Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1117: Lời Thề Hy Sinh: Khai Mở Cánh Cửa Cuối Cùng

Tần Mặc đứng trước Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận được sự sống và linh hồn của cả Huyền Vực đang tuôn chảy qua từng mạch đập yếu ớt của nó. Hắn đã tiến rất gần, chạm vào bề mặt lấp lánh của viên ngọc khổng lồ, cảm nhận dòng thông tin và ký ức cổ xưa ùa vào tâm trí. Thế nhưng, giữa hắn và vị trí của Thiên Diệu Tôn Giả, nơi hắn tin rằng cuộc đối đầu cuối cùng sẽ diễn ra, lại là một màn chắn vô hình. Đó không phải là một ảo ảnh hay một cạm bẫy ý niệm, mà là một bức tường năng lượng thuần túy, kiên cố đến mức không thể lay chuyển.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khoảng không trước mặt. Một làn sóng vô hình nhưng hùng mạnh đẩy ngược hắn lại, khiến Tần Mặc lùi một bước. Không khí xung quanh màn chắn này đặc quánh, nặng nề, như thể toàn bộ sức nặng của Huyền Vực đang đổ dồn vào một điểm. Linh khí tự do trong không gian trở nên hỗn loạn, xoáy tròn thành những lốc xoáy nhỏ, va đập vào nhau tạo ra những âm thanh rít gào, thê lương. Tần Mặc nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, cố gắng thấu hiểu bản chất của chướng ngại vật này. Hắn lắng nghe, lắng nghe thật sâu, nhưng chỉ cảm nhận được một ý niệm duy nhất, cứng rắn như kim cương: "Cưỡng chế."

Đây là một sự cưỡng chế tuyệt đối, một bức tường được dệt nên từ ý chí sắt đá và tu vi kinh thiên của Thiên Diệu Tôn Giả, không cho phép bất kỳ sự xâm phạm nào. Nó không có khát khao, không có nỗi sợ hãi, không có sự giằng xé nội tại để Tần Mặc có thể "thấu hiểu" và "chuyển hóa" như những cạm bẫy trước đó. Nó là một pháo đài cuối cùng, một tuyên ngôn tuyệt đối về quyền năng và sự kiểm soát.

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy lộ vẻ trầm tư. "Sức mạnh của Thiên Diệu... đã đạt đến mức độ này sao? Đây không phải là điều có thể thấu hiểu để vượt qua." Giọng hắn khẽ khàng, như tự nói với chính mình, nhưng ẩn chứa một sự thừa nhận về giới hạn của phương pháp mà hắn vẫn luôn tin tưởng. Hắn có thể thấu hiểu nỗi đau của một thanh kiếm, sự khao khát của một cái cây, hay nỗi sợ hãi của một sinh linh. Nhưng làm sao có thể thấu hiểu một ý chí thuần túy, lạnh lẽo và cưỡng bức, một sự tồn tại không mang theo bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự kiểm soát tuyệt đối? Bức tường này là hiện thân của một nguyên tắc, không phải một sinh linh. Nó là biểu tượng cho sự "bế tắc" cuối cùng của con đường mà Tần Mặc đã đi.

Ánh sáng yếu ớt từ Huyền Vực Tâm Châu phía sau màn chắn kia càng khiến lòng hắn thêm nặng trĩu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé sâu sắc bên trong nó, như một tiếng kêu than không lời bị bóp nghẹt. Vết nứt trên bề mặt Tâm Châu dường như cũng đang nhức nhối, phát ra những rung động nhỏ mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận được. Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng chính sức mạnh của Huyền Vực để phong tỏa con đường, để giữ chặt linh hồn của nó như một con tin, một lá chắn cuối cùng. Tần Mặc biết, một khi hắn tiến vào, không chỉ là cuộc đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là một canh bạc đặt cược vào vận mệnh của cả thế giới này, vào khả năng hắn có thể chữa lành vết thương cổ xưa và trả lại sự cân bằng vốn có cho vạn vật.

Không gian xung quanh Tần Mặc trở nên ngột ngạt. Những luồng năng lượng xoáy tròn như những con rắn khổng lồ, nuốt chửng ánh sáng và âm thanh. Mùi ozon nồng nặc từ sự va chạm của linh khí tràn ngập không gian, xen lẫn với một chút vị kim loại gỉ sét, như thể nơi đây đã phải chịu đựng hàng ngàn năm phong tỏa và áp lực. Tần Mặc thử truyền linh lực vào màn chắn, nhưng nó như một vực sâu không đáy, nuốt chửng tất cả mà không hề phản ứng. Hắn thử dùng ý niệm để lung lay nó, nhưng ý niệm của hắn chạm vào một khối cứng rắn không thể xuyên phá. Đây là một phòng tuyến được tạo ra để chống lại mọi thứ, từ linh lực hùng mạnh cho đến ý chí tinh thần. Tần Mặc chợt nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả đã tính toán đến mọi khả năng, mọi con đường mà hắn có thể đi qua. Hắn đã đứng trước một bức tường không thể vượt qua bằng triết lý hay lòng đồng cảm đơn thuần.

Trong khoảnh khắc bế tắc ấy, một luồng kiếm khí chói lòa bất ngờ xé tan không gian tĩnh mịch. Ánh sáng xanh lam rực rỡ lóe lên, kèm theo một tiếng ngân vang trong trẻo của kim loại, như một tiếng chuông báo hiệu giữa sự hỗn loạn. Tô Lam xuất hiện. Nàng đứng đó, thân hình mảnh mai nhưng tựa một cây tùng bách giữa phong ba bão táp. Khuôn mặt nàng tái nhợt vì chuyến hành trình và những trận chiến trước đó, nhưng đôi mắt phượng lại sáng ngời, kiên định lạ thường, không chút do dự. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng bùng lên ánh sáng, Cổ Kiếm Hồn ẩn chứa trong đó cũng phát ra một luồng khí tức hùng tráng, như một chiến binh cổ xưa vừa thức tỉnh.

"Đạo của ta là kiếm. Kiếm của ta là vì người! Tần Mặc, ta tin vào người!" Tô Lam cất lời, giọng nàng dù yếu ớt vì kiệt sức nhưng vẫn chứa đựng một sức mạnh phi thường của niềm tin và sự quyết tâm. Nàng bước lên một bước, linh lực toàn thân bùng nổ, tạo thành một vầng hào quang xanh lam rực rỡ bao quanh thân thể. Vầng hào quang ấy không chỉ chiếu sáng không gian u ám, mà còn khiến những luồng linh khí hỗn loạn xung quanh phải lùi bước, nhường đường. Tuy nhiên, cơ thể nàng run rẩy dữ dội, như một ngọn nến đang cháy hết mình trước gió.

Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được ý chí của chủ nhân, phát ra một tiếng gầm gừ ý niệm vang vọng: "Chém! Vì ý chí chân thật!" Âm thanh ấy không phải là tiếng nói, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, tràn đầy sự sắc bén và kiên cường, hòa quyện vào Vô Danh Kiếm, khiến lưỡi kiếm phát ra ánh sáng chói lòa đến mức không thể nhìn thẳng. Tô Lam niệm chú, những từ ngữ cổ xưa tuôn ra từ môi nàng như những dòng sông linh lực. Nàng dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ linh lực còn lại, và một phần nguyên thần của mình vào Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm không còn là một vật vô tri, mà trở thành một phần mở rộng của ý chí nàng, của linh hồn nàng.

Một tiếng "xé" chói tai vang lên, không phải tiếng kim loại, mà là âm thanh của không gian và ý niệm bị cắt rời. Kiếm khí từ Vô Danh Kiếm bùng nổ, không phải là sức mạnh hủy diệt lan tràn, mà là một luồng năng lư��ng thuần khiết, sắc bén, tập trung cao độ đến mức khó tin. Nó không nhằm mục đích phá hủy toàn bộ màn chắn, mà chỉ tìm kiếm một điểm yếu duy nhất, một khe hở nhỏ nhất. Luồng kiếm khí ấy như một tia chớp xanh lam, lao thẳng vào bức tường phòng ngự vô hình của Thiên Diệu Tôn Giả.

"Rắc!"

Một vết nứt nhỏ, chói lòa xuất hiện trên bức tường vô hình, như một đường chỉ mảnh trên tấm kính khổng lồ. Vết nứt ấy lập tức phát ra những tia sáng bạc, rồi nhanh chóng mở rộng thêm một chút, tạo thành một khe hở vừa đủ cho một người đi qua. Nhưng để duy trì khe hở đó, Tô Lam đã phải trả một cái giá quá đắt. Nàng ho ra một ngụm máu tươi, màu đỏ thẫm tương phản gay gắt với ánh sáng xanh lam rực rỡ bao quanh nàng. Cơ thể nàng loạng choạng, linh khí suy yếu rõ rệt, như một con thuyền nhỏ sắp chìm giữa biển khơi. Thế nhưng, nàng vẫn nghiến răng, ánh mắt kiên định không rời vết nứt, dùng toàn bộ ý chí sắt đá của mình để giữ vững khe hở mong manh ấy.

Ngay sau Tô Lam, Thiết Giáp Thành Linh cũng hiện thân. Không phải là một hình ảnh nữ thần chiến binh kiều diễm, mà là một khối ý niệm khổng lồ, vững chãi, mang hình dáng kiên cố của một tòa thành cổ đại. Nó không nói thành lời, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một ý niệm mạnh mẽ, trầm hùng truyền thẳng vào tâm trí hắn: "Thành trì này... sẽ bảo vệ đường đi của ngươi... cho đến cùng!"

Thiết Giáp Thành Linh lập tức biến đổi. Hàng ngàn mảnh giáp sắt, được tạo thành từ ý niệm và linh hồn của nó, bay ra khỏi khối hình tháp khổng lồ. Chúng không phải là những mảnh vỡ vô tri, mà là những thực thể mang theo ý chí kiên cố, vững chắc. Chúng lao tới, chen vào vết nứt mong manh do kiếm khí của Tô Lam tạo ra, hóa thành một cấu trúc khổng lồ, vững chắc, chống đỡ áp lực khủng khiếp từ cả hai phía. Những mảnh giáp ấy va đập vào nhau, rung động liên hồi, phát ra âm thanh ken két chói tai, như tiếng một công trình vĩ đại đang oằn mình chống chọi với tai ương. Chúng bắt đầu nứt vỡ, tan biến từng chút một dưới áp lực kinh hoàng, nhưng Thiết Giáp Thành Linh vẫn kiên cường giữ vững, dùng sự tồn tại của chính mình để tạo thành một lối đi tạm thời, một cây cầu mong manh giữa vực sâu của ý niệm Thiên Diệu.

Tần Mặc đứng đó, chứng kiến tất cả. Hắn cảm nhận rõ ràng sự hy sinh to lớn của Tô Lam, của Cổ Kiếm Hồn, và của Thiết Giáp Thành Linh. Linh lực của Tô Lam như một ngọn đèn dầu sắp cạn, nhưng ý chí của nàng vẫn cháy rực như một ngọn lửa bất diệt. Thiết Giáp Thành Linh đang dùng chính bản chất của mình, sự kiên cố của một tòa thành, để làm vật hy sinh. Mỗi vết nứt trên cơ thể ý niệm của nó là một vết cắt vào trái tim Tần Mặc. Hắn biết, cái giá phải trả cho con đường này là vô cùng đắt, và nó đang được trả bằng chính sinh mạng và linh hồn của những người tin tưởng hắn.

"Ta sẽ không phụ lòng các ngươi... Ta sẽ cho Huyền Vực này một con đường. Đây là gánh nặng của ta, và cũng là quyết tâm của ta." Tần Mặc thầm nhủ, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc trong cổ họng. Hắn không nói thành lời, nhưng ý chí hắn đã hóa thành một ngọn lửa rực cháy, thiêu đốt mọi nghi ngờ và sợ hãi. Hắn bước vào lối đi chật hẹp, được tạo thành từ ý chí của Thiết Giáp Thành Linh và kiếm khí của Tô Lam. Mỗi bước chân của hắn đều là một gánh nặng, không phải vì khó khăn vật lý, mà vì sức nặng của những hy sinh mà hắn đang mang trên vai.

Lối đi này không rộng, chỉ vừa đủ cho một người đi qua, hai bên là những mảnh giáp ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh đang rung lên bần bật, nứt vỡ từng chút một. Phía trước, ánh sáng của Huyền Vực Tâm Châu đã trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm. Nhưng cùng với ánh sáng ấy, áp lực từ Thiên Diệu Tôn Giả cũng mạnh mẽ đến cực điểm, như một ngọn núi khổng lồ đang đè nặng lên toàn bộ không gian. Đó là một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy uy áp, một lời cảnh báo không lời về số phận của bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm.

Tần Mặc bước nhanh qua lối đi, cảm nhận sức mạnh của Thiết Giáp Thành Linh đang cạn kiệt. Những mảnh giáp dưới chân hắn vỡ vụn, tan biến thành những hạt sáng li ti ngay sau mỗi bước chân của hắn. Hắn nghe thấy một tiếng "rên rỉ" ý niệm cuối cùng t�� Thiết Giáp Thành Linh, một âm thanh của sự chấp nhận và giải thoát, trước khi cấu trúc ý niệm khổng lồ của nó vỡ vụn hoàn toàn, tan biến vào linh khí hỗn loạn, chỉ còn lại những hạt sáng lấp lánh như bụi sao. Cây cầu hy sinh đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Gần như cùng lúc đó, Tần Mặc nghe thấy tiếng Tô Lam thều thào phía sau: "Đi đi... Tần Mặc..." Giọng nàng yếu ớt như một làn gió thoảng, đầy sự mỏi mệt nhưng vẫn chất chứa niềm tin không thể lay chuyển. Hắn không quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì không dám. Hắn sợ nếu hắn quay lại, hắn sẽ không thể tiếp tục bước đi. Hắn khắc ghi hình ảnh đó vào lòng, hình ảnh một kiếm khách kiên cường đã hy sinh tất cả vì niềm tin vào hắn, vào con đường của hắn.

Ngay khi Tần Mặc vừa xuyên qua lối đi, nó bắt đầu sụp đổ nhanh chóng phía sau anh. Những mảnh giáp ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh hoàn toàn tiêu tan, biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại. Tô Lam gục xuống, thanh Vô Danh Kiếm rơi khỏi tay nàng, cắm sâu xuống nền đất đá. Ánh sáng bao quanh nàng mờ dần, rồi tắt hẳn, để lại nàng bất tỉnh nhân sự, thân hình bé nhỏ giữa sự hỗn loạn của linh khí. Cổ Kiếm Hồn cũng trở nên im lìm, như một thanh kiếm ngủ say, toàn bộ linh khí đã rút cạn. Sự hy sinh của họ đã mở ra một khe hở, một con đường, nhưng cái giá phải trả là sự suy yếu gần như hoàn toàn của căn cơ tu luyện, và có thể là cả sinh mạng.

Tần Mặc tiến vào không gian cuối cùng. Nơi đây rộng lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng, một đại sảnh được bao bọc bởi những tinh thể linh khí trong suốt, giờ đây phản chiếu ánh sáng vàng kim và xanh biếc từ Huyền Vực Tâm Châu. Viên ngọc khổng lồ, trái tim của Huyền Vực, đang rực sáng với ánh sáng thuần khiết nhưng yếu ớt, những vết nứt trên bề mặt vẫn còn đó, như những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Và đối diện hắn, ngay giữa đại sảnh, Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó. Hắn không hề di chuyển, không hề phản ứng khi Tần Mặc xuyên qua màn chắn. Dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến không một nếp nhăn. Thiên Diệu Tôn Giả uy nghi và cô độc, như một pho tượng cổ xưa đứng vững giữa dòng chảy thời gian. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút biểu cảm, không hề có vẻ ngạc nhiên hay tức giận. Duy chỉ có ánh mắt xanh thẳm, sắc lạnh như băng tuyết, nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi.

Không một lời nói nào được thốt ra. Sự im lặng bao trùm không gian, nặng nề đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng tim đập của Tần Mặc và nhịp đập yếu ớt của Huyền Vực Tâm Châu. Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã dự liệu được tất cả. Hắn đã chuẩn bị sẵn một "bất ngờ" cuối cùng, một đòn quyết định không chỉ liên quan đến sức mạnh hay tu vi, mà còn là một cuộc đối đầu triết lý, một canh bạc đặt cược vào tương lai của Huyền Vực.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của niềm tin, của hy sinh, của sinh linh và vạn vật đè lên đôi vai mình. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của triết lý và tương lai của Huyền Vực, giờ đây mới sắp đến hồi gay cấn nhất.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free