Vạn vật không lên tiên - Chương 1130: Kiếm Tâm Vĩnh Hằng: Sự Hy Sinh Của Lam
Hắn biết mình không thể gục ngã. Hắn phải kiên định, để dẫn dắt vạn vật đến một tương lai nơi mọi thứ đều có quyền được là chính nó.
Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc dần trở nên dịu đi, như một trái tim vừa trải qua cơn bão tố dữ dội, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng của mệt mỏi. Khối Bóng Ma Cổ Đại, sau khi lắng đọng, vẫn lơ lửng trong không gian vô tận của Tâm Hạch, không còn gào thét hay giằng xé, chỉ như một vết sẹo khổng lồ, một ký ức đau thương đã được xoa dịu nhưng không thể xóa bỏ. Tâm trí Tần Mặc nặng trĩu, sự kiệt sức từ cuộc đối đầu với nỗi sợ hãi cổ đại và cuộc tranh biện triết lý với Thiên Diệu Tôn Giả đã rút cạn sinh lực của hắn. Mỗi sợi gân cốt dường như đều đang rên rỉ, mỗi linh mạch đều như bị rút khô. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy, không phải ngọn lửa của sức mạnh cuồng bạo, mà là ngọn lửa của ý chí, của niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn bên ngoài Tâm Hạch vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Áp lực vô hình đè nặng lên không gian, tiếng gầm rú của giao tranh, tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu la của sinh linh vẫn vọng tới, dù xa xăm nhưng đủ để nhắc nhở hắn về hiện thực tàn khốc của cuộc chiến. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh đang cố gắng len lỏi vào cơ thể mình, phục hồi chút sức lực đã cạn kiệt. Hắn biết, thời gian suy ngẫm đã hết. Thế giới bên ngoài đang chờ đợi hắn, những sinh linh đang chiến đấu vì sự sống còn, vì tương lai của chính họ. Hắn phải trở về.
Với một ý niệm, Tần Mặc hóa thành một luồng sáng nhạt, xuyên qua tầng tầng lớp lớp linh khí hỗn loạn, trở về với thế giới thực. Ngay khi hắn xuất hiện, một luồng gió mạnh lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và khói bụi khét lẹt. Bầu trời Vạn Kiếm Thành, nơi hắn vừa đặt chân tới, đen kịt một màu chì, bị che phủ bởi những đám mây giông cuồn cuộn, thỉnh thoảng lại có một tia sét xanh biếc xé toạc màn đêm, chiếu rọi xuống những bức tường thành đá xám cao vút, vững chắc nhưng giờ đây đang nhuốm màu tang thương. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn đã bị thay thế hoàn toàn bởi tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng gầm thét của yêu ma, tiếng hô hào của binh lính và những tiếng kêu la thảm thiết của vạn vật. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn hòa lẫn với mùi máu tươi, mùi than cháy và mùi ozone khét lẹt của linh lực va chạm, tạo thành một bản giao hưởng của chiến tranh đầy thê lương.
Khắp nơi là cảnh tượng hỗn loạn. Những tháp canh cao vút, vốn dùng để trấn giữ Vạn Kiếm Thành, giờ đây đã bị hư hại nặng nề, một vài tháp đã sụp đổ, bụi đá bay mù mịt. Từng mảng tường thành kiên cố bị xé toạc, lộ ra những vết nứt sâu hoắm, như những vết thương hằn trên da thịt của một cự nhân. Linh lực cuồn cuộn như những con sóng dữ dội, va đập vào nhau, tạo ra những tiếng nổ vang trời. Những binh lính, kiếm sĩ của Vạn Kiếm Thành, khuôn mặt ai nấy đều lấm lem khói bụi và mồ hôi, ánh mắt rực lửa quyết tâm, đang cố gắng chống lại làn sóng tấn công như thủy triều của kẻ địch. Chúng là những sinh linh bị tẩy não bởi triết lý "thăng tiên cưỡng chế", mắt đỏ ngầu sát khí, không màng sống chết lao vào.
Tần Mặc bước đi giữa chiến trường hỗn loạn, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi của những sinh linh đang cố gắng giữ vững phòng tuyến, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường, ý chí không khuất phục của họ.
"Tần Mặc! Ngươi cuối cùng đã trở lại!"
Một giọng nói khàn đặc, xen lẫn sự mệt mỏi và niềm hy vọng vỡ òa vang lên. Tần Mặc quay đầu, nhìn thấy Lục Vô Trần, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, giờ đây lại càng thêm tiều tụy. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn, mái tóc bạc phơ giờ đã rối bời, lấm lem bụi bẩn và máu. Y đang cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng để vá lại một vết nứt trên tường thành, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên trán. Đôi mắt sâu trũng của y, thường chứa đựng sự chán nản và hoài nghi, giờ đây lại ánh lên một tia sáng khi nhìn thấy Tần Mặc.
"Tình hình rất tệ!" Lục Vô Trần vừa ho khù khụ vừa nói, giọng run rẩy vì kiệt sức. "Chúng ta... chúng ta gần như không thể cầm cự được nữa. Kẻ địch quá đông, và chúng... chúng dường như không biết sợ hãi là gì."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua chiến trường. Hắn thấy Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ, lông trắng như tuyết giờ đã nhuốm màu đỏ thẫm của máu, đang gầm lên một tiếng giận dữ, vung móng vuốt xé nát hàng chục kẻ địch. Dù uy mãnh, nhưng thần thú cũng không thể chống đỡ mãi sự tấn công dồn dập này. Hắn thấy Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng cụ thể, nhưng ý thức của thành trì đang rung chuyển dữ dội, những bức tường đá liên tục phát ra ánh sáng kỳ ảo rồi lại vỡ vụn, báo hiệu sự kiệt quệ của nó. Năng lượng phòng ngự của Thiết Giáp Thành Linh đang cạn kiệt nhanh chóng.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không thể ngay lập tức chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, hắn vẫn còn quá yếu. Nhưng hắn có thứ khác. Hắn vận dụng Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự đồng cảm để ổn định. Một làn sóng vô hình của sự bình yên và kiên định lan tỏa từ Tần Mặc, không mạnh mẽ, nhưng đủ để chạm đến những linh hồn đang kiệt quệ.
Như một phép màu, linh khí hỗn loạn xung quanh Vạn Kiếm Thành bỗng chốc dịu đi một phần, áp lực vô hình giảm bớt. Những binh lính đang hoảng loạn bỗng cảm thấy một sự bình tâm lạ thường, một ý chí kiên định trỗi dậy từ sâu thẳm. Những vết nứt trên tường thành tuy không biến mất, nhưng sự đổ vỡ dường như chậm lại. Đây không phải là sự đảo ngược tình thế, mà là một sự an ủi, một sự củng cố tinh thần. Tần Mặc đã dùng "Tầm Nhìn Cân Bằng" của mình để chạm vào "vật tính" của thành trì và "ý chí tồn tại" của sinh linh, nhắc nhở họ về bản chất kiên cường của chính mình.
"Đừng buông bỏ," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang một sức nặng lay động lòng người, "Các ngươi không chiến đấu vì 'thăng tiên' hão huyền, mà vì quyền được là chính mình, vì mảnh đất này, vì cuộc sống của các ngươi." Lời của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở, một tia sáng soi rọi vào tâm hồn đang mệt mỏi của vạn vật. Các đồng minh cảm nhận được sự thay đổi, dù nhỏ bé, nhưng lại vô cùng quý giá trong thời khắc sinh tử này. Lục Vô Trần ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt y lộ vẻ kinh ngạc, rồi một nụ cười khổ hiện lên trên môi. Hắn đã hiểu. Tần Mặc không chỉ là một chiến binh, hắn là một người dẫn đường cho tâm hồn.
***
Trong khi Tần Mặc đang cố gắng ổn định tinh thần cho toàn bộ phòng tuyến, một sự kiện kinh hoàng khác đang diễn ra tại Lò Rèn Cự Lực, một trong những xưởng rèn lớn nhất Vạn Kiếm Thành. Nơi đây, những bức tường đá dày, mái cao, với vô số ống khói lớn liên tục tỏa khói, giờ đây không còn tiếng búa đập thép quen thuộc mà thay vào đó là tiếng la hét kinh hoàng. Lò Rèn Cự Lực vốn là một pháo đài tự nhiên, với sự vững chắc của kiến trúc và sự kiên cường của những người thợ rèn, nhưng giờ đây nó đang phải đối mặt với một cơn ác mộng.
Huyết Đao Khách, một kẻ đồ tể khát máu của phe Thiên Diệu Tôn Giả, đã xuất hiện. Hắn là một bức tường thịt vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp trụ đen thô kệch nhuốm màu máu khô. Khuôn mặt dữ tợn của hắn có một vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, khiến hắn trông càng thêm hung ác. Mái tóc đỏ sẫm rũ rượi, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí cuồng loạn. Huyết Đao Khách vác trên vai thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, như một tử thần bước ra từ địa ngục.
Hắn không tấn công vào những điểm phòng thủ kiên cố, mà xông thẳng vào trung tâm phòng tuyến yếu nhất, nơi có nhiều phàm nhân, linh vật yếu ớt và những người thợ rèn chưa kịp sơ tán. Lò Rèn Cự Lực, với sự ồn ào, nóng bức và năng động của nó, giờ đây biến thành một lò mổ. Huyết Đao Khách không nói nhiều, chỉ gầm lên một tiếng như dã thú, giọng khàn đặc, tràn ngập sự khát máu.
"Tất cả các ngươi... hãy trở thành chất dinh dưỡng cho đao của ta! Thăng tiên là chân lý duy nhất!"
Lời tuyên bố tàn bạo đó vang vọng giữa tiếng lửa cháy bùng, tiếng than nổ lép bép và tiếng la hét thê thảm. Hắn vung đại đao, không phải bằng kỹ thuật tinh xảo, mà bằng sức mạnh cuồng bạo thuần túy. Thanh đao đen kịt xé toạc không khí, tạo ra một làn sóng sát khí màu đỏ sẫm, hủy diệt mọi thứ trên đường đi của nó. Những người thợ rèn, dù kiên cường nhưng không có linh lực, bị cuốn phăng như những chiếc lá khô, thân thể tan nát trong chớp mắt. Các linh vật nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi, nhưng cũng không thoát khỏi lưỡi đao tàn khốc.
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp lò rèn, hòa lẫn với mùi sắt nung và khói bụi, tạo thành một khung cảnh địa ngục trần gian. Huyết Đao Khách không ngừng tiến lên, mỗi bước chân đều giẫm đạp lên xác người, tạo ra một lỗ hổng lớn trong phòng tuyến của Vạn Kiếm Thành. Hắn cười man rợ, tiếng cười khàn đặc như tiếng quạ kêu, hưởng thụ sự tàn bạo của chính mình. Những binh lính cố gắng ngăn cản hắn đều bị thanh đại đao chém tan nát, không một ai có thể đứng vững.
Sự xuất hiện của Huyết Đao Khách như một đòn giáng mạnh vào tinh thần của liên minh. Nơi hắn đi qua, sự sống bị tước đoạt, hy vọng bị dập tắt, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng. Tần Mặc cảm nhận được sự khủng hoảng đó, cảm nhận được "ý chí tồn tại" của những sinh linh đang bị tàn sát, chúng không muốn "thăng tiên", chúng chỉ muốn được sống, được là chính mình. Nhưng hắn vẫn còn quá kiệt sức, luồng linh lực yếu ớt vừa được phục hồi chỉ đủ để ổn định tinh thần, không đủ để đối đầu với một kẻ cuồng bạo như Huyết Đao Khách. Hắn nhìn Huyết Đao Khách đang tiến thẳng về phía mình, ánh mắt hắn lóe lên sự lo lắng và bất lực. Hắn cần thời gian, nhưng thời gian đang cạn kiệt.
***
Trên Tháp Quan Sát cao nhất Vạn Kiếm Thành, một cấu trúc đá kiên cố với những ô cửa sổ hẹp và các vị trí đặt cung nỏ, Tô Lam đứng đó, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tung bay trong gió mạnh. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm tinh xảo, dù lấm lem bụi bẩn và máu nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, thường ngày toát lên vẻ thông minh và một chút lạnh lùng của kiếm khách, giờ đây ánh lên sự lo lắng sâu sắc khi nhìn xuống chiến trường đang bị xé nát bởi Huyết Đao Khách.
Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Mặc trở về, chứng kiến cách hắn dùng "Tầm Nhìn Cân B���ng" của mình để xoa dịu sự hỗn loạn, mang lại sự bình tâm cho vạn vật. Nàng hiểu gánh nặng trên vai hắn, hiểu sự kiệt sức mà hắn đang phải chịu đựng. Và nàng cũng hiểu rằng, trong thời khắc này, Tần Mặc không thể ra tay. Huyết Đao Khách đang là một mối đe dọa trực tiếp, một vết thương chí tử mà liên minh không thể chịu đựng thêm.
Ánh mắt Tô Lam lướt qua Tần Mặc, hắn đang đứng giữa chiến trường, ánh mắt đầy sự đau đớn và bất lực khi chứng kiến cảnh tượng tàn sát. Nàng biết Tần Mặc không thể chấp nhận việc để những sinh linh vô tội bị tàn sát như vậy. Nàng không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhưng chứa đựng tất cả sự quyết tâm, sự hy sinh và niềm tin vào con đường của Tần Mặc. Nàng không cần Tần Mặc phải hiểu ngay, nàng chỉ cần hắn biết rằng nàng đã lựa chọn.
"Tần Mặc! Ngươi... hãy sống! Hãy để vạn vật có quyền là chính nó!"
Giọng nói của Tô Lam, thanh thoát nhưng giờ đây lại mang một âm hưởng bi tráng, vang vọng khắp chiến trường, vượt qua cả tiếng g��m thét của Huyết Đao Khách và tiếng binh khí va chạm. Lời nói đó không phải là một lời từ biệt, mà là một lời tuyên ngôn, một lời thề nguyện. Nó là sự khẳng định cuối cùng cho triết lý mà Tần Mặc đã mang đến, triết lý về "cân bằng bản chất", về quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên".
Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn giao với Tô Lam. Trong khoảnh khắc đó, hắn đọc được tất cả trong đôi mắt nàng: sự kiên định, sự thanh thản chấp nhận số phận, và một tình cảm sâu nặng mà nàng dành cho lý tưởng của hắn. Hắn muốn ngăn nàng lại, muốn hét lên, nhưng linh lực trong cơ thể hắn không cho phép. Một nỗi đau thấu tim bỗng trào dâng, nhưng hắn biết, không còn kịp nữa. Quyết định đã được đưa ra.
Tô Lam không chần chừ. Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng giông tố. Thanh kiếm này đã theo nàng qua bao năm tháng, đã cùng nàng rèn luyện "kiếm tính" của chính mình. Giờ đây, nàng dồn toàn bộ linh lực còn lại, toàn bộ "kiếm ý" của một kiếm khách kiên cường, vào thanh kiếm. Thanh kiếm cổ không phát ra ánh sáng vàng chói lọi của "thăng tiên", mà là một vầng sáng xanh lam tinh khiết, rực rỡ, như ánh trăng vằng vặc giữa màn đêm. Đó là ánh sáng của "kiếm tính" thuần túy nhất, ánh sáng của bản chất, không bị vẩn đục bởi bất kỳ tham vọng hư ảo nào.
Nàng không hề run rẩy. Nàng biết mình đang làm gì, và nàng hoàn toàn thanh thản với lựa chọn của mình. Gió mạnh táp vào mặt nàng, cuốn đi những lọn tóc đen, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách đang gầm lên, tiến về phía những sinh linh vô tội. Đây không phải là sự hy sinh vô nghĩa, đây là sự khẳng định một chân lý. Đây là cách nàng bảo vệ "Tầm Nhìn Cân Bằng" của Tần Mặc, bảo vệ quyền được sống, được là chính mình của vạn vật. Nàng đã chọn con đường của riêng mình, con đường không cần "thăng tiên", mà là con đường của "kiếm tâm vĩnh hằng".
***
Bầu trời Vạn Kiếm Thành gầm gừ, những tia sét xanh biếc liên tục xé toạc màn đêm, chiếu rọi xuống chiến trường hỗn loạn. Tiếng gầm thét của Huyết Đao Khách, tiếng vũ khí va chạm long trời lở đất, tiếng thét kinh hoàng của binh lính, tất cả hòa quyện vào tiếng gió rít thê lương. Mùi máu tanh, khói bụi, sắt nung nồng nặc đến nghẹt thở.
Tô Lam, với thanh kiếm cổ phát sáng rực rỡ trong tay, thân ảnh nàng hóa thành một luồng sáng xanh lam xé gió, lao thẳng vào Huyết Đao Khách. Nàng không màng đến sự chênh lệch sức mạnh, không màng đến cái chết đang cận kề. Tất cả những gì nàng có là "kiếm tính" thuần túy và ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. Huyết Đao Khách, đang cười man rợ khi chém giết, giật mình khi cảm nhận được một luồng năng lượng thanh khiết nhưng mạnh mẽ đến lạ thường đang lao về phía mình. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, vung Huyết Đao khổng lồ lên, định chém nát nàng.
Nhưng Tô Lam không tránh né. Nàng thi triển chiêu kiếm cuối cùng, chiêu "Kiếm Tâm Vĩnh Hằng". Đây không phải là một chiêu kiếm hủy diệt, mà là một chiêu kiếm bảo vệ, một sự khẳng định bản chất. Thanh kiếm cổ của nàng không chém vào thân thể Huyết Đao Khách, mà tạo ra một rào cản năng lượng khổng lồ, một bức tường kiếm ý xanh lam tinh khiết, rực rỡ như một đóa sen băng nở rộ giữa địa ngục. Bức tường năng lượng đó không chỉ mang sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí kiên cường, sự thanh thản và niềm tin của Tô Lam.
"Kiếm Tâm Vĩnh Hằng!"
Lời nàng thì thầm, hòa vào tiếng gió, nhưng lại mang một sức nặng lay động cả trời đất. Bức tường kiếm ý xanh lam va chạm với Huyết Đao đen kịt, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc không gian. Huyết Đao Khách, với sức mạnh cuồng bạo, bị đẩy lùi một cách bất ngờ, hắn gầm lên đau đớn và kinh ngạc, cơ thể khổng lồ của hắn lảo đảo, tạo ra một rãnh sâu trên mặt đất. Ngay cả một kẻ tàn bạo và ngông cuồng như hắn cũng không thể hiểu được sức mạnh thanh khiết này.
Nhưng Tô Lam cũng phải trả giá bằng chính sinh mạng mình. Cơ thể nàng, sau khi dồn toàn bộ linh lực và ý chí vào chiêu kiếm cuối cùng, bắt đầu tan rã. Không phải là sự biến mất đau đớn, mà là sự hòa tan thanh thản. Từng đốm sáng xanh lam tinh khiết, mang theo hương hoa sen băng dịu mát, tách rời khỏi thân thể nàng, bay lượn trong không trung như những cánh bướm đêm, rồi tan biến vào hư vô, hòa vào vạn vật, hòa vào linh khí của Huyền Vực. Cái chết của nàng không phải là một sự kết thúc, mà là một sự chuyển hóa, một sự hòa nhập.
Trước khi hoàn toàn tan biến, Tô Lam khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản như đóa sen nở trong băng giá. Nụ cười ấy chỉ dành cho Tần Mặc, một lời khẳng định cuối cùng về niềm tin của nàng. Thân thể nàng đã biến mất, chỉ còn lại thanh kiếm cổ, vẫn còn rung động, cắm sâu xuống đất nơi nàng vừa đứng, ánh sáng xanh lam từ chuôi kiếm vẫn còn lấp lánh, như một ngọn hải đăng của ý chí không khuất phục. Mùi hương hoa sen băng dịu mát lan tỏa khắp chiến trường, như một lời tiễn biệt.
Tần Mặc, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, như bị sét đánh ngang tai. Hắn cảm nhận được sự tan biến của Tô Lam, không phải bằng thị giác, mà bằng "ý chí tồn tại" của chính hắn. Hắn cảm thấy một phần linh hồn mình bị xé toạc, một nỗi đau thấu tim bỗng trào dâng, dữ dội hơn bất kỳ vết thương vật lý nào. Hắn biết Tô Lam đã đi, nhưng nàng không hề biến mất. "Ý chí tồn tại" của nàng, "kiếm tính" thuần túy của nàng, đã hòa vào vạn vật, trở thành một phần của Huyền Vực, một dấu ấn vĩnh cửu không thể xóa nhòa.
"Tô Lam..." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn khản đặc, nghẹn ngào. Hắn ngã quỵ xuống, đôi mắt đen láy giờ đây ngập tràn sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy cơ thể mình run rẩy dữ dội, không phải vì kiệt sức, mà vì nỗi mất mát quá lớn. Hắn đã quá quen với sự hy sinh, nhưng cái chết của Tô Lam lại mang một ý nghĩa khác, một sự hy sinh cao cả để bảo vệ triết lý của hắn, để khẳng định quyền được là chính mình của vạn vật.
Xung quanh hắn, chiến trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Những binh lính, những kiếm sĩ của Vạn Kiếm Thành, những đồng minh như Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, tất cả đều bàng hoàng, kinh ngạc trước sự hy sinh của Tô Lam. Nụ cười thanh thản của nàng, vầng sáng xanh lam từ chiêu kiếm cuối cùng, và sự tan biến thành những đốm sáng lung linh, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí họ. Sau khoảnh khắc kinh hoàng đó, một làn sóng phẫn nộ dữ dội bỗng bùng lên. Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tức giận, sự căm thù đối với kẻ đã gây ra cái chết của một người đồng đội cao quý.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm cổ đang cắm sâu dưới đất, rồi nhìn sang Tần Mặc đang quỳ gối. Đôi mắt y đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường, uy lực hơn bất kỳ lúc nào. Thiết Giáp Thành Linh rung chuyển dữ dội, nhưng không phải vì kiệt sức, mà vì một sự kiên cố mới, một ý chí chiến đấu sắt đá.
Huyết Đao Khách, sau khi bị đẩy lùi, nhìn chằm chằm vào nơi Tô Lam vừa tan biến, đôi mắt hắn lộ vẻ bối rối, sau đó là sự tức giận điên cuồng. Hắn không hiểu. Hắn không hiểu tại sao một kẻ yếu ớt lại có thể đẩy lùi hắn, không hiểu tại sao một sinh linh lại có thể chấp nhận cái chết một cách thanh thản đến vậy. "Thăng tiên" là chân lý của hắn, nhưng cái chết của Tô Lam lại thách thức tất cả những gì hắn tin tưởng.
Nỗi đau của Tần Mặc không chỉ là sự mất mát cá nhân, mà còn là nỗi đau của một người dẫn đường chứng kiến một sinh linh chấp nhận cái chết để bảo vệ triết lý của mình. Hắn biết, sự hy sinh của Tô Lam sẽ trở thành một biểu tượng, một ngọn lửa thắp sáng niềm tin của liên minh, củng cố thêm sức nặng cho triết lý của hắn về sự sống và cái chết, về bản chất và sự lựa chọn. Nó sẽ thức tỉnh nhiều người khác, những người vẫn còn do dự, những người vẫn còn tin vào con đường "thăng tiên" hão huyền.
Tần Mặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn đỏ hoe nhưng lại ánh lên một tia sáng kiên định đến đáng sợ. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối, mệt mỏi ban nãy. Nỗi đau đã hóa thành sức mạnh, sự mất mát đã hóa thành quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không gục ngã. Hắn sẽ mang theo ý chí của Tô Lam, mang theo "kiếm tâm vĩnh hằng" của nàng, để tiếp tục con đường đã chọn. Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu, và hắn sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa. Hắn sẽ dẫn dắt vạn vật đến một tương lai nơi mọi thứ đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc, không bị tước đoạt bản chất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.