Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1123: Hư Vọng Khai Linh: Tiếng Thở Than Của Vật Tính

Tần Mặc đứng thẳng, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn trở lại trạng thái tỏa sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, như một ngôi sao vĩnh cửu trong vũ trụ bao la. Mối liên kết giữa hắn và Tâm Châu giờ đây đã sâu sắc hơn bao giờ hết, tựa như hai thực thể đã hòa làm một, cùng nhau gánh vác trách nhiệm cân bằng và duy trì sự sống cho toàn bộ Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt hắn lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã chứng minh được sức mạnh của "ý chí tồn tại" tập thể, nhưng hắn cũng biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, và hắn, cùng Huyền Vực Tâm Châu, sẽ phải là ngọn hải đăng dẫn lối cho một con đường cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, cũng không phải là sự cưỡng ép. Chân lý đã được phơi bày, nhưng cuộc chiến để bảo vệ chân lý ấy mới chỉ bắt đầu.

Không gian Tâm Hạch Huyền Vực, vốn vừa trở lại sự thanh tịnh sau cơn giông bão của những ý chí tồn tại, nay lại một lần nữa bị xé toạc bởi một luồng áp lực vô hình, nặng nề và mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Tần Mặc khẽ nhíu mày, đôi mắt đen láy dõi về nơi Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất. Hắn không nghĩ rằng đối phương đã thực sự rút lui, bởi sự kiên định tàn nhẫn trong ánh mắt kia không cho phép điều đó. Quả nhiên, một tiếng gầm vang vọng, không phải từ chính Thiên Diệu Tôn Giả, mà như một lời tuyên cáo từ tận cùng của một vực thẳm nào đó, chấn động đến tận linh hồn.

“Ngươi muốn vạn vật được là chính nó? Ta sẽ cho ngươi thấy 'chính nó' bị ép buộc thăng hoa sẽ mạnh mẽ đến mức nào! Đây mới là chân lý!”

Tiếng nói của Thiên Diệu Tôn Giả xuyên qua không gian, mang theo sự phẫn nộ tột cùng và một ý chí điên cuồng muốn chứng minh. Ngay sau đó, những luồng sáng xanh thẳm và đen tối bắt đầu bện xoắn vào nhau, như những con rắn khổng lồ mang theo năng lượng tà dị, bỗng nhiên bùng lên từ mọi ngóc ngách của Tâm Hạch Huyền Vực. Chúng không nhắm vào Tần Mặc, mà lao thẳng vào những tinh thể linh khí đang lơ lửng, vào các mạch ngầm linh lực đang chảy, và thậm chí cả những đám linh khí vô hình trôi nổi trong không gian. Cả Tâm Hạch Huyền Vực đột ngột rung chuyển dữ dội, không còn là sự dao động nhẹ nhàng mà là một cơn địa chấn thực sự. Các tinh thể linh khí va vào nhau tạo ra âm thanh lanh canh chói tai, những mạch ngầm linh lực sôi ùng ục như một nồi nước khổng lồ đang bị đun nóng đến cực điểm, và linh khí vô hình thì rít lên những tiếng thê lương, như thể đang bị xé toạc.

Tần Mặc đứng đó, cảm nhận rõ rệt áp lực linh lực khổng lồ đè nặng lên cơ thể, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Hắn ngửi thấy mùi ozone nồng nặc đến khó chịu, hòa lẫn với một mùi khoáng chất bị đốt cháy khét lẹt, một mùi vị của sự cưỡng ép và hủy hoại. Bầu không khí tĩnh lặng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hỗn loạn đến điên rồ, một bản giao hưởng của sự đau đớn và phẫn nộ.

Dưới sự tác động của những luồng sáng xanh đen cuồng loạn, những vật chất vô tri trong Tâm Hạch Huyền Vực bắt đầu biến dạng một cách khủng khiếp. Một khối đá khổng lồ, vốn là một tinh thể linh thạch nguyên thủy, nứt vỡ ra từng mảng lớn. Những vết nứt không phải là sự tan rã tự nhiên, mà như những vết sẹo do bị cưỡng ép, méo mó và gớm ghiếc. Từ bên trong khối đá, một hình hài dần hiện ra – một cự nhân đá cao lớn, thân hình gồ ghề, thô kệch. Ánh mắt của nó, đáng lẽ phải là nơi chứa đựng linh quang của sự sống mới, lại trống rỗng và vô hồn, chỉ có sự hỗn loạn và một chút gì đó của nỗi sợ hãi nguyên thủy. Nó không mang vẻ hùng vĩ của một linh thể tự nhiên, mà là sự chắp vá cưỡng ép, một thứ quái vật được sinh ra từ sự cưỡng bức.

Cùng lúc đó, một dòng suối ngầm linh lực, trong vắt và thuần khiết, bỗng nhiên cuộn trào lên, nước bắn tung tóe lên không trung. Dòng nước không chảy theo quy luật tự nhiên, mà bị ép buộc ngưng tụ, kết tinh lại thành một con thủy xà dữ tợn. Thân thể nó uốn lượn một cách hung hãn, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự tàn bạo, nhưng sâu bên trong, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một sự quằn quại, một tiếng rên rỉ vô thanh của bản chất thuần khiết đang bị bóp méo. Nó không muốn tấn công, nhưng lại bị một lực lượng vô hình nào đó điều khiển, buộc phải phô ra sự hung dữ.

Và đáng sợ hơn cả là những đám linh khí vô hình, vốn chỉ là những hạt bụi lấp lánh trôi nổi, nay bị ép buộc ngưng tụ thành những bóng ma vô định. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối năng lượng đen tối, méo mó, rít lên những tiếng chói tai. Chúng mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, nhưng lại có một sự cuồng loạn của sự sống bị cưỡng ép. Chúng không phải là linh hồn, mà là những mảnh vụn của ý chí bị giằng xé, bị buộc phải tồn tại trong một hình thái không thuộc về chúng.

Cự nhân đá gầm lên một tiếng khô khốc, bước chân nặng nề làm rung chuyển cả Tâm Hạch Huyền Vực. Thủy xà quật đuôi, tạo ra những cơn sóng linh lực cuộn trào. Những bóng ma linh khí bay lượn hỗn loạn, tạo thành một mạng lưới năng lượng nguy hiểm, tất cả đều lao về phía Tần Mặc, mang theo một sức mạnh đáng sợ. Chúng không có ý thức, chỉ bị điều khiển bởi một mệnh lệnh duy nhất: Hủy diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả, lúc này, đã hiện thân trở lại, đứng lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt tuấn tú nay vặn vẹo vì giận dữ và tuyệt vọng, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại rực lên một tia điên cuồng tự mãn. Hắn nhìn Tần Mặc, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc, như thể muốn nói: "Ngươi thấy chưa? Đây mới là sức mạnh thực sự! Đây mới là chân lý mà ngươi không thể hiểu được!" Hắn không trực tiếp ra tay, mà dùng chính những "sáng tạo" méo mó của mình để chứng minh quan điểm, như một vị thần tàn nhẫn muốn phô diễn quyền năng. Sự tàn bạo của hắn không chỉ nằm ở việc hắn ra lệnh tấn công, mà còn ở việc hắn cưỡng ép vạn vật thay đổi bản chất, biến chúng thành công cụ cho niềm tin mù quáng của hắn. Đó là một sự sỉ nhục đến tận cùng đối với 'vật tính', một hành động mà Tần Mặc không thể chấp nhận.

***

Tần Mặc đứng đó, bất động giữa cơn bão linh lực cuồng loạn. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn tỏa ra một vầng sáng ấm áp, dịu nhẹ, như một ngọn đèn leo lét giữa màn đêm đen kịt, nhưng lại có sức mạnh xua tan mọi tà khí. Ánh sáng đó không rực rỡ chói chang, mà là sự thuần khiết của linh khí nguyên thủy, của ý chí cân bằng, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ hắn khỏi sự tấn công điên cuồng của các linh thể biến dị. Hắn không hề né tránh hay phản công, chỉ đơn giản là đứng vững, đôi mắt khẽ nhắm lại.

Cự nhân đá gầm lên, những nắm đấm khổng lồ bằng đá đập xuống, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất. Thủy xà rít lên, thân thể khổng lồ quật mạnh, tạo ra những luồng sóng linh lực sắc bén như dao. Những bóng ma linh khí gào thét, lao tới như những mũi tên độc, cố gắng xuyên thủng lớp bảo vệ của Huyền Vực Tâm Châu. Toàn bộ Tâm Hạch Huyền Vực rung chuyển bần bật, các tinh thể linh khí vỡ vụn từng mảng lớn, tạo nên một cảnh tượng hủy diệt và hỗn loạn.

Nhưng Tần Mặc vẫn bình tĩnh, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Hắn hít sâu, năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của vạn vật được đẩy đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gầm rít bên ngoài, tiếng va chạm kinh thiên động địa, mà còn là vô số âm thanh khác, những âm thanh mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận – tiếng gào thét nội tâm, sự trống rỗng, sự mất mát bản chất của những linh thể bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép.

Trong tâm trí Tần Mặc, cự nhân đá không còn là một khối hung thần tàn bạo. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ thầm kín của những hạt khoáng thạch, của những mạch đá đã tồn tại hàng vạn năm trong sự tĩnh lặng và kiên cố. Chúng khao khát được đứng yên, được hòa mình vào lòng đất mẹ, được che chở và bảo vệ. Chúng không muốn di chuyển, không muốn chiến đấu, càng không muốn trở thành một công cụ hủy diệt. Sự di chuyển gượng gạo, những cú đấm đầy sức mạnh kia chỉ là sự giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và mệnh lệnh cưỡng ép. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của một thực thể bị tước đoạt quyền được là chính nó, bị buộc phải làm điều mà nó ghét bỏ nhất. "Ta muốn đứng yên... ta muốn tĩnh lặng..." tiếng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy bi thương và tuyệt vọng.

Con thủy xà dữ tợn, với thân hình uốn lượn cuồng bạo, trong mắt Tần Mặc lại hiện lên như một dòng suối trong trẻo, hiền hòa. Hắn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, tiếng thì thầm của dòng chảy tự do, của sự mềm mại và uyển chuyển. Nó khao khát được hòa vào lòng đất, được tưới mát cho vạn vật, được tan chảy và luân chuyển không ngừng. Nó không muốn ngưng tụ, không muốn mang hình hài quái dị này, càng không muốn trở thành một kẻ tấn công khát máu. Tần Mặc cảm nhận được sự quằn quại của dòng nước bị ép buộc, nỗi đau của một bản chất thuần khiết bị bóp méo. "Hãy để ta trôi đi... hãy để ta tự do..." tiếng nói của nó, lạnh lẽo như băng nhưng lại chứa đựng một nỗi khao khát cháy bỏng.

Và những bóng ma linh khí, dù mang vẻ ngoài đáng sợ và hung tợn, lại là những thực thể đau khổ nhất. Chúng là linh khí vô hình, bản chất là sự tự do, sự bay bổng, sự hòa nhập vào vạn vật. Giờ đây, chúng bị ép buộc phải có hình dạng, phải ngưng tụ thành những khối năng lượng đen tối. Tần Mặc nghe thấy tiếng than khóc của những hạt linh khí bị trói buộc, tiếng rít gào của sự mất mát bản ngã. Chúng không muốn có hình hài, không muốn tồn tại như một cá thể, mà muốn tan vào hư không, muốn hòa làm một với toàn bộ linh khí Huyền Vực. Chúng bị ép buộc phải mang theo sự sợ hãi và đau đớn, trở thành những công cụ vô hồn. "Chúng ta muốn tan biến... chúng ta muốn trở về hư không..."

Nỗi đau của chúng lan truyền qua Tần Mặc, xuyên thẳng vào tâm can hắn. Hắn không chỉ nghe thấy, mà còn cảm nhận được sự giằng xé, sự bất lực, sự trống rỗng mà Thiên Diệu Tôn Giả đã ban cho chúng dưới danh nghĩa "thăng hoa". Đây không phải là sự sống, đây là sự hành hạ. Thiên Diệu Tôn Giả đã cướp đi sự lựa chọn của chúng, cướp đi cả bản ngã. Hắn đã ban cho chúng sức mạnh, nhưng lại đồng thời tước đoạt đi ý nghĩa của sự tồn tại. Một làn sóng thương xót sâu sắc dâng trào trong lòng Tần Mặc. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã hoàn toàn lạc lối trong con đường của mình, biến sự "khai linh" thành một hành động tàn bạo và ích kỷ.

Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc bỗng rung động mạnh hơn, ánh sáng ấm áp lan tỏa ra xa hơn, như đang xoa dịu những nỗi đau vô hình mà Tần Mặc đang cảm nhận. Đó là sự đồng cảm của chính Huyền Vực Tâm Châu, một thực thể mang ý chí cân bằng của toàn bộ thế giới, đang cùng Tần Mặc chia sẻ gánh nặng này. Tần Mặc không còn thấy Thiên Diệu Tôn Giả là một đối thủ cần phải đánh bại bằng vũ lực nữa, mà là một kẻ đáng thương, một kẻ đã đánh mất chính mình trong sự mù quáng và kiêu ngạo. Hắn cảm thấy một sự bi thương sâu sắc cho cả Thiên Diệu Tôn Giả và những linh thể đang bị hành hạ. Cuộc chiến này, thực chất, không phải là cuộc chiến giữa hai cá thể, mà là cuộc chiến giữa hai triết lý, giữa sự sống và sự tha hóa.

***

Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, sau khi đã hấp thụ vô vàn tiếng than khóc và nỗi đau từ vạn vật, trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển nổi và một sự thấu triệt đến tận cùng bản chất. Hắn không hề có ý định nhượng bộ hay lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, người đang đứng giữa không trung với nụ cười tàn độc, ánh mắt tràn ngập sự tự mãn.

Các linh thể biến dị vẫn không ngừng tấn công, gầm thét và va chạm vào vầng sáng của Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng Tần Mặc không còn bị ảnh hưởng bởi sự hung hãn bên ngoài. Hắn đã thấy được bản chất thật của chúng.

“Ngươi đã ban cho chúng sức mạnh,” Tần Mặc trầm giọng, tiếng nói của hắn không hề lớn, nhưng lại vang vọng khắp Tâm Hạch Huyền Vực, như một lời phán quyết, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa không gian cuồng loạn. Mỗi từ ngữ của hắn đều mang theo sức nặng của sự thật, của sự thấu hiểu, chạm đến tận sâu thẳm của mọi thực thể. “Nhưng ngươi không ban cho chúng bản chất thực sự, cũng không ban cho chúng sự tự do để lựa chọn. Chúng chỉ là những chiếc vỏ rỗng, bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi và sự đau đớn.”

Lời nói của Tần Mặc như một làn sóng vô hình, lan tỏa ra khắp không gian. Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc bỗng rung động mạnh mẽ đến cực điểm, ánh sáng dịu nhẹ của nó bùng lên thành một vầng hào quang chói lọi, không phải là sự hủy diệt, mà là sự thức tỉnh, sự giải thoát. Ánh sáng này không tấn công các linh thể, mà như một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, chạm vào sâu thẳm bản chất của chúng.

Cự nhân đá đang vung nắm đấm khổng lồ, bỗng nhiên loạng choạng. Những tiếng gầm của nó trở nên yếu ớt, lẫn vào đó là tiếng rên rỉ đau đớn. Những khớp nối bằng đá của nó kêu kèn kẹt như sắp vỡ, không phải vì bị tấn công, mà vì chính cơ thể nó đang giằng xé nội tại. Nắm đấm của nó, thay vì đập vào Tần Mặc, lại va vào chính thân thể thủy xà đang quay cuồng bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ lớn và khiến cả hai linh thể cùng lùi lại. Sự hùng hổ ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và vô định.

Thủy xà, sau cú va chạm, càng trở nên hỗn loạn. Nó không còn tập trung tấn công Tần Mặc nữa, mà bắt đầu quật đuôi loạn xạ, những luồng sóng linh lực sắc bén bay tứ tung, đôi khi còn hướng về phía cự nhân đá, hay thậm chí là những bóng ma linh khí. Ánh mắt đỏ ngầu của nó giờ đây như ngập tràn sự hoang mang, không biết phải nghe theo mệnh lệnh nào, hay phải làm gì với chính bản thân nó. Nỗi khao khát được chảy tự do, được tan chảy vào hư không bỗng nhiên bùng lên mạnh mẽ, khiến nó không thể kiểm soát được hành động của mình.

Và những bóng ma linh khí, đáng lẽ phải là những thực thể nguy hiểm nhất, lại rít lên những tiếng thê lương, thảm thiết hơn bao giờ hết. Chúng không còn tấn công nữa, mà bắt đầu tan rã từng phần, những khối năng lượng đen tối méo mó dần trở nên mờ nhạt, như thể chúng đang cố gắng thoát ly khỏi hình dạng bị cưỡng ép. Những đòn đánh của chúng trở nên vô hướng, đôi khi còn lao thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng trên cao, tuy yếu ớt nhưng lại mang theo một sự phản kháng vô thức. Chúng không còn là công cụ, mà là những mảnh vụn ý chí đang cố gắng tìm lại sự tự do của mình.

Thiên Diệu Tôn Giả, lúc đầu còn cười cợt và tự mãn, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt khinh miệt. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn đột ngột xảy ra, nụ cười trên môi hắn cứng đờ lại. Hắn không thể tin vào mắt mình. Những "tác phẩm" của hắn, những linh thể mà hắn đã cưỡng ép 'khai linh' bằng sức mạnh tối thượng của mình, lại đang mất kiểm soát. Chúng không chỉ không tấn công Tần Mặc, mà còn tự va chạm vào nhau, thậm chí còn phản lại hắn!

Vẻ mặt Thiên Diệu Tôn Giả từ tự mãn chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng biến thành phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói tràn ngập sự khó tin và uất hận: “Không thể nào! Đây là sự tiến hóa! Là con đường tối thượng!”

Hắn vung tay, những luồng sáng xanh đen lại bùng lên, cố gắng áp chế và điều khiển các linh thể. Nhưng lần này, mệnh lệnh của hắn dường như không còn hiệu nghiệm nữa. Các linh thể vẫn tiếp tục hỗn loạn, giằng xé nội tại, như thể chúng đang ở giữa hai làn sóng năng lượng đối lập. Một bên là mệnh lệnh cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả, một bên là tiếng gọi của bản chất nguyên thủy, được khơi gợi bởi Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu.

Sự thiếu kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả đối với những 'sáng tạo' của mình là một đòn giáng mạnh vào niềm kiêu hãnh và triết lý của hắn. Hắn đã tự nhận mình là người dẫn dắt vạn vật đến "thăng hoa", là người hiểu rõ "chân lý" hơn ai hết. Nhưng giờ đây, chính những thứ hắn tạo ra lại quay lưng lại với hắn, chứng minh rằng sự cưỡng ép không thể tạo ra sự sống đích thực, mà chỉ là những chiếc vỏ rỗng tuếch, những con rối vô hồn.

Thiên Diệu Tôn Giả nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn không còn chỉ là sự phẫn nộ, mà còn là một sự sỉ nhục đến tận cùng. Hắn cảm thấy bị thách thức không chỉ về sức mạnh, mà còn về cốt lõi niềm tin. Sự thật phũ phàng mà Tần Mặc vừa chỉ ra, bằng chính hành động của những linh thể đó, đã làm lung lay tận gốc rễ những gì Thiên Diệu Tôn Giả hằng theo đuổi. Hắn không thể chấp nhận rằng mình đã sai, rằng con đường của hắn là vô nghĩa. Sự phẫn nộ trong lòng hắn bùng lên thành một ngọn lửa hủy diệt, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn phải tìm một cách khác, một cách tàn bạo và cá nhân hơn để đối phó với Tần Mặc. Cuộc chiến này đã không còn chỉ là vì Huyền Vực, mà đã trở thành một trận chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự tồn tại của chính Thiên Diệu Tôn Giả.

Tần Mặc trầm mặc nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, cảm nhận được làn sóng phẫn nộ và tà khí đang bùng phát mạnh mẽ hơn từ đối phương. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm một cách khác, có thể còn tàn bạo hơn để chứng minh cái gọi là "chân lý" của mình. Và những linh thể bị tha hóa này, chúng cần được giải thoát, được xoa dịu. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn vẫn tỏa sáng, như một lời hứa, một niềm hy vọng cho một con đường cân bằng, nơi vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc, không bị hành hạ. Cuộc đối đầu này, có lẽ, mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free