Vạn vật không lên tiên - Chương 1104: Bức Tường Vô Trần: Vật Tính Chặn Đứng Pháp Tướng
Tiếng “rắc” khủng khiếp từ Thiên Diệu Pháp Tướng vẫn còn văng vẳng trong tâm trí mỗi chiến binh, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của hy vọng. Mặc dù Tần Mặc đã giáng một đòn "Ý Chí Phản Phệ" khiến Pháp Tướng phải đau đớn tột cùng, xé toạc một phần bản chất hư ảo của nó, nhưng sự phục hồi quỷ dị ngay sau đó đã dập tắt đi phần nào ngọn lửa hân hoan vừa mới bùng lên. Giờ đây, Thiên Diệu Pháp Tướng không còn gầm lên những tiếng cuồng nộ vô định như một con thú b�� thương nữa, mà là một sự tức giận có chủ đích, một sự tàn bạo lạnh lẽo và kiên cố hơn gấp bội. Đôi mắt nó, tuy vẫn vằn lên tia giận dữ, nhưng lại ánh lên một sự quyết tâm không thể lay chuyển, như thể nó đã vượt qua ngưỡng đau đớn để trở thành một thực thể nguy hiểm và bất khả chiến bại hơn.
Vô Tính Thành, vốn dĩ là một nơi yên bình với những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, nay chìm trong hỗn loạn. Từng dòng suối róc rách, từng khu vườn cây ăn trái nhỏ bé, từng con đường lát đá cuội uốn lượn, tất cả đều đang oằn mình dưới áp lực kinh hoàng của cuộc chiến. Không còn tiếng chim hót líu lo hay tiếng nói chuyện rì rầm của người dân, chỉ còn lại tiếng gió rít gào mang theo mùi ozone nồng nặc, mùi khói bụi khét lẹt và cả mùi máu tanh thoang thoảng. Ánh sáng xanh thẫm và đỏ rực từ Pháp Tướng bao trùm lên mọi thứ, biến không gian thành một bức tranh tận thế ảm đạm.
Thiên Diệu Pháp Tướng, với thân thể khổng lồ vẫn còn mang vết nứt sâu hoắm như một vết sẹo đáng sợ, nhưng lại không ngừng tuôn trào sức mạnh hủy diệt. Từng đòn đánh của nó không còn là những cú vung vẩy ngẫu nhiên mà là những chùm năng lượng xanh thẫm tập trung, nhắm thẳng vào các vị trí phòng thủ trọng yếu của liên minh. Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua, san phẳng một dãy nhà cổ kính, biến chúng thành bụi đá và gỗ vụn. Cảm giác áp lực vô hình đè nặng lên toàn bộ chiến trường, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Mặt đất không ngừng rung chuyển dữ dội, như thể đang rên rỉ dưới gót chân của một vị thần tàn bạo.
"Không thể chống đỡ lâu hơn nữa!" Tô Lam hét lớn, giọng nàng khàn đặc nhưng vẫn đầy kiên định. Nàng vung Vô Danh Kiếm, ánh sáng trắng ngần xé tan một chùm năng lượng xanh đang lao tới, nhưng đằng sau nó là vô số đòn đánh khác đang ập đến. "Pháp Tướng mạnh hơn trước!"
Quả thực, Pháp Tướng đã trở nên kinh khủng hơn. Nó học hỏi từ vết thương, và giờ đây, những đòn tấn công của nó không chỉ mạnh mẽ mà còn quỷ quyệt hơn. Một số chiến binh của Thiết Giáp Thành Linh, những ngư���i được tạo thành từ ý chí kiên cố của thành trì, đã bị đánh bay, thân thể kim loại cứng rắn của họ vỡ vụn thành từng mảnh. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc đầy khôn ngoan, đang cố gắng dùng cây trượng cổ thụ của mình để triệu hồi những rễ cây khổng lồ, tạo thành một lá chắn xanh biếc. Tuy nhiên, dưới sức ép của Pháp Tướng, lá chắn ấy cũng chỉ cầm cự được trong chốc lát rồi bị xé toạc, những cành cây và lá khô bay lả tả như những giọt nước mắt của thiên nhiên.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình mãnh thú khổng lồ của y lao vào giữa làn đạn, dùng bộ lông trắng như tuyết để hấp thụ một phần năng lượng hủy diệt. Lông y bị cháy xém, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh ánh lên vẻ thống khổ nhưng không hề nao núng. Cổ Kiếm Hồn, lúc này hiện hình thành một chiến binh trung niên uy nghi, tay cầm thanh kiếm cổ gỉ sét, liên tục vung kiếm tạo ra những luồng khí kiếm sắc bén, cố gắng cắt xuyên qua những đòn tấn công của Pháp Tướng. Thế nhưng, mỗi nhát kiếm của y ch�� như một mũi kim chọc vào lớp giáp sắt, không thể thực sự gây tổn thương cho kẻ thù khổng lồ.
Tần Mặc đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế nhưng cũng tràn đầy sự tuyệt vọng. Hắn cảm nhận rõ ràng ý chí chiến đấu của đồng minh đang dần bị bào mòn, sự kiên cường của họ đang dần tan rã trước sức mạnh áp đảo của Thiên Diệu Pháp Tướng. Cơn đau âm ỉ trong tâm trí hắn, di chứng từ việc huy động quá nhiều "ý chí tồn tại" để tung ra đòn phản phệ, vẫn còn hiện hữu, nhắc nhở hắn về giới hạn của bản thân. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cảm nhận một nỗi bất lực kinh hoàng.
"Không đủ... Ta cần thêm thời gian!" Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm khàn đặc. "Nhưng làm sao có thể? Pháp Tướng đã mạnh hơn, nó đang hút lấy sức mạnh từ Huyền Vực Tâm Châu, nó đang tái tạo bản chất của mình với một tốc độ kinh hoàng. Chúng ta không thể cầm cự lâu hơn nữa. Một đòn đánh quyết định, phải có một đòn đánh quyết định khác, nhưng ta cần th��i gian để chuẩn bị, để tập hợp đủ 'ý chí tồn tại' một lần nữa, để tìm ra cách xuyên thủng lớp phòng ngự bản chất của nó..."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, gầm gừ lo lắng bên cạnh Tần Mặc. Nó cảm nhận được sự tuyệt vọng từ chủ nhân của mình, và cả nỗi sợ hãi đang lan tỏa trên chiến trường. Tiếng gầm của nó như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về hiểm nguy cận kề.
Tần Mặc nhìn sang Tô Lam, nàng đang vật lộn với những đòn đánh liên tiếp của Pháp Tướng, mái tóc đen dài bay tán loạn trong gió. Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định không chịu khuất phục. Hắn nhìn Bạch Hổ Lão Tổ đang chống đỡ đầy gian nan, nhìn Mộc Lâm Chủ đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng duy trì sức sống cho những cành cây đổ nát. Hắn nhìn Thiết Giáp Thành Linh đang phải chịu đựng những vết nứt sâu hơn trên thân thể ý niệm của mình. Mỗi hình ảnh ấy như một nhát dao cứa vào lòng hắn, làm tăng thêm gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng trên đôi vai gầy.
"Thời gian... chỉ cần một chút thời gian nữa thôi..." Tần Mặc lại thầm thì, nhưng lời nói của hắn như tan biến vào trong gió bão. Hắn không có giải pháp. Hắn đã sử dụng đòn mạnh nhất, nhưng vẫn không đủ. Kẻ thù quá mạnh, quá kiên cố, quá tàn bạo. Nỗi đau và sự tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn, đe dọa nhấn chìm ngọn lửa kiên định mà hắn vẫn cố gắng duy trì. Liệu đây có phải là kết cục? Liệu tất cả những hy sinh, những nỗ lực của họ, cuối cùng cũng chỉ dẫn đến thất bại? Hắn không thể chấp nhận điều đó. Huyền Vực, và Vô Tính Thành, xứng đáng có một con đường khác, một sự cân bằng khác.
***
Trong lúc Tần Mặc đang tuyệt vọng tìm kiếm một tia hy vọng, một luồng năng lượng "vật tính" trong suốt, quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bất ngờ xuất hiện trước Pháp Tướng. Nó không phải là một hình hài cụ thể, không phải là một linh hồn hay một bản thể vật chất, mà là một sự tụ hợp của ý niệm, của bản chất. Tần Mặc, với năng lực độc đáo của mình, ngay lập tức "nghe" được sự hiện diện đó, và trái tim hắn như bị bóp nghẹt.
Đó là Lục Vô Trần.
Y đã "tan biến" ở chương 1102, khi dẫn đội cảm tử mở ra khe hở trong Thiên Diệu Pháp Tướng. Cơ thể phàm tục của y đã hóa thành tro bụi, linh lực của y đã cạn kiệt, nhưng "vật tính" cốt lõi của y, khao khát một sự bình yên và "là chính nó", vẫn tồn tại. Nó vẫn lơ lửng giữa ranh giới sinh tử, như một vết tích mờ ảo của sự sống, một ý chí không thể bị xóa nhòa. Giờ đây, trong khoảnh khắc Tần Mặc và liên minh đang cận kề thất bại, ý chí đó bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó cảm nhận được sự cấp bách trong tâm trí Tần Mặc, cảm nhận được nỗi đau và áp lực đang đè nặng lên thiếu niên ấy.
Tần Mặc "nghe" được một tiếng gọi, không phải bằng âm thanh, mà bằng một dòng ý niệm thuần khiết, xuyên thẳng vào tận tâm hồn hắn.
_“Tần Mặc... ngươi vẫn còn ở đó sao?”_
Hắn giật mình. Hắn đã nghĩ Lục Vô Trần đã hoàn toàn tan biến. Nhưng không, một phần của y vẫn còn, một phần bản chất không thể b��� hủy diệt bởi cái chết thông thường. Đó là sự bền bỉ của "vật tính", dù chỉ còn là tàn dư.
_“Lục Vô Trần... ngươi vẫn còn?”_ Tần Mặc trả lời bằng ý niệm, trong lòng vừa bàng hoàng vừa trào dâng một tia hy vọng mỏng manh.
Luồng năng lượng trong suốt của Lục Vô Trần khẽ rung động, như một tiếng thở dài không thành hình. _“Ta... là vật tính... là ký ức... là khát vọng... một phần của ta vẫn vương vấn.”_ Ý niệm của y truyền đến, yếu ớt nhưng đầy thanh thản. _“Ta thấy... ngươi cần thời gian. Ta thấy... sự tuyệt vọng. Nhưng ngươi... không thể dừng lại.”_
Tần Mặc cảm thấy một dòng nước mắt nóng hổi chực trào ra. Hắn biết, Lục Vô Trần đang nhìn thấy tất cả, cảm nhận được tất cả. "Nhưng... ngươi còn có thể làm gì?" Tần Mặc hỏi, trong lòng đầy nghi hoặc. Lục Vô Trần đã hy sinh mọi thứ. Y còn gì để cho nữa?
_“Bình yên... là đủ. Đối với ta... đối với Vô Tính Thành... bình yên là tất cả.”_ Ý niệm của Lục Vô Trần trở nên mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. _“Ta đã sống một cuộc đời không tranh đoạt. Ta đã chết một cái chết không hối tiếc. Giờ đây... ta sẽ là sự bình yên ấy. Ta sẽ là ranh giới cuối cùng giữa sự sống và cái chết... giữa hỗn loạn và trật tự.”_
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc hiểu ra. Lục Vô Trần không còn là một cá thể với tham vọng hay mục tiêu riêng. Y đã vượt qua cả sự sống và cái chết. "Vật tính" của y đã được tôi luyện đến mức thuần túy nhất: khao khát sự bình yên, sự "là chính nó", không bị lay chuyển bởi bất kỳ điều gì. Và giờ đây, y sẽ dùng chính "vật tính" ấy để bảo vệ điều mà y trân trọng nhất.
Luồng năng lượng trong suốt bắt đầu bùng lên rực rỡ, nhưng không phải là ánh sáng chói lòa của sức mạnh, mà là một sự thanh khiết đến lạ thường, như ánh trăng rọi qua sương sớm. Nó không mang theo sự hung bạo hay tàn phá, mà là một cảm giác bình yên sâu sắc, một sự tĩnh lặng đến khó tin giữa chiến trường hỗn loạn. Mùi đất tươi xốp, mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi hoa cỏ dại ven đường, tất cả những mùi hương quen thuộc của Vô Tính Thành, bất ngờ tỏa ra từ luồng năng lượng ấy. Chúng không phải là mùi hương vật chất, mà là ký ức, là bản chất, là sự sống động của một vùng đất, một con người.
Tần Mặc cảm nhận được một luồng ấm áp lan tỏa trong tim, nhưng cũng là một nỗi đau nhói không thể tả. Hắn biết, đây là lời tạm biệt cuối cùng của Lục Vô Trần, một hành động hy sinh vĩ đại hơn cả cái chết.
_“Hãy cho họ... thời gian.”_ Ý niệm cuối cùng của Lục Vô Trần vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời trăn trối, một lời ủy thác thiêng liêng. Sau đó, luồng năng lượng trong suốt ấy bắt đầu biến đổi, không tan biến, mà là ngưng tụ, cô đặc lại, như thể đang dồn nén toàn bộ bản chất của mình vào một điểm duy nhất.
***
Luồng năng lượng của Lục Vô Trần bùng nổ, không phải để tấn công, mà để ngưng đọng. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng nhưng cũng đầy kỳ diệu, hàng loạt "vật tính" của Lục Vô Trần bắt đầu kết tinh. Không phải là linh lực, cũng không phải là máu thịt, mà là những ký ức, những cảm nhận, những khát khao sâu thẳm nhất của m���t phàm nhân Vô Tính Thành: ký ức về đá, về đất, về cây cối, về sự kiên cố của mái nhà, về sự bền bỉ của những con đường mòn, và trên hết, là khát vọng "bình thường", "là chính nó" của một con người đã sống một cuộc đời không tranh đoạt.
Một bức tường khổng lồ bắt đầu mọc lên, không phải từ đất đá, mà từ không khí, từ ý niệm. Nó không có vẻ gì là ma thuật hay linh lực. Nó không phát ra ánh sáng chói lòa hay năng lượng hủy diệt. Thay vào đó, nó mang một màu xám tro trầm mặc, vững chãi như núi, sừng sững giữa Pháp Tướng và liên minh. Bức tường ấy, một tác phẩm nghệ thuật của "vật tính" thuần túy, có vẻ ngoài thô ráp, đơn sơ, như được đúc kết từ hàng ngàn phiến đá cuội và đất sét nung của Vô Tính Thành, nhưng lại tỏa ra một sự kiên cố tuyệt đối, một vẻ bất diệt không gì có thể lay chuyển. Trên bề mặt bức tường, Tần Mặc như nhìn thấy những đường vân uốn lượn, những bóng dáng mờ ảo của rễ cây cổ thụ, của những phiến đá đã chịu đựng bao thăng trầm của thời gian, tất cả đều là hiện thân của ý chí "là chính nó", là sự từ chối bị biến đổi, bị ép buộc thăng hoa.
Bức tường Vô Trần.
Thiên Diệu Pháp Tướng đang lao tới, tung đòn mạnh nhất vào liên minh, bỗng khựng lại. Đòn tấn công của nó, một chùm năng lượng xanh thẫm có thể xuyên thủng mọi phòng ngự, đâm sầm vào bức tường xám tro. Một tiếng "ầm" điếc tai vang lên, chấn động cả không gian. Đất đá dưới chân liên minh rung chuyển dữ dội, không khí như bị xé toạc. Nhưng bức tường Vô Trần không hề vỡ vụn. Nó chỉ rung chuyển nhẹ, như một tảng đá ngàn năm tuổi đứng vững trước cuồng phong bão táp, rồi ổn định lại, không một vết nứt, không một dấu hiệu hư hại.
Pháp Tướng gầm lên một tiếng giận dữ điên cuồng, lần này là sự bối rối và khó chịu hiện rõ trong âm điệu. Nó chưa từng gặp một loại phòng ngự nào như thế này. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là vật chất thuần túy. Sức mạnh của nó, được sinh ra từ khát vọng thăng tiên, dường như không thể tác động lên một thứ được tạo nên từ sự từ chối thăng tiên, từ sự ch���p nhận "bình thường". Nó lao vào bức tường lần nữa, những đòn đánh liên tiếp mang theo năng lượng hủy diệt kinh hoàng, nhưng tất cả đều như nước đổ đầu vịt, chỉ tạo ra những chấn động vô nghĩa. Bức tường ấy, một sự kiên cố của "vật tính" đã đạt đến cực hạn, là một lá chắn không thể xuyên thủng.
Các thành viên liên minh bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng đó. Tô Lam, đang chống đỡ một đòn tấn công khác, đột nhiên cứng người lại, đôi mắt nàng đẫm lệ.
"Lục Vô Trần..." Nàng thốt lên nghẹn ngào, bàn tay siết chặt Vô Danh Kiếm đến mức trắng bệch. Nàng hiểu, y đã dùng chính bản chất của mình để tạo nên bức tường này, dùng sự "bình thường" để chống lại sự "thăng hoa" điên cuồng.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm nhẹ, giọng y trầm đục, đầy kinh ngạc và tiếc nuối. "Một con người... một bức tường... Sức mạnh của bản chất, ta chưa từng thấy." Sự hy sinh của Lục Vô Trần, một phàm nhân không có linh lực, lại tạo nên một kỳ tích mà ngay cả thần thú như y cũng phải kinh ngạc.
Mộc Lâm Chủ, dáng người gầy guộc, đôi mắt xanh biếc giờ đây đong đầy nước mắt. Y quỳ sụp xuống, bàn tay run rẩy chạm vào mặt đất. "Ý chí của ngươi... sẽ sống mãi, Lục Vô Trần. Sức sống này... sẽ không bao giờ tàn phai." Nhưng sau nỗi đau, trong đôi mắt y lại bùng lên một ngọn lửa kiên định mạnh mẽ hơn. Nếu một phàm nhân có thể làm được điều này, thì tất cả bọn họ cũng có thể.
Cổ Kiếm Hồn, ban đầu còn tức giận vì không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của Pháp Tướng, giờ đây trầm mặc nhìn bức tường. Một sự tôn kính vô hình dâng lên trong lòng y. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," y lẩm bẩm. "Ngươi đã chứng minh điều đó, Lục Vô Trần."
Tần Mặc đứng đó, không nói một lời. Hắn cắn chặt răng, nắm chặt tay đến mức móng tay gần như xuyên thủng lòng bàn tay. Đôi mắt xanh ngọc của hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây bùng cháy một ngọn lửa không gì có thể dập tắt. Nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng ban nãy, tất cả đều biến thành một ý chí kiên định sắt đá. Hắn cảm nhận được sự bình yên cu��i cùng mà Lục Vô Trần đã trao gửi, và cả gánh nặng của niềm tin ấy.
"Ta sẽ không để sự hy sinh của ngươi vô ích, Lục Vô Trần!" Tần Mặc thầm thề, giọng nói nội tâm vang dội như một lời thề nguyền. "Ngươi đã mua cho chúng ta thời gian. Ta sẽ dùng thời gian này để tìm ra con đường, để bảo vệ tất cả những gì ngươi trân trọng."
Bức tường Vô Trần vẫn sừng sững, chặn đứng mọi đòn tấn công của Thiên Diệu Pháp Tướng. Nó không chỉ là một lá chắn vật lý, mà là một lá chắn của ý chí, một lời tuyên ngôn đanh thép về "vật tính", về quyền được "là chính nó". Pháp Tướng gầm thét, tung ra vô số đòn đánh hủy diệt, nhưng tất cả đều trở nên vô hiệu trước sự kiên cố của một phàm nhân đã tìm thấy sự bình yên tối thượng.
Liên minh, dù đau đớn trước sự hy sinh vĩ đại, nhưng lại cảm nhận được một tia hy vọng mới, một sự đoàn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bức tường Vô Trần đã không chỉ chặn đứng kẻ thù, mà còn vực dậy tinh thần chiến đấu của họ. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và Thiên Diệu Ph��p Tướng chắc chắn sẽ tìm cách khác để vượt qua lá chắn này, hoặc Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải ra tay trực tiếp bằng những phương pháp cấm kỵ hơn. Nhưng ít nhất, giờ đây, họ có thời gian. Thời gian quý giá được đánh đổi bằng sự hy sinh của Lục Vô Trần, để Tần Mặc có thể tìm ra con đường thật sự để cân bằng Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Tần Mặc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Pháp Tướng đang gầm thét trong vô vọng, và trong đôi mắt hắn, một kế hoạch mới đang dần hình thành. Con đường cân bằng cho Huyền Vực, dù đầy gian nan và máu lệ, vẫn sẽ tiếp diễn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.