Vạn vật không lên tiên - Chương 1101: Kế Hoạch Liều Lĩnh: Đòn Đánh Cân Bằng Của Lục Vô Trần
Luồng năng lượng "ý chí không thăng tiên" của Tần Mặc, sau khoảnh khắc chạm vào Thiên Diệu Pháp Tướng, đã tạo nên một sự biến động chưa từng có. Cái "không" của Pháp Tướng, được hình thành từ khát vọng thăng tiên tuyệt đối, đang gặp phải cái "không" khác, được hình thành từ sự từ chối khát vọng. Tần Mặc, với đôi mắt rực sáng, đã bắt đầu cuộc chiến của hai ý chí, không phải bằng linh lực, mà bằng sự đối lập của bản chất. Đây, có lẽ, mới là khởi đầu thực sự cho một cuộc chiến cân bằng.
Tuy nhiên, sự cân bằng ấy mong manh tựa sợi tơ, và cái giá của nó có thể là xương máu.
***
Tần Mặc chắp tay, nhắm mắt, toàn thân tỏa ra một làn sóng năng lượng tĩnh lặng, đối chọi với các đòn đánh của Pháp Tướng. Hắn đứng đó, giữa tâm bão của sự hủy diệt, như một cái cây cổ thụ cắm sâu rễ vào lòng đất, kiên cường bất khuất. Mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân trên người hắn đều căng lên đến cực hạn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ, vì gánh nặng của một ý chí đang chống đỡ cả một thế giới. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Vô Tính Thành, từ những bức tường đá đang rên rỉ, từ những con suối đang cố gắng chảy, từ những linh hồn nhỏ bé đang níu giữ lấy bản chất của mình. Đó là một ý chí tập thể, một lời tuyên bố không cần ngôn ngữ, rằng họ sẽ không từ bỏ sự "là chính nó".
Nhưng Thiên Diệu Pháp Tướng, sau thoáng do dự ngắn ngủi ở chương trước, đã phản ứng dữ dội hơn, với sự tức giận của một thực thể bị thách thức. Nó không có cảm xúc, nhưng ý chí của nó tựa như một cơn bão tố vừa bị chặn đứng, giờ đây bùng phát với uy lực gấp bội. Những luồng sáng chói lòa từ Pháp Tướng giáng xuống, không còn là những đòn tấn công mờ nhạt, mà là những cột sáng hủy diệt, xé toạc không gian, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Vô Tính Thành, vốn đã tả tơi sau bao đợt công kích, giờ đây càng chìm sâu hơn vào sự hỗn loạn. Những ngôi nhà gỗ lim, những mái ngói màu đất nung, những con đường lát đá cuội, tất cả đều tan vỡ thành từng mảnh vụn dưới sức ép khủng khiếp. Từng mảng tường thành kiên cố của Thiết Giáp Thành Linh nứt toác, vỡ vụn, để lộ ra những vết thương sâu hoắm. Tiếng gầm rú của Pháp Tướng không còn là âm thanh vật lý đơn thuần, mà là sự chấn động của ý niệm, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của tâm trí, gây ra sự hoảng loạn tột độ.
Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, đang cố gắng chống đỡ những mảnh vỡ đang rơi xuống, bảo vệ những người dân Vô Tính Thành đang trú ẩn phía dưới. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn thân ảnh gầy gò đang run rẩy giữa làn sóng năng lượng tĩnh lặng, và thấy rõ sự kiệt sức đang ăn mòn hắn. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự lo lắng tột độ, xen lẫn phẫn nộ. Nàng gắt gao thốt lên, giọng nói bị tiếng nổ át đi nhưng vẫn tràn đầy sự sốt ruột: "Tần Mặc, ngươi không thể trụ được bao lâu nữa! Sức mạnh của n��... quá lớn!"
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền đã lấm lem bụi đất và máu khô, gầm gừ dữ tợn, đôi mắt đỏ rực quét qua chiến trường. Nó trung thành đứng cạnh Tần Mặc, thân hình cường tráng che chắn cho hắn khỏi những mảnh vỡ và linh lực tán loạn. Mỗi khi một đòn công kích của Pháp Tướng đến gần, nó lại gầm lên, dùng thân mình để hấp thụ một phần chấn động, dù biết rằng điều đó không thể kéo dài. Tần Mặc, trong trạng thái tập trung sâu sắc, vẫn cảm nhận được sự bảo vệ của Hắc Phong, một tia ấm áp nhỏ nhoi giữa trận chiến khốc liệt.
Bạch Hổ Lão Tổ, dưới hình dạng thần thú khổng lồ, đang chiến đấu với những sinh vật được Pháp Tướng tạo ra từ linh lực thăng tiên, những hình thù dị dạng và vô cảm. Mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm của Lão Tổ đều mang theo uy lực kinh người, nhưng số lượng của kẻ địch dường như vô tận. Lông trắng như tuyết của Lão Tổ đã nhuốm màu đen kịt của khói bụi, và đôi mắt vàng rực của nó giờ đây chất chứa sự bất đắc dĩ. Nó hiểu rằng sức mạnh của Tần Mặc đang đối kháng với một thứ không có hình hài, không có điểm yếu vật lý, và đó là một cuộc chiến không cân sức.
Thiết Giáp Thành Linh, với hình ảnh nữ thần chiến binh bằng linh lực, đang gồng mình chống đỡ những đòn đánh trực diện vào các bức tường thành. Nàng cảm nhận được sự tan rã của từng viên gạch, từng khối đá, và nỗi đau ấy truyền đến tận cốt lõi linh hồn nàng. Nhưng luồng sinh khí yếu ớt, kiên định mà Tần Mặc đã truyền vào nàng ở chương trước vẫn còn đó, như một ngọn lửa leo lét không chịu tắt. Nó không đủ để chữa lành, nhưng đủ để nàng tiếp tục chiến đấu, tiếp tục bảo vệ những gì còn sót lại. Nàng biết, nàng phải trụ vững, cho đến khi Tần Mặc tìm ra con đường.
Trong khi đó, Lục Vô Trần đứng từ xa, ánh mắt sắc lạnh quan sát từng cử động của Pháp Tướng và Tần Mặc. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây càng thêm hằn sâu những nếp nhăn. Hắn không tham gia vào trận chiến vật lý, bởi hắn biết rằng linh lực của hắn không đủ để làm thay đổi cục diện. Thay vào đó, hắn tập trung toàn b��� tâm trí vào việc phân tích, vào việc tìm kiếm một con đường khác, một lỗ hổng trong sự hoàn hảo vô cảm của Thiên Diệu Pháp Tướng. Hắn thấy rõ sự kiệt quệ của Tần Mặc, thấy rõ sự tàn phá của Vô Tính Thành. Hắn hiểu rằng ý chí không thăng tiên của Tần Mặc có thể làm chậm Pháp Tướng, có thể khiến nó bối rối, nhưng nó không thể hủy diệt một thực thể được tạo ra từ ý niệm thuần túy mà không có một điểm tựa vật lý nào. Pháp Tướng là hư vô, nhưng nó vẫn cần một "điểm tựa" để tồn tại, một sự liên kết mỏng manh nào đó với thế giới hữu hình, dù là vô hình. Hắn phải tìm ra điểm tựa đó, và phá vỡ nó. Một ý nghĩ táo bạo, liều lĩnh, nhưng cũng đầy tuyệt vọng, dần hình thành trong tâm trí hắn. Một ý nghĩ mà có thể sẽ đòi hỏi cái giá cao nhất.
***
Tiếng gầm rú của Thiên Diệu Pháp Tướng vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó mang theo một sự khó hiểu, một sự bối rối không thể giấu giếm. Luồng ý chí của Tần Mặc, như một dòng chảy ngược, đang chống lại dòng thác xiết của Pháp Tướng. Sự đối kháng này không phải là một trận chiến linh lực thông thường, mà là một cuộc chiến giữa hai triết lý sống đối lập, hai ý niệm về sự tồn tại. Tần Mặc vẫn đứng vững, nhưng cơ thể hắn đã bắt đầu lung lay, đôi vai gầy đang oằn mình chống đỡ. Hắc Phong nằm gục dưới chân hắn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu gầm gừ yếu ớt, ánh mắt đầy lo lắng.
Lục Vô Trần, sau khi quan sát kỹ lưỡng một hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ra điểm yếu của Pháp Tướng. Nó không phải ở sức mạnh hay ý chí, mà ở bản chất 'hư vô' của nó. Pháp Tướng là một ý niệm, một khát vọng thăng tiên cực đoan được vật chất hóa bằng linh lực, nhưng nó vẫn cần một sợi dây liên kết vô hình nào đó với thế giới hữu hình để duy trì sự tồn tại. Tần Mặc có thể cân bằng 'ý chí hư vô' đó bằng 'ý chí không thăng tiên' của mình, nhưng không thể 'đánh đổ' nó nếu không có một tác động vật lý đủ mạnh để phá vỡ lớp vỏ 'ý niệm' của nó. Giống như một ảo ảnh được tạo ra từ linh lực, nó có thể bị xua tan bởi một ý niệm mạnh hơn, nhưng cũng có thể bị phá vỡ b���i một cú đấm vật lý đủ uy lực vào 'điểm tựa' của nó.
Hắn quyết định đã đến lúc. Bất kể cái giá phải trả là gì.
"Tô Lam! Bạch Hổ Lão Tổ! Thiết Giáp Thành Linh! Lão Khang! Tập trung tại khu trú ẩn phía Đông!" Giọng nói của Lục Vô Trần vang lên, trầm thấp nhưng rõ ràng giữa tiếng gầm rú và đổ nát. Hắn dùng linh lực truyền âm, đảm bảo lời hắn sẽ đến tai những người cần nghe.
Khu trú ẩn phía Đông là một hầm ngầm được xây dựng kiên cố dưới lòng đất, với những bức tường đá dày và trần nhà được gia cố bằng kim loại. Kiến trúc bên trong đơn giản, chỉ có vài chiếc bàn đá và những băng ghế dài, nhưng đủ vững chắc để chống đỡ những đợt chấn động mạnh nhất từ bên ngoài. Không khí bên trong vẫn âm u và ngột ngạt, mang theo mùi ẩm mốc của đất và đá, cùng với mùi thảo dược thoang thoảng từ những người bị thương đang được Lão Khang chăm sóc. Tiếng chiến đấu từ bên ngoài vọng vào đây chỉ còn là những âm thanh ù ù, trầm đục, như tiếng sấm rền từ xa, nhưng đủ để gợi lên sự lo âu và căng thẳng tột độ.
Tô Lam là người đến đầu tiên, nàng nhanh chóng giao lại nhiệm vụ bảo vệ người dân cho một vài tu sĩ cấp thấp hơn. Nàng bước vào hầm, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và mệt mỏi. "Lục Vô Trần, có chuyện gì mà khẩn cấp như vậy? Tần Mặc vẫn đang...?" Nàng chưa kịp nói hết câu, Bạch Hổ Lão Tổ đã xuất hiện, thân hình khổng lồ của nó khẽ cúi xuống để lọt qua cửa hầm, khiến cả căn hầm chấn động nhẹ. Hắn lập tức thu nhỏ lại thành hình người, một lão ông uy nghiêm với râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi. Thiết Giáp Thành Linh cũng xuất hiện dưới dạng một khối ánh sáng lập lòe, lơ lửng giữa không trung, mang theo sự run rẩy của một thực thể đang bị hủy hoại. Cuối cùng, Lão Khang, với dáng người lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi bước vào, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông quét qua mọi người, nhận ra sự căng thẳng trong không khí.
Lục Vô Trần không nói nhiều lời. Hắn đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt kiên quyết, không chút dao động. Hắn dùng một viên đá vụn trên mặt đất, vẽ ra một đồ hình đơn giản, mô phỏng Thiên Diệu Pháp Tướng và luồng ý chí của Tần Mặc.
"Tần Mặc đang làm rất tốt," Lục Vô Trần nói, giọng trầm thấp, đều đều như thể đang giảng giải một đạo lý khô khan, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo sức nặng của sự nghiêm túc. "Hắn đã dùng 'ý chí không thăng tiên' để tạo ra sự đối kháng, làm chậm và gây bối rối cho Pháp Tướng. Điều này chứng tỏ, Pháp Tướng không phải bất khả xâm phạm về mặt ý niệm." Hắn chỉ vào đồ hình, nơi hai luồng năng lượng đối lập đang giằng co. "Nhưng... chỉ dựa vào ý chí thì không đủ."
Hắn dừng lại, quét mắt qua từng người, như muốn đảm bảo rằng họ đều hiểu rõ tình hình. "Pháp Tướng là hư vô, đúng. Nó là một ý niệm được hình thành từ khát vọng thăng tiên cực đoan. Nhưng để duy trì sự 'hư vô' ấy, nó vẫn cần một 'điểm tựa' nào đó trong thế giới hữu hình, dù là vô cùng mỏng manh, vô cùng trừu tượng. Một sự liên kết yếu ớt, nhưng cốt yếu, với linh mạch của Huyền Vực, với nền tảng vật chất của v��n vật." Hắn chỉ vào một điểm nhỏ trên đồ hình, nằm sâu bên trong Pháp Tướng. "Chúng ta cần phá vỡ điểm tựa đó."
Tô Lam nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ bối rối. "Phá vỡ điểm tựa? Làm sao có thể? Pháp Tướng không có hình hài vật lý rõ ràng. Mọi đòn đánh của chúng ta đều như đấm vào hư không."
"Không," Lục Vô Trần lắc đầu. "Nó có. Nó là một ý niệm, một biểu tượng, nhưng nó vẫn là một phần của Huyền Vực này. Giống như một cái cây, phần thân và cành lá có thể vô hình, nhưng rễ của nó vẫn cắm sâu vào đất. Ý chí của Tần Mặc đang làm lay động phần thân và cành lá, nhưng để quật đổ nó, chúng ta phải nhắm vào phần rễ, vào cái 'điểm tựa' vật chất yếu ớt nhất của nó."
"Điểm tựa đó là gì?" Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào đồ hình.
"Đó là sự 'cộng hưởng' của vạn vật," Lục Vô Trần đáp, giọng nói càng lúc càng trầm lắng. "Khi Thiên Diệu Tôn Giả tạo ra Pháp Tướng, hắn đã dùng linh lực của toàn bộ Huyền Vực, và sự cộng hưởng của khát vọng thăng tiên từ vô số sinh linh. Điểm tựa của Pháp Tướng chính là sự cộng hưởng ấy, được dẫn dắt qua một 'điểm nút' linh lực vô hình, một cái 'cầu nối' giữa ý niệm và vật chất. Tần Mặc đang làm suy yếu sự cộng hưởng ấy, nhưng chúng ta cần một đòn đánh vật lý đủ mạnh, đủ tinh vi, để phá vỡ cái cầu nối đó."
Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt hắn giờ đây kiên quyết và lạnh lẽo, như thể đã chấp nhận một định mệnh nào đó. "Và ta nghĩ, ta biết cách để làm điều đó."
***
Không khí trong căn hầm trú ẩn trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng ù ù từ trận chiến bên ngoài dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy căng thẳng trong căn phòng. Lục Vô Trần không vội vàng giải thích ngay, hắn để cho những lời mình vừa nói thấm vào tâm trí từng người, để họ cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn chứa phía sau những phân tích lạnh lùng ấy.
"Kế hoạch của ta..." Lục Vô Trần bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời đều như khắc vào đá, "là dùng bản nguyên của ta, kết h���p với sức mạnh của Thiết Giáp Thành Linh và Bạch Hổ Lão Tổ, để tạo ra một đòn công kích vật lý cực đại. Một đòn tấn công không chỉ mang theo linh lực, mà còn mang theo ý chí, mang theo sự 'cân bằng' của bản chất, nhắm thẳng vào 'điểm nút' linh lực mà Pháp Tướng đang dùng để neo giữ chính nó vào Huyền Vực."
Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Tô Lam, rồi sang Bạch Hổ Lão Tổ, và cuối cùng dừng lại ở khối ánh sáng lập lòe của Thiết Giáp Thành Linh. "Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Vô Tính Thành, đã bị tổn thương nặng nề, nhưng nàng vẫn còn ý chí kiên định nhất để bảo vệ nơi đây. Nàng sẽ dùng toàn bộ sức lực còn lại để hội tụ linh lực phòng thủ, tạo thành một lá chắn đủ mạnh để che chắn cho ta và Lão Tổ trong khoảnh khắc quyết định. Bạch Hổ Lão Tổ, với bản nguyên thần thú hùng mạnh, sẽ là mũi nhọn. Ngươi sẽ tập trung toàn bộ linh lực và sức mạnh vật lý vào một đòn tấn công duy nhất, mạnh mẽ nhất, để xuyên phá 'lớp vỏ ý niệm' của Pháp Tướng, tạo ra một 'khe hở' tạm thời."
Đến đây, Tô Lam không thể giữ im lặng được nữa. Nàng giật mình, sắc mặt tái mét, đôi mắt phượng trừng lớn nhìn Lục Vô Trần. "Không! Ngươi điên rồi! Cái giá đó quá lớn! Ta không chấp nhận!" Nàng bước vội đến, định túm lấy tay Lục Vô Trần, nhưng hắn đã lùi lại một bước, ánh mắt vẫn bình tĩnh và kiên định. "Ngươi là một tu sĩ cấp cao, Lục Vô Trần! Dù có chán ghét con đường tu luyện, ngươi cũng không thể tự hủy hoại bản nguyên của mình như vậy! Ngươi sẽ..."
"Ta sẽ hy sinh toàn bộ tu vi, thậm chí là sinh mạng của ta," Lục Vô Trần cắt lời Tô Lam, giọng nói không một chút dao động, như thể hắn đang nói về một chuyện hiển nhiên. "Khi Lão Tổ tạo ra 'khe hở' ấy, ta sẽ dùng bản nguyên của mình, ý chí của mình, để 'định vị' và 'phá hủy' cái 'điểm nút' yếu ớt bên trong Pháp Tướng. Nó sẽ là một đòn đánh tinh thần và vật lý kết hợp, một cú đấm vào linh hồn của Pháp Tướng, khiến nó mất đi sự liên kết với Huyền Vực. Khi đó, Pháp Tướng sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt, mất đi sự cân bằng, và hoàn toàn dễ bị tổn thương bởi ý chí của Tần Mặc."
Tô Lam lùi lại một bước, đôi mắt nàng đong đầy sự phẫn nộ và đau đớn. Nàng biết, nàng hiểu, Lục Vô Trần không nói đùa. Hắn đã mệt mỏi với cuộc đời, mệt mỏi với sự truy cầu hư vô của con đường thăng tiên. Đây có lẽ là cách hắn chọn để kết thúc tất cả, một cách bi tráng nhưng cũng đầy ý nghĩa. "Nhưng... ngươi sẽ chết!" Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào.
Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của hắn. "Không còn cách nào khác. Đây là cơ hội duy nhất. Hơn nữa, ta đã quá mệt mỏi với con đường này rồi. Cuộc đời tu sĩ của ta, dù dài lâu, nhưng lại không mang đến sự bình yên. Có lẽ, chỉ khi ta tan biến, ta mới tìm thấy sự giải thoát. Cái chết này, nếu đổi lấy sự bình yên cho Huyền Vực, cho Vô Tính Thành, thì cũng đáng."
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, tiếng gầm mang theo sự nặng nề và khó chấp nhận. "Ngươi chắc chắn chứ, Lục Vô Trần? Đổi lấy một tia hy vọng? Một tia hy vọng mong manh..."
"Chắc chắn," Lục Vô Trần đáp, ánh mắt hắn sáng lên một cách lạ thường. "Ý chí không thăng tiên của Tần Mặc cần một 'điểm tựa' để phát huy tối đa. Hắn là người duy nhất có thể đối kháng với Pháp Tướng ở cấp độ ý niệm. Nhưng để ý niệm ấy có thể chiến thắng, nó cần một con đường, một 'khe hở' vật lý. Ta sẽ là con đường đó. Ta sẽ là điểm tựa cho hắn."
Lão Khang, người vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, khẽ thở dài một tiếng não nề. "Huyền Vực này, cuối cùng lại phải dùng máu để đổi lấy sự bình yên sao... Thật bi ai." Ông nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng đầy sự đau đớn. "Đạo lý của ngươi, Lục Vô Trần, dù có bi tráng đến mấy, thì cái giá cũng quá đắt."
Đúng lúc này, cánh cửa hầm mở ra, và Tần Mặc được Hắc Phong dìu đến, bước vào. Hắn đã rút khỏi trạng thái đối kháng trực diện, nhưng toàn thân hắn vẫn tỏa ra một luồng năng lượng tĩnh lặng, và đôi mắt hắn vẫn còn ánh lên vẻ kiệt sức, nhưng cũng đầy sự kiên định. Hắc Phong, dù mệt mỏi, vẫn trung thành đứng cạnh hắn, bộ lông đen tuyền đã lấm lem bụi đất. Tần Mặc lặng lẽ lắng nghe những lời cuối cùng của Lục Vô Trần, ánh mắt hắn phức tạp nhìn vị tu sĩ già. Hắn cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá trong lời nói của Lục Vô Trần, nhưng cũng cảm nhận được sự nặng trĩu của một gánh nặng sắp đè lên vai mình. Hắn là người duy nhất có thể hoàn thành việc này, và cái giá phải trả... là sinh mạng của một người đồng đội.
Tần Mặc không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã thay đổi. Nó không còn là sự kiệt sức đơn thuần, mà là sự pha trộn giữa lòng biết ơn, sự đau đớn và một quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn nhìn Lục Vô Trần, và trong ánh mắt đó, Lục Vô Trần thấy được sự chấp nhận, một sự chấp nhận nặng nề, nhưng cần thiết.
Kế hoạch đã được định đoạt. Một kế hoạch liều lĩnh, bi tráng, và đầy hy sinh. Thiên Diệu Pháp Tướng vẫn đang gầm rú bên ngoài, không ngừng giáng xuống những đòn hủy diệt, nhưng bên trong căn hầm trú ẩn, một tia hy vọng mong manh, được thắp lên bằng cái giá của sinh mạng, đã bắt đầu bùng cháy.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.