới hạn. Không phải là nó sai, mà là kẻ địch quá tàn nhẫn, quá liều lĩnh, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích "thăng tiên" của chúng.
Hắc Phong nằm dưới chân hắn, bộ lông đen tuyền khẽ lay động trong gió, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhìn về phía chân trời, rồi quay lại nhìn chủ nhân, khẽ gầm gừ như thấu hiểu nỗi lòng hắn. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong tâm tư của Tần Mặc, sự chuyển dịch từ phòng thủ bị động sang một suy nghĩ quyết liệt hơn.
Sau một hồi im lặng dài, chỉ có tiếng gió rít và tiếng gầm gừ trầm thấp của Hắc Phong, Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng giữa không gian rộng lớn, mang theo sức nặng của hàng ngàn suy tư. "Chúng ta không thể tiếp tục phòng thủ như thế này. Mỗi phòng tuyến giữ được đều là một chiến thắng nhỏ, nhưng cái giá phải trả là sự tha hóa của vạn vật. Kẻ địch không thiếu gì nguồn lực, và pháp khí của chúng không chỉ tấn công thể xác, mà còn bẻ cong ý chí tồn tại."
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm vẻ u sầu. "Người nói đúng. Nếu cứ tiếp tục, Huyền Vực sẽ bị nuốt chửng bởi sự biến chất, dù chúng ta có thắng trận này hay không. Cuộc chiến này không chỉ là giành giật lãnh thổ, mà là giành giật bản chất của sự tồn tại. Nếu vạn vật đều bị biến chất để 'thăng tiên', thì Huyền Vực này, dù có còn, cũng không còn là Huyền Vực mà chúng ta biết nữa."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, tìm kiếm một tia hy vọng trong sự trầm tư của hắn. Nàng đã tin tưởng hắn, đã chứng kiến hắn làm nên những điều phi thường. Nàng biết, Tần Mặc không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, và hắn luôn tìm ra con đường ngay cả trong tuyệt vọng.
Trong lòng Tần Mặc, một sự đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Từ bỏ chiến thuật "lấy yếu thắng mạnh" không phải là điều dễ dàng. Đó là bản chất, là triết lý của Vô Tính Thành, là con đường mà hắn đã luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, đối mặt với một kẻ thù không chỉ tàn bạo mà còn xảo quyệt, một kẻ thù tấn công vào tận gốc rễ của sự tồn tại, hắn hiểu rằng chỉ lòng đồng cảm và sự "dẫn dắt" là không đủ. Hắn cần một phương pháp quyết liệt hơn, có thể tàn nhẫn hơn, nhưng là cần thiết để bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực. Sự "cân bằng bản chất" không phải là thụ động chấp nhận mọi thứ, mà là chủ động bảo vệ nó.
Ánh mắt Tần Mặc quét một vòng khắp bầu trời u ám, rồi dừng lại ở một điểm xa xăm, nơi hắn cảm nhận được nguồn năng lượng mạnh nhất của "pháp khí thăng tiên" đang sôi sục, nơi mà hắn cảm nhận được "ý chí thăng tiên" cuồng nhiệt của Thiên Diệu Tôn Giả đang lan tỏa. Hắn biết, để thắng cuộc chiến này, không chỉ cần đánh bại quân địch, mà còn phải 'chữa lành' Huyền Vực, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự lây lan của "virus thăng tiên" này từ chính nguồn gốc của nó.
***
Đêm khuya, Thiết Giáp Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng mưa phùn nhẹ rơi tí tách trên mái ngói và tiếng gió rít qua các khe hở. Trong một căn phòng chiến thuật tối tăm của thành trì, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu hắt lên, tạo nên những cái bóng dài và méo mó trên tường. Mùi giấy da cũ, mực viết và một chút mùi kim loại thoang thoảng trong không khí căng thẳng nhưng tập trung.
Tần Mặc triệu tập các đồng minh thân cận nhất – Tô Lam, Lục Vô Trần, và ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh – vào phòng chiến thuật. Hắn trải rộng một tấm bản đồ Huyền Vực đã cũ kỹ, các chiến trường được đánh dấu bằng những vệt sáng tối khác nhau, như những vết sẹo trên một cơ thể sống. Không còn là sự giằng co từng tấc đất, từng điểm phòng thủ như những ngày qua. Hắn nhìn vào bản đồ, vào những điểm yếu cốt lõi của Huyền Vực, và cả những nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến chất, nơi mà "ý chí thăng tiên" của chúng đang sôi sục nhất.
Tần Mặc đứng thẳng người, dáng vẻ thanh tú nhưng toát lên một sự kiên nghị lạ thường. Đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt, từng ý niệm, tìm kiếm sự thấu hiểu và đồng thuận. Hắn biết, điều hắn sắp nói ra có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện, nhưng cũng đầy rủi ro.
"Chúng ta không thể thắng bằng cách chiến đấu theo luật của chúng. Chúng ta cần thay đổi cuộc chơi," Tần Mặc cất lời, giọng hắn không cao nhưng rõ ràng, mỗi chữ đều chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Việc phòng thủ, việc 'dẫn dắt' sự biến chất, chỉ giúp chúng ta kéo dài hơi tàn. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi thụ động đón nhận sự hủy hoại. Kẻ địch đang tấn công vào bản chất của Huyền Vực, biến nó thành một thế giới chỉ biết 'thăng tiên'. Chúng ta phải tấn công vào chính bản chất đó, vào niềm tin cốt lõi của chúng."
Tô Lam nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc. "Ngươi muốn nói… chúng ta sẽ làm gì? Chẳng lẽ chúng ta sẽ biến chúng thành những thực thể không thể 'thăng tiên'?"
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng của một ý tưởng đột phá, một con đường chưa từng ai nghĩ tới. "Không, Tô Lam. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ không chỉ 'dẫn dắt' sự biến chất. Chúng ta sẽ tấn công vào tận gốc rễ của nó. Chúng ta sẽ làm cho bản chất của 'thăng tiên' trở nên vô nghĩa, hoặc tệ hơn, biến nó thành gánh nặng của chính kẻ địch. Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và sức mạnh tối thượng. Vậy thì, chúng ta sẽ cho chúng thấy, sự 'thăng tiên' ấy có thể là một gánh nặng, một sự trói buộc, thậm chí là một lời nguyền rủa."
Lục Vô Trần trầm ngâm, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. "Một kế hoạch táo bạo… và đầy rủi ro. Nhưng nếu có thể thành công, nó sẽ định hình lại toàn bộ Huyền Vực." Ông lão hiểu rằng, để đối phó với một thế lực cuồng tín vào "thăng tiên" như Thiên Diệu Tôn Giả, thì việc tấn công vào chính niềm tin ấy là cách duy nhất để thực sự đánh bại chúng, không chỉ là đánh bại trên chiến trường vật lý.
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh cũng giao hòa vào tâm trí Tần Mặc, dù không phát ra lời nói cụ thể, nhưng hắn cảm nhận được sự đồng tình và một chút lo âu sâu sắc. Thành Linh đã chứng kiến quá nhiều, nó biết cái giá phải trả cho bất kỳ sự thay đổi căn bản nào.
Tần Mặc không để ý đến những lời cảnh báo tiềm ẩn đó. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi mà linh khí tập trung mạnh nhất, nơi mà hắn cảm nhận được "ý chí thăng tiên" của Thiên Diệu Tôn Giả đang sôi sục nhất. Đó là một khu vực được đánh dấu bằng những vệt sáng tím đen, nơi mà những "pháp khí thăng tiên" đã gieo rắc sự biến chất khủng khiếp nhất, nơi mà vạn vật đã bị tha hóa đến mức độ không thể nhận ra.
"Chúng ta sẽ đi đến đây," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên đầy kiên định. "Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy 'pháp khí thăng tiên' của chúng, mà còn thay đổi ý niệm về 'thăng tiên' mà chúng đã gieo rắc. Chúng ta sẽ đảo ngược dòng chảy. Nếu chúng muốn vạn vật 'thăng tiên', chúng ta sẽ cho chúng thấy, có những thứ không cần 'thăng tiên' vẫn mạnh mẽ, và có những thứ 'thăng tiên' rồi lại trở thành yếu ớt, thậm chí là bị hủy diệt."
Một luồng khí lạnh lướt qua căn phòng, mang theo sự căng thẳng tột độ. Kế hoạch này không chỉ là một chiến lược quân sự, mà là một cuộc cách mạng về triết lý, một sự thách thức trực diện đến nền tảng tín ngưỡng của kẻ địch. Nó đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về "vật tính" và "ý chí tồn tại" hơn bất cứ điều gì Tần Mặc đã từng làm. Và quan trọng hơn, nó đòi hỏi sự hợp tác không chỉ của con người và linh thú, mà còn của chính vạn vật, những thực thể bị biến chất, để biến chính sức mạnh của kẻ địch thành gánh nặng của chúng.
Tần Mặc nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mà là sự quyết đoán không lay chuyển. "Chúng ta không thể để Huyền Vực này chết dần chết mòn trong sự biến chất. Đã đến lúc chúng ta phải trở thành dòng chảy, chứ không phải con đê. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ phản công, nhưng là một cuộc phản công từ bên trong, từ chính bản chất của sự tồn tại."
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ có ánh đèn dầu chập chờn, những cái bóng nhảy múa trên tường như những dự cảm về một tương lai đầy biến động. Một chiến lược mới đã được vạch ra, một con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn một sự chuyển mình vĩ đại cho Huyền Vực. Cuộc chiến này, đã đến lúc, không chỉ còn là phòng thủ, mà là một cuộc tấn công vào tận gốc rễ của niềm tin và ý chí.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.