Vạn vật không lên tiên - Chương 1099: Vô Thanh Đối Thoại: Bức Tường Ý Chí Thăng Tiên
Giữa khói bụi mịt mù và tiếng đổ nát vang vọng, Tần Mặc quỳ gối trên nền đất lạnh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Toàn thân hắn như một sợi dây đàn căng như muốn đứt, nhưng ý chí lại tập trung đến độ đáng sợ. Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội dưới lòng bàn tay đang đặt chặt lên mặt đất, không phải chỉ là chấn động vật lý, mà là tiếng gào thét của chính Vô Tính Thành. Từng thớ đất, từng viên đá lát đường, từng mạch nước ngầm của Suối Tinh Lộ, tất cả đều đang oằn mình trong cơn đau đớn tột cùng.
Nơi đây vốn là Phố Chợ Sáng, giờ chỉ còn là một hố sâu khổng lồ, bốc lên những cột khói đen đặc quánh. Mùi khói, bụi, đất vỡ vụn hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, một mùi hương của sự chết chóc và hủy diệt. Nhưng giữa sự hỗn mang đó, Tần Mặc vẫn "nghe" thấy. Hắn nghe thấy tiếng nức nở của những ngôi nhà bị xé nát, tiếng gãy vụn của những viên đá lát đường. Chúng không có linh hồn theo cách của con người, nhưng chúng có "ý chí tồn tại" – một khát vọng được đứng vững, được là chính mình, dù chỉ là một gờ đất, một vệt nước nhỏ bé. Và giờ đây, ý chí đó đang bị giày xéo, bị nghiền nát dưới bàn tay vô tình của Thiên Diệu Pháp Tướng.
Xung quanh Tần Mặc, cuộc chiến vẫn tiếp diễn trong tuyệt vọng. Tô Lam, với thân pháp linh hoạt và kiếm khí sắc bén, đang cố gắng chặn đứng từng đợt Hắc Thiết Vệ tràn vào từ lỗ hổng. Nàng như một bóng ma xanh lam, kiếm quang lóe lên liên tục, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Từng bước chân của nàng nặng trĩu, linh lực trong cơ thể cạn kiệt, nhưng ánh mắt phượng hoàng vẫn sáng rực sự kiên định. Thanh kiếm cổ trong tay nàng rên rỉ, như đồng cảm với chủ nhân, tung ra những chiêu thức cuối cùng với uy lực kinh người, đẩy lùi từng toán Hắc Thiết Vệ, nhưng chúng quá đông, quá vô cảm.
Lục Vô Trần, với thân hình gầy gò khắc khổ, đang dùng tất cả sức lực còn lại để dựng lên một bức tường linh lực mờ ảo, cố gắng bảo vệ một nhóm người dân Vô Tính Thành đang run rẩy co cụm phía sau. Lưng ông đã còng thêm một chút, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn lo âu, và mái tóc bạc phơ giờ đây lấm lem bụi đất, mồ hôi. Mỗi hơi thở của ông đều nặng nhọc, như thể đang gánh vác cả một ngọn núi. Thế nhưng, đôi mắt trũng sâu của ông vẫn ánh lên một tia kiên cường, một ý chí không lùi bước. Ông biết, phòng tuyến này, dù yếu ớt, cũng là niềm hy vọng cuối cùng của những sinh linh vô tội. "Cầm cự! Cầm cự dù chỉ một khắc!" ông khản giọng, tiếng nói bị nuốt chửng trong tiếng đổ nát.
Bạch Hổ Lão Tổ, với thân hình to lớn phủ đầy lông trắng như tuyết, đang gầm thét dữ dội. Hắn không còn vẻ kiêu hãnh thường ngày, chỉ còn là một con thú bị dồn vào đường cùng, tung ra những đòn tấn công bản năng và mạnh mẽ nhất. Mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, xé toạc hàng chục tên Hắc Thiết Vệ. Lông hắn giờ đây không còn trắng muốt mà lấm lem máu và bụi, đôi mắt hổ vàng rực đầy vẻ hung tợn và căm phẫn. Hắn đã chịu nhiều vết thương, nhưng ý chí bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ những gì hắn coi là bình yên, vẫn không suy suyển. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, trung thành chiến đấu bên cạnh chủ nhân Tần Mặc. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ rực phản chiếu sự hỗn loạn, ra sức xé xác những kẻ địch dám tiến lại gần Tần Mặc. Từng tiếng gầm của nó như một lời thề sắt đá, bảo vệ chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.
Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức của nó đang biểu hiện qua những vết nứt ngày càng lớn trên những bức tường thành còn sót lại, những tiếng rên rỉ của kim loại và đá. Nó đã dốc toàn bộ sức mạnh để giữ vững phòng tuyến, nhưng Thiên Diệu Pháp Tướng quá mạnh. Từng tia sáng yếu ớt vẫn cố gắng bùng lên từ những khối đá, những vệt sắt thép, như một lời kháng cự cuối cùng của một cơ thể đang tan rã. "Chúng ta sẽ không gục ngã... không gục ngã..." một ý niệm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, yếu ớt nhưng đầy kiên cường.
Tần Mặc không chỉ nghe thấy nỗi đau. Hắn nghe thấy sự kháng cự. Sự kháng cự của một viên đá nhỏ bị nứt, của một ngọn cỏ non cố vươn mình giữa đống đổ nát, của một dòng nước suối vẫn miệt mài chảy dù bị vùi lấp. Ý chí tồn tại của Vô Tính Thành không phải là một khối thống nhất, mà là hàng tỷ, hàng vạn tỷ ý chí nhỏ bé, yếu ớt, nhưng khi hợp lại, chúng tạo thành một bản giao hưởng đau đớn nhưng kiên cường. Nó đang nói với hắn, không bằng lời, mà bằng sự rung động sâu thẳm nhất của bản chất. "Ta muốn sống... ta muốn là chính ta... xin đừng hủy diệt..."
Hắn đặt tay lên mặt đất, không còn là để trấn an, mà là để hòa mình vào, để cảm nhận từng nhịp đập cuối cùng của "trái tim" Vô Tính Thành. Linh lực của hắn, cạn kiệt đến mức gần như vô hình, vẫn cố gắng kết nối, cố gắng tìm kiếm một sợi dây liên kết, một điểm tựa trong sự hỗn loạn này. Hắn cảm thấy sự lạnh lẽo của đất, sự cứng rắn của đá, sự ẩm ướt của nước. Hắn cảm thấy từng vết nứt trên đường, từng lỗ thủng trên tường thành như những vết thương hở miệng của chính mình. Sự đau đớn không còn là của riêng Vô Tính Thành, mà đã trở thành nỗi đau của Tần Mặc.
"Vô Tính Thành... ta nghe thấy ngươi..." Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, giọng nói yếu ớt nhưng đầy dứt khoát. "Nỗi đau của ngươi... sự kháng cự của ngươi... ta cảm nhận được tất cả." Hắn nhắm mắt, và trong bóng tối của tâm trí, một hình ảnh hiện lên. Đó là một hạt mầm nhỏ bé, đang cố gắng cắm rễ vào lòng đất cằn cỗi, dù bị hàng tấn đá đè nặng, dù bị lửa thiêu đốt, dù bị nước cuốn trôi. Nó vẫn kiên trì, vẫn cố gắng. Đó chính là ý chí tồn tại của Vô Tính Thành. Tần Mặc hít một hơi sâu, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu. Hắn phải làm gì đó. Hắn phải tìm ra cách để ý chí này, ý chí của sự sống còn, không bị dập tắt. Hắn phải tìm ra một con đường.
Trong khoảnh khắc đó, khi ý chí của Tần Mặc hòa quyện sâu sắc nhất với Vô Tính Thành, hắn như thể lạc vào một không gian khác. Không còn tiếng gào thét của chiến trường, không còn mùi khói bụi, chỉ còn một sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn thấy mình đứng trong một không gian vô định, bốn phía là hư vô, không có ánh sáng, không có điểm tựa. Trước mặt hắn, lơ lửng giữa hư không, là Thiên Diệu Pháp Tướng.
Nhưng không phải là hình dạng khổng lồ, áp đặt và đáng sợ như trên chiến trường. Ở đây, nó là một khối năng lượng tinh khiết, phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, không có hình thù cụ thể, không có ngũ quan, không có biểu cảm. Nó là một ý chí thuần túy, một khối tinh hoa của tư tưởng "thăng tiên" cực đoan, không bị pha tạp bởi bất kỳ cảm xúc hay suy nghĩ nào khác. Nó chỉ đơn giản là Tồn Tại, với một mục đích duy nhất: Tiến Lên, Hủy Diệt mọi thứ cản đường để đạt tới sự thăng hoa tối thượng.
Tần Mặc cố gắng truyền tải thông điệp. Hắn không dùng lời nói, mà dùng ý niệm, dùng toàn bộ linh hồn và ý chí của mình để giao tiếp. Hắn gửi đi những tư tưởng về sự cân bằng, về quyền được là chính nó của vạn vật, về vẻ đẹp của sự đa dạng, của sự sống còn. Hắn nói về sự tàn phá mà Pháp Tướng đang gây ra, về nỗi đau của Vô Tính Thành, về sự mất mát không thể bù đắp.
"Ngươi không cần phải hủy diệt để đạt được..." Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong không gian vô định, cố gắng chạm đến khối năng lượng lạnh lẽo kia. "Vạn vật đều có giá trị của riêng mình... Ngươi đang giẫm đạp lên sự sống, lên ý chí tồn tại của biết bao nhiêu sinh linh... Ngươi đang phá hủy chính nền tảng của Huyền Vực. Ngươi đang đi ngược lại bản chất của sự cân bằng. Ngươi đang... ngừng lại..."
Tần Mặc cố gắng truyền đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu. Hắn cố gắng chỉ ra rằng con đường thăng tiên không nhất thiết phải là con đường của hủy diệt, rằng có thể có một sự tồn tại vĩnh cửu mà không cần phải bỏ lại tất cả phía sau. Hắn đặt niềm tin vào khả năng "đánh thức" một chút cảm xúc, một chút suy nghĩ trong khối ý chí thu��n túy này. Hắn nhớ lại những lần hắn đã lay động những vật vô tri, khiến chúng thay đổi ý chí, chọn một con đường khác.
Nhưng không có phản hồi.
Hoàn toàn không có gì. Khối năng lượng lạnh lẽo kia vẫn lơ lửng, vẫn phát ra thứ ánh sáng vô cảm. Nó không có tâm trí, không có cảm xúc, không có khả năng thấu hiểu. Nó không phải là một sinh vật có thể suy nghĩ, có thể cảm nhận. Nó chỉ là một công cụ, một biểu tượng sống của "thăng tiên" – không hơn không kém. Mọi nỗ lực đồng cảm của Tần Mặc đều như đâm vào một bức tường băng dày đặc, vô vọng. Ý niệm của hắn bị phản hồi lại, tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình, lạnh lẽo bao trùm lấy mình, không phải là sự thù địch, mà là sự trống rỗng tuyệt đối. Đó là ý chí của Pháp Tướng, một ý chí thuần túy chỉ biết tiến lên, không chùn bước, không dao động.
Nó không ghét bỏ Tần Mặc. Nó cũng không quan tâm đến lời nói của Tần Mặc. Nó chỉ đơn giản là không nhận thức được. Nó là một cỗ máy được lập trình để thực hiện một mệnh lệnh duy nhất, một mục tiêu duy nhất: Thăng Tiên, và loại bỏ mọi thứ cản trở mục tiêu đó. Sự sống của Vô Tính Thành, những ý chí tồn tại nhỏ bé, tất cả đều là những "chướng ngại vật" cần phải quét sạch.
Tần Mặc cảm thấy một sự lạnh lẽo sâu sắc hơn cả băng giá tràn ngập tâm hồn. Hắn đã sai. Hắn đã sai lầm khi nghĩ rằng mọi ý chí đều có thể được cảm hóa, mọi ý chí đều có thể được thuyết phục bằng lòng đồng cảm. Pháp Tướng này không phải là vạn vật. Nó là một sự phóng đại, một sự cô đọng của một tư tưởng cực đoan, một lý tưởng được nâng lên thành một thứ thần thánh mà không có bất kỳ sự nhân tính nào. Nó không có "bản chất" để giữ, nó chỉ có "mục đích" để đạt tới.
Cảm giác bất lực dâng trào, lan khắp cơ thể Tần Mặc. Hắn đã dốc hết tâm sức, đã sử dụng phương pháp cốt lõi nhất của mình, nhưng lại nhận lại một sự trống rỗng đáng sợ. Đây là lần đầu tiên, phương pháp "lắng nghe và đồng cảm" của hắn hoàn toàn thất bại. Hắn cảm thấy như thể chính niềm tin của mình đang bị nghiền nát. Liệu có phải có những thứ trong vũ trụ này, không thể cứu vãn, không thể thay đổi? Liệu có phải có những ý chí tàn bạo đến mức không thể nào lay chuyển? Sự thất bại này không chỉ là một đòn giáng mạnh vào chiến lược của hắn, mà còn là một đòn giáng mạnh vào triết lý sống của hắn.
Cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng bao trùm Tần Mặc. Hắn bị đẩy lùi khỏi không gian vô định đó, như thể bị một lực lượng vô hình tống ra ngoài.
Tần Mặc bật tỉnh, một tiếng thở hổn hển nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt cả bộ y phục, khuôn mặt hắn trắng bệch không còn chút huyết sắc. Hắn quay đầu nhìn ra chiến trường, thực tại tàn khốc ập đến như một gáo nước lạnh. Thiên Diệu Pháp Tướng vẫn đang cuồng nộ. Vừa đúng lúc hắn thoát khỏi không gian ý niệm, một đòn nữa của Pháp Tướng giáng xuống. Lần này, nó nhắm thẳng vào Suối Tinh Lộ, nơi được coi là linh hồn của Vô Tính Thành, nguồn cung cấp nước và linh khí cho cả vùng.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Một tiếng động kinh hoàng vang lên, như thể xương cốt của cả Vô Tính Thành đang bị bẻ gãy. Một phần lớn của Suối Tinh Lộ bị bốc hơi hoàn toàn, nước suối linh thiêng biến thành hơi nước nóng bỏng, rồi tan biến vào không khí. Hàng ngàn khối đá khổng lồ bị vỡ vụn, bắn tung tóe khắp nơi. Cả một đoạn phòng tuyến cuối cùng, nơi các đồng minh của Tần Mặc đang cố gắng cầm cự, sụp đổ hoàn toàn.
Tô Lam, với vết thương chằng chịt, bị chấn động văng đi, thanh kiếm cổ rớt khỏi tay, cắm sâu xuống đất. Nàng ho ra một ngụm máu tươi, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. "Tần Mặc... chúng ta không thể cầm cự được nữa..." Nàng khó nhọc thốt ra từng lời, ánh mắt thất thần nhìn về phía Pháp Tướng đang tiến lại gần, như một vị thần hủy diệt không thể ngăn cản.
Lục Vô Trần, bức tường linh lực của ông đã vỡ tan tành. Ông gục xuống, toàn thân run rẩy, khóe miệng rỉ máu. Lão Khang, người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Vô Tính Thành, nhắm chặt đôi mắt hiền từ, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, hòa lẫn với bụi đất. "Không thể nào... không thể nào..." Ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, như thể niềm tin cuối cùng trong ông đã tan vỡ. Hắc Phong gầm lên một tiếng tuyệt vọng, không phải là tiếng gầm chiến đấu, mà là tiếng kêu của sự bất lực trước sức mạnh áp đảo.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân thể to lớn phủ đầy vết thương, bị đẩy lùi hàng trăm trượng, suýt chút nữa đâm sầm vào một bức tường đá. Hắn thở hổn hển, ánh mắt hung tợn giờ đây pha lẫn sự mệt mỏi và tuyệt vọng sâu sắc. Ngay cả Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Vô Tính Thành, cũng đang yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được nữa, như một ngọn nến sắp tắt.
Tần Mặc nhìn tất cả. Hắn nhìn Thiên Diệu Pháp Tướng, cái khối ý chí vô cảm kia đang tiến lại gần, giẫm đạp lên từng chút hy vọng cuối cùng. Hắn nhìn sự tuyệt vọng trên khuôn mặt của Tô Lam, Lục Vô Trần, Lão Khang. Hắn cảm nhận được nỗi đau tận cùng của Bạch Hổ Lão Tổ và Hắc Phong, sự hấp hối của Thiết Giáp Thành Linh.
Và trong khoảnh khắc đó, một điều gì đó đã thay đổi trong Tần Mặc. Nỗi tuyệt vọng ban đầu, cảm giác bất lực khi không thể giao tiếp, không thể thuyết phục, giờ đây đã tan biến. Thay vào đó, là một sự lạnh lẽo bao trùm, một sự quyết tâm mới, tàn bạo hơn, không khoan nhượng hơn, bùng cháy trong hắn.
Hắn đã sai khi nghĩ rằng mọi thứ đều có thể được cứu rỗi bằng lòng đồng cảm. Hắn đã sai khi nghĩ rằng mọi ý chí đều có thể được cảm hóa bằng lời nói. Thiên Diệu Pháp Tướng không phải là vạn vật. Nó là một ý chí thuần túy, một khối năng lượng vô cảm, không có trái tim để cảm nhận, không có trí óc để suy nghĩ. Nó là kẻ thù không đội trời chung với triết lý của hắn, với sự tồn tại của Vô Tính Thành.
Tần Mặc từ từ đứng dậy. Thân hình hắn vẫn gầy gò, đôi mắt vẫn sâu thẳm, nhưng ánh sáng trong đó đã thay đổi hoàn toàn. Nó không còn là sự trầm tư, không còn là sự lắng nghe. Giờ đây, nó là sự sắc lạnh, là sự kiên quyết đến tột cùng, là ngọn lửa của một ý chí đã được tôi luyện qua tuyệt vọng. H���n mặc kệ những vết thương đang nhức nhối, mặc kệ sự kiệt quệ đang cố gắng kéo hắn xuống. Hắn nhìn thẳng vào Pháp Tướng, không còn một chút dao động.
"Nếu ngươi không có trái tim để cảm nhận," Tần Mặc thốt ra từng lời, giọng nói khàn đặc nhưng sắc lạnh, chỉ đủ để Tô Lam và những người gần đó nghe thấy. "Ta sẽ dùng ý chí để nghiền nát ngươi."
Không còn là sự đồng cảm. Không còn là sự thuyết phục. Giờ đây, là sự đối đầu trực diện giữa hai ý chí. Một ý chí muốn Thăng Tiên bằng mọi giá, hủy diệt tất cả. Một ý chí muốn Bảo Tồn, muốn Cân Bằng, dù phải dùng đến phương pháp cực đoan nhất.
Tần Mặc đưa bàn tay phải lên, không phải để lắng nghe, không phải để trấn an. Bàn tay hắn giờ đây như một cánh tay ra lệnh. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt đen. Hắn sẽ không dùng lời nói nữa. Hắn sẽ dùng ý chí tồn tại, ý chí của Vô Tính Thành, ý chí của chính Huyền Vực này, để đối đầu trực diện với ý chí thăng tiên tàn bạo kia. Hắn sẽ buộc Thiên Diệu Pháp Tướng phải cảm nhận, kh��ng phải bằng trái tim, mà bằng chính sự tan rã của nó. Thời gian đã hết, và con đường duy nhất còn lại, là chiến đấu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.